Truyện Dị Năng tại Lão Phật Gia
Giới thiệu tóm tắt: 【Livestream + Đại lão huyền học + Độ quỷ + Tu tiên phi thăng + Không CP】 Đại lão huyền học thất bại khi vượt kiếp, xuyên thành một vị thiên kim sa cơ lỡ vận. Thân không một đồng dính túi, nợ nần chồng chất hàng chục triệu. Để sống sót, đại lão huyền học bắt đầu hành trình livestream kiếm tiền trả nợ mỗi ngày. Trong phòng livestream: Người hâm mộ 1: “Đại sư, đây là căn biệt thự bố tôi tặng. Nhưng tôi cứ thấy bên trong kỳ lạ lắm, hơi âm u.” Thần Hy: “Cảm giác của bạn đúng rồi đó, nhà bạn có một cái xác, nằm ngay trong bức tường phòng bếp ấy.” Người hâm mộ 1: “...” Tôi thật sự cảm ơn ông già nhà mình lắm luôn, món quà này cả đời khó quên. Người hâm mộ 2: “Đại sư, ngài xem giúp tôi đường nhân duyên với, tôi muốn mẹ tôi sớm có cháu bế.” Thần Hy: “E là kiếp này không có cơ hội đâu, cô của bạn đã sắp xếp cho bạn một cuộc minh hôn (cưới chạy tang/cưới người ch-ết) rồi. Chẳng bao lâu nữa bạn sẽ xuống dưới đó thôi. Hơn nữa, đối tượng tâm đầu ý hợp nhất của bạn lại mang thuộc tính nam.” Người hâm mộ 2: “...” Tóm lại là kiểu gì thì mẹ tôi cũng chẳng có cháu bế rồi... Càng xem bói, Thần Hy càng phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa. Đất nước tưởng chừng sóng yên biển lặng, thực chất lại ẩn chứa sát cơ! Hãy xem đại lão huyền học Thần Hy làm sao tìm thấy tia hy vọng trong cơn nguy biến, cuối cùng giải cứu lê dân và thuận lợi phi thăng!
Triệu Hàn Yên không chỉ là một đầu bếp giỏi mà nàng còn rất tài trong việc lắng nghe tiếng lòng của mọi người khi nhắc tới vấn đề ăn uống. Ví dụ như khi nàng hỏi mọi người thích ăn gì… Bạch Ngọc Đường: “Sao ta phải nói cho ngươi biết?” Tiếng lòng: “Cá nướng, cá chép nướng, cực kỳ thích.” Triển Chiêu: “No bụng là được.” Tiếng lòng: “Mong là ăn xong bữa chính thì còn có cả điểm tâm nữa.” Bao Chửng: “Gì cũng được.” Tiếng lòng: “Rất muốn ăn phao câu gà, nhưng ta không dám nói.” Còn một phạm nhân nào đó: “Hỏi làm gì?” Tiếng lòng: “Trước khi giết người vừa ăn một miếng bánh quế hoa, có chút dính răng.” Nhân vật chính: Triệu Hàn Yên Nhân vật phụ: Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Bao Chửng, Công Tôn Sách
Trải qua năm năm vật lộn trong ngày tận thế, Thời Mạn bị chính họ hàng ruột thịt mổ bụng moi ruột, rồi trọng sinh trở về thời điểm trước khi thảm họa bùng nổ. Tòa nhà cũ của gia đình cô hóa ra lại là căn cứ tận thế có thể tiến hóa. Trong tay nắm giữ “nhà an toàn”, Thời Mạn điên cuồng tích trữ vật tư, còn đám họ hàng cực phẩm thì khóc lóc van xin cô cứu mạng. Thời Mạn cười lạnh: “Cứu mạng? Tôi muốn mạng của các người!” Nước lũ không giết được cô — cô đến tiễn mạng. Nắng nóng cực độ không thiêu chết cô — cô đem nấu chín. Giá rét khắc nghiệt không đóng băng được cô — cô ra tay tiễn đi. Tận thế đói khát khắp nơi, lòng người như quỷ. Nhưng Thời Mạn có tòa nhà cũ trong tay, hoành hành tận thế chẳng hề sợ hãi. Khi người khác chịu đói chịu lạnh, cô thảnh thơi bật điều hòa ăn lẩu, vuốt mèo nuôi thú cưng, rút thẻ đổi thưởng. Ting~ Rút được thẻ, thưởng cho ký chủ: Nhà máy thực phẩm tận thế. Ting~ Thẻ SSS, thưởng cho ký chủ: Binh sĩ đơn vị hình người (cấp thiên tai). Ting~ Thưởng ký chủ: Bệnh viện tận thế. Ting~ Thưởng ký chủ: Nhà máy quân sự tận thế. Lũ lụt, cực nhiệt, cực hàn, động đất, sóng thần, dị biến động thực vật, núi lửa… Trong thế giới thiên tai liên miên ấy, giữa thành phố, khu làng trong đô thị vốn bị mọi người khinh thường lại trở thành chốn đào nguyên. Nơi đây có vô số lương thực, đội ngũ y tế tinh nhuệ nhất, nhà máy quân sự bá đạo nhất, siêu thị không bao giờ hết hàng, thậm chí còn có cả vườn thú, vườn thực vật, cùng hàng rào bảo vệ không gì phá nổi. Đây chính là vùng đất tịnh thổ duy nhất của tận thế trên toàn cầu. Tất cả người sống sót đều khao khát trở thành một phần của tịnh thổ. Mà chủ nhân của tịnh thổ ấy mang tên: Thời Mạn! P/S: Không có nam chính, nhưng không loại trừ khả năng có người đơn phương thích nữ chính.
Trương Tiểu Nguyên, nhi tử cưng của vị hiệp khách lừng danh, sở hữu một năng lực đặc biệt. Y luôn có thể nhìn thấy từ trên đỉnh đầu của người khác mối quan hệ và sở thích của họ, võ công mạnh yếu, thân thế quá khứ, và tất cả những bí mật không ai biết. Y nhìn thấy trên đầu Minh chủ Võ lâm chuyện ẩn hôn mờ ám khiến người ta đỏ mặt tía tai giữa hắn và Giáo chủ Ma giáo. Thấy trên đầu cung chủ Tán Hoa Cung mối ân oán tình si với đệ tử thân truyền đứng đầu môn hạ. Còn trên đầu vị tướng Thiên Cơ Doanh, y trông thấy hẳn một bộ bí kíp “tu dưỡng tự thân của cao thủ giả nữ trang”. Dựa vào năng lực quái lạ này, y dần trở thành “Giang hồ Bách Hiểu Sinh” (người biết hết mọi sự trong giang hồ), thay sư môn bần hàn mua đất cất nhà, chiêu mộ môn đồ, cuối cùng dựng nên đại môn phái hàng đầu võ lâm. Nhưng y vẫn không thể nhìn thấu sư huynh của mình. Bởi vì khi mới gặp, trên đầu sư huynh chỉ có bảy chữ. [Lục Chiêu Minh, vô danh tiểu tốt.] ------------------------ Mãi đến khi hai người xác định tâm ý và cuối cùng ở bên nhau, những chữ trên đầu sư huynh rốt cuộc cũng thay đổi. [Nhớ dùng bữa.] [Uống nhiều nước nóng.] [Nghỉ ngơi sớm chút.] [Lòng ta có đệ.] [Hướng dẫn sử dụng đúng cách] CP Lục Chiêu Minh công x Trương Tiểu Nguyên thụ Thể loại: Sa điêu ngọt văn, không cần logic. Diễn biến: Trí tưởng tượng bay cao bay xa, có những cú twist bất ngờ, nhưng kiên định một điều: ngọt tới cùng, tuyệt đối không lật xe. Thông tin tìm kiếm: Nhân vật chính: Trương Tiểu Nguyên, Lục Chiêu Minh Tóm tắt một câu: Ngay cả chó cũng mạnh hơn ta.
[Vô hạn lưu, Mạt thế, Linh dị, Sảng văn, Tích trữ vật tư, Quy tắc quái đàm] Tin xấu, mạt thế sắp sửa ập đến. Tin tốt, bạn biết trước điều đó tận 30 ngày. Tin xấu, cái “mạt thế” này là sự giáng lâm của các thực thể quỷ dị, mà nhân loại lại chẳng hề có khả năng đối kháng. Tin tốt, hệ thống “Chung cư Sinh tồn” từ trên trời rơi xuống đã biến toàn bộ nhân loại thành người chơi. Tin xấu, người chơi bắt buộc phải dấn thân vào các phó bản trò chơi khác nhau để vượt ải kiếm điểm tích phân. Tin tốt, điểm tích phân có thể đổi lấy đạo cụ và vật tư, trong đó đạo cụ có thể dùng để đối phó với bọn quỷ dị. [Hệ thống] [Chào mừng bạn đến với Chung cư Sinh tồn. Mỗi người chơi khi khởi đầu sẽ nhận được một căn hộ đơn diện tích 50m2. Căn hộ này là tài nguyên trò chơi mặc định, không thể đánh rơi, không thể giao dịch.] [Xin hãy trân trọng và bảo vệ căn hộ của bạn, nó chính là bảo đảm lớn nhất giúp bạn sống sót trong ngày mạt thế.] Khương Thất im lặng hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà thốt lên: “Không phải chứ? Tôi làm lụng vất vả mấy chục năm còn chẳng mua nổi cái nhà, mấy người cứ thế tặng không cho tôi luôn á?” Đã vậy vị trí còn nằm ngay trung tâm thành phố nữa chứ!!! Vốn dĩ cô chẳng tha thiết gì chuyện sinh tồn cho lắm, nhưng giờ nhìn khối tài sản từ trên trời rơi xuống này xem, không liều mạng sao được? Khương Thất: “Tôi yêu nhà của tôi! Liều mạng thôi!” Hướng dẫn trước khi nhảy hố: 1. Thể loại: Nữ cường, nhưng không phải kiểu “bá đạo” ngay từ đầu mà thiên về quá trình trưởng thành. 2. Thiết lập nhân vật: Nữ chính thuộc tuýp người bình tĩnh, lý trí. Không phải kiểu sát phạt quyết đoán tàn nhẫn, nhưng cũng không thánh mẫu lương thiện tràn lan. Dưới góc nhìn của tác giả, cô ấy chỉ là một người bình thường. 3. Tương tác: Nữ chính không phải là “sói đơn độc”. Khi đi phó bản sẽ có đồng đội, nhưng không trói định (cố định) một nhóm mãi mãi. Cô ấy cũng sẽ có nhiều người bạn là người thường đáng tin cậy (đa phần phát triển từ đồng đội mà thành), bao gồm cả nam lẫn nữ, cả già lẫn trẻ. 4. Bối cảnh: Thế giới quan hư cấu, không liên quan đến hiện thực. Địa điểm và các công trình mang tính biểu tượng đều là hư cấu, không ám chỉ bất kỳ sự việc thực tế nào. Xin đừng liên tưởng hay bình luận châm chọc (âm dương quái khí). 5. Lưu ý: Nếu không hợp gu vui lòng click back, từ chối mọi lời lăng mạ hoặc dạy đời tác giả cách viết văn. 6. Nếu yêu thích, hãy nhấn theo dõi truyện nhé ~
Du Uyển Khanh vất vả lắm mới từ tay cha mẹ vô tình giành lại được khối tài sản chục tỷ. Trong một lần mạo hiểm ở núi Côn Luân, cô phát hiện đám ngoại bang lén phá hoại long mạch Hoa Quốc. Sau một trận sống mái, cô xử lý sạch sẽ bọn chúng, nhưng bản thân cũng trọng thương. Tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên về thập niên 60, nhập vào thân xác một cô gái nổi tiếng đanh đá, có thể đánh có thể mắng. Vừa mở mắt đã gặp cảnh nghẹn khuất: bị chính anh ruột và chị dâu hạ thuốc, suýt nữa bị một gã đàn ông bỉ ổi hại đời. Du Uyển Khanh cười lạnh. Đã cho cô sống lại, vậy thì món nợ nào cũng phải trả. Cô thẳng chân đá văng gã khốn kia, trở tay xé mặt anh ruột chị dâu giả nhân giả nghĩa, từng bước thiết kế, đuổi cả hai ra khỏi nhà. Chưa hết — cô còn lục soát sạch nhà gã bỉ ổi, một lá đơn tố cáo gửi lên, trực tiếp tiễn cả nhà hắn đi “cải tạo”, đoàn tụ chỉnh chỉnh tề tề. Ra tay vừa nhanh vừa độc, không ai dám dây vào lần hai. — Hồng Tinh đại đội từ đó có thêm một nữ thanh niên trí thức mới, xinh đẹp, nhưng cực kỳ khó chọc. Miệng lưỡi sắc như dao, lý lẽ đè người đến nghẹn họng. Động tay thì càng khỏi nói, đánh khắp đại đội không có đối thủ. Đám du thủ du thực quanh vùng, thấy cô từ xa đã tự giác vòng đường khác. — Du Uyển Khanh có hai “chứng bệnh” rất nặng: nhan khống và tay khống. Vừa tới điểm thanh niên trí thức, cô đã để ý một người. Người đàn ông cao lớn, vai rộng chân dài, gương mặt đẹp đến mức khiến người khác khó chịu, đôi tay thon dài sạch sẽ, lực tay kinh người, cơ bụng rắn chắc thấp thoáng dưới áo lao động. Từng chỗ… đều hợp gu cô đến đáng sợ. Du Uyển Khanh chống cằm nhìn: “Cực phẩm thế này, để rơi vào tay người khác thì phí quá.” Chi bằng, kéo thẳng về ổ chăn mình, giữ cho an toàn. — Chỉ là… Người chồng thanh niên trí thức cô “nhặt” về này, thân thủ mạnh đến bất thường, hành tung lúc ẩn lúc hiện, trên người còn giấu không ít bí mật. Dường như, anh không đơn giản chỉ là một thanh niên trí thức bình thường… Tóm lại: Nữ cường xuyên niên đại, vả mặt tra thân thích, tiện tay “nhặt” luôn một ông chồng cực phẩm — ai ngờ nhặt trúng sói đội lốt cừu.
Thể loại:【Xuyên không + Điền văn + Siêu thị + Làm giàu】 Nhân vật chính: Tần Vãn Vãn, Từ Thừa Vũ Văn án: Vừa mới xuyên qua, mở đầu đã phải đối mặt với cảnh bị bán thì biết làm sao đây! Phụ thân chết sớm, mẫu thân cải giá, muội muội đáng thương, và một thân xác vụn vỡ của nàng. Tần Vãn Vãn nói: Ta xem xem kẻ nào dám động vào chúng ta, kẻ nào dám động đến ta, kẻ đó đừng hòng sống! Phân, cái nhà này nhất định phải phân! Cái gì? Ngay cả lương thực và bạc cũng muốn lấy, vậy thì đoạn tuyệt quan hệ. Đã là các người không biết làm người trước, thì đừng hòng nhổ được một sợi lông nào trên người ta. Tay có siêu thị tâm không hoảng, dẫn theo muội muội tiến tới tiểu khang. Có điều, cái thuế thân này là cái thứ gì vậy? Ai cũng bảo nàng mang theo hai cái đuôi nhỏ, gả không được cũng chẳng ai thèm, nhưng cái người ngoại hương kia trông có vẻ không tệ, chính là hắn đi. Sau khi phân gia, Tần Vãn Vãn tự tìm cho mình một mối hôn sự tốt, mua đất, xây nhà, bữa nào cũng có cơm trắng và thịt, kinh doanh cũng hồng hồng hỏa hỏa. Điều không ngờ tới chính là, nam nhân nàng tìm được lại còn là một người đọc sách! Cứ để bọn họ ghen tị đi.
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Ngọt văn , Trạch đấu , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Manh bảo Nội dung tóm tắt: Thánh cấp Luyện đan sư Phượng Thiên Tinh độ kiếp thất bại, vừa mở mắt ra đã biến thành đích nữ Hầu phủ vừa oa oa chào đời. Nhưng nàng vừa sinh ra đã bị thiết kế đem vứt bỏ, còn bị độc câm, mãi đến ba tuổi mới có năng lực trở về nhà. 【Mẫu thân, con là con ruột của người, vừa sinh ra đã bị đánh tráo, đứa trẻ người ngày ngày nuôi dưỡng là con trai của thím hai. Đợi hắn lớn lên, sẽ đưa người vào miếu làm ni cô.】 【Cha ngu hiếu ơi, kế mẫu của cha ngày ngày mong cha chết, tất cả mọi thứ của cha đều sẽ bị gia đình chú hai cướp đi, bản thân cha cũng chết rất thảm. Bởi vì bọn họ nhắm trúng tước vị của cha.】 【Đại ca, đôi chân gãy của huynh đều là do chú hai mua chuộc người hãm hại.】 【Nhị ca, huynh ốm yếu bệnh tật đều là do kế tổ mẫu hại, trong phòng huynh...】
[Đại hội tranh sủng – nữ chính là người xoa dịu cấp SS có khả năng tấn công và trị liệu – bối cảnh dị năng do tác giả tự thiết lập.] Một ngày đẹp trời, Ngụy Nhuyễn Nhuyễn – cô nàng đi dép rách, áo thun trắng giặt đến bạc màu – bỗng nhận thông báo trúng số, trở thành người xoa dịu cấp SS hiếm có khó tìm. Ngay lập tức, Tổng đội trưởng Tần quyền uy của Tòa nhà Thanh trừ Dị Chủng hô to một tiếng: “Cô ấy, tôi bao nuôi!” Rồi ông ấy vung tay một cái, sắp xếp cho cô hẳn 6 anh bạn đồng hành cực phẩm: 1. Tần Dã – con trai ruột của tổng đội trưởng, tấn công giả cấp S, mặt lạnh nhưng trái tim ấm. 2. Từ Thiên Tường – idol giải nghệ, giờ là tấn công giả cấp S, đẹp trai lại còn biết đánh nhau. 3. Quý Thanh Hàn – con nhà giàu chính hiệu, cấp S, có khả năng dịch chuyển không gian, tính khí hơi kiêu. 4. Giang Dịch – cấp S, đẹp hơn cả diễn viên, ra đường bị hiểu nhầm là nam chính ngôn tình. 5. Thịnh Trụ – cấp S, thư sinh nho nhã, học cao hiểu rộng, thích cười hiền mà tay cầm... dao cắt dị chủng. 6. Kỷ Trần – cấp S, đẹp trai sạch sẽ, nấu ăn siêu ngon, nụ cười ấm lòng người. 4 ngày sau, vì muốn an ủi Kỷ Trần, cô được Quý Thanh Hàn đưa thẳng đến biên giới phía Bắc bằng năng lực không gian. Ai ngờ, vừa an ủi xong chưa kịp ăn miếng thịt kho nào, thì Tư Văn Địch An – tấn công giả cấp SS của Đế Quốc Băng Tuyết – kéo nguyên một đội quân đánh thẳng vào biên giới. Mục tiêu? Chỉ để... bắt cóc Ngụy Nhuyễn Nhuyễn nhà ta về làm “gối ôm quốc dân”! Tư Văn Địch An không hổ là đại ca cấp SS, mạnh không tưởng. Quý Thanh Hàn không đỡ nổi một chiêu, bị đá sang một bên. Còn Ngụy Nhuyễn Nhuyễn thì bị ôm gọn vào lòng. Cô giãy đành đạch, cắn anh, đá anh, cấu xé anh như một chú mèo phát điên – nhưng anh ta cứ ôm chặt như gấu trúc giữ tre. Đúng lúc cô định hét lên: “Tôi đầu hàng! Tôi từ chức!”, thì một bóng người quen thuộc lặng lẽ xuất hiện phía sau – anh ấy đã đến...
Vân Tê Mộ vốn là một vị đại lão sở hữu tinh thần lực mạnh đến mức khiến cơ thể vỡ vụn. Thay vì sợ hãi, cô lại hớn hở bước vào cuộc sống "nghỉ hưu" sớm. Trồng rau, câu cá, nướng vài mẻ bánh quy nhỏ... ngày tháng trôi qua hưởng thụ cực kỳ, chỉ chờ tử thần đến gõ cửa là xong xuôi. Thế nhưng, chết thì không thấy, mà mở mắt ra cô lại xuyên về thời đại "dị năng bùng nổ", khi tám đại Vương quyền vẫn còn tranh đấu và Đế quốc còn chưa thống nhất. Từ một đại lão, cô biến thành tiểu thư ngốc nghếch của gia tộc quý tộc họ Vân, vừa tỉnh dậy đã bị tống cổ ra "tinh cầu lưu vong" để tự sinh tự diệt. Vân Tê Mộ nhướn mày: "Chút chuyện nhỏ này sao làm khó được đại lão ta!" Cướp của kẻ cướp, đá bay lũ quái thú, bới rác tìm kho báu, lại còn có đàn em dâng trà rót nước tận nơi. Cái cuộc sống "cá mặn" nằm ườn hưởng lạc này không phải quá thơm sao? Nhưng đời không như là mơ, Hệ thống chủ đã nắm thóp "gáy" cô, ép cô phải bắt tay vào làm xây dựng. Thế là, giữa tinh cầu lưu vong bẩn-loạn-kém bỗng mọc lên một vùng tịnh thổ mang tên: "Trái Đất". Khẩu hiệu của Thôn Trái Đất: > "Bạn muốn sống đời sang chảnh, rượu ngon thịt béo không? Chỉ cần giao dịch với 'ác quỷ', cái gì bạn cũng có thể sở hữu!" (Nhắc nhở nhẹ nhàng: Đây tuyệt đối không phải lừa đảo, không phải đa cấp, bỏ lỡ là tiếc đứt ruột đấy nhé!) Vân Tê Mộ phủi tay viết xong tờ quảng cáo tuyển người, bắt đầu hành trình kinh doanh xây dựng "đầy tâm huyết". Khởi đầu với một căn nhà gỗ nhỏ, cô dần biến nó thành một cái thôn, rồi lên trấn, tiến hóa thành thành phố, và cuối cùng là thâu tóm cả tinh cầu. Từ đó, ngày lành của kiếp "cá mặn" một đi không trở lại. Đã vậy, bên cạnh cô còn xuất hiện một gã "vận đen quấn thân" – kẻ được mệnh danh là bá chủ tương lai, cứ lì lợm bám lấy cô không buông. Nhìn người đàn ông cơ bụng săn chắc, da trắng mặt xinh, đôi mắt đen sâu thẳm đầy mê hoặc đang nhìn mình đắm đuối... Vân Tê Mộ tặc lưỡi: "Thôi được rồi, nể mặt anh đẹp trai, thu nhận vậy!" Tóm tắt: 1v1, thể loại tinh tế, kinh doanh, xây dựng cơ bản, cực kỳ sảng khoái!
Ai là người vì chạy quá chậm mà biến thành thây ma? Chính là Lý Thu. Rồi ai lại bị bầy thây ma rượt đuổi suốt cả tháng mà vẫn chưa được ăn miếng gì? Cũng là Lý Thu luôn. Cho đến một ngày nọ, Lý Thu đói tới mức bụng dán lưng, nhìn đống xác đồng loại mà... chảy nước miếng. Thế là cô cắn một miếng... rồi lại một miếng... rồi lại thêm miếng nữa... Trước khi Lý Thu xuất hiện, chưa từng có con thây ma nào nghĩ đến chuyện ăn thịt đồng loại để thăng cấp. Vậy mà cô ăn đến mức tự "tiến hóa" thành vua thây ma luôn! Hỏi cô làm thế nào đạt được thành tựu ấy? Cô gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Thật ra là vầy nè... tôi chạy chậm... nhưng mà chạy chậm thì lại dễ... lượm đồ rơi ấy mà. Vua lượm đồ, lượm cái gì cũng có thể ăn!” Chưa hết đâu, cô còn có một bếp trưởng cực kỳ giỏi nấu nướng. Anh chém trước, cô ăn sau, phối hợp siêu ăn ý! Chỉ là phải chú ý ẩn mình kỹ chút, kẻo bị bếp trưởng lỡ tay chém phát chết luôn đó nha! Chu Tấn Thời, người được gọi là "cuồng chiến đấu", "khắc tinh của thây ma", "vũ khí hình người" sau khi đại thảm họa xảy ra. Anh dẫn theo đội dị năng rong ruổi từ bắc chí nam, ngày ngày săn giết thây ma... Ai ngờ lại vô tình "nuôi lớn" một con vua thây ma siêu cấp. Khi đối mặt với cô, Chu Tấn Thời cầm dao quyết tâm tiêu diệt tận tay. Nhưng ngay khoảnh khắc vua thây ma chuẩn bị tung đòn chí mạng... cô lại dừng tay, mặt mừng rỡ hỏi: “Bếp trưởng?” Gì cơ? Sau đó, Chu Tấn Thời bị vua thây ma cứu sống. Đồng đội chạy đến tiếp ứng, vua thây ma quay sang hỏi anh: “Nếu họ thấy anh đi cùng em... có hiểu lầm gì không nhỉ?” Chu Tấn Thời: “Em nghĩ sao?” Vua thây ma: “Thế em đi trước nhé.” Sau đó... lúc đám đồng đội xông vào, khoảng cách giữa Chu Tấn Thời và vua thây ma... chỉ đúng hai bước chân. Về sau, Chu Tấn Thời đã hiểu thế nào gọi là bếp trưởng. Một ngày nữa lại đến – ngày mài dao nấu nướng, chuẩn bị buffet cho cô ăn no căng! Nhân vật chính: Lý Thu, Chu Tấn Thời, một đống nữa. Thể loại khác: Sinh tồn sau thiên tai. Một câu tóm tắt: Hành trình phiêu lưu hài hước của vua thây ma trên những cung đường tận thế. Chủ đề cốt lõi: Dù sống trong hoàn cảnh nào cũng phải kiên cường mà sống tiếp.
【Quân hôn + thiên kim thật lạnh lùng x Thủ trưởng không quân + song khiết + chênh 8 tuổi + được cả đoàn sủng】 Thẩm Hi xuyên sách. Xuyên vào một quyển truyện thập niên 80 tam quan nổ tung, máu chó văng đầy trời, trở thành nữ phụ thiên kim thật nhát gan. Còn bị nữ chính thiên kim giả chiếm tổ chim khách, thiết kế để cô bị lưu manh bắt nạt, kết quả âm sai dương thác lại “lăn giường” với nam chính trong sách. Là một quân y nhiệt huyết từng ra chiến trường, Thẩm Hi đương nhiên không đứng yên chịu đòn. Cô từng cứu người, từng giết địch — thiên kim giả dám nhảy nhót trước mặt cô, cô trực tiếp đoạt lại vận khí, chiếm lại CP, cướp luôn nam chính về tay mình! Nhưng ngay lúc Thẩm Hi trọng sinh, từng bước bước lên đỉnh cao nhân sinh, nam chính ôm eo cô, ghé tai thì thầm: “Anh coi em là vợ, còn em coi anh là công cụ?” — Cố Cảnh Nam là thủ trưởng Cố của không quân, thân phận hiển hách. Người đến mai mối đạp nát ngưỡng cửa cũng không khiến anh động lòng, cho đến khi anh đột nhiên cưới con gái bảo bối nhà họ Thẩm — người đã thất lạc suốt 17 năm. Ngày thường cắm rễ trong quân đội, sau khi kết hôn lại ngày nào cũng về khu gia đình. Được mệnh danh là giáo quan thiết huyết vô tình, nhưng trước mặt vợ thì cười nở hoa. Mọi người đều cho rằng thủ trưởng Cố cưới một cô vợ ngọt ngào mềm mại. Cho đến khi họ thấy được mặt “bao che” của anh. Thẩm Hi đánh người — anh đưa dao. Thẩm Hi chém người — anh vỗ tay. Mọi người đồng loạt run rẩy: “Thẩm Hi mà cười… sống chết khó lường.”
Tần Nhiễm không ngờ chỉ đi đánh boss thôi mà cũng có thể xuyên không. Zombie, thú biến dị, khu ngoại vi bị bỏ rơi, thân thể nhỏ yếu có thể toi mạng bất cứ lúc nào… Cô gái đói đến hoa mắt chóng mặt ngửa mặt nhìn trời đờ đẫn: cô đâu phải pháp sư pháo đài bá khí tung hoành thiên hạ trong game, cũng không có kỹ năng cao cấp kiểu vừa đánh quái vừa lên cấp đâu chứ! … Khoan đã! Nhân vật pháp sư thật sự đi theo sang đây rồi?! Nhưng chết tiệt, sao giao diện toàn xám xịt, tất cả vật phẩm đều hiện “không thể sử dụng”? Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó! Tài khoản đại pháp sư cấp 200 max level của ta trong game Vĩnh Hằng, bộ trang bị thần khí “Sự che chở của Nữ Thần Nguyên Tố” đứng top 3 toàn server, thuộc tính nổ tung, kỹ năng max sạch, một cấm chú quét chết cả mảng, ai không phục cứ tới chiến— vậy mà…lại! bị! thu! nhỏ! thành! cấp! 0! Tần Nhiễm bị hành đến rơi nước mắt: “Nếu ông trời cho tôi thêm một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ giữ kỹ bộ trang bị tân thủ mà hệ thống tặng, ngày lau một lần tối lau một lần, ít nhất cũng cộng được 1 điểm phòng ngự mà, được không hả!” Nữ cường thăng cấp lưu, sảng văn kiểu tô trắng Chủ yếu là ngầu lòi – vả mặt – đánh nhau, các yếu tố khác là phụ Có bàn tay vàng, có nam chính Hết. Tag nội dung: Dị năng / Mạt thế / Nữ cường / Sảng văn Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tần Nhiễm ┃ Nhân vật phụ: rất nhiều ┃ Khác: mạt thế, pháp sư
Điền Văn – Ngôn Tình Cổ Đại – Xuyên Không – Không Gian – Nông Thôn Văn án: Lý Hâm Duyệt một đời mệnh bạc, sau khi hương tiêu ngọc nát lại bất ngờ trùng sinh! Nàng nhập xác vào một thôn nữ đáng thương, vừa tỉnh dậy đã thấy mình bị lão thái bà độc ác đánh đến vỡ đầu chảy máu. Cha hờ bấy lâu nay bôn ba nơi sa trường, tin tức bặt vô âm tín; Nương hờ lại là một kẻ khờ khạo, chỉ biết lầm lũi làm lụng; đám đệ muội thì đói đến mức gầy rộc, chẳng còn ra hình người. Lý Hâm Duyệt phẫn nộ vùng lên, một tay giáo huấn gã đường đệ cậy thế hiếp đáp, một tay trấn áp lão bà tử trọng nam khinh nữ, quấy cho Lý gia gà chó không yên, thiên địa đảo điên. Sau khi trút giận, nàng phủi tay dứt áo ra đi, dắt theo Nương khờ khạo cùng đám đệ muội dứt khoát phân gia, tự lập môn hộ. Dân làng bấy giờ thảy đều đánh cược, kẻ bảo nương con nàng chẳng trụ nổi mấy ngày, người Lý gia thì thầm tính toán, đợi nàng khốn cùng quay về sẽ đưa ra điều kiện sao cho thật hời. Nào ngờ, một ngày, mười ngày, rồi một tháng, nửa năm, rồi lại một năm trôi qua... mái nhà tranh nơi chân núi thuở nào nay đã hóa thành đại trạch gạch xanh ngói đỏ, tiểu nha đầu tóc vàng gầy gò năm ấy cũng trổ mã thành một tuyệt sắc giai nhân, đình đình ngọc lập. Phong Lãng vốn là một gã thợ săn tính tình cô độc, lãnh đạm, xưa nay chỉ thích độc lai độc vãng. Thế nhưng, gã tịnh không ngờ mình lại bị hương thơm từ gian bếp nhà bên quyến rũ đến mức lòng dạ bồn chồn, đứng ngồi không yên. Cuối cùng, gã đành mặt dày xách theo đôi gà rừng sang gõ cửa "mưu đồ" xin ăn. Kể từ đó, việc sang nhà nàng "ké cơm" đã trở thành lẽ thường tình mỗi ngày.
【Xuyên Không - Điền Văn - Ẩm Thực - Không Gian - Ấm Áp Ở trấn nhỏ có nhà họ Thẩm, có một tiểu thư vàng ngọc quý giá, từ nhỏ được nuông chiều hết mực, chỉ là, dung mạo nàng lại chẳng giống phu thê nhà họ Thẩm chút nào. Một ngày kia, chân tướng sáng tỏ, mới biết hóa ra “tiểu thư” ấy lại là một cô nương nhà quê bị ôm nhầm! Còn “tiểu thư thật” thì mười lăm năm nay chịu khổ nơi sơn thôn hẻo lánh, giờ còn bị ép gả cho một gã thôn phu mù nửa con mắt! Phu thê nhà họ Thẩm nào nỡ để nữ nhi ruột chịu khổ, liền vội đổi người, bắt “tiểu thư giả” thay con mình đi lấy chồng. …… Blogger ẩm thực Lâm Vãn Ý vừa mở mắt ra, liền phát hiện mình đã trở thành “tiểu thư giả” bị thúc ép gả đi này. Khởi đầu là năm mất mùa, núi sâu lạnh lẽo, mà “phu quân tương lai” lại là một người mù nửa con mắt! Lâm Vãn Ý đen mặt, may mà người này tính tình thật thà, còn âm thầm dúi cho nàng mười lượng bạc. Dựa vào số bạc ấy, Lâm Vãn Ý bắt đầu trở lại nghề cũ, làm các món ăn vặt và đồ ăn ngon thơm nức tiếng, khiến cả vùng phải xếp hàng mua. Phu quân mù nửa con mắt ấy, trên mặt có một vết sẹo dài, cả ngày lạnh lùng, khiến gái làng không ai dám lại gần. Lâm Vãn Ý nhóm bếp nấu ăn, đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng chàng sống qua ngày. Ai ngờ đêm tân hôn, người đàn ông ấy lục lọi tủ hòm, nhét hết bạc trong nhà vào tay nàng. Lâm Vãn Ý: “???” Không ai nói với nàng rằng, Phu quân mù nửa con mắt này, bề ngoài dữ tợn, nhưng thật ra là người thương vợ hết mực!
Cố Thanh Uyển vừa hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của tổ chức, vốn định quy ẩn sơn lâm sống những ngày tháng bình dị, chẳng ngờ lại bỏ mạng trong một tai nạn máy bay. Khi mở mắt ra lần nữa, nàng kinh hoàng nhận ra mình đã xuyên không đến một triều đại xa lạ, trở thành một tiểu khả liên bị chính gia gia nãi nãi lôi đi đổi lương thực trên đường chạy nạn? Cha và đại huynh tung tích chẳng rõ, người mẫu thân yếu ớt phải dắt díu ba đứa con nhỏ chịu đủ mọi áp bức. Cố Thanh Uyển lập tức thể hiện sự quyết đoán, dẫn theo nương cùng các đệ muội tách khỏi đoàn người. Trời đông giá rét, thiếu áo sờn vai, lương thực cạn kiệt, người nhà họ Cố chỉ chực chờ xem bọn họ sẽ chết đói hay chết rét trước. Thế nhưng chờ mãi đến cuối cùng, bọn họ chỉ có thể trố mắt nhìn Cố Thanh Uyển dẫn theo mẫu thân và các đệ muội sống một đời vinh hoa...
[Quy Tắc Quái Đàm + Vô Hạn Lưu + Nữ Cường + Quỷ Dị] [Nữ chính đỉnh cao X Nam chính quỷ dị] Mạc Từ Nhạc đã lăn lộn trong thế giới Quy Tắc Quái Đàm vài năm, mắt thấy sắp thoát khỏi sự trói buộc của quái đàm, lại vì sự phản bội của người mình tin tưởng mà lật thuyền trong mương!!! May mắn thay, hệ thống khởi động chức năng Hồi tố thời gian. Cô sống lại, quay về thời điểm Quy Tắc Quái Đàm vừa mới giáng lâm. Thu thập Quỷ khí, ký khế ước với Quỷ dị, chỉ để báo thù kiếp trước! Thế nhưng, Quỷ dị bây giờ đều thích tự dâng mình đến cửa sao? "Cái giá để sử dụng anh là gì?" "Một sợi tóc."
Giới thiệu sách: 【Song cường】+【Quá trình trưởng thành】 Lâm Kiều một đời trọng sinh tại một ngôi làng cổ đại hẻo lánh, nơi ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Nhà tranh vách đất, bốn bức tường trống không, gió lùa tứ phía. Nhìn cả gia đình nghèo khó đến mức không có cơm ăn, sắp sửa chết đói trong mùa đông giá rét. Nàng lại bất ngờ có được không gian giao dịch! Ting! Phát hiện rau lăng giác dã sinh, giá trị 6 đồng tiền/cân. Ting! Phát hiện nấm tùng nhung dã sinh, giá trị 60 đồng tiền/cân. ···· Lâm Kiều đào rau dại, hái nấm rừng, mua lương thực, xây nhà cửa. Cuộc sống của gia đình ngày một tốt lên, nàng còn tiện tay nhặt một nam nhân về nhà. Đáng tiếc nam nhân này tướng mạo anh tuấn nhưng lại có chút khờ khạo. Y không biết mình là ai, cũng không biết nhà ở đâu, Lâm Kiều đành phải tạm thời thu lưu y. “Tỷ tỷ, ta hái được rất nhiều nấm.” “Tỷ tỷ, ta đào được rất nhiều củ cải.” Kẻ ngốc không chỉ ngoan ngoãn nghe lời mà còn đặc biệt thạo việc. Lâm Kiều đang cảm thán mình nhặt được bảo vật, thì kẻ ngốc kia lại khôi phục thần trí. Ánh mắt y nhìn nàng dường như có chút không đúng. Lâm Kiều trái tim nhỏ run rẩy, thầm nghĩ “chuồn lẹ, chuồn lẹ thôi”. Kẻ ngốc chặn đứng đường đi của nàng, ánh mắt cố chấp mà nguy hiểm: “Tỷ tỷ định đi đâu đây, hửm?”
Công chúa Tấn Dương vô tình ngã xuống khe núi, sau khi tỉnh lại, nàng kinh ngạc phát hiện thế giới trong mắt mình đã hoàn toàn thay đổi. Nàng có thể nhìn rõ đôi chân của một con ruồi đang bay cách xa mười trượng, có thể nghe được tiếng cung nữ thì thầm to nhỏ dù cách tới ba bức tường cung cấm, thậm chí còn ngửi thấy và phân biệt được từng món ăn từ Thượng Thực cục cách đó cả trăm trượng... Lý Thế Dân: "Thiên hạ này, duy chỉ có Hủy Tử là hiểu thấu lòng quả nhân." Ngụy Trưng: "Khả năng quan sát sắc mặt của công chúa quả thực là đệ nhất." Trưởng Tôn Vô Kỵ: "Ngoại chất nữ của lão phu tiền đồ thật không thể hạn lượng." Lý Trị: "Muội muội cái gì cũng tốt, chỉ có điều rất thích nghiêm túc nói hươu nói vượn, vậy mà phụ hoàng và cả triều văn võ đều tin sái cổ, ngay cả ta cũng sắp tin muội ấy rồi..."
Nhân vật chính: Tô Cẩn Diên - Cố Yến Thần Thể loại: Điền Văn + Bảo Bối + Xuyên Không + Không Gian + Truy Thê + Nghịch Tập + Ở Ẩn Văn án: Nàng rơi xuống vực rồi ẩn cư, trồng trọt nuôi con, vốn chỉ muốn một đời an ổn. Mãi đến khi vị Trấn Bắc Hầu kia tìm tới, nhìn thấy cặp song thai giống hắn đến bảy tám phần trong lòng nàng, đôi mắt liền đỏ hoe. “Đứa trẻ là của ai?” Tô Cẩn Diên ôm chặt lấy con: “Dù sao cũng không phải của Hầu gia.” Tiểu nữ nhi lại dùng giọng sữa non nớt bóc mẽ: “Nương gạt người, ca ca rõ ràng trông giống hệt vị thúc thúc này!” Cố Yến Thần quỳ một gối xuống đất, nắm lấy bàn tay đang đeo vòng cỏ của nàng: “Theo ta về phủ, vạn mẫu lương điền của Hầu phủ đều thuộc về nàng.” “Còn cả ta... cũng thuộc về nàng.”
“Mạt thế + Trùng sinh + Vô nam chủ” Diệp Vân Tịch kiếp trước bị mẹ kế và em trai ép ra ngoài tìm thức ăn, vì vậy bị zombie xé xác. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã trở về một tháng trước khi mạt thế bùng nổ. Sống lại một đời, cô mang theo lòng hận thù ngút trời mà đến. Thề phải khiến tất cả những kẻ đã phản bội, sỉ nhục cô phải trả một cái giá thê thảm. Có lẽ ông trời cũng đang giúp cô, ngay khoảnh khắc tỉnh lại, cô đã thức tỉnh hệ thống không gian, bên trong có thể chứa vô hạn vật tư, khiến thức ăn không bị hư hỏng, còn có thể tu luyện dị năng. Dựa vào không gian này, cô không hề sợ hãi giữa mạt thế, vượt mọi chông gai, cuối cùng trở thành một thế hệ vương giả đứng trên đỉnh cao.
Thể Loại: Cổ Đại - Hồn Xuyên - Không Gian - Điền Văn - Nông Thôn Văn Án: Tần Niệm vốn là một bác sĩ. Vài ngày trước, nàng tham dự một hội thảo y khoa. Hội nghị kết thúc sớm nửa ngày, nàng cũng về nhà sớm nửa ngày, nhưng lại không báo cho vị hôn phu. Có lẽ là linh cảm. Vừa mở cửa, trước mắt nàng xuất hiện một đôi giày cao gót trắng tinh, không phải của nàng. Tim Tần Niệm chợt thắt lại. Không do dự, nàng lao thẳng vào trong, đẩy mạnh cửa phòng ngủ. Trên giường, một nam một nữ, dây dưa không che đậy. Nam nhân kia, chính là vị hôn phu của nàng. Một màn kịch cẩu huyết đến mức buồn cười. Trong cơn phẫn nộ, Tần Niệm xông lên đánh đập đôi gian phu dâm phụ đến gãy tay gãy chân. Nhưng cảm xúc quá mức kích động đã khiến chứng bệnh tim bẩm sinh của nàng phát tác. Đau đớn như dao cứa vào lồng ngực, nàng ngã xuống sàn nhà. Lần nữa mở mắt ra, trước mặt lại là một cảnh tượng tương tự. Rất nhanh, Tần Niệm hiểu rõ, nàng đã xuyên không, trọng sinh về cổ đại. Không chỉ vậy, còn đúng vào năm mất mùa, thiếu ăn thiếu mặc. Trong nhà, ngoài một ngoại bà gầy gò như que củi, chẳng còn gì đáng giá. Nhưng chuyện này sao có thể làm khó Tần Niệm? Nàng có đầu óc, biết trồng trọt, biết kinh doanh, biết y thuật, càng biết cách thu phục lòng người. Lại có võ lực hộ thân, kẻ địch tới một, xử một; tới hai, dọn một đôi. ngoại bà gầy gò tay cầm gậy gỗ, lần nào cũng trở thành “thần trợ công” xuất sắc. Sau một thời gian cố gắng không ngừng, hai bà cháu từ ăn không đủ no đến cơm no áo ấm, dọn vào nhà mới rộng rãi. Gia cảnh giàu lên trông thấy, ngoại bà cũng béo tốt hẳn ra. Một ngày nọ, ngoại bà nhìn Tần Niệm, chậm rãi hỏi: “Có muốn tìm một nam nhân để gả đi, sinh sớm vài đứa nhỏ không?” Tần Niệm bật cười: “Đương nhiên phải gả rồi. Không sinh con, chẳng phải uổng phí bộ gen tốt thế này của ta sao?”
Thể loại: Cổ Đại - Điền Văn - Xuyên Không - Không Gian Văn án: Ngày thi đại học cuối cùng của em trai Tạ Tiểu Bắc, hai chị em vừa lái xe lên cao tốc chưa được bao lâu thì bất ngờ bị một chiếc xe tải lớn chạy ẩu tông thẳng từ phía sau, hất văng cả người lẫn xe ra ngoài. Khi tỉnh lại lần nữa, cảnh tượng trước mắt khiến họ hoàn toàn sững sờ. Tạ Miêu Miêu mười hai tuổi, tay dắt theo Tạ Tiểu Bắc vừa tròn sáu tuổi, ngơ ngác đứng giữa một thế giới xa lạ. Sau một giấc ngủ, hai tỷ đệ kinh hoàng phát hiện mình đã xuyên không về thời đại đói kém, vật tư khan hiếm, sinh tồn gian nan. Xui xẻo hơn nữa — bọn họ còn bị đuổi thẳng ra khỏi nhà, không nơi nương tựa. May mắn thay, ông trời dường như vẫn còn chút thương xót. Căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách mà hai chị em đã sinh sống suốt hơn hai mươi năm… cũng xuyên không theo cùng họ. Giữa thời loạn lạc, đói nghèo và khắc nghiệt, hai tỷ đệ dựa vào căn hộ hiện đại và sự gắn bó của nhau, từng bước tìm đường sinh tồn, thay đổi vận mệnh.
Phương Viên ngoài ý muốn gặp tai nạn xe cộ rồi xuyên không, bị một hệ thống tự xưng là Hệ thống cứu vớt công cụ nhân trói buộc. Hệ thống yêu cầu cô xuyên đến các tiểu thế giới khác nhau, đưa những “công cụ nhân” vì đủ loại nguyên nhân mà trao kim thủ chỉ cho người khác quay trở về. Sau khi giúp họ trở lại đúng quỹ đạo, sống trọn đời rồi qua đời một cách tự nhiên, cô sẽ được chọn một kim thủ chỉ mang về thế giới ban đầu, sống một đời viên mãn, tiêu dao tự tại. Chỉ đến khi thật sự xuyên qua rồi cô mới phát hiện, hệ thống này căn bản không phải để cứu người, mà là để thu hồi kim thủ chỉ. Cứu công cụ nhân gì chứ — cô mới chính là công cụ nhân. Bất đắc dĩ đã lên thuyền giặc, muốn xuống cũng không xuống được nữa. Từ hiện đại đến cổ đại, từ thú nhân đến tinh tế, từ hòa bình đến mạt thế, cô bắt đầu hành trình thu hồi của riêng mình……