Tác giả: Vũ Nhi

Truyện của tác giả Vũ Nhi tại Lão Phật Gia

Vương Gia Nhất Kiến Chung Tình

Biết được ta là thiên kim giả. Huynh trưởng cho ta hai lựa chọn. Hoặc là gả cho hắn làm thiếp, hoặc là cầm bạc rời khỏi Hầu phủ. Kiếp trước, ta không nỡ rời khỏi nơi mình đã sống mười mấy năm, nên chọn làm thiếp thất của hắn. Đêm tân hôn, hắn thẹn quá hóa giận nhìn ta: “Hóa ra nàng thật sự mang tâm tư ấy với ta?” Khi ấy ta mới biết, hắn để ta lựa chọn chỉ là vì muốn thử ta. Hắn nói muội muội có loại suy nghĩ ấy với ca ca thật ghê tởm! Hắn nói ta dơ bẩn, không cho ta gọi hắn là phu quân. Ngay cả khi ở trên giường, hắn cũng luôn giữ chặt cổ tay ta, u ám bắt ta gọi hắn là “huynh trưởng”. Trở lại ngày phải đưa ra lựa chọn. Ta hành lễ với hắn, giọng điệu cung kính. “Dân nữ nguyện rời khỏi Hầu phủ, mong Hầu gia nể tình huynh muội ngày trước, có thể cho thêm chút bạc.”

0.0
8 ch
Nữ Cường
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân

Ta và tỷ tỷ thành thân cùng một ngày. Tỷ ấy gả cho Đoan Vương quyền khuynh triều dã. Ta gả cho vị Thế tử hữu danh vô thực, chỉ thích nhàn rỗi rong chơi. Thế nhưng trong đêm động phòng, khoảnh khắc chiếc khăn trùm đầu được vén lên, ta sững sờ tại chỗ. Nam nhân trước mắt không phải Thế tử Thẩm Xác, mà là Đoan Vương Tạ Diễn. Hôm sau, bốn người chạm mặt tại Đoan Vương phủ. Tỷ tỷ vành mắt đỏ hoe chất vấn: "Uyển Uyển, cớ sao muội lại đối xử với tỷ như vậy? Nếu muội muốn gả vào cửa cao nhà rộng, cứ nói thẳng với tỷ, tỷ nhất định sẽ nhường mà." Chỉ một câu nói, khiến ta rơi vào cảnh tình ngay lý gian, trăm miệng cũng không thể bào chữa. Sau chuyện đó, tỷ tỷ tổn thương rời khỏi kinh thành, Thẩm Xác đi theo hộ tống, đưa nàng ta đi du ngoạn khắp nơi để giải tỏa muộn phiền. Còn ta lại bị Tạ Diễn xem là kẻ tâm cơ thâm trầm. Hắn càng oán hận ta đã cướp đi vị trí của người con gái hắn yêu thương nhất. Hai người nhìn nhau chán ghét, đày đọa nhau suốt nửa đời người. Đến khi sắp chết ta mới biết, vụ đánh tráo tân nương này, lại do chính tay tỷ tỷ dàn xếp. Mở mắt ra lần nữa, ta thẳng tay xé nát tờ hôn thư, "Ta muốn từ hôn."

0.0
7 ch
Gia Đấu
Sau Lưng Tiểu Cô Tử

Chỉ vì ta không nhường cây trâm vàng tổ mẫu tặng cho dưỡng muội. Huynh trưởng liền xông vào khu nữ quyến trong yến tiệc, đem chuyện này rêu rao ra ngoài. Huynh ấy nói ta hay ghen, khắc nghiệt, nhỏ nhen. Muốn hủy hoại danh tiếng của ta, dạy cho ta một bài học, thay dưỡng muội trút giận. Nhưng cảnh tượng các nữ quyến chỉ trỏ bàn tán về ta như huynh ấy tưởng tượng lại không xảy ra. Ngược lại, vị hôn thê của huynh ấy là Dụ Chiêu quận chúa lại muốn từ hôn ngay trước mặt mọi người!

0.0
7 ch
Mỹ Nhân Yêu Giang Sơn

Vừa mới sinh ra ta đã bị chính cha đẻ Hộ Bộ Thượng Thư lén vứt trên nền tuyết lạnh lẽo ở ngoài thành đến mức suýt chết. Sau đó ta trở thành đích nữ của Trấn Quốc đại tướng quân. Nhìn muội muội ruột thịt đang cố sức nịnh bợ ta, ta đành tốt bụng nói cho ả biết rằng mình chính là người con gái đầu bị Tống gia vứt bỏ kia. Ả nghe xong thì sợ đến mức vội vã chạy về nhà nói với cha mẹ, kết quả là bọn họ cũng sợ ch.ế.t khiếp. Người thương nắm tay muội muội của ta, còn nói rằng chỉ yêu mỗi ả mà thôi, ta cười chẳng đáp. Sau đó ta nhập cung làm Hoàng hậu, muội muội lại vác bụng bầu đến khoe khoang với ta, thế là ta đành khiến ả ch.ế.t vì khó sinh. Còn ta thì đạp lên người thương để bước lên vị trí chí cao vô thượng kia.

0.0
12 ch
Gia Đấu
A Kiều

Ta thành thân với nam phụ thâm tình được bảy năm thì nữ chính trở lại. Nàng ta cãi nhau với nam chính nên đứng dầm mưa trước cửa nhà ta. “Mạnh ca, ta chẳng còn chỗ nào để đi nữa.” Mạnh Hạc Thư - người chồng vẫn luôn hiền lành và điềm tĩnh của ta bỗng nổi giận: “Để ta đi tính sổ với hắn!” Ngay cả đứa con trai Mạnh Bách bảy tuổi của ta cũng giơ nắm đấm lên: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, chờ đệ lớn sẽ lấy tỷ mà.” Bọn họ tranh nhau vỗ về nàng ta. Ta muốn mua đồ ăn tươi nên lặn lội ra đến chỗ người ta đánh cá, nào ngờ gặp trận mưa to nên mắc kẹt trên thuyền. Người chèo thuyền hét to với khách đứng trên bờ: “Còn ai đi Thanh Châu nữa không?” Ta cúi đầu nhìn giỏ cá, vừa rồi chỉ mua ba con cá nên vẫn còn dư lại chút ít. Ta đưa một lượng bạc cho người chèo thuyền rồi hỏi: “Một lượng bạc đủ đi tới đâu?”

0.0
12 ch
Nữ Cường
Công Chúa Thiên Thiên Tuế

Công chúa thân mật khoác tay mẹ ta giữa chợ, tuyên bố mình là con gái của bà, nhờ vậy mà nàng ta thoát khỏi cảnh bị đuổi giết. Nhưng cha mẹ ta lại c.h.ế.t sớm vì chuyện đó. Vợ chồng đại bá nhận cả trăm lượng bạc từ công chúa, ép ta giả mạo thành nàng ta để đánh lạc hướng đám thích khách. Hai người họ còn nói: “Một nha đầu quê mùa như ngươi, có thể chết thay cho công chúa chính là phúc phần của ngươi đó.” Nhưng bọn họ không ngờ, ta không chỉ không chết mà còn được người ta rước về cung thật linh đình. Sau này công chúa tố cáo ta giả mạo nàng ta, ta vuốt ve trâm hoa trong tay, nhìn xuống nàng ta từ trên cao: “Nha đầu quê mùa ở đâu đến, dám giả mạo bổn cung ư?”

0.0
8 ch
Gia Đấu
Mộc Vân

Ca ca của ta là thị vệ của tiểu thư, hắn tự nhận mối quan hệ giữa mình và tiểu thư đã vượt quá tình cảm nam nữ bình thường. Sợ tiểu thư vào cung sẽ chịu cảnh cô độc, ca ca bán hết nhà cửa đất đai, hủy bỏ hôn sự của ta, đưa ta vào cung làm cung nữ. Lúc tiểu thư bị người ta vu oan, ca ca nhờ người đánh gãy chân ta để chứng minh sự trong sạch cho tiểu thư. Khi quân phản loạn hoành hành, ca ca bắt ta đổi quần áo, chịu đựng nhục nhã thay cho tiểu thư. Ta ch.ế.t ở đầu đường, đến khi mở mắt ra thì ta lại quay về ngày ca ca ép ta vào cung.

0.0
10 ch
Gia Đấu
Tuyết Chi

Lúc bệnh dịch bùng phát, ta chính là người thử trăm loại cỏ, không ngủ không nghỉ suốt mấy ngày liền để nghiên cứu, tạo ra phương thuốc cứu giúp bệnh nhân khắp thành. Vậy mà ai cũng nói người trị bệnh cứu dân là đích tỷ của ta, còn ta chỉ là kẻ điên muốn mạo nhận, cướp công của tỷ ấy. Sau này, bệnh dịch lại bùng phát lần nữa. Mọi người quỳ trước mặt ta, cầu xin ta trị bệnh cứu người. Nhưng ta điên thật rồi. Chẳng cứu bọn họ được đâu.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Uyển Ninh

Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được đại phu nhân nhận nuôi. Nào ngờ đại phu nhân là người tẻ nhạt nên suốt ngày dạy tỷ ấy tính toán sổ sách, chẳng biết làm thế nào để được phu quân yêu thích. Còn người đi theo di nương như ta lại giỏi ca giỏi múa, công tử khắp Kinh thành đều ái mộ không thôi. Tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ tiểu Hầu gia - người đang yêu ta say đắm, ngay cả mẫu thân của hắn cũng dõng dạc tuyên bố lúc tới chơi nhà: "Đích thứ chẳng quan trọng, chỉ cần con trai của ta vui là được rồi." Tỷ tỷ nổi điên gi.ế.t ta, rồi chúng ta quay lại ngày được nhận nuôi hôm ấy. Lần này, tỷ ấy nép sau lưng phụ thân: "Nữ nhi không muốn về với đại phu nhân đâu, nữ nhi tình nguyện đi theo Triệu di nương." Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân của đại phu nhân. Rốt cuộc kiếp này cũng đến lượt ta hưởng thụ những ngày tháng tốt lành rồi.

0.0
11 ch
Gia Đấu
Mười Dặm Tương Tư

Công lược thất bại, ta rút kiếm t//ự v//ẫn. Tên nam nhân một giây trước còn kêu ta đi ch//ết đi, bị m//áu nóng bắn đầy mặt. Hắn ta ngơ ngẩn nhìn ta, rồi cẩn thận bò đến gần, đôi tay run rẩy bế ta lên. Trong miệng còn lẩm bẩm: “Lại sao lại như vậy? Không thẻ nào…” Hắn ta cho rằng ta hận hắn ta như vậy thì sẽ không bao giờ t//ự s//át. Nhưng, kỳ hạn của hệ thống đưa ra đã đến, công lược thất bại, kết cục cuối cùng của ta là phải ch//ết.  

0.0
8 ch
Cổ Đại
Tuy An

Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả m//ù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi th//a m//a xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn m//áu đang chặn hỏi từng người qua đường một.

0.0
7 ch
Cổ Đại
Đá Em Trai Ra Chuồng Gà

Em trai lên cấp ba, cả nhà nhón chân mong chờ nó thể hiện “tiềm năng của con trai” cho tôi sáng mắt ra. Nhưng thi tháng kết thúc, thành tích của nó vẫn còn kém xa tôi. “Không thể nào.” Nó lẩm bẩm tự nói, quay đầu trừng mắt với tôi: "Làm sao mà mày thi được điểm cao thế? Nói đi, mày có sử dụng hệ thống gì không?" Mắt tôi sáng bừng lên: “Ừ chị có, em cần không?”

0.0
9 ch
Gia Đấu
Hành Trình Nghịch Tập Của Cung Nữ

Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại ch//ết Quý phi, tay nhiễm m//áu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắ//t lư//ỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà ch//ết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.

0.0
10 ch
Nữ Cường
Nhặt Rác Thời Tận Thế Vô Tình Có Người Yêu

Tôi đi nhặt rác trong thế giới tận thế, vô tình nhặt luôn vua zombie bị mất trí nhớ về nhà . Anh ta cứ như một chú cún con, ngửi tới ngửi lui. “Bé yêu, sao anh cứ cảm thấy em thơm quá vậy? Có phải anh đã yêu em rồi không?” Tôi không dám nói gì, chỉ một mực nhét cải thảo cho anh ta ăn. Chỉ sợ anh ta phát hiện ra, thật ra anh ta chỉ là đói thôi.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Hầu Phủ Có Thể Thanh Trừ

Cha ta là thương nhân giàu nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có ta là nữ nhi. Để bảo vệ ta, ông đã cho ta mang theo của hồi môn kếch xù gả vào Hầu phủ. Ngày định thân, ta mơ một giấc mơ. Mơ thấy Hầu phủ khinh thường xuất thân là nữ nhi thương hộ của ta, Tiểu hầu gia một lòng sủng ái biểu muội là tài nữ của hắn. Sau khi cha ta mất, của hồi môn của ta bị chiếm đoạt sạch sẽ. Để nâng biểu muội lên làm chính thất, Tiểu hầu gia mua chuộc bà đỡ, khi ta sinh con thì ra tay giết ch//ết. Tỉnh mộng, Tiểu hầu gia dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta. "Ngươi đã muốn gả vào Hầu phủ thì đừng có mang theo một thân mùi tiền, Hầu phủ chúng ta không thể mất mặt như thế được.” "Cửa tiệm này thôi thì tặng cho biểu muội, coi như là quà ra mắt của tẩu tử." Ta nhìn bộ mặt cao cao tại thượng của hắn, cười lạnh một tiếng. Quay người liền sai quản gia đuổi hắn ra khỏi cửa. "Thứ nhà quê rách nát, chưa vào cửa đã muốn lấy của hồi môn của con dâu? "Hầu phủ danh giá còn không bằng nhà nông hiểu lễ nghĩa!"

0.0
12 ch
Gia Đấu
Tiêu Diệt Trà Xanh Ở Thời Mạt Thế

  Trà xanh trói buộc với hệ thống đoàn sủng khi mạt thế đến. Tất cả mọi người như bị đi//ên mà đi lấy lòng cô ta, bao gồm cả anh tôi. Vì cô ta muốn mỹ phẩm dưỡng da mà anh tôi đã ch//ết trong miệng zombie. Về sau, khi trà xanh bị vây trong đám zombie, cô ta không ngừng khóc lóc cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi trực tiếp đ//âm cho cô ta một nhát: “Ch//ết cho bà.”

0.0
10 ch
Nữ Cường
Luôn Đứng Về Phía Anh

Sau khi liên hôn, cứ hai tuần một lần, Phó Cẩn Ngôn lại lên núi ngâm suối nước nóng. Hôm nay anh ấy lại chuẩn bị đi, thì trên đỉnh đầu tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận: 【Mị ma cứ hai tuần lại p h á t t ì n h một lần. Thà anh ta lên núi ngâm thuốc để giải quyết còn hơn ép buộc nữ chính. Nhưng mà… ngâm thuốc cũng sắp không còn tác dụng nữa rồi. Đến kỳ p h á t t ì n h tiếp theo, chắc anh ta sẽ mất kiểm soát.】 【Nhưng anh ta đã nhịn lâu như vậy, nếu thật sự trút hết lên người nữ chính thì với thân hình nhỏ bé của cô ấy, chắc chắn không chịu nổi, thật sự sẽ c h ế t mất.】 Hả? Tôi không muốn c h ế t trên giường đâu!  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Hưu Phu Sau Sinh

Vừa sinh hạ con trai, ta đã bị phu quân hạ thuốc mê làm ngất đi. Trong lúc mơ mơ màng màng, ta lại nghe thấy hắn muốn tráo đổi con đích và con thứ. “Động tác nhanh lên! Vãn Anh sinh ra một cái thai chết, nhất định phải bế đứa con trai trong bụng Vân Thư qua đó, cứ nói là nàng ấy sinh.” Bà đỡ sợ đến run lẩy bẩy. “Hầu gia, nếu chủ mẫu tỉnh lại phát hiện mình sinh ra thai chết, nhất định sẽ điều tra đến cùng.” “Vậy thì nói là do nàng ta tự tạo nghiệt, làm hại thân thể mình.” Cố Cẩn Thần ngay cả mí mắt cũng không nâng. “Nàng ta ỷ vào gia thế, cướp mất vị trí chính thê của Vãn Anh. Đứa con đích này coi như là bồi thường của nàng ta dành cho Vãn Anh.” “Vãn Anh yếu đuối như vậy, không có đứa trẻ này, nàng ấy sẽ không sống nổi.” Thuốc mê đã bị ta đổi từ trước. Ta đột ngột mở mắt, rút cây trâm trên đầu xuống, dí chặt vào cổ hắn. “Muốn lấy con trai ta đi lấy lòng tiện nhân? Ta thấy ngươi là muốn lấy mạng mình thì có.”

0.0
7 ch
Gia Đấu
Sự Trả Thù Của Người Mẹ

Chỉ để mua vui, Quý Phi đã mổ sống đứa con trai nhỏ bé của ta, ả móc lấy trái tim đỏ rực nhỏ bé vẫn còn đập của nó biến thành vũng máu trên chảo dầu. Thị nữ khuyên Quý Phi: "Tiểu thư, hành hạ người vô tội đến chết như vậy không tốt cho lắm..." Quý phi cười đến vui vẻ: "Ngươi sợ cái gì? Giết loại tiện dân này không khác gì giẫm chết một con kiến hôi!" Năm năm sau, Quý Phi mắc phải một căn bệnh lạ, biến thành quái vật nửa người nửa côn trùng, ngày đêm không ngừng kêu gào thảm thiết. Ta liền mách cho nàng ta: "Có một bài thuốc dân gian có thể chữa được căn bệnh này, nhưng nó cần dùng trái tim của con người làm thuốc dẫn." Đôi mắt xám như tro tàn của nàng ta nháy mắt sáng lên tia hy vọng: "Của ai?" Ta mỉm cười, ánh mắt độc ác lạnh đến thấu xương: "Hài tử của người. Hài tử duy nhất của người."  

0.0
12 ch
Cổ Đại
Hiệp Nữ Muốn Gán Ghép Ta Với Tiểu Hầu Gia, Ta Liền Từ Chối

)Hoàng huynh và tiểu Hầu gia cải trang vi hành, cùng lúc đem lòng yêu một hiệp nữ giang hồ. Hiệp nữ chọn hoàng huynh, nhưng lại không nỡ nhìn tiểu Hầu gia cô độc một mình. Vì thế, nàng ta ra sức vun vén cho ta và tiểu Hầu gia. Ta hoàn toàn không biết quá khứ giữa bọn họ, ôm trọn niềm vui gả vào Hầu phủ. Thế nhưng sau khi thành thân, hễ hoàng huynh và hiệp nữ xảy ra chuyện không vui, tiểu Hầu gia lại tr/út hết o/án g//iận lên đầu ta. Hoàng huynh tuyển tú đầy hậu cung, hiệp nữ rơi lệ, hắn liền nạp một kỹ nữ vào phủ để sỉ nhục ta. Hoàng huynh chê hiệp nữ không hiểu quy củ, hiệp nữ buồn bã u sầu, hắn lại kéo ta lên xe ngựa làm loạn, rồi quay sang mắng ta không biết liêm sỉ. Hiệp nữ đấu không lại các phi tần, từ đó không thể sinh con được nữa, hắn càng mặc kệ ta đang lúc lâm bồn cận kề, đuổi sạch tất cả bà đỡ, trơ mắt nhìn ta một xázc hai mạng. "Nếu Nhược Vi gả cho ta, tuyệt đối sẽ không phải chịu nhiều trắc trở như vậy." "Có trách thì trách huynh trưởng ngươi, cướp đi người ta đặt nơi đầu quả tim, lại không biết trân trọng." "Nếu không phải để Nhược Vi được an lòng, ta tuyệt đối sẽ không cưới ngươi vào cửa." Mở mắt ra lần nữa. Đối diện với sự vun vén của hiệp nữ, ta chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Mẫu hậu sớm đã tìm cho ta một vị phò mã tốt rồi, không dám làm phiền cô nương phải bận tâm."

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Đối Tượng Yêu Đương Qua Mạng Là Kẻ Hai Mặt

Sau khi bị bác sĩ trưởng khoa mặt lạnh mắng cho một trận. Tôi nhắn tin than thở với đối tượng yêu đương qua mạng: [Tại sao lại bắt em phải nhìn chỗ đó của bệnh nhân chứ? Em cảm giác mắt mình không còn trong sạch nữa rồi!] Anh ấy trả lời ngay lập tức: [Bảo bối không được nhìn, chỉ được nhìn của anh thôi.] [Của anh hồng lắm.] Hử? Thật hay giả vậy? Tò mò nổi lên, tôi lập tức gọi video cho anh ấy. Cùng lúc đó, điện thoại của trưởng khoa Lục vang lên. Vị trưởng khoa vừa nãy còn mặt lạnh như tiền mắng người, giờ đây trên mặt lại ửng lên một tầng đỏ hồng. Anh ta cầm điện thoại, đứng dậy đi thẳng vào nhà vệ sinh…  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Tình Em Duyên Anh

Tôi đang mang thai được ba tháng, đang tỉ mỉ may quần áo cho đứa bé. Đột nhiên, trước mặt tôi hiện lên những dòng chữ: (Chà chà, mau đến xem! Anh cả lại đang lén nhìn đấy~) [Con của anh ấy, anh ấy không xem thì ai xem!] [Nhân vật nữ phụ đến giờ vẫn chưa biết, đứa bé trong bụng mình là con của anh cả đúng không!] [Wow~ Quân phiệt + Anh cả VS Em dâu mêm mỏng! Thật là cảm động!] Tim tôi đập mạnh, tay không kiểm soát được run rẩy, ngay lập tức, những giọt máu lớn từ đầu ngón tay chảy ra. Cái gì?! [Ôi chao, nhìn vẻ mặt đau lòng của anh cả kìa!] (Tiến lên! Anh cả, hiện tại trong biệt thự không có ai đâu!) [Nhân vật nam chính này thật sự rất tàn nhẫn, để người mình yêu không phải chịu thiệt thòi, lại bảo anh cả sinh con thay mình, tuyệt!

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Gả Thay

Ta là một nữ tử chốn khuê các, cửa lớn không ra, cửa trong chẳng bước. Vị hôn phu của ta trót phải lòng một ả nữ tử xuyên không, hắn chê bai ta kiến thức nông cạn, gan bé như chuột, lại còn hủ lậu vô vị, náo loạn cả kinh thành đòi từ hôn bằng được. Đêm khuya thanh vắng, ta gục đầu bên mép giường khóc lóc thảm thiết: "Ta đâu phải kẻ hẹp hòi đố kỵ, hắn nạp thiếp không được sao? Cớ gì cứ nhất quyết phải từ hôn?!" "Hắn làm vậy là muốn bức tử ta mà!" Ở phía bên kia giường, lại hiện ra một chiếc giường lớn vô cùng êm ái. Trên giường có một cô nương đang ngồi, trên người mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ. Nàng ấy đến từ thế kỷ hai mươi mốt, người chồng sắp cưới trong mối liên hôn hào môn muốn cùng nàng duy trì cái gọi là "hôn nhân mở". Nhìn ta khóc đến nước mắt đầm đìa, nàng vỗ vỗ lưng ta, ngập ngừng nói: "... Hay là, ta gả thay ngươi, ngươi gả thay ta. Hai chúng ta... đổi chỗ cho nhau đi?"  

0.0
4 ch
Nữ Cường
Uyên Ương Hồng Mộng

Ta vốn là người được Hoàng thượng đích thân ban hôn cho Thái tử, định sẵn sẽ trở thành Thái tử phi tương lai. Nào ngờ đến tiết Hoa Triêu năm ấy, Thái tử lại bị đích nữ của Bình Nam Tướng quân là Thẩm Nhược Nam công khai bày tỏ tâm ý. Thẩm Nhược Nam hoàn toàn khác với những khuê tú kinh thành. Nàng không thích ngồi trong khuê phòng thêu hoa điểm phấn, mà mê cưỡi ngựa rong ruổi khắp núi sông. Nàng thích cảm giác tên xé gió lao vun vút bên tai, thích uống rượu cay nồng đến bỏng họng, càng thích sống tùy tâm tùy ý. Sự phóng khoáng và nhiệt thành ấy khiến Thái tử Tề Viễn không thể rời mắt. Ngài từng nói với ta: “Người có tính tình như vậy, sao thích hợp làm hiền thê nội trợ, giáo dưỡng con cái được?” Miệng thì chê nàng quá mức phóng túng. Nhưng mỗi lần Thẩm Nhược Nam cưỡi ngựa xuất hiện, ánh mắt ngài vẫn cứ vô thức đuổi theo bóng dáng nàng. Đến sinh thần của Thái tử, ngài chính thức mở lời muốn nạp Thẩm Nhược Nam làm trắc phi. Nhưng Thẩm Nhược Nam lại lạnh lùng đáp: “Nữ tử Thẩm gia tuyệt không làm thiếp. Phu quân của ta, chỉ có thể có một mình ta.” Sau đó, Thái tử tìm đến chỗ ta. Ngài nhìn ta hồi lâu, giọng mang theo chút do dự: “Chi Chi, chẳng qua chỉ là danh phận mà thôi. Nàng có thể nhường vị trí chính phi cho Nhược Nam được không?” “Nàng ấy không hiểu quy củ kinh thành, cứ khăng khăng đòi làm chính thất. Trước mắt cứ thuận theo nàng ấy đã.” “Còn chuyện quản lý Đông cung sau này, vẫn sẽ do nàng lo liệu.” Khi ấy, ta đang cúi đầu thêu khăn phủ đầu hỉ sắc. Đầu kim bất ngờ đâm vào ngón tay. Máu đỏ chậm rãi thấm xuống đôi uyên ương đang thêu dang dở, nhuộm hỏng cả chiếc khăn cưới. Ta lặng người nhìn hồi lâu. Rốt cuộc cũng hiểu ra… Cuộc hôn sự này, e rằng chẳng thể thành nữa rồi.

0.0
7 ch
Nữ Cường