Truyện Đoản Văn tại Lão Phật Gia
Tạ Lẫm từng bảo, đợi đến khi ta cập kê sẽ rước ta về nhà. Thế nhưng ngày ta tròn tuổi cập kê, thứ chờ được không phải kiệu hoa tám người khiêng, mà lại là một bức thư báo hoãn thành thân. Thì ra Ân sư của Tạ Lẫm là Thẩm Thái phó lỡ lời làm thánh thượng phật ý, bị đày đi Lương Châu. Vì muốn hộ tống gia quyến nhà thầy đến nơi thụ án, Tạ Lẫm giải thích với ta: "Thầy có ơn tri ngộ với ta, đường đến Lương Châu lại lắm gập ghềnh hiểm trở. Thầy đã cao tuổi, sư muội lại nhỏ bé yếu ớt, ta không thể khoanh tay đứng nhìn." "A Cẩn, nàng chờ ta. Nhiều nhất là nửa năm, ta nhất định sẽ về cưới nàng." Hắn dứt áo ra đi đầy tự do tự tại, bỏ lại mình ta một mình gánh chịu vô số lời ra tiếng vào của khắp thành Kinh đô. Nửa năm sau, Tạ Lẫm không về. Nơi đó chỉ truyền đến tin đồn hắn cùng sư muội tâm đầu ý hợp, tình thắm duyên nồng. Mãi đến ba năm sau, Thẩm Thái phó được phục chức, Tạ Lẫm mới cùng trở về. Vừa về đến Kinh thành, việc đầu tiên hắn làm là đến tìm ta bàn lại ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ. Nghe xong ta liền ngơ ngác. Dù sao thì hôn ước giữa hai người chúng ta đã giải trừ từ ba năm trước rồi. Hắn còn đến đây bàn chuyện cưới xin gì nữa?
Sau khi rơi xuống vực thẳm, phu quân ngốc nghếch của ta bỗng chốc không còn ngốc nữa, chỉ một cái xoay người đã biến thành Nhiếp chính vương quyền cao chức trọng. Cảm thấy mình không còn xứng với chàng, ta chủ động tìm thầy trong làng, nhờ viết sẵn tờ “hưu thư“ để kết thúc cuộc hôn nhân. Không ngờ, sáng hôm sau, ngoài sân nhà ta đã chật ních quan lại, ai nấy đều quỳ xuống đất, đồng thanh kêu lên: “Vương phi, xin đừng bỏ rơi Vương gia!“
Thanh mai trúc mã của ta đi làm việc tận Giang Nam, chẳng may gặp nạn, được một cô gái thêu thùa ra tay cứu giúp. Hắn không giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết, đòi cưới người ta về để trả ơn. Có điều, để lo cho nàng ta một mối duyên lành, hắn lại phí hoài bao công sức. Lễ nghi chốn kinh kỳ, hắn kiên nhẫn giảng giải từng tí một. Luyện đàn, đánh cờ, thưởng trà, vẽ tranh, ngày ngày hắn đều tự tay chỉ bảo. Đến cả chiếc váy lưu tiên từng hứa làm quà sinh nhật cho ta, ngay hôm sau đã thấy mặc trên người cô gái ấy. Tại buổi tiệc thưởng hoa. Các vương tôn công tử cùng tiểu thư mượn cành hoa bẻ vội để thầm trao tình ý. Chỉ riêng trước mặt cô gái kia là chẳng có lấy một cành. Muốn giữ chút thể diện cho nàng ta, hắn lấy cành hoa vốn định đưa cho ta rồi giắt lên tóc nàng. Mặt người cùng hoa đào ửng hồng soi bóng. Hắn ghé tai ta thì thào giải thích: "Chỉ là chuyện bất đắc dĩ thôi, sao ta có thể giương mắt nhìn ân nhân cứu mạng ngượng ngùng thế này." Nhưng hắn lại quên mất. Hành động ấy của hắn cũng khiến ta bẽ bàng đến nhường nào. Trên chuyến xe ngựa lăn bánh về phủ, ta bình thản cất lời: "Chuyện hai ta vốn chỉ là lời hứa miệng hồi bé." "Hay là thôi, cứ thế mà bỏ đi."
Kiệu hoa đỏ như lửa đã dừng trước cổng phủ. Khắp nơi đèn kết hoa giăng, tiếng chiêng trống vang tận trời. Ta mở mắt.Mùi hương long não quen thuộc ùa vào mũi. Đây là…Hỷ phòng của phủ Thừa tướng. Ta cúi đầu nhìn đôi tay mình. Bàn tay trắng trẻo, không có những vết chai do giặt giũ suốt mười năm trong lãnh viện. Ta… trọng sinh rồi. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp. “Cô nương! Đại cô nương không thấy đâu!” Ta nhắm mắt. Quả nhiên. Đêm này đã trở lại. Kiếp trước, trưởng tỷ Tạ Minh Châu yêu một hộ vệ tên Lục Hàn. Nàng nhất quyết không chịu gả cho Thái tử. Ta sợ cả phủ chịu tội khi quân nên liều mạng ngăn cản. Kết quả, Lục Hàn bị thị vệ bắt được, chết ngay dưới chân tường thành. Tạ Minh Châu hận ta suốt đời. Sau khi làm Hoàng hậu, nàng nói với phụ mẫu: “Nếu không có nó, ta đã được sống cùng người mình yêu.” Phụ thân phế hôn sự của ta. Mẫu thân đem ta gả làm thiếp cho một lão Quốc công gần đất xa trời. Ta chết trong căn phòng dột nát, không một ai hỏi han. Lúc tắt thở, ta mới hiểu. Có những người thân, ngươi cứu họ một lần. Họ sẽ bắt ngươi trả giá cả đời. … “Cô nương!” Tiếng nha hoàn kéo ta về thực tại. “Có nên đi tìm Đại cô nương không?” Ta mỉm cười. “Không cần.” Nha hoàn sửng sốt. Ta cầm chiếc đèn lồng bước về phía cửa sau. Đúng như trong ký ức. Một chiếc xe ngựa nhỏ đang đợi sẵn. Quản sự của mẫu thân đứng canh. Hai bà tử mở sẵn cửa. Hóa ra…Kiếp trước, chưa từng có chuyện trưởng tỷ tự mình bỏ trốn. Cả mẫu thân cũng giúp nàng. Chỉ có ta, ngốc nghếch chạy đi ngăn cản. Ta đứng dưới ánh đèn. Một lát sau, Tạ Minh Châu mặc áo choàng đen xuất hiện. Thấy ta, sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống. “Ngươi đến cản ta?” Ta lắc đầu. “Không.” Ta lấy trong tay áo ra một tờ giấy trắng. “Chỉ cần tỷ viết rõ. Đêm nay rời phủ là tự nguyện. Mọi hậu quả đều do chính mình gánh chịu. Ta lập tức tránh đường.” Tạ Minh Châu cười khẩy. “Ngươi tưởng ta sợ?” Nàng giật lấy bút viết rất nhanh. Nét mực còn chưa khô. Ta lại đưa sang cho quản sự. “Mời bà làm chứng.” Bà ta tái mặt. “Nhị cô nương…” “Nếu không muốn làm chứng…” Ta nhìn chiếc xe ngựa. “… vậy chiếc xe này từ đâu tới?” Bà ta cứng người. Cuối cùng vẫn run rẩy điểm chỉ. Ta cẩn thận gấp tờ giấy. Nhét vào trong ngực. Đây sẽ là tấm bùa hộ mệnh của ta. Tạ Minh Châu bước lên xe. Trước khi rèm xe hạ xuống, nàng nhìn ta đầy khinh miệt. “Ngươi sẽ không bao giờ hiểu. Tình yêu đáng giá hơn quyền thế.” Ta gật đầu. “Muội chúc tỷ được toại nguyện.” Tiếng vó ngựa dần xa. Ta đứng lặng hồi lâu. Sau lưng bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp. “Người vừa đi là tân nương của cô?” Ta quay đầu. Dưới bóng cây ngô đồng. Một nam nhân mặc thường phục đứng đó. Không ai nhận ra. Đó chính là Thái tử đã bí mật rời khỏi đội nghênh thân để dò xét phủ Thừa tướng. Ánh mắt hắn rơi lên tờ giấy trong tay ta. Môi khẽ cong. “Cô nương. Ta có thể xem thứ đó không?"
Đêm đầu tiên tôi ở nhà bạn trai. Lại đi nhầm vào phòng. Nửa đêm, có người lặng lẽ trèo lên giường tôi. Áo ngủ bị vén lên. "Thẩm Dịch... đừng nghịch nữa..." Tôi mơ màng tỉnh giấc, còn tưởng là bạn trai. Người đó dường như không nghe thấy, nụ hôn nóng bỏng liên tiếp rơi xuống cổ tôi. Dáng vẻ của anh hoàn toàn khác với hình ảnh ngây ngô, thuần khiết thường ngày của bạn trai. Ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trong không khí, tôi chợt hiểu ra. Rượu làm người ta thêm can đảm. Tôi không từ chối, còn chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh. Đúng lúc đó... "Anh, anh đã ngủ chưa?" Giọng của Thẩm Dịch đột nhiên vang lên rõ ràng từ ngoài cửa. Tôi lập tức sững người. Nếu Thẩm Dịch đang ở bên ngoài... Vậy người đang ở trong phòng với tôi là ai?
Hoa gia có một kẻ điên. Đại tỷ phu đi thanh lâu, ta chém. Nhị tỷ phu nuôi ngoại thất, ta chém. Tam tỷ phu giả chết, ta chém. Quá hai mươi tuổi, trong nhà cưới cho ta một vị phu quân, ta... Mẫu thân lập tức giữ chặt đao của ta. "Tổ tông ơi! Người này thật sự không thể chém được! Cả nhà còn trông cậy hắn truyền hương hỏa nữa!" Ta nhìn vị tân lang dung mạo như hoa như ngọc đang run lẩy bẩy trước mặt. À, hiểu rồi. Ta ngủ với hắn.
Thái hậu chắp mối tơ hồng bừa bãi, ban hôn ta cho tam hoàng tử. Đại tỷ hộc ra một ngụm máu tươi, rồi nhắm mắt xuôi tay. Thì ra hai người họ đã lén lút thề nguyện từ lâu. Tỷ ấy mất rồi, tam hoàng tử chẳng khóc chẳng náo, vẫn rước ta về làm vợ như thường. Đêm tân hôn, hắn ép ta cải trang thành hình bóng của đại tỷ. Kể từ đó, ta chịu cảnh đêm đêm quỳ dưới chân hắn, trở thành đồ chơi cho hắn trút giận. Sống lại kiếp này, tận mắt thấy nén hương an thần ta cẩn thận pha chế bị tam hoàng tử tráo thành thứ phân thối hôi hám ghê tởm, ta vội nháy mắt cho nha hoàn đi mời người. Có gì đâu chứ. Thời buổi này, ai mà chẳng có nhân tình lén lút bên ngoài?
Tôi làm tay sai đắc lực cho nam chính Cố Yến Thanh suốt nhiều năm, đùng một cái hệ thống lại ngoi lên thông báo: Nhiệm vụ của cô là phải làm nam chính ghét cô. Tôi quyết đoán lật mặt, trực tiếp thuê sát thủ đến ám sát hắn. Ai mà ngờ, suy nghĩ nội tâm của nam chính lại là: “Nàng ấy chắc chắn là đang lo lắng cho mình, nên mới thuê sát thủ đến để kiểm tra võ công của mình đây mà.” Tôi đành hạ độc hắn. Nam chính lại thầm nghĩ: “Nàng làm vậy chắc chắn là muốn rèn luyện tinh thần cảnh giác cho mình rồi, hu hu tâm tư nàng thật là chu đáo quá đi!” Tôi: “… Anh đúng là bậc thầy tự tẩy não chính mình đấy!”
Người ta tâm tâm niệm niệm trong lòng nói muốn xuất gia. Hoàng huynh của ta bảo hắn, hoặc rằng cưới ta, hoặc rằng cả đời không cưới. Vị tướng quân xương cứng hơn sắt, tâm cứng hơn thép ấy, ngày hôm sau liền lên chùa Linh Chiêu. Về sau, ta khoác lên giá y, tiến bắc hòa thân, hắn phun máu tươi, phật châu đứt đoạn.
Trước lúc ta chết, bạch nguyệt quang của Hoàng thượng quay về. Hắn để mặc nàng ta làm hư y phục của ta, để mặc nàng ta hại chết con mèo của ta. Ta đau lòng tới mức không ngủ được, chỉ biết ấm ức nằm khóc cả đêm. Ta từng là Quý phi mà Hoàng thượng yêu nhất, từng được hắn hứa sẽ đưa mũ phượng cho ta, để ta trở thành mẫu nghi thiên hạ. Về sau, hắn lại vén khăn voan của nữ nhân khác, ép ta quỳ ở ngoài một đêm để nghe tiếng hai người làm tình với nhau. Hắn hỏi ta: “Ngươi không ghen tị sao?” Ta không nói với hắn, rằng ta sắp bệnh chết rồi.
Lo liệu xong xuôi hôn lễ phu quân cưới bình thê, ta lặng lẽ đưa ra tờ thư hòa ly. Mạnh Hắc Viêm ngơ ngác mất một lúc, rồi liền đùng đùng nổi giận: "Ninh Nguyệt, Dung Dung bước qua cửa lớn cũng chỉ làm bình thê, danh phận vẫn đứng dưới nàng. Việc gì nàng phải xoi mói, chấp nhặt với nàng ấy?" "Trưởng công chúa muốn hòa ly là bởi người ta sinh ra nơi gác tía lầu son, lại có Hoàng thượng chống lưng. Còn cha anh nàng bị đày ra biên thuỳ xa xôi, rời khỏi Mạnh phủ rồi, nàng còn đi đâu được nữa?" Mấy lời ấy chẳng biết là mỉa mai hay vì hắn đinh ninh ta đã bước vào đường cùng. Hôm sau, hắn thu hồi quyền coi quản việc nhà của ta, rồi suốt nửa tháng liền chỉ quấn quýt bên viện Lục Dung Dung. Đám người làm trong nhà vốn quen thói trở mặt, thấy vậy liền quay sang xem thường, đối xử với ta ngày một nhạt nhẽo. Ta coi như không thấy, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng sắp xếp lại hòm xiểng đồ đạc. Chẳng ai hay biết, ba ngày trước bức thư mật từ biên thuỳ đã gửi tới tay ta. Trận đánh ở Việt Thành, cha và anh trai ta dẫn theo đội tinh binh bất ngờ phá tan thế địch, lập nên đại công. Chỉ vài ngày nữa, hai người họ sẽ ca khúc khải hoàn trở về và khôi phục lại chức vị như xưa.
Từ ngày bắt đầu 'nổi điên', tôi cảm thấy tinh thần mình thoải mái hẳn ra." Ngay trước đêm thi đại học, tôi bất ngờ bị 18 vị Thủ khoa cùng lúc nhập hồn. Giữa lúc họ còn đang rôm rả tranh luận xem sau khi tốt nghiệp tôi nên đi ra công trường bốc vác hay vào xưởng vặn ốc vít, thì 18 vị học bá này đã lao vào tranh giành quyền kiểm soát cơ thể tôi một cách điên cuồng: Huy chương Vàng kỳ thi Vật lý Quốc gia: "Tôi là Thủ khoa tỉnh S năm ngoái, để tôi thi cho!" Đại lão kỳ thi Toán học: "Ai mà chẳng là Thủ khoa tỉnh chứ? Tôi còn nghe hiểu được bài giảng của Vi Thần (Thần Toán), các người làm được không?" Cao thủ Tiếng Anh: "IELTS/TOEFL điểm tuyệt đối xin chào cả nhà nhé!" Thủ khoa Toàn quốc: "Thế các người định đặt tôi ở đâu?" Tôi: "Đúng là bái phục (666)!"
Khi ta đang ngồi xổm sau hòn non bộ trong Ngự hoa viên gặm bánh dứa, ta nghe thấy vài cung nữ đang thì thầm to nhỏ: "Nghe nói Lâm Trắc phi mới đến là do Thái hậu dùng ba xe mứt quả lừa vào cung đấy ư?" "Chứ sao nữa, ngày đại điển tuyển phi hôm đó, các quý nữ khác đều đang gảy đàn vẽ tranh, chỉ có mình nàng ấy trốn sau bức bình phong ăn vụng bánh hoa hồng, đôi má phồng lên như sóc nhỏ..." Rắc— Ta tức giận cắn nát miếng vỏ bánh cuối cùng, xách vạt váy nhảy ra từ sau hòn non bộ: "Nói bậy! Rõ ràng là năm xe! Thái hậu còn hứa mỗi tháng gửi cho ta vải thiều Lĩnh Nam nữa đấy!" Các cung nữ sợ tới mức mặt mày tái mét, bưng khay sơn mài chạy trối chế-t.
Tôi và Cố Dịch Trạch là hôn nhân thương mại, trước khi kết hôn, anh ấy đã đặt ra ba điều kiện với tôi: “Không được can thiệp vào cuộc sống của đối phương.” “Chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có quan hệ vợ chồng thực sự.” “Nếu hai bên gặp được người mình thích, sẽ ly hôn.” Thực chất, tôi đã thầm mến anh ấy từ lâu, nhưng chỉ có thể gặm nhấm ngậm ngùi gật đầu đồng ý. Bởi vì tôi biết trong lòng anh ấy có một bạch nguyệt quang. Sau này, bạch nguyệt quang của anh ấy ly hôn rồi trở về nước. Tôi tự giác thực hiện giao ước, chủ động đề nghị ly hôn. Kết quả, anh ấy không những không đồng ý, ngược lại sắc mặt còn trầm xuống: “Em thích ai rồi? Tên tiểu bạch kiểm nào ở bên ngoài mà dám cả gan quyến rũ vợ của tôi.” “Ly hôn ư? Cả đời này em cũng đừng hòng.” “Nhưng tối nay, chúng ta có thể làm chút chuyện mà vợ chồng nên làm.” Ba điều kiện đã thỏa thuận từ trước… đều không còn tính toán gì nữa sao?
Ngày thứ hai sau khi ta ngủ với Thái tử, hắn bị phế truất. Đông Cung trở thành phế cung. Ta bị buộc phải cùng Thái tử tự lực cánh sinh. Nhưng ta chẳng biết làm gì cả! May nhờ Thái tử bao thầu việc cày cấy nấu nướng, ta mới không đến nỗi chết đói. Hai bọn ta nương tựa vào nhau, cho đến khi hắn bắt gặp ta giết người chôn xác, lột trần bộ mặt giả tạo của đóa hoa trắng nhỏ ngây thơ...
Kim chủ ỷ cô là người câm, cố tình dịch sai ngôn ngữ ký hiệu của cô. Cô nói cô muốn rời đi, anh lại dịch thành cô muốn quà, lập tức chuyển khoản ba mươi triệu tệ. Cô nói với bạch nguyệt quang rằng mình chỉ là thế thân, anh lại thẳng thừng đáp trả cô ấy: "Vợ tôi bảo cô mau cút đi, ngay cả ngôn ngữ ký hiệu cũng không hiểu." Khoan đã, rốt cuộc trong ba người chúng ta ai mới là người không hiểu đây?
Trầm Duật và ta tái sinh cùng lúc. Mười năm phu thê, nhưng lại luôn trốn tránh gặp mặt lẫn nhau. Hắn không chút do dự tới nước láng giềng theo đuổi vị công chúa nọ. Cho tới ngày ta xuất giá, hắn mới trở về. Tả tướng vốn luôn oai phong, thận trọng, lúc này lại nở nụ cười giống như sắp khóc: “Nàng tự mình theo ta hay là ta tới cướp hôn?” “A Trúc, là ta cho nàng quá nhiều tự do, khiến nàng quên mất thủ đoạn của ta rồi à?”
Vì Hạ Bạch Xuyên, ta chịu đựng sự lăng mạ của Lâm Cẩm Nguyệt suốt ba năm. Đến ngày thứ hai sau khi nhậm chức, Hạ Bạch Xuyên đã mua kẻ thất thế như nàng ta về phủ, nói rằng sẽ đòi lại công bằng cho ta. Thế nhưng, đến khi Lâm Cẩm Nguyệt một lần nữa đứng trước mặt ta... Hạ Bạch Xuyên lại ép ta phải rộng lượng tha thứ.
Khi đang lén xem phim người lớn ở nhà, thanh mai trúc mã bỗng gọi điện đến: "Đang làm gì đấy?" Tay tôi trượt một cái, vô tình bấm phải nút tắt tiếng, khiến anh không nghe thấy tôi nói gì. Chỉ nghe được âm thanh phát ra từ ứng dụng đang chạy ngầm trên điện thoại. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết. Ba phút sau, tiếng gõ cửa của thanh mai trúc mã vang lên bên ngoài. Còn tôi thì đỏ bừng mặt, không dám mở cửa.
Ngay đêm trước ngày cưới, tôi vô tình phát hiện ra một bí mật mà bạn trai luôn giấu kín. Anh ta từng đăng một dòng trạng thái trên mạng xã hội, thiết lập chế độ chỉ duy nhất một người nhìn thấy với nội dung: “Chỉ cần em đổi ý, cô dâu bất cứ lúc nào cũng có thể là em.” Đáng nói là, dòng trạng thái đó được đăng đúng vào ngày chúng tôi chính thức công khai hẹn hò. Và người duy nhất có thể nhìn thấy nó chính là cô bạn ngồi cùng bàn thời cấp ba của anh — người mà anh luôn gọi là "cô bạn thân mười năm". Tôi chụp lại dòng trạng thái ấy rồi đến thẳng bữa tiệc chia tay đời độc thân của bọn họ để đối chất. Đáp lại tôi, anh chỉ day day thái thái thái dương, vẻ mặt đầy bực bội và gắt gỏng: “Em đừng có vô cớ gây sự nữa được không? Lúc nào cũng bới móc quá khứ, bảo sao chẳng ai yêu nổi em.”
Tại yến tiệc ngày xuân, An Bình Hầu Thế tử mê rượu say rượu, không cẩn thận sẩy chân rơi xuống hồ. Chẳng may nơi đó hẻo lánh, xung quanh chỉ có ta vô tình đi ngang qua. Ta nhất thời mềm lòng, cùng nha hoàn Thanh Anh cứu hắn ta lên bờ, nào ngờ lại đổi lấy một đoạn nghiệt duyên. Tiêu Hoài Cảnh lấy danh nghĩa báo ân mà cưới ta, lại nạp Thanh Anh làm thiếp, thề rằng đời này chỉ có một thê một thiếp. Ai nấy đều khen hắn ta có tình có nghĩa, nào biết hắn ta giấu một nữ tử phạm tội triều đình diễm lệ trong nhà. Hắn ta ngày ngày ân sủng nàng ta, mặc cho nàng ta làm mưa làm gió. Chỉ vỏn vẹn năm năm, ta tích tụ uất ức thành bệnh, trầm cảm mà chế-t. Mở mắt lần nữa, trước mắt lại là Tiêu Hoài Cảnh đang vất vả giãy giụa trong nước. Ta lạnh lùng đứng nhìn, xoay người định bỏ đi. Thanh Anh lại đột ngột quỳ xuống, nước mắt lưng tròng: "Tiểu thư, sao ngươi có thể lạnh lùng như vậy, trơ mắt nhìn Thế tử chế-t đuối chứ?"
Kiếp trước, quản lý ký túc xá đột nhiên đến kiểm tra phòng, đánh cho chúng tôi trở tay không kịp. Khi bà hỏi: “Ký túc xá các trò đủ người chưa?” Các bạn cùng phòng khác đều che giấu giúp một người bạn đi chơi quán bar, nói là đã đủ người. Còn tôi vì lo lắng cho sự an toàn của người bạn kia, liền nói: “Vẫn còn một người chưa về.” Sau đó, người bạn ấy bị cố vấn học tập gọi điện gọi về trong đêm, may mắn bình an vô sự. Nhưng ký túc xá chúng tôi vì chuyện này mà ai nấy đều bị ghi kỷ luật. Suất được bảo lưu học lên thạc sĩ của tôi cũng bị hủy. Hai bạn cùng phòng còn lại cũng vì bị ghi kỷ luật mà không thể được kết nạp Đảng. Còn người bạn cùng phòng kia thì cho rằng chính vì tôi không giúp cô ta che giấu chuyện thức đêm không về ký túc để đi bar, khiến hình tượng "nữ thần thanh thuần" mà cô ta dày công xây dựng hoàn toàn sụp đổ. Thế là cô ta bảo người nhà liên hệ với lãnh đạo nhà trường, gây áp lực buộc tôi phải thôi học. Tất cả mọi người đều trút trách nhiệm lên đầu tôi. Trong cơn mơ màng, tôi sảy chân rơi xuống sông và chết đuối. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về đúng ngày quản lý kiểm tra ký túc xá. Lần này, tôi không lên tiếng nữa, cứ yên lặng để đợt kiểm tra phòng này thuận lợi trôi qua. Nào ngờ, tối hôm nay người bạn đó đã gặp nạn trong quán bar và bị cưỡng hiếp tập thể.
Đánh mạt chược đến mức eo mỏi lưng đau. Tôi than thở với bạn thân. [Một lần năm tiếng có bình thường không?] Kết quả lại gửi nhầm cho bạn trai cũ. [Không bình thường, dù sao anh cũng toàn bắt đầu từ mười tiếng. [Sau khi chia tay anh, em ăn uống tệ đến mức này à? [Anh khuyên em nên tìm người tốt hơn, em thấy sao? [Không có ý gì khác đâu, em tuyệt đối đừng nghĩ nhiều. [Mà nói đi cũng phải nói lại, dạo này anh khá rảnh. [Em đừng hiểu lầm. [Thôi bỏ đi, vừa hay anh đang ở dưới nhà em, gặp mặt nói rõ nhé. [Mở cửa đi, bé cưng.]
Phu quân của ta dẫn người đến tịch biên nhà ta, hắn nói hắn tiếp cận chúng ta chỉ để báo thù. Hắn đã thành công. Vốn dĩ, ngày hôm nay ta đã định khoe với hắn là ta mang thai rồi. Nhưng chưa kịp nói ra thì đã nhận tin cả nhà ta bị tịch biên và chém đầu. Ta quỳ trên mặt đất, cầu xin hắn tha cho gia đình ta, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt đẩy ta ngã xuống đất. Trơ mắt nhìn từng người thân ch/ế/t trước mặt mình, ta chủ động nhào vào thanh kiếm trong tay hắn: "Thẩm Diễm, ta rất hối hận, chỉ mong kiếp sau không gặp lại ngươi nữa!" Thế mà cái người luôn luôn lạnh nhạt và điềm tĩnh như hắn lại tái mét mặt mũi, run rẩy ôm ta. Sống lại một kiếp, ta chỉ muốn bảo vệ người nhà của mình, trốn đi thật xa. Nhưng hắn lại chặn đường ta, đỏ hoe mắt gọi ta là Kiều Kiều.