Truyện Cung Đấu tại Lão Phật Gia
A Ôn, một cung nữ ngốc nghếch nhưng lương thiện, đem lòng yêu và hết mực tin tưởng hoàng thái tôn Chu Thừa Dực. Vì tranh đoạt thiên hạ, hắn bỏ lỡ người con gái mình yêu nhất. Đến khi trở thành đế vương chí tôn, hắn lại chỉ còn lại nỗi hối hận và nhớ thương nàng suốt quãng đời còn lại.
Tên hoàng đế hẳn là đã nghe lời gièm pha của tên yêu tăng nào đó, đinh ninh tin rằng máu tim của tôi có thể chữa khỏi bệnh tật cho vị Quý phi — "ánh trăng sáng" tâm can bảo bối của hắn. Tôi thẳng thừng đáp: "Mê tín dị đoan phong kiến là không thể chấp nhận được!" Hoàng đế gằn giọng: "Nói đi, nàng muốn gì mới chịu hiến máu?" Tôi nhướng mày: "Ngài chịu nhường lại cả ngai vàng sao?" Hoàng đế sa sầm mặt mày: "Ngoại trừ điều đó ra." Tôi cười khẩy: "Ngoài cái ghế đó ra, ngài thì còn cái gì nữa đâu?"
Thủy Nhan là thuộc hạ trung thành của Quý Lăng Dương, bị đưa đến bên cạnh Diêm Bộc Hạo với mục đích lợi dụng. Trong quá trình tiếp xúc, nàng dần cảm nhận được sự dịu dàng ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của hắn, còn Diêm Bộc Hạo cũng đem lòng yêu nàng. Thế nhưng, ân oán giữa hai gia tộc bị phơi bày khi Quý Lăng Dương chính là người gián tiếp hại chết mẫu thân và tỷ tỷ của Diêm Bộc Hạo. Bị giằng xé giữa tình yêu và thù hận, Diêm Bộc Hạo không thể hoàn toàn tha thứ, còn Thủy Nhan cũng không thể từ bỏ quá khứ. Cuối cùng, nàng dùng thân mình đỡ mũi tên dành cho hắn và qua đời trong vòng tay người mình yêu. Sau cái chết của nàng, Diêm Bộc Hạo buông bỏ hận thù, sống cô độc bên hồ Tây Hà, mang theo nỗi nhớ và tình yêu khắc cốt ghi tâm suốt quãng đời còn lại.
Kiếp trước, ta là đứa con gái tội nghiệp bị lưu lạc của phủ Hầu gia. Vì muốn lấy lòng phụ mẫu ruột và muội muội giả thiên kim, ta chấp nhận giấu đi thân phận chủ tiệm thọ táng, khúm núm sống như một kẻ hầu. Cuối cùng, bọn họ vì vinh hoa phú quý mà ép ta gả cho một xác chết để làm minh hôn, ép ta tuẫn táng theo gã. Trọng sinh trở lại ngày phủ Hầu gia sai người đến đón, nhìn chiếc kiệu rách nát đỗ trước cửa tiệm, ta thản nhiên gõ gõ vào nắp một chiếc quan tài gỗ lim đen bóng, cười lạnh: "Trở về nói với Hầu gia, muốn ta về phủ? Đem kiệu tám người khiêng đến đây. Nếu không, ta tự khênh quan tài qua đó." Ngày đầu tiên bước vào phủ Hầu môn, người ta chờ xem trò hề của đứa con gái thô kệch, ta lại tặng bọn họ một bất ngờ chấn động: Cho mười gã lực điền khênh thẳng một chiếc quan tài thượng hạng đặt giữa đại sảnh. "Nghe nói trong phủ sắp có người chết vì tranh giành gia sản, ta mang đến tặng trước, giảm giá năm mươi phần trăm!" Muội muội trà xanh khóc lóc vu oan ta trù ẻo phụ mẫu? Ta liền tặng ả một cặp hình nhân giấy có khuôn mặt y hệt ả để bầu bạn dưới suối vàng. Phụ mẫu ruột vì tiền tài muốn đem ta gả bán? Ta liền dùng chuỗi tiệm quan tài nuốt trọn long mạch kinh tế của Hầu môn, đẩy bọn họ vào cảnh tịch thu gia sản, tru di tam tộc. Giữa lúc ta đang bận rộn sắm sửa quan tài tiễn cả nhà tra nam ra pháp trường, vị Thái tử điên cuồng, tàn nhẫn của kiếp trước bỗng nhiên áp sát ta vào góc tường. Ánh mắt hắn đỏ hoe, khàn giọng cầu xin: "Âm Âm, chỗ nằm trong lòng nàng... có thể chừa một phần cho ta không?" Ta lịch sự từ chối: "Điện hạ, thần đang bận tiễn người, không rảnh chơi trò tình thâm." Hắn chậm rãi rút kiếm, mỉm cười đầy dung túng: "Nàng bận giết người, ta đưa dao. Nàng bận chôn xác, ta đào đất. Đợi nàng tiễn xong tra nam, ta đem cả giang sơn này làm sính lễ gả cho nàng, được không?"
Mùa săn thu năm ấy, đệ đệ cùng thái tử phi tương lai tư bôn, ép ta phải đổi con ngựa chiến này. Ngựa điên mất lái, lao xuống vách đá. Phụ thân giấu nhẹm chuyện này, tuyên bố với bên ngoài rằng: Người chết là ta, kẻ sống là đệ đệ. Ta mang danh phận “Thẩm Yến” của đệ đệ, nữ cải nam trang, tiến cung làm bạn đọc cho Thái tử Dung Huyền. Mười năm sau đó, ta sống đúng nghĩa một vị trung thần nên có. Dẹp ngoại xâm, định nội bang, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, giữ trọn lễ nghĩa. Chưa bao giờ ta dám vượt quá phận đẹp bề tôi. Tân đế đăng cơ, lại một mùa săn thu nữa đến. Dung Huyền cứu được một cô gái mồ côi có dung mạo giống hệt vị thái tử phi tương lai năm đó. Hắn cưng chiều nàng ta tận xương tủy, thậm chí còn gạt phăng mọi lời phản đối của triều thần để đòi lập nàng ta làm hoàng hậu. Ta thẳng thắn dâng sớ can gián, lại bị hắn cười lạnh bác bỏ: “Khắp triều văn võ, chính là Thẩm ái khanh ngươi... không có tư cách phản đối nhất.” Ta bị giam cầm nơi tẩm cung của hoàng đế, không thấy ánh mặt trời. Dung Huyền thong thả tháo khăn buộc tóc và dải quấn ngực của ta ra, cười khẽ bảo: “Trẫm vốn đã biết, ngươi là Thẩm Niêu, không phải Thẩm Yến.” “Trẫm cần Niêu Niêu có tài, nhưng không mong ngươi quá tài giỏi.” “Sau này hãy ở lại chốn thâm cung, cùng hoàng hậu hầu hạ trẫm.” “... Với thân phận của một nữ tử.” Đêm đó, ta uống thuốc độc, để lại tuyệt bút: “Nếu có kiếp sau, nhất định sẽ chọn chủ khác.” Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi đệ đệ ép ta đổi ngựa.
Mộc Lan Tái Sinh Phượng Hoàng Niết Bàn: Con Đường Danh Dự Của Nữ Hoàng Quỷ Quốc Gia Mê Hoặc Một ngọn đèn dầu đã cháy đến cạn cùng.
Tại tiệc mừng sinh nhật, Phò mã dâng tặng ta một bức họa cảnh ta đang cưỡi ngựa phi nước đại. Thế nhưng, bức họa được mở ra lại là một cái mặt trâu đầu lợn xấu xí, dị hợm. Nữ tử trẻ tuổi bưng bức họa khẽ nhếch môi, cao giọng nói: "Không phải rất thực tế sao? Bỏ qua thân phận công chúa của ngươi, ngày ngày phải đối diện với gương mặt th/ối n/át kia, quả là một sự sỉ nh/ục lớn đối với Bùi Giới." Ả chớp chớp đôi mắt to xảo quyệt, chờ đợi xem ta sẽ bẽ bàng, không bước xuống đài được như thế nào. Bùi Giới lại không chút hoang mang, tiến lên thỉnh tội với ta: "Tiên phàm có biệt, Cẩm Vũ vốn nhận sự bái lạy của chúng sinh, không thông hiểu lễ pháp quy củ nhân gian, mong Điện hạ chớ chấp nhặt với nàng." Ta khẽ "ừ" một tiếng, xoay người rút thanh kiếm tùy thân. “Xoẹt” một tiếng lạnh lùng, ch/ặt đ/ứt một cánh tay của ả. "Thế này chẳng phải đã dạy cho ả biết quy củ của bản cung rồi sao?"
Định Bắc hầu khải hoàn trở về, phô trương thanh thế nạp một kỹ nữ hoa khôi thanh lâu như ta làm thiếp. Thân tín dưới trướng hắn phẫn nộ quát mắng ta là hồng nhan họa thủy, các nữ quyến chủ mẫu trong hầu phủ lại càng khinh rẻ ta từ tận đáy lòng. Thế nhưng những năm thiên hạ đại loạn ấy, cũng chính ta đã đỡ đao, thử độc thay cho Từ Yến Thanh. Sau khi hắn bị thương hôn mê, ta còn cõng hắn đi suốt hai mươi dặm đường núi, chỉ thiếu chút nữa là chết khát giữa đường. Về sau, Từ Yến Thanh đăng cơ làm đế, luận công ban thưởng. Ta vui mừng khôn xiết, cầu xin một vị trí quý phi, cho rằng cuối cùng cũng đã hết khổ tới ngày hưởng phúc. Nào ngờ hậu cung thâm sâu vô tình. Hoàng hậu vu hãm ta mưu hại hoàng tự, Giang tần bôi nhọ ta tư thông với thị vệ. Từ Yến Thanh từ chỗ chuyện gì cũng bảo vệ ta, tin tưởng ta đến cuối cùng, khi dung nhan ta dần phai tàn, hắn bị lời gièm pha mê hoặc, ban cho ta một chén rượu độc Khiên Cơ. Khi ngũ tạng ta như nứt vỡ, đau đớn tắt thở. Hắn ôm mỹ nhân trong lòng, đến một lần ngoảnh đầu nhìn ta cũng không có. Ta sống lại vào ngày Từ Yến Thanh đăng cơ. Trên điện Kim Loan, đế vương ánh mắt đầy vẻ dịu dàng, hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Ta cúi người dập đầu, trong lòng không còn một tia si niệm nào nữa: “Chỉ cầu bệ hạ ban cho nô tỳ vạn lượng hoàng kim, sau đó… Sau đó xin hãy thả nô tỳ xuất cung!”
Tôi, một người đàn ông cao 1m86 đang phấn đấu xây dựng chủ nghĩa xã hội, vậy mà lại xuyên không rồi. Được rồi, xuyên không thì thôi đi, nhưng bộ phim mà tôi lọt vào lại được chuyển thể từ một cuốn tiểu thuyết lãng mạn bi thảm mà tối qua bạn gái tôi vừa đọc vừa khóc sướt mướt. Chuyện đó cũng không sao, nhưng vấn đề thực sự ở đây là: tôi lại xuyên thành nhân vật nữ phụ phản diện độc ác nhất truyện, kẻ từng bị bạn gái tôi mắng chửi không thương tiếc. Đó chính là người luôn đóng kịch trước mặt hoàng đế để hại nữ chính – Hoàng hậu Nhu. Ả đàn bà này lòng dạ hiểm độc, xảo quyệt, phạm phải vô số tội ác. Ả dùng mọi thủ đoạn để đẩy tất cả những người phụ nữ xung quanh hoàng đế vào chỗ chết — đúng nghĩa là chị em cùng cha khác mẹ, xuyên biên giới của bà mẹ kế Bạch Tuyết. Khi tôi tỉnh dậy thì đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, nhìn một nhóm người đang mặc đồ cổ trang hóa trang (cosplay) và cung kính gọi tôi là "Nương nương". Tôi liền bàng hoàng, ngơ ngác.
Tô Trường Nhạc, đích nữ phủ Thừa tướng, bị người mình yêu là Tứ hoàng tử Thẩm Quý Thanh lợi dụng cả đời để tranh đoạt ngôi vị. Đến khi phản loạn nổ ra, nàng chết dưới lưỡi đao giữa cuộc tranh quyền đoạt vị, tận mắt chứng kiến sự vô tình của Thẩm Quý Thanh và sự cố chấp bảo vệ mình của Thái tử Thẩm Tinh Lan. Sau khi chết, nàng bất ngờ trọng sinh trở về năm mười lăm tuổi, thời điểm trước khi mọi bi kịch xảy ra. Biết trước âm mưu của Thẩm Quý Thanh, nàng giả vờ mất trí nhớ để thoát khỏi hôn ước, đồng thời dần nhìn rõ tấm chân tình mà Thẩm Tinh Lan đã âm thầm dành cho mình suốt nhiều năm.
Ta bị tàn tật hai chân, lại không có con nối dõi bên mình, vậy mà vẫn ngồi vững trên ngôi vị Trung cung. Ngoài cung, ai ai cũng nói đế hậu tình sâu nghĩa nặng. Nhưng trong cung, ai cũng hiểu rõ, ta chẳng qua chỉ có cái danh thể diện mà thôi. Tô Quý phi mới là người được hoàng đế Tiêu Nguyên nâng niu nơi đầu tim. Một nữ y cô độc yếu đuối, thân phận thấp kém, lại được đặc cách phong làm Quý phi. Tiêu Nguyên yêu nàng, che chở nàng. Có lẽ bởi nhiều năm trước, trong một đêm mưa tuyết mịt mùng, nàng đã liều chết cứu hắn trở về, từ đó mang bệnh trong người. Còn ta, vị hoàng hậu này, lại oán hận và giằng co với Tiêu Nguyên suốt nửa đời người. Đến lúc bệnh chết, hắn phá lệ ngồi bên đầu giường ta suốt một đêm, giọng nghẹn lại. “Cả đời này, trẫm nợ nàng quá nhiều. Trẫm vẫn luôn biết, người gặp trẫm trong đêm tuyết năm đó là nàng, đôi chân của nàng cũng vì cứu trẫm mà bị phế...” “Chỉ là Tô Tố quá yếu đuối, quá vô tội. Không có trẫm, nàng ấy không thể sống nổi. Nàng phải hiểu cho trẫm. Nếu có kiếp sau, trẫm nhất định sẽ không phụ nàng.” Ta chết mà không nhắm mắt. Không ngờ thật sự đợi được kiếp sau, vẫn là đêm mưa tuyết mịt mùng ấy. Ta kéo căng dây cung thành hình trăng tròn, mũi tên nhắm thẳng vào nam nhân đang lảo đảo sắp ngã giữa nền tuyết trắng.
Ta không phải là một Thái tử phi thông minh. Ta không nhìn ra Bùi Lẫm cưới ta là vì hoàng mệnh khó trái, cũng không nhìn ra người hắn yêu sâu đậm là vị nữ mưu sĩ bên cạnh. Cho nên kiếp trước, sau khi ta gả vào hoàng gia, sống cũng chẳng tốt đẹp gì. Hắn kính ta làm Hoàng hậu, nhưng lại giao quyền quản lý lục cung cho Quý phi. Hắn tôn hài nhi của ta làm Thái tử, nhưng vào lúc hấp hối lại lập con trai của Quý phi làm tân đế. Chỉ nói: “A Tự ngu dốt, có nàng làm Thái hậu, ngôi vị hoàng đế này sẽ ngồi không vững.” Mà Quý phi thông tuệ, hài nhi của nàng ta tất nhiên cũng khác. Cứ như vậy, ta thành Hoàng thái phi bị người người chê cười, hài nhi của ta cũng bị phong đến nơi xa xôi hẻo lánh, c.h.ế.t yểu nơi đất khách. Ngày tin c.h.ế.t của nó truyền đến, còn kèm theo một phong thư, trên đó chữ nào chữ nấy như khóc ra m.á.u, nhưng lại viết: “Mẫu hậu, hóa ra phụ hoàng thật sự không yêu người và con.” Ta đau buồn mà c.h.ế.t. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Đế Hậu mỉm cười định hôn sự của ta và Bùi Lẫm, ta quỳ xuống trước một bước, cuối cùng nói: “Hôn sự năm đó chẳng qua chỉ là lời hứa miệng, nương nương, hôn sự như vậy, thần nữ còn có một mối nữa.”
*"Nước trong thì soi rõ lòng người, nước sâu thì chôn giấu vương quyền. Họ yêu nhau sâu sắc, nhưng một người thuộc về ngai vàng cô độc, một người thuộc về đất trời tự do. Buông tay không phải vì bất lực, mà vì chàng thà giữ nàng vẹn nguyên giữa nhân gian, còn hơn nhìn nàng héo mòn trong chiếc lồng vàng đẫm máu."* Người ta nói hoàng cung là một vũng nước sâu vạn trượng gợn sóng ngầm, kẻ lọt vào đó không mưu mô tàn nhẫn thì cũng làm mồi cho cá dưới hồ sâu. Ngày Giang Sở Bạch mặc hồng y bước qua cửa ngọ môn, trời kinh thành đổ một trận mưa rào, phụ thân nàng quỳ trong bùn đất cầu xin nàng dùng một đời gánh vác gia tộc. Nàng không khóc, dứt khoát quay lưng. Nàng họ Giang, tên Sở Bạch. Giang là sông dài, Sở Bạch là sắc trắng trong ngần lúc ban sơ. Nàng bước vào cung cấm đục ngầu không phải để tranh sủng, mà để sinh tồn và giữ mình sạch sẽ. Đao đến nàng đỡ, mưu đến nàng bẻ gãy. Nàng mượn chính hoàng quyền của thiên tử làm thanh đao quang minh chính đại chặt đứt mọi xiềng xích, tay không dính một hạt bụi, đứng vững giữa bão giông. Tạ Mộ Triều là vị quân vương ngự trị trên đỉnh cao cô độc ấy. Chàng gánh vác triều đình, tâm tư thâm trầm như vực thẳm. Chàng si mê nàng, bởi giữa một hậu cung đầy rẫy mặt nạ giả tạo, đôi mắt của Giang Sở Bạch luôn trong vắt như hồ nước mùa thu, là nơi duy nhất xoa dịu được trái tim đầy thương tích của chàng. Chàng yêu nàng, dùng cả vương miện và trân bảo để giữ nàng lại bên mình. Nhưng tình yêu của đế vương quá nặng nề, hoàng thành của chàng quá nghẹt thở, nó bắt một làn nước trong phải học cách nhuốm máu để sinh tồn. Nhìn người con gái mình nâng niu ngày càng hao gầy, đôi mắt mệt mỏi nhuốm màu mưu kế, Tạ Mộ Triều chợt tỉnh ngộ. Chàng là vua, chàng có thể dùng gông xiềng hoàng quyền trói buộc thân xác nàng, nhưng lại đang tự tay giết chết linh hồn nàng. Nửa đời làm bực minh quân quyền biến, Tạ Mộ Triều đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất cuộc đời mình: Hạ chỉ phế hậu, trục xuất nàng khỏi kinh thành. "Hoàng thành đục ngầu, trẫm ở lại dọn bùn. Trả nàng về với trời cao nước biếc. Đừng quay đầu nhìn trẫm." Năm năm sau, Giang Nam vào mùa sen nở, khói trà bay bảng lảng bên cầu đá...
Ta làm Thái tử Lương đệ ba năm trời, nhưng đêm nào Thái tử cũng tới ngủ lại chỗ Trắc phi. Mãi đến ngày chàng đăng cơ lên ngôi vị hoàng đế, mới ghé tai ta thở dài một tiếng: “Nàng mà vẫn không sinh được mụn con nào, thì chốn hậu cung này sẽ bị dì của nàng thâu tóm hết mất."
Phương Vũ vì gia tộc mà gả cho Ân Thôi một “gian thần” Cẩm Y Vệ. Trong thế cuộc tranh đoạt quyền lực triều đình, Ân Thôi từng bước trở thành Nhiếp chính vương, còn nàng bị cuốn vào hiểm cảnh, nhiều lần sinh tử. Ban đầu là lợi dụng và hiểu lầm, sau dần hóa thành tình yêu thật sự. Cuối cùng, hai người gỡ bỏ nghi kỵ, cùng nhau đứng vững giữa quyền mưu và sống bên nhau.
Ta là một thứ nữ (con dòng thứ). Là con gái của Giang Tướng quân, lẽ ra ta cũng có tư cách trở thành Thái tử phi, nhưng thân phận của mẫu thân lại quyết định địa vị thấp kém của ta. Việc ta gả cho Thái tử sau này, chẳng qua cũng chỉ là một sự thỏa hiệp vì người ta thương và vì tỷ tỷ của ta mà thôi. Đây đã là lần thứ mười hai người ta thương đến phủ cầu hôn, cũng là lần thứ mười hai chàng đến để hỏi cưới đích tỷ (tỷ tỷ dòng trưởng) của ta.
Ta vì cứu Bùi Vân Chu mà què một chân. Bùi Vân Chu cảm kích đến rơi nước mắt, để báo đáp ân cứu mạng của ta, hắn công khai từ bỏ hôn sự với phủ Tể tướng. Trước mặt người ngoài, hắn cùng ta ân ái mặn nồng, lúc nào cũng mười ngón tay đan chặt lấy nhau, ba câu không rời khỏi ta. Danh tiếng yêu thương thê tử giúp hắn giành được không ít thiện cảm trước mặt Hoàng đế, quan lộ cũng vì thế mà thuận buồm xuôi gió. Nhưng về sau, hắn đứng sai phe trên triều đình. Những người đồng môn cùng gặp nạn với hắn đều dựa vào thế lực nhà ngoại của thê tử, không những bình yên vô sự mà còn được thăng quan tiến chức. Chỉ có Bùi Vân Chu vì sau lưng không có ai nâng đỡ nên bị biếm truất rồi lưu đày. Những năm cuối đời, hắn sống sa sút khốn đốn. Nhìn những đồng môn năm xưa người nào người nấy đều thăng chức, bước lên các vị trí trọng yếu, bái tướng phong hầu, còn hắn, vị Thám hoa lang từng một thời phong quang, lại chỉ có thể làm một huyện lệnh cửu phẩm ở nơi xa xôi hẻo lánh. Ta vẫn luôn ở bên cạnh hắn, dùng thân thể tàn phế này sinh cho hắn hai trai một gái. Nhưng trước lúc chết, Bùi Vân Chu lại gọi tên thiên kim phủ Tể tướng, đến khi nhìn rõ người trước mặt là ta, hắn oán hận nói: "Ta thà rằng năm đó nàng đừng cứu ta. Nàng chỉ vì ta mà mất một chân, còn ta lại vì nàng mà lỡ dở nửa đời, đứt mất tiền đồ rộng mở. Thật sự không đáng." Cho đến lúc chết, hắn cũng không muốn nhìn ta thêm một lần nào nữa, khiến ta trước mặt các con chẳng thể ngẩng đầu lên được. Cứu hắn một mạng, ngược lại giống như là ta mắc nợ hắn vậy. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày Bùi gia bốc cháy. Trong biển lửa, Bùi Vân Chu đưa tay về phía ta cầu cứu: "Cứu ta... cứu ta với! A Ninh!!"
Vào ngày đầu tiên sau khi tân hoàng đế lên ngôi, bệnh trĩ của hắn tái phát. Ta chữa trị cho hắn, nhưng tân đế lại quay lại nắm lấy tay ta, trìu mến nói: "Trẫm vừa nhìn thấy nàng là hoa mắt, Khanh Khanh, trẫm muốn lấy nàng làm hậu!" Ta chột dạ nhìn vết máu trên ghế, đây là do mất máu quá nhiều. Hắn nắm tay ta không buông, buộc ta phải đồng ý, mới để ta khâu lại. Lúc đó ta tưởng hắn chỉ là nói đùa thôi, ai mà dè lúc ta chuẩn bị rời cung, hắn lại ấm ức nhìn ta: “Nàng định thất hứa sao?” Nghe vậy, ta chạy càng nhanh hơn.
GIỚI THIỆU: Sau khi giết người, ta đi suốt một năm từ Mẫn Nam mới đến được kinh thành. Gõ cửa phủ của người từng cùng ta lập lời hẹn ước, người ra mở cửa là một nam tử có vài phần giống hắn nơi mày mắt. “Huynh trưởng ta chết rồi.” Ta nhìn bộ đồ tang trên người hắn: “Vừa mới chết?” “Gia mẫu vừa qua đời.” “Cho ta vào thắp một nén hương được không?” Hắn cúi đầu nhìn thanh chủy thủ đang kề bên hông mình, gật đầu.
Đối với một người đàn ông khác, tôi đã tự tay đuổi đi người phu quân bé nhỏ từng kề cận bên mình mỗi ngày. Để rồi sau này khi gặp lại, chàng bước ra một cách đầy lộng lẫy trong bộ y phục sắc đen. Gương mặt ấy vẫn điển trai, quyến rũ và đầy mê hoặc như xưa. Tôi hối hận rồi. Thế nhưng, bên cạnh chàng lúc này đã có một nữ tử dịu dàng, đáng yêu khác. Tôi không cam lòng, bất chấp tất cả mà kéo vạt áo thắt lưng của chàng vào một góc khuất vắng người, rụt rè cất tiếng hỏi: "Chàng... chàng vẫn sẵn sàng làm phu quân của ta chứ?" Chàng quay đầu lại, ánh mắt tràn ngập vẻ chế giễu: "Công chúa, điều gì khiến người nghĩ rằng ta sẽ mãi đứng một chỗ để đợi người?" Trái tim tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng. Sau đó, tôi đã gật đầu chấp nhận sính lễ đính hôn của một người đàn ông khác. Chính đêm hôm ấy, chàng lại lặng lẽ trèo qua khung cửa sổ của tôi. Chàng ép chặt tôi vào góc giường, gằn giọng đầy nguy hiểm: "Đây là cách mà công chúa muốn làm hòa với ta sao?"
Vì bị hôn phu chê bai là đồ nhà quê, ta đã hủy hôn. Chuyện đó trở thành trò cười cho đám quý nữ khắp kinh thành. Phụ thân khuyên ta xuất gia làm ni cô, kế mẫu thì ban cho ta một dải lụa trắng. Tại Quốc Tử Giám, trong cơn say, ta đã quyến rũ một thư sinh mặt ngọc vô cùng tuấn tú, nếm trải trái cấm lần đầu. Sau đó, ta vẽ bức "Lạc Hà Cô Vụ Đồ", một bức họa bán được mười vạn lượng vàng, vang danh khắp Thượng Kinh. Trong yến tiệc mùa xuân, thám hoa lang Cố Yến Chi vì ta mà làm thơ, muốn nối lại tiền duyên. Ta bị thư sinh mặt ngọc kia chặn trong phòng, chàng bế ta lên bàn sách, đỏ mắt chất vấn: "Nàng đã ngủ với trẫm bao nhiêu lần rồi, vậy mà vẫn không chịu cho trẫm một danh phận sao? Hửm?"
Trương Tri Tự mang huyết hải thâm thù, Trần Bảo Hương mang giấc mộng đổi đời. Một người giả ngốc để báo thù, một người liều mình để leo lên cao. Giữa vòng xoáy quyền mưu và âm mưu đẫm máu, họ từ lợi dụng lẫn nhau trở thành chỗ dựa duy nhất của đối phương. Đến cuối cùng, khi chân tướng được phơi bày, cả hai mới hiểu rằng điều đáng quý nhất không phải quyền lực, mà là người vẫn còn đứng cạnh mình sau mọi phong ba.
Ngày mất nước, trong cung một mảnh binh hoang mã loạn. Mọi người không bận chạy trốn giữ mạng, thì cũng bận tranh cướp tài bảo các cung. Ta ôm tro cốt của mẫu thân, ngồi dưới mái hiên nơi lãnh cung hẻo lánh. Có thể chế.t cùng mẫu thân, cũng không tệ. Nhưng khi cửa cung bị người ta từ bên ngoài một cước đá văng. Nam nhân cao lớn ngược sáng bước vào, vừa nhìn thấy ta lần đầu, liền thất thố. “Minh Nguyệt!” Hắn gọi. Thế nhưng, đó là tên của mẫu thân ta mà.
Thế giới này bị bệnh rồi. Hoặc là, Úy Chi Tịch - ta bị bệnh. Nàng là Đích nữ của vương triều, nhưng lại bị một thế lực vô hình mang tên "Kịch bản" giam cầm. Tác giả cài đặt cho nàng một thiết lập nhân vật: Bình đạm như cúc, bao dung độ lượng. Vị hôn phu Thái tử dẫn nữ chính nguyên tác về phủ, đòi lập làm Trắc phi, hệ thống ép nàng phải mỉm cười: "Điện hạ thích là được, ta không tranh giành." Nữ chính nguyên tác tự nhảy xuống hồ vu oan cho nàng, hệ thống ép nàng phải cụp mắt chịu uất ức: "Nếu muội muội vui lòng, ta gánh tiếng xấu này thì có sao." Trong lòng Úy Chi Tịch gào thét muốn băm vằn bọn họ ra, nhưng cơ thể lại cứ phải thanh cao, thoát tục. Cho đến một ngày, nàng tìm ra kẽ hở của quy luật: Hệ thống chỉ kiểm soát lời nói trực tiếp, chứ không kiểm soát được mưu mô gián tiếp của nàng. Được lắm, các người muốn ta "bình đạm như cúc" chứ gì? Ta sẽ dùng chính cái thiết lập này để bức tử các người! Kẻ địch dâng canh độc, nàng điềm nhiên bưng sang kính dâng cho mẫu thân kẻ đó: "Canh này bổ dưỡng, ta mượn hoa dâng Phật." Thái tử muốn gài bẫy Nhiếp chính vương, nàng dịu dàng hiến kế "giúp" phu quân, tiện tay đẩy luôn gã vào ngục tối. Ngày Thái tử bị phế truất, hắn quỳ dưới chân nàng, uất hận hỏi: "Nàng nói nàng bình đạm như cúc, không màng danh lợi, tại sao lại tuyệt tình đến thế?" Úy Chi Tịch khẽ mỉm cười, một nụ cười tự do tự tại, ghé sát tai hắn thì thầm: "Bản tính ta như cúc. Nhưng là loại cúc nở trên nấm mồ của các ngươi."