Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia
Sau khi cùng người trong lòng của Trấn Bắc Vương giằng co rồi ngã xuống nước, ta hôn mê suốt ba ngày ba đêm. Lúc tỉnh lại, ta không còn đeo bám Trấn Bắc Vương nữa. Ta chẳng còn quấn quýt gọi chàng là “Chu tiên sinh", mà cung kính, giữ lễ gọi một tiếng Vương gia.
Đêm thành hôn, ta bị thái tử bắt gian tại giường khi đang thông gian với một tên ăn mày. Thái tử nổi trận lôi đình, quấn một chiếc chiếu ném ta khi ấy đang quần áo xộc xệch vào lãnh cung, rồi quay sang cưới tỷ tỷ của ta. Ngày hôm sau, khắp kinh thành đều truyền tay nhau bức xuân cung họa của ta và tên ăn mày kia, tỷ tỷ nói ta làm nhục môn phong nên ép ta phải tự tận. Nhưng Lương vương lại không tiếc đoạn tuyệt tình nghĩa huynh đệ với thái tử, dứt khoát đứng ra cầu xin được cưới ta. Trong năm năm bị biếm đến Bắc Yến, bọn ta yêu thương nhau hết mực. Cho đến một lần ta tình cờ nghe thấy chàng nói rằng, việc làm nhục ta rồi cưới ta năm đó chẳng qua chỉ là mưu kế do chàng và thái tử cùng nhau vạch ra, tất cả đều vì người nữ nhân mà họ yêu thương sâu sắc. Nhưng khi ta nuốt xuống vong tình cổ, thái tử và Lương vương lại cầu xin ta tha thứ.
Căn nhà tôi đã thuê suốt ba năm, chủ nhà bỗng dưng nhất quyết không chịu gia hạn hợp đồng thêm nữa. Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành tất bật chạy khắp nơi tìm nhà mới để chuẩn bị chuyển đi. Bạn thân của tôi nhìn thấy bài đăng cho thuê lại căn nhà ấy trên trang web thuê nhà, tức đến mức cau chặt mày. “Chủ nhà của cậu đúng là có bệnh thật rồi!” “Cậu đã chấp nhận tăng tiền thuê, nhà cửa cũng luôn giữ gìn sạch sẽ gọn gàng đến thế.” “Vậy mà chẳng hiểu vì lý do gì, ông ta cứ nhất quyết phải cho người khác thuê bằng được.” Nói xong, cô ấy bấm gọi vào số điện thoại ghi trên bài đăng, vốn định trêu chủ nhà một trận cho hả giận. Nhưng điện thoại vừa được kết nối, cả hai chúng tôi lập tức sững sờ ngay tại chỗ. Bởi vì giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia lại chính là giọng của bạn trai tôi. Bạn thân bật loa ngoài ngay từ đầu. Điện thoại vừa thông, phía bên kia truyền đến một tiếng “alo” quen thuộc đến mức khiến sống lưng tôi lạnh buốt. Giọng nói ấy không lớn, thậm chí còn rất nhẹ, nhưng lại giống như một tiếng sấm bổ thẳng xuống đầu tôi. Tôi có nằm mơ cũng không thể ngờ được, người ở đầu dây bên kia lại là bạn trai tôi, Chu Lỗi.
Mẹ chồng tuyệt thực 3 ngày không cho ghi tên tôi, chồng quỳ xuống cầu xin, tôi báo bố mẹ rút lại 6,990,000 tệ tiền mua nhà. Chương một: Đêm trước ngày làm sổ nhà. Lâm Vãn Đường chưa từng cảm thấy cuộc sống có thể viên mãn đến vậy. Cô đứng trên ban công căn hộ mẫu của khu chung cư mới, tầm nhìn từ tầng hai mươi bảy rộng đến quá mức, phía xa là đường chân trời của thành phố, hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành màu trà ô long đào mật. Gió ấm thổi bay những sợi tóc lòa xòa của cô, cô hít sâu một hơi, thứ ngửi thấy toàn là mùi của đồ nội thất mới và hy vọng. “Thích không?” Trần Vũ Phi vòng tay ôm eo cô từ phía sau, cằm đặt lên hõm vai cô. “Thích quá.” Cô quay đầu hôn lên má anh một cái. “Ban công này sau này em muốn đặt một chiếc ghế bập bênh, rồi trồng đầy sen đá.” “Được, đều nghe em.”
Thành trì thất thủ, ta cùng công chúa bị quân phản loạn bắt đi. Phu quân dẫn quân đến cứu viện, áp giải theo thê tử của thủ lĩnh phản quân: “Dùng phu nhân của ngươi, đổi lấy phu nhân của ta.” Thủ lĩnh phản quân đáp ứng. Ta ôm đầy hy vọng, ngỡ rằng chàng sẽ bước đến trước mặt mình. Nào ngờ, dưới ánh mắt mong chờ của ta, chàng lại từng bước, từng bước tiến về phía... công chúa.
Hệ thống bắt ta cứu rỗi phản diện, nhưng ta lại mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. May mắn thay, ta chợt nảy ra một ý, tìm hệ thống đổi một chiếc áo choàng tàng hình. Thế là—— Năm sáu tuổi, phản diện đói lả trong ngôi miếu hoang, một chiếc bánh nướng lơ lửng bay đến trước mặt hắn. Phản diện: “?” Năm mười sáu tuổi, phản diện suýt mất mạng trên chiến trường, kẻ địch lại tự dưng ngã xuống. Phản diện: “??” Về sau, thiếu niên sa cơ lỡ vận công thành danh toại, ta đang định rời đi, nào ngờ đêm đó hắn rơi xuống nước, ta không nhịn được mà lao xuống cứu hắn, lại bị hắn nắm chặt cổ tay. Đôi mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng chữ một, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng ta cũng gặp được nầng rồi, thần linh của ta.” Hệ thống bắt ta cứu rỗi phản diện, nhưng ta lại mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. May mắn thay, ta chợt nảy ra một ý, tìm hệ thống đổi một chiếc áo choàng tàng hình. Thế là—— Năm sáu tuổi, phản diện đói lả trong ngôi miếu hoang, một chiếc bánh nướng lơ lửng bay đến trước mặt hắn. Phản diện: “?” Năm mười sáu tuổi, phản diện suýt mất mạng trên chiến trường, kẻ địch lại tự dưng ngã xuống. Phản diện: “??” Về sau, thiếu niên sa cơ lỡ vận công thành danh toại, ta đang định rời đi, nào ngờ đêm đó hắn rơi xuống nước, ta không nhịn được mà lao xuống cứu hắn, lại bị hắn nắm chặt cổ tay. Đôi mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng chữ một, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng ta cũng gặp được nầng rồi, thần linh của ta.”
Đêm trước ngày thi Đại học, mẹ đột nhiên hỏi tôi: "Có muốn mượn não của mẹ và chị đi thi không?" Tôi cứ ngỡ mẹ đang đùa nên đã buột miệng đồng ý. Nào ngờ giây tiếp theo, cả hai người họ tự cầm dao rạch toạc đỉnh đầu, lôi ra những khối não trắng hếu. Mẹ cẩn thận nâng hai khối não trước mặt tôi: "Mẹ giỏi Ngữ Văn, chị con giỏi Tiếng Anh, còn con giỏi Toán. Ba bộ não lắp vào nhau thì chắc chắn sẽ đỗ Thanh Bắc!" "Làm... Làm sao lắp đây..." Máu nhòe trước mắt, tôi gần như ngất xỉu vì sợ hãi. "Thì cũng giống chúng ta, rạch đầu ra rồi nhét vào chứ sao!" Dứt lời, chị tôi cầm dao lao về phía tôi...
Tôi bị bêu rếu trên tường tỏ tình của trường bằng cả hình ảnh lẫn bài viết. Họ bôi nhọ, buộc tội tôi là kẻ thực dụng và là một "trà xanh" chính hiệu. Khi bấm vào phần bình luận, đập vào mắt tôi toàn là những lời lẽ mỉa mai: "Cuối cùng cũng có người vạch trần bộ mặt thật của cô ta rồi!" "Từ lâu tôi đã thấy cô ta cứ giả vờ ngây thơ, lươn lẹo thế nào rồi. Cơ mà chịu thôi, 'nữ thần' cơ mà, quanh cô ta lúc nào chẳng có một bầy anh trai mưa sẵn sàng lao vào bảo vệ!"
quả tim duy nhất. Bố mẹ im lặng, nhốt tôi vào căn nhà kho tối tăm. Khi được thả ra, tôi bị gãy mất bốn chiếc răng, khắp người bầm tím. Cuối cùng tôi cũng chịu buông xuôi, đặt bút ký vào bản thỏa thuận nhường lại trái tim. Thế nhưng họ không biết rằng, tôi thỏa hiệp không phải vì sợ những trận đòn roi. Mà là vì đồng xu bùa Sơn Quỷ đeo bên tay trái của tôi, bỗng nhiên nứt vỡ mà không hề có điềm báo trước. Bùa Sơn Quỷ là món đồ duy nhất bà nội để lại cho riêng tôi. Đồng bùa nứt vỡ, tai họa ngập đầu.
A tỷ lâm bệnh không chịu uống thuốc, chỉ nhớ mãi món bánh Ngọc Lộ ở Tĩnh Châu. Tạ Lâm Mặc liền sai người suốt đêm đi mua về. Đến khi ta mắc chứng ho, miệng đắng ngắt, muốn ăn cao tỳ bà, bèn nhờ hắn đi mua giúp. Thế nhưng hắn lại đem hộp cao tỳ bà ấy đưa sang viện của a tỷ, chỉ sai người mang cho ta một viên kẹo mạch nha. “Đừng tham ăn nữa. Miệng đắng thì ăn cái này cũng thay được.” Huynh trưởng thấy ta buồn bã, trái lại còn thở dài nói: “Nếu không nhờ a tỷ của muội đứng ra thu xếp giúp, Tạ thế tử đã sớm đến từ hôn rồi. Thân thể muội khỏe như trâu vậy, đừng có làm quá nữa.” Nhưng rõ ràng là ta quen biết Tạ Lâm Mặc trước. Hắn từng nói hắn thích nhất tính tình hoạt bát của ta. Vậy mà đến hôm nay, ngược lại còn phải dựa vào a tỷ giúp ta nối dây tác hợp sao? Nhớ lại những chuyện trước kia, thứ gì a tỷ muốn, Tạ Lâm Mặc đều có thể tìm về cho nàng. Còn thứ gì ta muốn, hắn luôn quên hết lần này đến lần khác. Ngay cả phụ mẫu cũng cảm thấy, ta có thể kết được mối hôn sự tốt đẹp này đã là phúc phận lớn lao lắm rồi, thế mà lại chẳng giữ nổi lòng hắn. Suy đi tính lại, cuối cùng họ dứt khoát bảo ta nhường hôn sự này cho a tỷ. Ta gật đầu: “Được.”
Dạo này nhà tôi thi thoảng lại có một chú hồ ly nhỏ ghé thăm. Tôi ăn gì thì tiện tay đút cho nó ăn nấy. Mãi cho đến một đêm nọ khi đang ngủ. Một lồng ngực rộng lớn, vững chãi từ phía sau áp sát vào lưng tôi. "Ngoan nào, món mì xào tối nay em ăn cay quá đi mất."
Ta vì cứu Bùi Vân Chu mà què một chân. Bùi Vân Chu cảm kích đến rơi nước mắt, để báo đáp ân cứu mạng của ta, hắn công khai từ bỏ hôn sự với phủ Tể tướng. Trước mặt người ngoài, hắn cùng ta ân ái mặn nồng, lúc nào cũng mười ngón tay đan chặt lấy nhau, ba câu không rời khỏi ta. Danh tiếng yêu thương thê tử giúp hắn giành được không ít thiện cảm trước mặt Hoàng đế, quan lộ cũng vì thế mà thuận buồm xuôi gió. Nhưng về sau, hắn đứng sai phe trên triều đình. Những người đồng môn cùng gặp nạn với hắn đều dựa vào thế lực nhà ngoại của thê tử, không những bình yên vô sự mà còn được thăng quan tiến chức. Chỉ có Bùi Vân Chu vì sau lưng không có ai nâng đỡ nên bị biếm truất rồi lưu đày. Những năm cuối đời, hắn sống sa sút khốn đốn. Nhìn những đồng môn năm xưa người nào người nấy đều thăng chức, bước lên các vị trí trọng yếu, bái tướng phong hầu, còn hắn, vị Thám hoa lang từng một thời phong quang, lại chỉ có thể làm một huyện lệnh cửu phẩm ở nơi xa xôi hẻo lánh. Ta vẫn luôn ở bên cạnh hắn, dùng thân thể tàn phế này sinh cho hắn hai trai một gái. Nhưng trước lúc chết, Bùi Vân Chu lại gọi tên thiên kim phủ Tể tướng, đến khi nhìn rõ người trước mặt là ta, hắn oán hận nói: "Ta thà rằng năm đó nàng đừng cứu ta. Nàng chỉ vì ta mà mất một chân, còn ta lại vì nàng mà lỡ dở nửa đời, đứt mất tiền đồ rộng mở. Thật sự không đáng." Cho đến lúc chết, hắn cũng không muốn nhìn ta thêm một lần nào nữa, khiến ta trước mặt các con chẳng thể ngẩng đầu lên được. Cứu hắn một mạng, ngược lại giống như là ta mắc nợ hắn vậy. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày Bùi gia bốc cháy. Trong biển lửa, Bùi Vân Chu đưa tay về phía ta cầu cứu: "Cứu ta... cứu ta với! A Ninh!!"
Cả nhà chúng tôi đã bị gia đình bác cả trói định vào một hệ thống có tên là “Hệ thống hiệu ứng nhân đôi. Bố tôi nhận lương mười nghìn tệ. Thì tài khoản chứng khoán của bác cả liền có thêm hai mươi nghìn tệ! Mẹ tôi đến thẩm mỹ viện chăm sóc da mặt một lần. Thì làn da thô ráp của bác gái cả bỗng dưng được nhân đôi sự mịn màng, trắng sáng. Nhà tôi phải gom góp, tích lũy tiền bạc trong một thời gian rất dài mới mua được một căn chung cư cao cấp, rộng rãi và tràn ngập ánh sáng. Thì gia đình bác cả lập tức dọn vào một căn biệt thự liền kề trong cùng khu nhà. Tình trạng này kéo dài cho đến tận ngày thi môn cuối cùng của kỳ thi đại học, tôi đã vô tình uống phải một chai nước bị bỏ thêm “vật lạ". Khi tôi phải cắn răng, chịu đựng cơn đau dạ dày quặn thắt để hoàn thành bài thi của mình. Tôi cứ ngỡ lần này bản thân tiêu đời rồi. Thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, các nhân viên cấp cứu đã vội vã, hớt hải khiêng ông anh họ của tôi – người đang rơi vào tình trạng đại tiểu tiện mất kiểm soát ở một phòng thi khác – đi bệnh viện.
Ta hỏi Liên di nương: “Di nương, thái giám khác nam nhân bình thường chỗ nào?” Liên di nương ấp úng: “Là cái đó... Không thể sinh con...” Mắt ta lập tức sáng lên . Không thể sinh con? Trên đời này có chuyện tốt như thế hả! Thế là ta vui vẻ gả cho tên thái giám kia.
Từ khi sinh ra, ta đã không phải là một người hiền lành. Năm ba tuổi, ta đã dùng trâm cài tóc đ/âm vào mắt tên công tử nhà bên, chỉ vì hắn lén nhìn mẹ ta tắm. Năm năm tuổi, ta đã phóng hỏa đ/ốt rạp hát, chỉ vì thấy đoàn hát mua bán trẻ con. Năm mười tuổi, ta lặng lẽ sai người phế gã cháu trai của Ngự sử, ai bảo hắn ta dám trêu ghẹo tỷ tỷ ta giữa phố. Những chuyện như thế này, nhiều vô số kể... Sau này, ta gả cho một phu quân tốt, cả nhà chồng đều là người hiền lành. Ta sống trong hậu viện buồn chán đến chet. Khi sống lại vào ngày Hoàng thượng ban hôn cho ta và tỷ tỷ, ta đã dứt khoát đổi hôn sự với tỷ ấy. Kiếp trước, tỷ tỷ ta gả vào phủ Quốc công chưa đầy hai năm đã chet. Tỷ tỷ cũng sống lại, rưng rưng nước mắt nói: "Nhị muội, phủ Quốc công là hang ổ của rắn! Muội không thể gả qua đó!" Ta vô cùng phấn khích: "Nhưng mà... tỷ tỷ, ta là một hạt giống xấu xa bẩm sinh mà."
Sau khi tôi sinh mổ, mẹ chồng đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: “Chào đón cháu trai đích tôn béo mầm, cảm ơn con trai đã giúp mẹ được lên chức bà nội, con trai vất vả rồi." Tôi lập tức tiện tay cho bảo mẫu chăm bà đẻ nghỉ việc. Sau đó, tôi chụp ảnh chồng mình với quầng thâm mắt gấu trúc đang lúi húi giặt tã, đăng ngược lại lên vòng bạn bè: “Cảm ơn chồng yêu đã chăm sóc hai mẹ con em, chồng vất vả rồi ạ."
Thẩm Dạ là át chủ bài chuyên sắm vai nam phụ ác độc của Cục Xuyên Nhanh, thế nhưng ở những thế giới sau này, cậu bỗng dưng chẳng thiết tha làm vậy nữa. Nhìn những đóa hoa cao lãnh, ngoài mặt thì tỏ vẻ thanh cao, cấm dục lạnh lùng, cậu chỉ chực chờ làm một việc duy nhất: Kéo tất thảy bọn họ ngã khỏi thần đàn. Hệ thống chấn động dữ dội: [Ký chủ! Đừng có tự tiện nêm nếm thêm đất diễn cho mình nữa, ngài đang ooc rồi kìa!!!] [Ký chủ ơi là ký chủ, ngài đang làm cái quái gì vậy? Cốt truyện đâu có đi theo hướng này đâu hả ký chủ!] Thẩm Dạ: "Thì sao, có hình phạt à?" Hệ thống: [...Cái này thì không có.] Cậu nhướng mày, lại hỏi: "Thế ta chỉ hỏi ngươi, nhiệm vụ rốt cuộc đã hoàn thành hay chưa?" Hệ thống: [Ờm... hoàn thành rồi.] Cuối cùng, cậu chốt hạ: "Thế chẳng phải là xong rồi sao." Hệ thống: [...] Về sau... Thẩm Dạ ôm khoản lương hưu khổng lồ, ung dung trở về thế giới thực, nào ngờ các thế giới lại dung hợp với nhau. Toàn bộ các vị công đều đuổi theo tới tận cửa, thậm chí còn vì cậu mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Thẩm Dạ ôm mông co giò bỏ chạy: "Ông đây nghỉ hưu rồi mà, cái kịch bản quái quỷ gì đang diễn ra vậy?!" Hệ thống tỏ vẻ: [Đáng đời.]
Nội dung truyện không phản ánh thực tế, nên để tránh trùng lặp và ảnh hưởng, mọi địa danh, tên riêng trong truyện đều là hư cấu. ***** An Vi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian khi gặp được Trịnh Quốc Minh, một thiếu gia trẻ tuổi hào hoa. Tình yêu nồng nhiệt, hoang dại đầy k/í/ch th/í/ch của anh đưa cô vào một giấc mộng ngọt ngào mà cô chưa từng dám mơ tới. Nhưng ngay trong đêm kết hôn rực rỡ nhất, giấc mộng ấy bỗng hóa thành cơn ác mộng. Khi cô lạnh nhạt đưa ra tờ đơn ly hôn để tìm đường trốn chạy, người thanh niên ấy chỉ thản nhiên xé nát nó trước mắt cô, rồi ép cô vào góc tường, ngón tay nóng ấm miết mạnh lên đ/ô/i m/ô/i/ đã tái nhợt của cô, giọng nói khàn đặc điên cuồng: "Chị tưởng chỉ cần ký một cái tên là có thể thoát khỏi tôi sao? Nợ cũ chưa trả, nợ mới đã chồng chất... Cả đời này, chị đừng mong kết hôn với bất kỳ ai khác. Chị là của tôi, dù có xuống địa ngục, chị cũng phải là vợ tôi!" "Cậu làm vậy để làm gì? Cậu hận tôi mà!" – Vi gào lên. "Phải, tôi hận chị đến xương tủy. Nhưng tôi sẽ không ly hôn. Chị không yêu tôi cũng được, nhưng chị vĩnh viễn không được phép thuộc về ai khác ngoài tôi." Minh siết chặt cô vào lòng, đi thẳng về phía chiếc xe đang chờ sẵn. "Về thôi, vợ của tôi. Từ nay về sau, cô sẽ không được rời khỏi tôi." Cô cứ ngỡ mình gặp được chân ái, nhưng hóa ra, cô chỉ vừa sa vào một chiếc bẫy tình tàn khốc đã được giăng sẵn từ nhiều năm trước! Liệu rằng mọi ân oán giữa họ có được hóa giải ? Liệu rằng An Vi có thể tìm được hạnh phúc sau bao giông tố cuộc đời?
Vào ngày đầu tiên sau khi tân hoàng đế lên ngôi, bệnh trĩ của hắn tái phát. Ta chữa trị cho hắn, nhưng tân đế lại quay lại nắm lấy tay ta, trìu mến nói: "Trẫm vừa nhìn thấy nàng là hoa mắt, Khanh Khanh, trẫm muốn lấy nàng làm hậu!" Ta chột dạ nhìn vết máu trên ghế, đây là do mất máu quá nhiều. Hắn nắm tay ta không buông, buộc ta phải đồng ý, mới để ta khâu lại. Lúc đó ta tưởng hắn chỉ là nói đùa thôi, ai mà dè lúc ta chuẩn bị rời cung, hắn lại ấm ức nhìn ta: “Nàng định thất hứa sao?” Nghe vậy, ta chạy càng nhanh hơn.
Nhà họ Lục ở thành phố này gốc rễ sâu bền, Lục Diễn là con trai độc nhất, đứng tên ba công ty, sống trong biệt thự đơn lập giữa trung tâm thành phố. Bản thân anh ta lại càng sở hữu gương mặt có thể lên bìa tạp chí, cao mét tám lăm, cười lên ôn hòa nho nhã, lúc không cười lại toát lên vẻ xa cách quý phái. Mẹ tôi lần đầu gặp anh ta, thừa dịp anh ta đi rửa tay, lén véo tay tôi: “Rốt cuộc con cho người ta uống bùa mê thuốc lú gì thế?” Tôi cười cười, không nói gì. Mẹ tôi không biết là, Lục Diễn cưới tôi, chưa từng phải vì bùa mê gì cả. Mà là vì Thẩm Thanh đã ra nước ngoài.
Khi Kỳ Việt đưa phí chia tay cho tôi lần thứ mười chín, tôi đã đồng ý. Cô gái trong lòng anh ta đang làm loạn đòi danh phận, không thể chờ thêm được nữa. Tôi cũng không thể chờ thêm được nữa. Tôi m/ang t/hai rồi, đứa trẻ không phải của anh ta.
Vừa chia tay gã bạn trai thứ năm, hệ thống đã lập tức ném cho tôi một nhiệm vụ mới: công lược người anh em chí cốt của hắn - Hoắc Tự Triệt. Tôi thử dò hỏi: "Giang Dữ có từng nhắc đến em trước mặt anh không?" Ngay lập tức, màn hình đạn mạc cuồn cuộn lướt qua: [Câu này tôi biết! Người yêu cũ của cô từng nói với Hoắc Tự Triệt rằng cô là cô gái khiến hắn thấy kích thích nhất trong số những người hắn từng qua lại.] [Hắn còn bảo cô cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá đào hoa, quá lăng nhăng.] [Chuyện tình trường của cô, Hoắc Tự Triệt biết rõ hơn ai hết, nên đừng mong giả làm một đóa bạch liên hoa ngây thơ trước mặt anh ấy.] [Hoắc Tự Triệt chưa từng yêu ai, kinh nghiệm yêu đương gần như bằng không. Kiểu người như anh ấy chắc chắn sẽ không thích một "tra nữ" như cô đâu.] Quả nhiên, mọi chiêu trò thả thính của tôi đều như đá ném xuống biển trước mặt Hoắc Tự Triệt. Biết không thể tiến thêm, tôi dứt khoát rút lui, một mạch hủy kết bạn, xóa sạch phương thức liên lạc, từ đó không còn chủ động xuất hiện trước mặt anh nữa. Cho đến một ngày, khi tôi đang ở quán bar, thong thả tìm kiếm mục tiêu tiếp theo. Hoắc Tự Triệt lại bất ngờ xuất hiện. Anh ép tôi vào góc, hơi thở mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt. Đôi mắt vốn luôn bình thản nay phủ một tầng u ám khó lường. "Hạ Hồi." Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giọng trầm thấp đến đáng sợ: "Em theo đuổi người khác... thiếu kiên nhẫn như vậy sao?”
GIỚI THIỆU: Sau khi giết người, ta đi suốt một năm từ Mẫn Nam mới đến được kinh thành. Gõ cửa phủ của người từng cùng ta lập lời hẹn ước, người ra mở cửa là một nam tử có vài phần giống hắn nơi mày mắt. “Huynh trưởng ta chết rồi.” Ta nhìn bộ đồ tang trên người hắn: “Vừa mới chết?” “Gia mẫu vừa qua đời.” “Cho ta vào thắp một nén hương được không?” Hắn cúi đầu nhìn thanh chủy thủ đang kề bên hông mình, gật đầu.
Bị chồng kéo đi ăn mì, anh thuận miệng dặn nhân viên phục vụ: “Bát nhỏ kia đừng cho rau mùi.” Tôi khựng người, khẽ huých vào tay chồng. “Anh đang làm gì vậy? Anh quên em thích ăn rau mùi nhất à?” Cả người chồng tôi lập tức cứng lại. Anh vội vàng xóa dòng ghi chú kia đi. Tôi bật cười, còn trêu anh rằng dạo này trí nhớ đúng là càng lúc càng tệ. Một tuần sau, tôi một mình quay lại quán mì ấy. Không ngờ vừa ngồi xuống, tôi đã nghe cô gái trẻ ngồi ghép bàn bên cạnh mỉm cười dặn nhân viên: “Vẫn là bát nhỏ nhé, không rau mùi.” “Cứ tính vào thẻ hội viên của chồng tôi là được.” “Số điện thoại hội viên là 1730216…78.” Đôi đũa trong tay tôi rơi thẳng xuống đất. Tấm thẻ hội viên đó dùng đúng số điện thoại của chồng tôi. Cô gái nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn sang. “Chị không sao chứ?” “Để em lấy cho chị đôi đũa mới nhé.” Tôi cố gượng ra một nụ cười. “Cảm ơn em.”