Truyện Gương Vỡ Không Lành tại Lão Phật Gia
Vào đúng ngày cưới, anh trai tôi hắt cả ly rượu vang đỏ lên chiếc váy cưới trắng tinh của tôi. “Tiểu Tận Hoan, em biết rõ Yên Yên cũng thích Khiêm Nhiên, vậy mà còn cố tổ chức hôn lễ linh đình như thế này!” Vị hôn phu của tôi đứng tựa bên cửa, ánh mắt lạnh nhạt, giọng trầm xuống: “Anh cho em hai lựa chọn.” “Một là mặc nguyên chiếc váy cưới đã bẩn này, tiếp tục hoàn thành hôn lễ.” “Hai là lập tức đến xin lỗi Yên Yên, dỗ cô ấy vui lên. Anh sẽ đứng ra thông báo hoãn cưới.” Nhưng tôi không chọn bất kỳ con đường nào trong hai con đường ấy. Tôi chọn cách thứ ba. Mặc chiếc váy cưới loang lổ rượu vang, bước ra trước mặt tất cả bạn bè thân thích, tuyên bố hủy hôn với Phó Khiêm Nhiên. Anh trai, vị hôn phu, em gái nuôi… Từ giờ trở đi, tôi không cần ai nữa. Nhưng ngay sau khi tôi rời đi, tôi lại nghe nói — hai gia tộc quyền thế nhất thành phố A đều gần như phát điên. Bọn họ tìm khắp thế giới những nhà thiết kế hàng đầu, chỉ vì muốn cứu lại một chiếc váy cưới đã bị rượu vang nhuộm bẩn.
Tôi và Thẩm Nghĩa Cố là thanh mai trúc mã. Cuối năm ngoái, hai nhà đã chính thức đính hôn cho chúng tôi. Nhưng vào đêm hội hoa đăng, anh lại phải lòng một cô gái khác, nhất quyết đòi hủy bỏ hôn ước. Anh nói tôi quá tẻ nhạt, không giống người con gái tài hoa kia. Anh bảo tôi buông tay, để anh được tự do. Tôi đồng ý. Về sau, anh hối hận. Nguyện vọng cuối cùng trước lúc nhắm mắt của anh là được gặp tôi một lần. Mà lúc ấy, tôi đang đứng trước gương trong bộ hỉ phục đỏ thẫm. Nghe người hầu báo lại, tôi chỉ bình thản chỉnh lại cây trâm trên tóc rồi nói: - “Thẩm Nghĩa Cố là ai? Ta không quen. Bảo họ đi đi, đừng làm lỡ mất giờ lành của ta.”
Thẩm An xưa nay luôn không chịu nổi khi thấy ta vui vẻ. Khi ta được phu tử khen là “giỏi hội họa”, hắn liền cười nhạo, nói con phượng hoàng ta vẽ trông chẳng khác nào con gà. Khi huyện chúa khen ta “lễ nghi chu toàn, không thua gì tiểu thư thế gia”, hắn lại cố tình nhắc tới chuyện thuở nhỏ ta lớn lên nơi sơn dã, lần đầu nhìn thấy chén trà dùng để phân trà, suýt nữa nhai luôn cả lá trà lẫn nước trà. Ta thường bị hắn làm cho xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng. Mãi đến khi các vị phu nhân cùng bàn lộ vẻ thất vọng, hắn mới ném cho ta một ánh mắt đắc ý. Thẩm bá mẫu vốn định để hắn dẫn ta ra mắt mọi người, mong được vị phu nhân nào đó để ý, tiện thay ta tìm một mối hôn sự. Nhưng Thẩm An làm loạn như vậy, hôn sự của ta cũng hoàn toàn không còn tin tức gì nữa. Hôm nay vốn dĩ ta không muốn đi cùng hắn tham dự yến tiệc mùa xuân này. Là vì hắn nhiều lần bảo đảm sẽ không trêu chọc ta nữa, ta mới đồng ý. Nào ngờ hắn lại giở trò cũ, kể chuyện ta ăn trà nhai lá, chọc cho cả sảnh đường cười ầm lên. Ánh mắt hắn chuyển sang Bùi nhị cô nương, giọng điệu như đang cảm thán: “A Triều từ nhỏ lớn lên ở Đoạn Cơ Phong, chẳng có mấy kiến thức. Nếu như đến Thẩm gia sớm hơn hai năm...” Những lúc trước, hễ hắn nói như vậy, nhất định sẽ có người khen Thẩm gia nhân nghĩa, coi con gái của cố nhân như con ruột mà nuôi dưỡng. Nhưng lần này, hắn còn chưa nói hết lời đã bị Trưởng công chúa cắt ngang. Bà mỉm cười nhìn ta: “Ta đã bảo sao nhìn cô nương này quen mắt như vậy.” “Yến Sơn nhà ta thuở nhỏ từng tu thân dưỡng tính ở Đoạn Cơ Phong. Đến giờ nó vẫn còn nhắc mãi cô bé A Triều nhà bên. Sau khi trở về còn tìm mấy lần mà chẳng có tung tích.” “Không ngờ cô bé đó lại trốn ở Thẩm gia đấy.”
Ngay trước khi kết hôn, bạn trai tôi đã đăng một bài viết trên weibo. “Tôi và bạn gái yêu nhau sáu năm, còn một tháng nữa là cưới. Nhưng tôi thật sự đã chán cô ấy rồi. Phụ nữ ba mươi tuổi giống như bánh mì quá hạn, chỉ nằm cạnh thôi cũng khiến tôi thấy buồn nôn. Làm cách nào để cô ấy tự đề nghị chia tay?” Khi đọc được bài đăng này, tôi đang ở trung tâm thương mại chọn nhẫn cưới.
Phu quân hôn mê năm năm của ta tỉnh lại. Câu đầu tiên liền hỏi ta, bạch nguyệt quang của hắn sống có tốt không. Ta ngẩn ra. “Năm năm trôi qua, nàng ấy đã gả cho người khác rồi.” Lúc này hắn mới biết thế sự đổi thay, cảm khái muôn phần. “Nhớ năm đó, nàng vì nàng ấy mà làm ầm lên đòi hòa ly. Ta bệnh rồi, nàng lại chăm sóc ta suốt năm năm, có thể thấy người thật lòng yêu ta chính là nàng.” Ta không biết nói gì. Hắn còn không biết, sở dĩ ta ở lại, là vì ta đã tái giá với đệ đệ của hắn. Hắn tưởng rằng ta vẫn là thê tử của hắn. Tiểu thúc biết chuyện, cũng trầm mặc. “Nàng có muốn trở về bên cạnh huynh trưởng không?” Ta lắc đầu. Chàng không nói hai lời, kéo ta đi cáo biệt mẹ chồng. “Mẫu thân, nay huynh trưởng đã tỉnh, theo ước định, con có thể đưa A Vân rời kinh nhậm chức rồi.”
Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. Còn sau khi tôi xuyên không đến... "Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Lúc lên kinh tiện đường ghé thăm biểu cô, không may ta bị trượt chân bên hồ. Vân Sách vì muốn kéo ta nên cũng cùng rơi xuống nước. Bất đắc dĩ phải cưới ta, nhưng hắn chưa từng oán trách. Trái lại, Vân Sách thường cảm thấy chính hắn đã liên lụy ta, nên luôn tìm mọi cách đối tốt với ta. Khi ta mang thai, chỉ thuận miệng nói muốn ăn bánh anh đào ở thành Đông, hắn liền đội mưa lớn ra ngoài mua cho ta. Hắn biết không thể vào kinh dự thi tuyển nữ quan là khúc mắc trong lòng ta, nên không tiếc bỏ ra số tiền lớn mua cho ta những món trang sức, son phấn thịnh hành trong giới quý nữ kinh thành, chỉ để khiến ta vui lòng. Hơn ba mươi năm thành hôn, ta và Vân Sách là đôi phu thê ân ái khiến ai nấy đều ngưỡng mộ. Ngay cả bản thân ta cũng từng cho rằng như vậy. Cho đến khi Vân Sách bệnh nặng, thần trí hỗn loạn, nắm lấy tay ta rồi gọi tên nha hoàn trước kia của hắn. “A Noãn, trên hôn thư ghi tên ta và nàng, vậy chúng ta có thể xem như cũng từng là phu thê rồi phải không?” Hắn cười ngây dại. Đó là vẻ mặt mà suốt ba mươi năm qua ta chưa từng thấy trên gương mặt hắn. “Ta nghe nói nàng đã trở thành Hoàng hậu.” “Đem thân phận của nàng ấy đổi cho nàng, đó là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì nàng…” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày rơi xuống nước năm ấy. Ta nhìn Vân Sách ở phía không xa, lòng chợt trầm xuống. Rồi đưa tay đẩy Tiết Noãn đang đi ngang qua xuống hồ. ...
Tôi và Thẩm Dục là một cặp sinh đôi, nhưng tôi phân hóa thành Beta, còn Thẩm Dục là Omega. Tôi ra đời muộn hơn một phút, định sẵn việc tôi sẽ luôn thua kém Thẩm Dục trong mọi chuyện. Tôi chỉ là một Beta bình thường chẳng có gì nổi bật, còn tất cả mọi người lại chỉ yêu thích những Omega xinh đẹp. Ngay cả người bạn trai mà tôi cứ ngỡ là yêu mình sâu đậm, cũng lộ ra bộ mặt thật sau khi Thẩm Dục gặp tai nạn. "Nếu tay của Thẩm Dục không lành lại được, thì tay của em cũng phải trả một cái giá tương đương." Hóa ra tôi chỉ là một vật thay thế cho Thẩm Dục. Tôi đau đớn tột cùng, trong lúc lái xe đã gặp tai nạn giao thông. Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã trọng sinh quay về năm hai mươi tuổi...
Trưởng tỷ bẩm sinh yếu ớt, nhiều bệnh. Mẫu thân nói mình bà không thể chăm sóc tốt cho trưởng tỷ, nên khi ta vừa mới chào đời, đã bị đưa đến nhà ngoại tổ phụ. Sau khi ngoại tổ phụ qua đời, ta mới được đón trở về nhà. Kể từ đó, câu nói ta thường nghe phụ thân, mẫu thân cùng ca ca nói nhất chính là: "Sao ngươi lại không hiểu chuyện như thế, cái gì cũng muốn tranh giành với tỷ tỷ ngươi?" Lúc đầu ta luôn cảm thấy bất công, liền ăn vạ, khóc lóc om sòm. Về sau cũng thành thói quen. Ta không khóc nữa, cũng không tranh giành nữa. Đến khi khôn lớn, ta và trưởng tỷ đều đến tuổi bàn chuyện gả cưới, ta từng may mắn nghĩ rằng: "Thế này thì tốt rồi, từ nay về sau thứ gì cũng chỉ có một mình ta sở hữu, sẽ không còn ai nói ta tranh giành với tỷ tỷ nữa." Nhưng dần dần ta nhận ra, ánh mắt phu quân nhìn ta đầy vẻ dò xét và xa cách. Nhưng khi hắn nhìn về phía trưởng tỷ, ánh mắt lại lưu luyến, đuổi theo không rời. Hóa ra đến cả phu quân cũng không thuộc về ta. Từ đó về sau, ta chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa. Ta tự nhốt mình trong một gian viện nhỏ, ngày một trầm uất. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày phu quân đến cầu thân. Ta từ chối hôn sự. Đêm đến, ta thu dọn một tay nải thật gọn gàng, lặng lẽ rời khỏi phủ. Kiếp này, ta muốn sống một cuộc đời không có bọn họ.
Mùa săn thu năm ấy, đệ đệ cùng thái tử phi tương lai tư bôn, ép ta phải đổi con ngựa chiến này. Ngựa điên mất lái, lao xuống vách đá. Phụ thân giấu nhẹm chuyện này, tuyên bố với bên ngoài rằng: Người chết là ta, kẻ sống là đệ đệ. Ta mang danh phận “Thẩm Yến” của đệ đệ, nữ cải nam trang, tiến cung làm bạn đọc cho Thái tử Dung Huyền. Mười năm sau đó, ta sống đúng nghĩa một vị trung thần nên có. Dẹp ngoại xâm, định nội bang, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, giữ trọn lễ nghĩa. Chưa bao giờ ta dám vượt quá phận đẹp bề tôi. Tân đế đăng cơ, lại một mùa săn thu nữa đến. Dung Huyền cứu được một cô gái mồ côi có dung mạo giống hệt vị thái tử phi tương lai năm đó. Hắn cưng chiều nàng ta tận xương tủy, thậm chí còn gạt phăng mọi lời phản đối của triều thần để đòi lập nàng ta làm hoàng hậu. Ta thẳng thắn dâng sớ can gián, lại bị hắn cười lạnh bác bỏ: “Khắp triều văn võ, chính là Thẩm ái khanh ngươi... không có tư cách phản đối nhất.” Ta bị giam cầm nơi tẩm cung của hoàng đế, không thấy ánh mặt trời. Dung Huyền thong thả tháo khăn buộc tóc và dải quấn ngực của ta ra, cười khẽ bảo: “Trẫm vốn đã biết, ngươi là Thẩm Niêu, không phải Thẩm Yến.” “Trẫm cần Niêu Niêu có tài, nhưng không mong ngươi quá tài giỏi.” “Sau này hãy ở lại chốn thâm cung, cùng hoàng hậu hầu hạ trẫm.” “... Với thân phận của một nữ tử.” Đêm đó, ta uống thuốc độc, để lại tuyệt bút: “Nếu có kiếp sau, nhất định sẽ chọn chủ khác.” Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi đệ đệ ép ta đổi ngựa.
Bữa tiệc liên hoan cùng đồng nghiệp, cô thực tập sinh đột nhiên nghiêng người hôn chồng tôi một cái. Chồng tôi khẽ ho khan. Lúc ấy cô ta mới như vừa bừng tỉnh, nhận ra hành động của mình đã đi quá giới hạn. Gương mặt cô ta lập tức đỏ bừng, lúng túng nói: “Xin lỗi chị, em vui quá, vừa nhận được tin tốt nên… em đỗ cao học rồi!” Cùng lúc đó, điện thoại của tôi cũng nhận được một tin nhắn. Kết quả kiểm tra sức khỏe của chồng tôi đã được gửi đến. Ung thư gan, giai đoạn cuối. Cô thực tập sinh quay sang nhìn tôi, cắn môi, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên: “Chị dâu, em thật sự không cố ý. Chị có thể tha lỗi cho em không?”
Sáu năm sau khi chia tay, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Nội dung là: [Châu Châu, dạo này sống thế nào rồi? Có phải em đang gặp khó khăn gì không? Nghe nói dạo này em đang đi làm thêm, em có còn nhớ bộ tranh ghép hình anh tặng không? Bên trong có tiền đấy, em cứ dùng đi, anh tự nguyện cho em.] Tôi lật tung góc phòng chứa đồ, nơi phủ một lớp bụi dày, để tìm bộ tranh ghép hình đó. Sau đó, tôi cẩn thận tháo từng mảnh ghép đã hơi ngả vàng theo năm tháng. Đúng như nội dung tin nhắn, bên trong quả nhiên giấu tiền. 13140 tệ, không thừa một đồng, cũng không thiếu một xu. Tôi siết chặt xấp tiền trong tay, lòng không khỏi bàng hoàng. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh chàng thiếu niên ngày ấy, người luôn dành trọn vẹn trái tim và ánh nhìn cho tôi. Thực ra tôi sống rất tốt, cũng chẳng gặp khó khăn gì cả. Chỉ là, nếu có thể làm lại từ đầu, tôi thà rằng không nhận bộ tranh này, và cũng chẳng bao giờ gặp Giang Hoài Tự. Thật sự không cần thiết phải giữ lại số tiền không đúng lúc này.
Ta bị tàn tật hai chân, lại không có con nối dõi bên mình, vậy mà vẫn ngồi vững trên ngôi vị Trung cung. Ngoài cung, ai ai cũng nói đế hậu tình sâu nghĩa nặng. Nhưng trong cung, ai cũng hiểu rõ, ta chẳng qua chỉ có cái danh thể diện mà thôi. Tô Quý phi mới là người được hoàng đế Tiêu Nguyên nâng niu nơi đầu tim. Một nữ y cô độc yếu đuối, thân phận thấp kém, lại được đặc cách phong làm Quý phi. Tiêu Nguyên yêu nàng, che chở nàng. Có lẽ bởi nhiều năm trước, trong một đêm mưa tuyết mịt mùng, nàng đã liều chết cứu hắn trở về, từ đó mang bệnh trong người. Còn ta, vị hoàng hậu này, lại oán hận và giằng co với Tiêu Nguyên suốt nửa đời người. Đến lúc bệnh chết, hắn phá lệ ngồi bên đầu giường ta suốt một đêm, giọng nghẹn lại. “Cả đời này, trẫm nợ nàng quá nhiều. Trẫm vẫn luôn biết, người gặp trẫm trong đêm tuyết năm đó là nàng, đôi chân của nàng cũng vì cứu trẫm mà bị phế...” “Chỉ là Tô Tố quá yếu đuối, quá vô tội. Không có trẫm, nàng ấy không thể sống nổi. Nàng phải hiểu cho trẫm. Nếu có kiếp sau, trẫm nhất định sẽ không phụ nàng.” Ta chết mà không nhắm mắt. Không ngờ thật sự đợi được kiếp sau, vẫn là đêm mưa tuyết mịt mùng ấy. Ta kéo căng dây cung thành hình trăng tròn, mũi tên nhắm thẳng vào nam nhân đang lảo đảo sắp ngã giữa nền tuyết trắng.
Trở lại đêm lãnh cung gặp hỏa hoạn, lửa lớn ngập trời. Hạ Nguyên Trưng ôm lấy kẻ thế thân vội vã chạy ra ngoài: “Mạng nàng ta lớn, đốt một chút cũng không chết được!” Kiếp trước, ta liều mình trong biển lửa bảo vệ truyền quốc ngọc tỷ cho hắn, để rồi bị bỏng nặng khắp người, chịu sự hắt hủi suốt nửa đời còn lại. Lần này, nhìn ngọn lửa hung tàn đang cận kề. Ta thẳng chân đạp đổ chậu than, đá văng khối ngọc tỷ rách nát kia vào ngay giữa biển lửa. Dứt khoát xoay người, nhảy qua cửa sổ thoát thân. Muốn có được ngai vàng sao, đợi đến kiếp sau đi.
Ta không phải là một Thái tử phi thông minh. Ta không nhìn ra Bùi Lẫm cưới ta là vì hoàng mệnh khó trái, cũng không nhìn ra người hắn yêu sâu đậm là vị nữ mưu sĩ bên cạnh. Cho nên kiếp trước, sau khi ta gả vào hoàng gia, sống cũng chẳng tốt đẹp gì. Hắn kính ta làm Hoàng hậu, nhưng lại giao quyền quản lý lục cung cho Quý phi. Hắn tôn hài nhi của ta làm Thái tử, nhưng vào lúc hấp hối lại lập con trai của Quý phi làm tân đế. Chỉ nói: “A Tự ngu dốt, có nàng làm Thái hậu, ngôi vị hoàng đế này sẽ ngồi không vững.” Mà Quý phi thông tuệ, hài nhi của nàng ta tất nhiên cũng khác. Cứ như vậy, ta thành Hoàng thái phi bị người người chê cười, hài nhi của ta cũng bị phong đến nơi xa xôi hẻo lánh, c.h.ế.t yểu nơi đất khách. Ngày tin c.h.ế.t của nó truyền đến, còn kèm theo một phong thư, trên đó chữ nào chữ nấy như khóc ra m.á.u, nhưng lại viết: “Mẫu hậu, hóa ra phụ hoàng thật sự không yêu người và con.” Ta đau buồn mà c.h.ế.t. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Đế Hậu mỉm cười định hôn sự của ta và Bùi Lẫm, ta quỳ xuống trước một bước, cuối cùng nói: “Hôn sự năm đó chẳng qua chỉ là lời hứa miệng, nương nương, hôn sự như vậy, thần nữ còn có một mối nữa.”
Dung Viên sinh ra đã chậm biết nói. Năm sáu tuổi lần đầu gặp gỡ, hắn liền mở miệng gọi ta một tiếng muội muội. Hoàng hậu vui mừng khôn xiết, đón ta vào cung, ngày ngày bầu bạn. Ngày ta làm lễ cài trâm, Hoàng hậu hứa cho ta một nguyện vọng. Ta cúi đầu bái lạy, nói muốn gả cho Dung Viên. Sau này, ta làm Hoàng hậu của hắn suốt ba mươi năm, cùng hắn ân ái, chưa từng nghi kỵ. Cho đến khi ta nằm liệt trên giường bệnh, hắn lại đi xa đến tận Giang Nam, để tiễn đưa một nữ tử đoạn đường cuối cùng. Ngày trở về, hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán hận: "Nếu năm xưa nàng không cậy ơn bắt báo đáp, ta đâu đến mức bỏ lỡ Thanh Lê." "Đêm trừ tịch xảy ra hỏa hoạn, là Thanh Lê đã cõng ta ra ngoài. Nàng có ơn với ta, Thanh Lê cũng có ơn với ta." Thanh Lê là muội muội cùng cha khác mẹ của ta. Năm đó ta mới vào cung còn rụt rè sợ người lạ, mẫu thân liền để muội ấy vào cung bầu bạn với ta. Thế nhưng đêm trừ tịch năm ấy, người cõng hắn ra khỏi biển lửa hung tàn, chính là ta. Một đời sống lại. Ta lại quỳ trước mặt Hoàng hậu, nghe bà mỉm cười hỏi: "Ngươi muốn thứ gì?" Ta dập đầu thật sâu. "Thần nữ xa nhà đã lâu, nương thân đã định sẵn hôn sự, thúc giục thần nữ mau chóng trở về."
Ba năm trước, đại thiếu gia Hạ gia – Hạ Triết Hàn gặp tai nạn thảm khốc, đôi chân bại liệt hoàn toàn. Giữa lúc anh ta rơi xuống vực sâu tăm tối, tình cũ ôm tiền bỏ trốn, chỉ có Đường Khả Doanh lặng lẽ bước đến gánh vác mọi giông bão. Đôi bàn tay của cô, suốt ba năm trời không quản ngày đêm bôi thuốc, bấm huyệt, chịu đựng mọi sự khinh miệt của Hạ gia để kéo anh ta từ vũng bùn đứng dậy. Ba năm sau, đôi chân ấy lành lặn. Việc đầu tiên Hạ Triết Hàn làm chính là ném tờ đơn ly hôn kèm tấm séc trăm tỷ vào mặt cô: "Ký đi. Khả Doanh, tình cũ của tôi đã về. Cô không có gia thế, không xứng đứng cạnh tôi nữa." Khả Doanh gượng cười, dứt khoát ký tên rồi xách vali bước đi trong đêm mưa lạnh giá. Kẻ bạc tình nghĩ rằng cô mất đi anh ta là mất đi cả thế giới. Họ không biết rằng, đôi bàn tay từng xoa bóp đôi chân tàn phế cho anh ta, vốn dĩ là đôi bàn tay thiên tài độc nhất vô nhị trong giới cổ vật – người kế thừa tối cao của dòng họ Đường huyền thoại, chuyên phục chế những bức họa cổ ngàn năm vô giá. Ngày cô rời đi, Phượng Hoàng thức tỉnh. Giới tài phiệt chấn động, các đại lão quyền lực nhất quỳ rạp cầu xin cô phục chế bảo vật. Khi Hạ Triết Hàn nhận ra mình đã tự tay vứt bỏ báu vật lớn nhất đời, anh ta điên cuồng quỳ dưới mưa, khóc lóc van xin cô quay lại. Khả Doanh chỉ lạnh lùng bước qua, vòng tay cô đã được ôm trọn bởi Phó Duật Thần – vị tổng tài bí ẩn quyền lực gấp mười lần Hạ gia. Phó Duật Thần nhếch môi nhìn kẻ thù: "Hạ tổng, rác rưởi đã vứt đi thì đừng có thói quen nhặt lại. Hiện tại, vợ cũ của anh bận làm Phu nhân Phó gia của tôi rồi!"
Cùng bạn trai yêu nhau hai năm, anh ta sắp kết hôn, cô dâu là một người phụ nữ khác. Trong điện thoại di động của anh ta ghi lại mọi khoảnh khắc cùng với người phụ nữ đó, ngoại trừ tôi. Hai năm lặng lẽ ra sức và đồng hành, nhưng ở trong mắt bạn trai thì tôi chỉ biết ăn rồi chờ c.h.ế.t, dựa dẫm vào anh ta. Vì vậy tôi đã tặng anh ta một món quà nhân dịp lễ đính hôn - là chia tay. Nhưng điều anh ta không biết là, bố tôi là tổng tài bá đạo, mẹ tôi là nhà thiết kế nổi tiếng từng vác bụng bầu bỏ trốn rồi trở về nước sau khi gương vỡ lại lành với bố tôi, còn tôi là cô con gái hacker thiên tài của họ. Tôi còn có một người em trai cuồng chị gái là tay đua chuyên nghiệp. Bắt nạt tôi? Bố mẹ với em trai tôi còn không đánh c.h.ế.t anh ta sao.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất nhìn dòng xe cộ tấp nập như nước chảy dưới lầu. Trên màn hình điện thoại là trang cá nhân của anh ta — một bức ảnh bữa tối dưới ánh nến tại một nhà hàng sang trọng, dòng trạng thái đi kèm chỉ có vỏn vẹn hai chữ: “Tăng ca.” Thế nhưng, chiếc túi xách nữ màu hồng cánh sen ở góc bức ảnh đã phản bội anh ta.
Dù đã bên nhau năm năm, tôi vẫn không thể kiềm chế được mong muốn thử lòng Tưởng Bách An. "Mẹ em cứ giục đi xem mắt, em bảo có bạn trai rồi mà bà ấy vẫn..." Anh ta tựa lưng vào đầu giường, mỉm cười lười nhác. "Ương Ương, anh thích nhất là sự nghe lời của em." "Anh từng nói rồi, nếu em muốn rời đi thì mối quan hệ của chúng ta có thể chấm dứt bất cứ lúc nào." Nói xong, anh ta ân cần cài lại khuy tay áo cho tôi, rồi lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Anh ta thừa biết, chỉ cần đưa bốn chữ "chấm dứt quan hệ" ra là tôi sẽ lại giống như trước đây, cam chịu nhượng bộ rồi im lặng chẳng ho he thêm lời nào. Nhưng tôi không nói cho anh ta biết rằng lần này thì khác. Tôi đã đặt cược tất cả vào ván bài này, cược xem anh ta có tự nguyện cưới tôi hay không. Và cái giá của việc cược thua chính là tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh ta.
Mười năm kết hôn, Yến Đình Thần vẫn không nhớ ngày sinh nhật của tôi. Nhưng anh ta qua đây cũng chỉ là tình cờ, bởi có người vừa gửi hoa đến cho anh ta. Lời tỏ tình trên tấm thiệp còn nồng nhiệt hơn cả bó hoa hồng Champagne cỡ lớn kia. Yến Đình Thần nhíu mày nhìn rất lâu. Tôi rất lo lắng, sợ anh ta sẽ nhận ra nét chữ trên đó là của ai. Nhưng anh ta chỉ khinh bỉ, lạnh lùng ném trả bó hoa cho tôi. "Muốn nhắc tôi hôm nay là sinh nhật cô thì cứ nói thẳng, việc gì phải bày ra mấy trò này, cô không chán à?"
Bước vào tuổi trung niên, Thẩm Trường Mộ lại say đắm một cô nàng hot girl chơi xe phân khối lớn, để rồi mỗi lần đi chơi về đều mệt phờ người như chó ốm. Tôi cũng chẳng vừa, lao vào lướt video ngắn xem các anh trai sáu múi ở phòng tập. Mạng 5G chạy vèo vèo, chỉ trong ba phút mà tôi đã "phải lòng" tới tám anh. Cô nàng hot girl kia được anh ta nuông chiều đến mức ảo tưởng, không biết trời cao đất dày là gì, ngang nhiên tìm đến tận mặt tôi thách thức: "Anh Thẩm hứa với tôi là sẽ không chạm vào chị nữa. Ngày nào cũng phải sống cảnh góa bụa phòng không nhà trống, nghĩ cũng tội chị thật." Tôi lập tức rút ngay tờ đơn ly hôn ra: "Ký đi. Sắp xếp luôn đi, mấy anh bồ nhí của tôi ở nhà cũng đang dỗi rồi đây." Tôi cứ ngỡ đôi bên từ đây sẽ đường ai nấy đi, ai việc nấy vui vẻ. Nào ngờ Thẩm Trường Mộ nghe xong liền đỏ ngầu mắt, bóp chặt lấy cổ tôi, gằn giọng hỏi đầy tàn nhẫn: "Ai cho phép em chơi bời với đàn ông bên ngoài?"
Cả khán phòng im lặng trong ba giây. Tôi nâng ly vang đỏ, mỉm cười chào mọi người: “Anh ấy uống nhiều quá rồi, nào nào, chúng ta tiếp tục thôi.” Tay không run. Ly không vỡ. Tôi thậm chí còn dặm lại son môi.
Đêm thành hôn, ta bị thái tử bắt gian tại giường khi đang thông gian với một tên ăn mày. Thái tử nổi trận lôi đình, quấn một chiếc chiếu ném ta khi ấy đang quần áo xộc xệch vào lãnh cung, rồi quay sang cưới tỷ tỷ của ta. Ngày hôm sau, khắp kinh thành đều truyền tay nhau bức xuân cung họa của ta và tên ăn mày kia, tỷ tỷ nói ta làm nhục môn phong nên ép ta phải tự tận. Nhưng Lương vương lại không tiếc đoạn tuyệt tình nghĩa huynh đệ với thái tử, dứt khoát đứng ra cầu xin được cưới ta. Trong năm năm bị biếm đến Bắc Yến, bọn ta yêu thương nhau hết mực. Cho đến một lần ta tình cờ nghe thấy chàng nói rằng, việc làm nhục ta rồi cưới ta năm đó chẳng qua chỉ là mưu kế do chàng và thái tử cùng nhau vạch ra, tất cả đều vì người nữ nhân mà họ yêu thương sâu sắc. Nhưng khi ta nuốt xuống vong tình cổ, thái tử và Lương vương lại cầu xin ta tha thứ.