Truyện Đoản Văn

Truyện Đoản Văn tại Lão Phật Gia

Chị, Còn Muốn Nữa

Đánh mạt chược đến mức eo mỏi lưng đau.   Tôi than thở với bạn thân.   [Một lần năm tiếng có bình thường không?]   Kết quả lại gửi nhầm cho bạn trai cũ.   [Không bình thường, dù sao anh cũng toàn bắt đầu từ mười tiếng.   [Sau khi chia tay anh, em ăn uống tệ đến mức này à?   [Anh khuyên em nên tìm người tốt hơn, em thấy sao?   [Không có ý gì khác đâu, em tuyệt đối đừng nghĩ nhiều.   [Mà nói đi cũng phải nói lại, dạo này anh khá rảnh.   [Em đừng hiểu lầm.   [Thôi bỏ đi, vừa hay anh đang ở dưới nhà em, gặp mặt nói rõ nhé.   [Mở cửa đi, bé cưng.]

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Nguyện Không Bao Giờ Gặp Lại

Phu quân của ta dẫn người đến tịch biên nhà ta, hắn nói hắn tiếp cận chúng ta chỉ để báo thù.   Hắn đã thành công.   Vốn dĩ, ngày hôm nay ta đã định khoe với hắn là ta mang thai rồi.   Nhưng chưa kịp nói ra thì đã nhận tin cả nhà ta bị tịch biên và chém đầu.   Ta quỳ trên mặt đất, cầu xin hắn tha cho gia đình ta, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt đẩy ta ngã xuống đất.   Trơ mắt nhìn từng người thân ch/ế/t trước mặt mình, ta chủ động nhào vào thanh kiếm trong tay hắn:   "Thẩm Diễm, ta rất hối hận, chỉ mong kiếp sau không gặp lại ngươi nữa!"   Thế mà cái người luôn luôn lạnh nhạt và điềm tĩnh như hắn lại tái mét mặt mũi, run rẩy ôm ta.   Sống lại một kiếp, ta chỉ muốn bảo vệ người nhà của mình, trốn đi thật xa.   Nhưng hắn lại chặn đường ta, đỏ hoe mắt gọi ta là Kiều Kiều.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Cải Nam Trang, Ta Khiến Tiểu Hầu Gia Đoạn Tụ

Năm thứ hai sau khi cải trang nam tử bị bán vào Hầu phủ, Tiểu Hầu gia nói hắn thích ta. Ta kinh hãi tột độ, chỉ trời thề thốt rằng bản thân không phải đoạn tụ, còn thành khẩn khuyên hắn: "Tiểu Hầu gia, sau này ngài thực sự có nhu cầu thì cứ đến nam phong quán đi." Sắc mặt hắn xanh rồi đỏ, đỏ rồi lại tím, quay đầu tống ta vào nam phong quán nổi tiếng nhất kinh thành. "Đây là hình phạt tiểu gia dành cho ngươi. Khi nào nghĩ thông suốt thì quay về!" Ta ủ rũ bị đẩy vào trong. Nửa canh giờ sau, ta ngồi giữa đám mỹ nam, bên trái có người đút nho, bên phải có người đấm vai. Ta cảm động đến mức nước mắt sắp trào ra. Tiểu Hầu gia  này, miệng cứng thì cứng thật. Đối xử với ta đúng là không tệ.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Chị Gái

Một khoảnh khắc rung động, hứa hẹn với người nỗi chua ngọt vui mừng. ​Tôi đang nằm trên bàn phẫu thuật thì mẹ gửi tin nhắn đến: ​“Khoản vay của em trai con đến hạn phải trả rồi.” ​Tôi không trả lời. ​“Cũng không nhiều đâu, chỉ mười vạn thôi. Con là chị gái, phải biết giúp đỡ nó chứ.” ​“Mấy hôm nay dạo này trong người mẹ không được khỏe, mai con đưa mẹ đi bệnh viện khám xem sao.” ​“Sao không trả lời?” ​…… ​Cuối cùng, sự kiên nhẫn của bà cũng chạm giới hạn: ​“Đừng có giả chết! Đây là những gì con nợ gia đình này!” ​Tôi có thể hình dung ra nét mặt đầy phẫn nộ của bà lúc này. ​Nhưng mẹ ơi… lần này con không giả vờ đâu. ​Con thực sự đã chết rồi.

0.0
4 ch
Ngôn Tình
Tôi Đã Bị Đối Tượng Xem Mắt Thao Túng Như Thế Nào

"Tôi xóa anh là vì tôi thấy không cần thiết phải liên lạc nữa!" Tôi cao giọng: "Anh không phải kiểu người tôi thích, chúng ta không thể có bất kỳ tiến triển nào đâu, giữ liên lạc làm gì? Để làm phiền nhau sao?"   Tôi trút hết mọi bức bối ra một lèo, theo từng lời tôi nói, sự bình thản trên gương mặt Thẩm Căng Triết dần biến mất, nét mặt anh lạnh lùng hơn. Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn vẻ ôn hòa vô hại như trước, mà thay vào đó là một áp lực khó gọi tên, khiến khí thế trong những lời sau đó của tôi vô thức yếu đi một nửa.

0.0
3 ch
Ngôn Tình
Tiểu Bảo Bối Của Tướng Quân

Phủ Túc là ai? Hiện tại, hắn là vị tướng quân trẻ tuổi được chú ý nhất triều đình, ngôi sao sáng chói trong võ lâm. Ban đầu, hắn chỉ là một binh sĩ vô danh tiểu tốt ở vùng biên ải xa xôi. Nhưng ba năm trước, khi Bắc Mạc phát động cuộc chiến xâm lược triều đình ta, người ta mới phát hiện trong quân đội có một thiên tài quân sự hiếm có khó tìm. Hắn không chỉ nhiều lần dẫn dắt binh sĩ đánh lui các đợt tấn công ác liệt của Bắc Mạc, mà còn chớp lấy thời cơ phản công. Dựa vào chiến thuật và mưu lược vô song, chỉ trong ba năm, hắn đã tiêu diệt hoàn toàn Bắc Mạc, giải quyết được mối họa lớn mà triều đình ta luôn đau đầu. Không những thế, hắn còn mang lại sự bình yên cho biên cương, thái bình trăm năm. Những chiến công hiển hách này không chỉ khiến danh tiếng của hắn vang danh khắp chốn, mà còn giúp địa vị của hắn ngày càng cao. Từ "Binh sĩ Phủ Túc" đến "Tướng quân Phủ Túc", rồi giờ đây là "Trấn Bắc Hầu Phủ Túc". Hiện tại, hắn nắm trong tay binh quyền, nhưng vẫn chưa thành thân và không có căn cơ tại kinh thành. Hoàng thượng muốn giữ hắn chặt trong tay mình, tất nhiên không thể để hắn tự do chọn lựa hôn sự. Trong số bá quan văn võ, chẳng ai trung thành với hoàng thượng hơn nhà ta. Phụ thân ta từng làm thư đồng hoàng thượng khi người còn là thái tử, hai người lớn lên bên nhau, tình nghĩa sâu đậm. Chỉ có nữ nhi nhà ta gả cho Phủ Túc, hoàng thượng mới có thể yên tâm nhất. Nhưng phụ thân ta chỉ có mỗi mình ta là nữ nhi.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Lỡ Hẹn Một Đời

Kỳ Vọng thích tôi mười năm, nhưng bên cạnh tôi chưa bao giờ thiếu bạn trai. Hôm đó say rượu, anh quỳ xuống trước mặt tôi, mắt đỏ hoe hỏi: “Bọn họ được, tại sao anh lại không?”   Tôi không trả lời, bởi vì Kỳ Vọng là anh trai tôi, là người tôi đã gọi anh trai suốt mười năm.   “Không phải anh ruột mà!” Anh gào lên, cảm xúc trong đáy mắt cuộn trào.   Tôi hất tay anh ra, quay người ôm lấy cổ cậu phục vụ: “Kỳ Vọng, nhớ nhung em gái mình, anh không thấy ghê tởm sao?”   Một câu nói ấy, từ đó anh chặn tôi, cắt đứt mọi liên lạc.   Anh sang Mỹ, bên cạnh thay bạn gái liên tục, tôi vào Nam chữa bệnh, sống không quá năm năm, ngày vào phòng phẫu thuật, tôi nhận được một email của anh.   Nếu em chưa chết, đợi anh về, thuê người cũng phải chém chết em.   Chém chết tôi sao?   Tôi cầm điện thoại, lẩm bẩm, rồi vẫn không nhịn được bật cười.   Năm năm trôi qua, tính khí của Kỳ Vọng vẫn chẳng thay đổi, vẫn ngông cuồng như thế, nhưng cũng đúng thôi, chuyện năm đó… quá khó coi, mà tôi quả thực đã làm tổn thương anh quá sâu, vì chuyện đó, anh ra nước ngoài suốt năm năm, chặn toàn bộ liên lạc của tôi, còn nói sẽ không bao giờ qua lại nữa.   Tôi vừa định trả lời thì dạ dày bỗng đau quặn, điện thoại rơi xuống đất, kéo theo cả ống truyền trên mu bàn tay bật ra, máu trào ngược.   Trong phòng bệnh không có ai, tôi gắng với tay, đau đến co người lại, vẫn không chạm được chuông gọi y tá, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, tôi cắn môi, nước mắt không kìm được trào ra.   “Đau… đau quá… đau quá…”  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Ta Là Trấn Quốc Trưởng Công Chúa

Người khắp kinh thành ai ai cũng khen Thôi Cảnh Sơn ôn nhã biết lễ, giữ mình sạch sẽ. Trên yến tiệc, ta từ xa nhìn thấy hắn đè một cành mai xuống để biểu muội ngắt. Đêm đó, hắn quỳ trong sân. "Bổn cung ban cho ngươi ngắm mai suốt một đêm trong sân này." Phò mã không biết chừng mực, sửa được thì sửa. Sửa không được, vậy thì giết. Dù sao, ta cũng là công chúa.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Chồng Chưa Cưới Của Tôi Muốn Làm Cậu Đứa Trẻ Khác

Đang mải cười ngốc trước những bình luận trong bài đăng đang rất hot thì điện thoại của Trần Dục đổ chuông.   "Em yêu, giúp anh nghe máy với."   Tôi cầm điện thoại lên, nhấn nút nhận cuộc gọi.   "Xin chào quý khách, cảm ơn quý khách đã lưu trú tại khách sạn của chúng tôi. Xin hỏi chị và anh Trần có góp ý gì về bữa sáng của khách sạn không ạ?"   Tôi khựng lại một chút rồi hỏi:   "Có nhầm không vậy, tôi và anh Trần đều đã từng ở khách sạn của các cô sao?"   "Đúng vậy ạ. Hôm đó chị còn đánh dấu vào sổ góp ý là 'Cần cải thiện'. Chúng tôi rất quan tâm đến phản hồi của khách nên muốn hỏi cụ thể xem chị có góp ý gì."   Nghĩ đến bài đăng mình vừa đọc xong, tôi nhìn về phía bóng lưng đang bận rộn trong bếp.   "Ồ... vậy sao?"  

0.0
6 ch
HE
Gánh Vác Bảy Năm, Đổi Lại Ba Năm Thủ Lăng

Trở về kinh thành, Tạ Hoài An dâng sớ xin chỉ dụ muốn cưới muội muội thứ xuất của ta. Tối hôm đó, Tạ gia gửi đến từng rương lễ tạ ơn. Mở rương ra, bên trong toàn là ngân phiếu và văn tự chứng cứ. Đây chính là những bằng chứng ghi lại việc ta từng lấy danh nghĩa vị hôn thê của Tạ gia, đứng ra gánh vác hầu phủ suốt bảy năm qua. Ngày... tháng... năm..., Trầm Vãn thay hầu phủ trả khoản nợ cũ: năm ngàn lượng. Ngày... tháng... năm..., Trầm Vãn thay hầu phủ phát tiền trợ cấp cho cựu bộ: tám ngàn lượng. Ngày... tháng... năm..., Trầm Vãn cầm cố của hồi môn bù vào khoản thâm hụt của hầu phủ: ba ngàn lượng. Dưới cùng đè lên một bức thư. Là nét chữ của Tạ Hoài An. 【Buông tay đi, từ nay hai bên không ai nợ ai.】 Xuân Đường tức đến mức toàn thân run rẩy. "Tiểu thư, hắn coi người là cái gì chứ? Hắn đã làm uổng phí mất bảy năm của người!" Phụ thân bất bình thay ta, vơ lấy xấp chứng từ đó định xé nát. Ta liền giật lại xấp chứng từ từ trong tay phụ thân. "Đừng xé." "Sổ sách vẫn phải giữ lại." Ta chầm chậm gấp gọn từng tờ một. "Tình nghĩa có thể dứt, nhưng sổ sách thì không thể loạn."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Tiểu Công Chúa Được Thủ Phụ Đại Nhân Cưng Chiều

Ta tên là Tống Từ Ý, là một Công chúa. Phụ hoàng muốn gả ta cho lão nam nhân Thủ phụ kia Để tống tiền phụ hoàng một vố, ta vừa khóc vừa làm loạn vừa đòi thắt cổ. Phụ hoàng nghiến răng nói: "Hai trăm lượng vàng, không thể nhiều hơn nữa." Nghe thấy thế, ta lập tức biểu diễn cho ông ấy một nụ cười rạng rỡ đến tận mang tai. "Được ạ, phụ hoàng, ngày mai con gả luôn!"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tim Đập Vui Thích

Phút rung động vô thức: Bản tình ca của những kẻ đang yêu. ​Hôm trước vừa đăng ảnh khoe chiếc túi do em trai nhỏ tặng lên mạng xã hội, hôm sau bạn trai cũ đã cho người chở nguyên một xe đồ Chanel tới tận nhà. ​Tôi cố chấp cãi bướng: "Có tiền thì ngon lắm sao? Em trai người ta còn trẻ, có những thứ mà anh dù giàu đến mấy cũng chẳng bao giờ so nổi đâu!" ​"Thế cơ à?" Anh thong thả nới lỏng khuy măng sét, tháo chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay rồi cúi mắt nhìn tôi, trầm giọng: "Để xem đã... Điều đó chưa chắc đâu em."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Gả Cao

Tôi lấy Phó Hàn Châu, một đại gia hơn mình đúng một con giáp.   Ba năm sinh hai đứa con, cuối cùng, tôi cũng đứng vững vị trí bà Phó.   Đúng lúc ấy, thanh mai trúc mã của anh, đại minh tinh Thẩm Minh Yên lại về nước.   Hôm đó, Phó Hàn Châu vắng mặt trong ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi.    Thẩm Minh Yên đăng lên mạng bức ảnh cô và anh nắm chặt tay nhau, chẳng bao lâu đã nằm trên top tìm kiếm.   Đám fan CP năm xưa của họ thi nhau sống dậy, gào thét vì quá phấn khích.   Tôi nhìn đầy màn hình những cụm từ như "tình yêu thế kỷ", "gương vỡ lại lành", "chân ái", "tri kỷ"...   Chỉ thấy... ngượng thay.   Nếu đã yêu nhau đến thế, sao năm đó còn chia tay?   Những cặp đôi không thể ở bên nhau, suy cho cùng đều là vì chưa đủ yêu.   Còn mối quan hệ giữa tôi và Phó Hàn Châu thì lại khác.   Tôi có thể ở bên anh ấy, là vì tôi không yêu.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh: Không Cứu Vớt Bạn Cùng Phòng Mang Thai Nữa

Ngày khai nhập học đầu tiên, tôi dán mắt vào cái bụng của cô bạn cùng phòng ở chiếc giường đối diện suốt ba phút.   Cô ta vẫn chưa biết mình đã mang thai. Còn tôi thì biết đứa trẻ ấy sẽ bị phá bỏ vào ngày 3 tháng 11.   Tôi biết chi phí phẫu thuật là 3200 tệ. Tôi biết Trần Khải sẽ tắt nguồn điện thoại trốn tránh trách nhiệm vào cái ngày hôm đó.   Tôi biết mẹ của Châu Duyệt đã mặc chiếc áo gió màu đỏ nào khi xông vào văn phòng, trên cổ áo còn cài một chiếc trâm cài hình bông hoa bằng vàng.   Tôi cái gì cũng biết.   Kiếp trước, tôi từng ở bên cạnh cô ta đi phá thai, giúp cô ta giấu giếm gia đình và ứng trước tiền phẫu thuật.   Cuối cùng, mẹ của tên bạn trai cô ta lại xông thẳng vào trường, chỉ tay vào mặt tôi mà mắng: "Chính mày là kẻ xúi giục".   Tôi bị ghi kỷ lục, tư cách miễn thi thạc sĩ bị hủy bỏ, cuộc đời hoàn toàn tan nát.   Kiếp này sống lại một đời, việc đầu tiên tôi làm... chính là xông thẳng vào văn phòng của giảng viên chủ nhiệm.   "Thưa cô, em xin phép được chuyển ra ngoài ở trọ."   Cô bạn cùng phòng đuổi theo kéo tôi lại: "Có phải cậu đang chê mình phiền không?"   Tôi hất tay cô ta ra: "Không liên quan gì đến cậu cả, chỉ là mình muốn về nhà ở thôi."   Một tháng sau, cả tòa nhà ký túc xá nháo nhào cả lên.   Còn tôi thì ngồi ở nhà cặm cụi giải đề.   Không một ai biết rằng, thứ tôi trốn tránh không chỉ là một cô bạn cùng phòng đang mang thai.

0.0
7 ch
Nữ Cường
Kiệu Hoa Cửa Hông, Kiệu Son Cửa Chính

Ngày đại hôn, kiệu hoa của ta dừng trước cửa hông Tạ phủ tròn một canh giờ. Nha hoàn Thanh Đại lần thứ tư vén rèm nhìn ra ngoài: "Tiểu thư, pháo ngoài cửa chính đã đốt ba lượt rồi, kiệu hoa của Tô cô nương được rước vào từ cửa chính." Nửa năm trước lúc định thân, Tạ Cảnh Hoài từng hứa với ta: "Nguyên Trĩ, ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng rước nàng qua cửa, rạng rỡ vẻ vang, tuyệt đối không để kẻ khác coi thường nàng dù chỉ nửa phân." Nhưng sau đó Tô Vãn Đường trở về. Tạ Cảnh Hoài và Tô Vãn Đường vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã trao đổi canh thiếp. Không may nhà họ Tô mắc tội cả nhà, Tô Vãn Đường buộc phải rời khỏi kinh thành. Nay nàng ta cô độc trở về, Tạ Cảnh Hoài không đành lòng nhìn nàng ta lưu lạc bên ngoài, bèn đề nghị cho nàng ta nhập phủ làm thiếp cùng một ngày. Tạ Cảnh Hoài bảo đảm với ta, vị trí chính thê sẽ chỉ thuộc về một mình ta. Ta dù trăm lòng không muốn, cuối cùng vẫn gật đầu. Thế nhưng ta không ngờ, đến hôm nay, nàng ta lại đi cánh cửa chính đáng ra phải thuộc về ta. Từ viện chính xa xa vọng lại tiếng xướng lễ vang dội của tư nghi: "Nhất bái thiên địa——" Ta đưa tay lên, chậm rãi tháo chiếc mũ mười hai rồng chín phụng xuống. "Về nhà, ta không gả nữa."

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Phu Quân Mua Thuốc An Thai, Nhưng Không Phải Cho Ta

Ta là một vu y. Giấu kín thân phận gả cho Chu Cảnh Nhiên, một lòng một dạ muốn cùng hắn ta sống trọn đời. Để kiếm tiền chữa bệnh cho hắn ta, ta lén lút hành nghề y trong chợ đen. Thế nhưng ta không ngờ, vị khách hôm nay lại chính là phu quân của ta. "Nương tử ta có thai rồi, đại phu." "Làm ơn kê cho ta một thang thuốc an thai tốt nhất." Nhưng ta đâu có mang thai. Hơn nữa, chất độc trong người hắn ta chưa được hóa giải, căn bản không có khả năng sinh con. Vậy, thang thuốc này là kê cho ai?

0.0
8 ch
Gia Đấu
Nguyệt Lão Và Sư Tôn Cùng Hạ Phàm Ăn Dưa

Ta vốn là Nguyệt Lão trên thiên đình, lần này xuống hạ giới chẳng qua là muốn tìm nơi nghỉ dưỡng, làm một "con cá mặn" lười biếng, mặc kệ sự đời. Thế nhưng, đời không như là mơ, ta đầu t.h.a.i đúng vào kịch bản "Truy thê hỏa táng tràng" đầy m.á.u ch.ó.   Trớ trêu thay, ta không đóng vai nữ chính, mà lại xuyên thành đứa trẻ trong bụng — chính là cái "đứa nhỏ" bị người ta ruồng bỏ, ném thẳng xuống vực thẳm trong các tiểu thuyết ngược tâm.   Phụ thân ta là một vị Vương gia bụng dạ đen tối, ngày ngày chỉ biết dốc hết sức lực đi tìm nương t.ử đã bỏ trốn, cùng với một ca ca song sinh khác cũng bị mang đi mất.   Là một Nguyệt Lão xuống trần gian nếm mùi đời, đối mặt với cái kịch bản cũ rích này, tôi chỉ muốn thốt lên một câu: "Quá lỗi thời rồi!". Thay vì lao đầu vào thù hận, ta thà chọn cách thong thả c.ắ.n hạt dưa, ngồi xem kịch hay và tận hưởng kỳ nghỉ phép quý báu của mình còn hơn.   Thế nhưng, ta đâu có ngờ, vị Ma Tôn đa nhân cách kia lại bám đuôi không buông. Hắn điên cuồng tìm kiếm ta, lại còn mắc chứng nghiện "nhập vai", bày ra đủ trò để tiếp cận. Cuộc nghỉ dưỡng bình yên của ta, e là khó lòng giữ nổi rồi...

0.0
7 ch
HE
Gả Cho Vương Gia Bệnh Tật, Ta Vui Vẻ Hưởng Phúc

Không ai coi trọng hôn sự giữa ta và Hoắc Trì Tiêu. Chỉ vì ta là hồ mị tử nổi danh khắp kinh thành, còn Hoắc Trì Tiêu là một Vương gia bệnh tật, mệnh không còn bao lâu, lại còn không thể làm chuyện nam nữ. Để không phải làm góa phụ, đêm nào ta cũng phải thức dậy vài lần để sờ nhịp tim của hắn nhằm xác định hắn còn sống. Thế nhưng trong cơn buồn ngủ, ta vừa sờ soạng thì đã bị Hoắc Trì Tiêu nắm chặt lấy cổ tay. Giọng hắn trầm khàn mà bất lực: "Nếu Vương phi còn sờ xuống nữa... là muốn lấy mạng của vi phu sao?"

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Anh Vẫn Luôn Yêu Em

Trước cửa phòng b.ệnh, tôi nghe tiếng quát của người chồng bị mất trí nhớ sau vì gặp ta.i nạ.n giao thông:   "Đủ rồi, tôi hoàn toàn không kết hôn, càng đừng nói đến liên hôn không có cơ sở tình cảm!"   "Tình nguyện nữa chứ? Cô ta là thần tiên chốn nào hả?"   Khoảnh khắc im lặng, cửa phòng b.ệnh mở, mọi người nhìn nhau, máy đo nhịp tim đổ chuông báo động.   Người đàn ông khi nãy còn kêu gào nay lại đỏ mặt, lắp bắp: "Chào em, kết hôn đúng không?"   Tôi: "?"

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Muốn Đổi Hôn Của Ta Chỉ Sợ Ngươi Không Có Mệnh Này

Thuở nhỏ ta từng bị lạc, được thế tử Ninh Vương mới tám tuổi nhặt về vương phủ. Ninh Vương phi không có con gái nên đối xử với ta như con ruột. Thế tử lại càng tuyên bố muốn nuôi ta làm con dâu từ bé, sau này lớn lên sẽ cưới ta làm vợ. Về sau Ninh Vương tìm được cha mẹ ruột của ta, đưa ta trở về nhà. Thế tử cùng ta hẹn ước, chờ khi trưởng thành sẽ đến cưới ta. Đến khi ta đến tuổi cập kê, thế tử quả nhiên mang sính lễ tới, muốn rước ta về làm thế tử phi. Thế nhưng cha mẹ lại nhốt ta vào phòng kín, muốn để đứa con gái mà mẫu thân nhận nuôi thế chỗ cho cuộc hôn nhân này. Họ tính toán chỉ cần bái thiên địa, đưa vào động phòng, thì cho dù Ninh Vương phủ phát hiện ra cũng chẳng làm gì được, gạo đã nấu thành cơm, đứa con gái giả kia đã là thế tử phi chắc như đinh đóng cột. Ninh Vương phủ vì sĩ diện cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay. Nhưng họ đâu biết rằng, thế tử Ninh Vương vốn nổi danh là một tên hỗn thế ma vương. Dám tráo đổi tân nương của hắn, hắn nhất định sẽ quậy cho trời đất đảo lộn!

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Dưới Lời Dối Trá

Đêm Valentine, bạn trai bảo phải tăng ca. ​Thế nhưng cùng lúc đó, cô "em gái mưa" thanh mai trúc mã của anh ta lại đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội: ​"Đã bảo không cần đi theo rồi mà có người cứ nhất quyết không chịu nghe. Bạn gái anh mà biết chắc 'xử' mình mất!" ​Tay tôi run rẩy bấm số gọi điện chất vấn. ​ "Anh xin lỗi, cô ấy vừa thất tình nên cần người bên cạnh. Em đừng nghĩ nhiều nhé, anh về ngay đây." ​ "Là cô ta cần người bên cạnh, hay chính anh muốn ở bên cô ta?" ​Đầu dây bên kia chìm vào khoảng lặng. ​Tôi nuốt ngược giọt nước mắt chực trào, bình thản đáp: ​ "Anh không cần về nữa đâu. Chúng ta chia tay đi."

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Xé Áo Cưới, Ngoảnh Mặt Đi

Ngày đại hôn đó, Thẩm Yến cùng Khương Uyển Nhi sóng vai đứng trên cao đài, cùng đón tiếp khách khứa tám phương. Một người là vị hôn phu được chỉ phúc đính hôn của ta, một người là tỷ muội thâm giao từ thuở bé của ta. Nhưng khi ta mặc bộ áo cưới đỏ rực đứng trong hỉ đường, lại cảm tưởng như giữa ta và họ bị ngăn cách bởi một tấm rèm vô hình. Không ai dẫn ta vào lễ đường, cũng chẳng ai cài trâm cho ta. Giống như mười năm qua, hắn và cô ta ngâm thơ thưởng tranh, cưỡi ngựa cùng chơi, ai ai cũng khen là kim đồng ngọc nữ, một cặp trời sinh. Mà ta, đích nữ hầu phủ danh chính ngôn thuận, lại chỉ có thể đứng từ xa nhìn sang. Dù có dùng hết sức lực, ta cũng chẳng thể bước nổi vào phạm vi ba thước quanh họ. Chẳng một ai nhớ rằng, hôm nay vốn là ngày đại hôn của ta và Thẩm Yến. Mãi cho đến khi giờ lành sắp tới, Khương Uyển Nhi mới cười mỉm bước lại gần, nhẹ nhàng chỉnh lại đóa hoa ngọc bên tóc mai cho ta: "Như Nguyệt tỷ tỷ, Thẩm Yến ca ca nói rồi, chuyện thành hôn này đành tạm hoãn lại. Huynh ấy muốn ra biên cương lập công danh, đợi khi trở thành người nam nhân xứng đáng với tỷ rồi mới cử hành đại lễ. Tỷ vui rồi chứ?" Nhưng lần này, ta không muốn tiếp tục chờ nữa. Ta giật phăng mũ phượng, quay người bước đi. Từ đây, núi cao sông dài, không cần gặp lại.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Lưu Quang Trân Châu

Bố mẹ ruột của tôi vẫn còn trên đời, nhưng tôi lại chẳng có lấy một người bố, người mẹ đúng nghĩa. ​Năm tôi lên năm, chỉ vì muốn cố sinh bằng được một đứa con trai, bố mẹ ruột đã đem gán tôi cho gia đình người cậu. ​Từ ngày hôm đó, họ bảo với tôi: "Đừng gọi chúng tôi là bố mẹ nữa, cậu mợ mới là bố mẹ của mày." ​Mợ tôi lại gạt đi: "Nó có phải do tôi sinh ra đâu mà gọi lung tung." ​Vậy là năm năm tuổi, tôi trở thành một đứa trẻ không cha, không mẹ.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Toang Rồi, Lừa Tình Qua Mạng Trúng Ngay Boss Vô Hạn Lưu

Sở Nguyên có ngoại hình vô cùng nổi bật, là một streamer nhan sắc trên một nền tảng livestream. Một đại gia đứng đầu bảng xếp hạng donate đã theo dõi cậu ngay từ những ngày đầu tiên phát sóng. Người đàn ông ấy ra tay cực kỳ hào phóng, tiêu tiền cho cậu như nước. Hai người thuận lý thành chương trở thành người yêu. Thế nhưng tính chiếm hữu của đối phương quá mạnh, khiến Sở Nguyên dần không chịu nổi. Đợi đến khi tích góp đủ một số tiền lớn, cậu chủ động đề nghị chia tay. Không ngờ người đàn ông kia lại như phát điên. 【Bảo bối, tại sao lại chia tay? Anh yêu em, anh yêu em mà.】 【Đừng chia tay được không? Anh có thể cho em rất nhiều tiền.】 【Bảo bối, đừng vội, chúng ta sắp được gặp nhau rồi.】 Sở Nguyên chặn toàn bộ liên lạc của đối phương. Những ngày sau đó, người đàn ông kia không xuất hiện nữa. Ngay khi Sở Nguyên nghĩ rằng mình đã hoàn toàn thoát khỏi đối phương, trong một lần trở về trường cũ, cậu bất ngờ gặp tai nạn giao thông. Trước khi rơi vào hôn mê, bên tai cậu vang lên giọng nói lạnh lẽo của một người đàn ông. 【Bảo bối, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.】

0.0
28 ch
HE