Truyện HE

Truyện HE tại Lão Phật Gia

Lệnh Gia

GIỚI THIỆU:   Sau khi ta, thiên kim thật, được đón trở về phủ.   Phụ mẫu áy náy, ca ca hết mực yêu thương.   Ngay cả thiên kim giả cũng là một người thật sự hiền lương.   Nàng ta lệ rơi đầy mặt, quỳ xuống dập đầu với ta:   “Là ta đã chiếm vị trí của muội, khiến muội phải chịu khổ bao nhiêu năm.”   Ta mỉm cười nói không sao.   Nhưng vừa quay đầu,   Ta đã cùng vị hôn phu thanh cao chính trực của nàng ta ngã xuống hồ.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Thanh Hạnh

Năm ta mười tuổi, muội muội nhét một nắm táo chua vào tay ta, cười nói: “Tỷ tỷ tên Thanh Hạnh, chua đến ê cả răng.”   “Ta thấy ấy à, thanh hạnh ghép với táo chua, đúng là trời sinh một đôi.”   “Tỷ tỷ cũng đừng kén cá chọn canh nữa.”   Nhiều năm sau, khi ngồi trong hoa sảnh phủ Trấn Bắc Hầu, ta lại nhớ đến câu muội ấy từng nói.   Ta khẽ huých phu quân đang ngồi bên cạnh uống trà, lặp lại câu ấy một lần.   Vị tiểu tướng quân vừa từ chiến trường trở về, khí thế hừng hực, nghe xong lập tức phun cả ngụm trà lên áo.   “Táo chua?”   “Ta sao?”  

0.0
0 ch
Nữ Cường
Anh Giả Vờ Mất Trí Ép Tôi Ly Hôn, Tôi Cho Anh Ta Được Như Ý

Sau vụ tai nạn giao thông, chồng tôi mất trí nhớ, nhưng lại chỉ quên duy nhất người vợ đang mang thai tám tháng là tôi.   Anh nhớ cô bạn thanh mai trúc mã thích uống latte ba phần đường, nhớ cô ta sợ bóng tối, thậm chí còn nhớ cả lời tỏ tình dang dở năm thiếu niên của hai người, vậy mà lại quên sạch bảy năm tôi cùng anh vượt qua mọi chuyện.   Ai cũng khuyên tôi nhẫn nhịn thêm chút nữa, bảo đợi anh khôi phục ký ức, tự nhiên anh sẽ quay về bên tôi.   Nhưng ngay trong ngày hôm đó, tôi ký thỏa thuận ly hôn rồi dọn khỏi căn nhà chung.   Bởi anh không biết rằng tối xảy ra tai nạn, chính tai tôi đã nghe anh nói với cô thanh mai trúc mã trong phòng bệnh:   “Diễn cho giống một chút.   Chỉ cần cô ấy chủ động ly hôn, mười hai phần trăm cổ phần trong tay cô ấy sẽ không giữ được nữa.”  

0.0
2 ch
Nữ Cường
Xuân Sơn Có Tĩnh Xu

Bách phu trưởng đưa hài cốt của phụ thân ta trở về. Thấy đại ca muốn bán ta, hắn động lòng trắc ẩn, hỏi ta có bằng lòng đi theo hắn không. Ta ôm lấy đứa bé trong tả lót, cẩn thận từng li từng tí nhìn hắn. Hắn cười cười, làm động vết đao sẹo nơi khóe miệng, nói: "Nghĩ là hai mẫu nữ các nàng cũng không ăn cho ta nghèo được."

0.0
1 ch
Ngôn Tình
Tích Trúc

Trong cung yến, cô phụ Hoàng đế bỗng nổi hứng, muốn chỉ hôn cho ta và trưởng tỷ.   Trưởng tỷ vốn luôn nhường nhịn, để ta chọn trước.   Ta thích những nam tử có dung mạo đẹp, tính tình trầm ổn, nội liễm.   Vì thế, ta chọn vị Trạng nguyên lang tài hoa phong nhã.   Trưởng tỷ thì được gả cho một vị tiểu tướng quân kiêu dũng thiện chiến.   Sau khi thành hôn, Trạng nguyên lang vẫn luôn khách sáo xa cách với ta, chưa từng chủ động thân cận.   Ta vốn cho rằng bản tính chàng là như vậy.   Mãi đến trước lúc lâm chung, ta mới nghe chàng thở dài nói:   “Ta thật sự hối hận… năm đó đã thành thân với nàng.”   “Rõ ràng người ta ái mộ là tỷ tỷ của nàng.”   “Nếu được sống lại một đời, ta thà kháng chỉ cũng phải cầu Hoàng thượng thu hồi thánh mệnh.”   Đêm nay, ta lại trở về buổi cung yến ấy.   Ánh mắt ta lướt qua vị Trạng nguyên lang đang căng thẳng, rồi dừng lại trên người phía sau chàng.   “Thần nữ chọn… Tần tướng quân.”  

0.0
5 ch
Nữ Cường
Ta Trần Qua Qua, Thật Sự Hạnh Phúc Quá Đi

Khi Hầu phủ tìm đến. Lúc ấy, ta đang nằm lăn ra đất, miệng phun máu gà, chỉ vì muốn lừa ca ca mình mười văn tiền. Ca ca ta sợ chết khiếp, ra sức lay người ta: “Qua Qua, muội đừng chết mà! Lần này ca giấu tiền trong cái vò dưới gốc cây đào rồi. Hu hu hu, ca cho muội hết tiền.” Ta lập tức bật dậy, điên cuồng đào đất tìm tiền. Ma ma Phùng trợn mắt há hốc mồm: “Có lẽ là tìm nhầm người rồi.” Mẹ ta ngượng ngùng nói: “Không thể nhầm được! Năm đó chính ta cùng phu nhân sinh con trong ngôi miếu hoang! Đứa nhỏ này, từ bé đã hoạt bát hơn một chút.” Bà đi tới, véo ta một cái vào cánh tay, trừng mắt nhìn ta. Ta chẳng rảnh để ý đến bà. Đào đào đào! Mẹ ta chộp lấy cây phất trần lông gà, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đếm đến ba…” Ta lập tức quỳ xuống đất, ôm lấy chân bà, nhận sai xin lỗi: “Mẹ! Con sai rồi! Con không nên làn thứ một trăm hai mươi ba lừa tiền của ca ca. Nhưng huynh ấy thật sự quá dễ lừa! Con không nhịn được mà! Có phải năm đó mẹ ôm nhầm con rồi không, sao chỉ có mình con di truyền sự thông minh lanh lợi của mẹ vậy!”

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Ba Năm Chờ Em Trưởng Thành

Thi tốt nghiệp cấp hai xong, tôi yêu qua mạng với một anh sinh viên đại học. Để cho hợp với anh, tôi bốc phét mình đang học năm nhất. Lúc anh gọi thoại sang, khóa kéo áo đồng phục của tôi bị kẹt. "Cậu đừng mạnh tay thế, hỏng mất giờ!" Anh người yêu vốn cao ráo, lạnh lùng đột nhiên run run giọng: "Vợ ơi, em đang làm gì đấy?" Tôi thật thà đáp: "Khóa kéo áo đồng phục bị kẹt, con bạn thân đang kéo hộ em." Nghe xong, anh sụp đổ hẳn: "Sinh viên đại học nào mà còn mặc đồng phục hả?!!" Để tránh lộ tuổi thật, tôi đành ngậm ngùi nói lời chia tay.  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Kẻ Thù Thành Đôi

Khi tôi đang dây dưa thân mật với kẻ thù không đội trời chung, trước mắt bỗng lướt qua một loạt bình luận: [A a a! Sao tên phản diện đi/ên khùng kia lại bị nữ phụ ngủ cùng vậy!] [Lại còn là em gái của kẻ thù không đội trời chung của hắn nữa chứ!] [Chẳng trách cuối cùng hắn lại phát điên đến mức muốn hủy diệt cả thế giới.] [Nữ phụ đáng ghét kia thế mà dám bỏ thuốc! Đợi phản diện tỉnh táo lại, e là đến chết thế nào cô ta cũng chẳng biết!] Nghe vậy, tôi cố gắng giãy giụa bằng chút ý thức cuối cùng còn sót lại, nhưng vòng tay ôm tôi lại càng siết chặt hơn. Giọng người đàn ông khàn khàn, hắn cắn nhẹ bên tai tôi, chất vấn: “Cô đã bỏ thuốc gì vậy? Mạnh đến mức này. Nếu không giải thuốc cho tôi thì cô cứ chờ chế/t đi.” Nhưng mà... ly rượu có thuốc đó chẳng phải đã bị tôi uống rồi sao?

0.0
7 ch
Ngôn Tình
A Hòa

Tây cảnh binh hoang mã loạn, trên đường chạy nạn, ta được Tạ gia cưu mang và nhận làm con dâu nuôi từ bé.    Vị thiếu gia kia căn bản chẳng thèm để mắt tới ta, hắn đưa mắt quét từ trên xuống dưới thân hình gầy như que củi của ta, lạnh lùng cười nhạt:   "Con dâu nuôi từ bé ở đâu ra? Ta đến cả sính lễ cũng chẳng gánh nổi đâu."    "Thật sự muốn gả cho ta sao? Vậy thì tự mình kiếm bạc đi!"   Kể từ đó, ta khai hoang trồng rau, thậm chí sẵn sàng cãi nhau đỏ mặt tía tai với người ta trên phố chỉ vì một đồng tiền.    Hắn bắt gặp, chỉ buông một câu chê bai ta thô tục, khó coi.    Về sau, ta theo Tạ gia vào Kinh thành. Thiếu gia chê ta ở trong phủ cái gì cũng ăn bám vào bọn họ, nên dứt khoát thu tiền trọ của ta.    Oái oăm thay, một bữa cơm ở Tạ phủ đắt đến dọa người. Ta giao hết số tiền tích cóp bao năm vẫn không bù nổi lỗ hổng, cuống cuồng đến mức tóc rụng từng nắm.    Cho đến khi vị tiểu thư mà thiếu gia đem lòng ái mộ phạm tội bị lưu đày, hắn lại bắt ta đi thế m/ạng cho nàng.   "Nàng ấy thân thể ngọc ngà, làm sao chịu nổi sương gió chốn biên ải. Ngươi từ nhỏ đã quen chịu khổ, Thánh thượng cũng đã ân chuẩn tấu chương của ta, chuyến này ngươi hãy thay nàng ấy đi đi."   Ta túm lấy tay áo thiếu gia, cắt ngang những lời lải nhải không dứt của hắn: "Chỉ cần ta thay vị tiểu thư đó lên đường, thì số tiền trọ nợ ngài trước đây sẽ được xóa sạch, có phải không?"    Thiếu gia sững người một thoáng, cuối cùng cũng gật đầu.    Thật tốt quá, ta không phải lo sầu vì món nợ đó nữa rồi.

0.0
3 ch
HE
Bí Mật Tiếng Lòng Của Cái Thai

Sau khi mang thai, tôi bất ngờ nghe được tiếng lòng của đứa trẻ trong bụng. Đúng lúc tôi vui mừng định gọi điện báo tin tốt cho ba mẹ, đứa bé trong bụng bỗng khóc nấc lên cầu cứu: [Mẹ ơi đừng, ông bà ngoại trọng nam khinh nữ lắm, nếu biết con là con gái nhất định sẽ lén bỏ thuốc phá thai cho mẹ, hu hu hu, con thật sự rất muốn sống] Tôi nửa tin nửa ngờ, vội vàng cúp máy, sợ chuyện mình mang thai sẽ bị tiết lộ. Nhưng ngay tối hôm ấy, nhà ba mẹ tôi đột nhiên bốc cháy. Tôi bỏ lỡ trọn 99 cuộc gọi cầu cứu từ họ, để hai người tuyệt vọng bị chôn vùi trong biển lửa. Tôi đau khổ đến cùng cực, còn chồng tôi ở bên cạnh, dìu tôi vượt qua quãng thời gian tối tăm nhất. Ngay khi tôi vừa chuẩn bị vực dậy, tiếng lòng của đứa trẻ lại một lần nữa vang lên: [Mẹ đáng thương quá, ba đang ở công ty hẹn hò với tình nhân nhỏ của mình, những điều tốt đẹp ba dành cho mẹ cũng chỉ vì cảm thấy áy náy thôi] Tôi lập tức hoảng loạn, chẳng kịp suy nghĩ đã lao thẳng tới công ty của chồng để bắt gian. Ai ngờ chẳng những không bắt được gì, tôi còn vô tình phá hỏng một hợp đồng trị giá hàng tỷ, khiến chồng thất vọng tột cùng, đưa thỏa thuận ly hôn bắt tôi ký. Tôi điên cuồng níu kéo, nhưng đúng lúc ấy lại nghe thấy tiếng lòng của con: [Ba ghét nhất kiểu phụ nữ dây dưa mãi không dứt, chỉ cần mẹ chịu buông tay đúng lúc, chẳng bao lâu nữa ba sẽ khóc lóc quay lại cầu xin mẹ tái hợp. Mẹ đừng hồ đồ nữa, rời đi tay trắng mới là lựa chọn tốt nhất!] Cuối cùng tôi vẫn lựa chọn nghe lời đứa bé. Nhưng khi tôi nghèo túng đến mức phải ngủ ngoài đường, chồng tôi – Cố Khải An – lại nhanh chóng cưới một người phụ nữ có đến bảy phần giống tôi. Trong hôn lễ, từng câu anh nói ra đều trách tôi năm ấy quá tuyệt tình. Tôi khóc lóc muốn chạy về tìm Cố Khải An, nhưng lại bị một chiếc xe tải vượt đèn đỏ nghiền nát, chết không nhắm mắt. Trong khoảnh khắc hấp hối, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng cười của đứa bé, nhưng đến tận lúc chết vẫn không hiểu tại sao chính con ruột của mình lại hại mình. Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày vừa phát hiện mình có thai…  

0.0
6 ch
Gia Đấu
Hoa Lê Biệt Ly

  Phu quân ta vốn là người bụng dạ chẳng rộng rãi gì, nhất là trong chuyện tình cảm, chỉ cần dính đến ta liền dễ dàng nổi cơn ghen.   Tối ấy, trước lúc nghỉ ngơi, hắn bỗng nhắc đến vị thư sinh sa cơ đang tạm trú trong phủ, rồi như vô tình mà hỏi:   “Nếu một ngày phu nhân gặp được người tốt hơn ta, nàng có đổi sang chọn người khác không?”   Ta nghe vậy chỉ bật cười, không chút do dự lắc đầu.   “Đương nhiên là không.”   Nào ngờ người xưa nay luôn ôn hòa với ta lại bất chợt sa sầm sắc mặt.   Hắn im lặng nhìn ta hồi lâu rồi mới nói:   “Nhưng nếu là ta, ta lại mong nàng sẽ lựa chọn như vậy.”   “Bởi ta vốn chính là hạng người ấy.”   Nụ cười trên môi ta lập tức cứng lại, bàn tay đang nắm lấy đai áo cũng dừng giữa chừng.   Hắn vẫn bình thản tiếp lời, từng câu từng chữ lạnh đến thấu lòng:   “Chỉ cần đem một người thê tử dung mạo chẳng mấy nổi bật như nàng dâng ra ngoài, ta liền có thể một bước lên mây, ít nhất cũng bớt được hai mươi năm vòng vèo trên con đường công danh.”   “Một cuộc trao đổi có lợi đến thế, vì sao ta lại không làm?”   “Vọng Xuân, nếu đổi lại nàng đứng ở vị trí của ta, nàng cũng sẽ chọn như vậy thôi.”   Nghe đến đó, ta rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm nữa, giơ tay tát mạnh vào mặt hắn.   Tiếng bạt tai vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.   Hắn bị đánh đến nghiêng mặt sang một bên, đầu lưỡi chậm rãi lướt qua hàm răng, vậy mà chẳng hề tức giận.   Trái lại, một lát sau hắn bỗng bật cười.   “Nàng đã không chờ nổi nữa rồi, Vọng Xuân.”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Người Dạy Ta Làm Tướng

Ngày các tộc lão Hoắc gia đến ép cha ta nhận một nam đinh làm con thừa tự, ta đang ngồi xổm trước cửa từ đường mài đao.   Nhị thúc công nói ta chỉ là một nha đầu được nhặt về, sức có lớn đến đâu cũng không gánh nổi môn đình của phủ Trấn Bắc tướng quân.   Cha ta nghe xong, đặt gia chủ ấn xuống bàn rồi hỏi bọn họ: “Nha đầu này năm chín tuổi đã dám đè ta xuống đất mà đánh.”   “Trong các người, ai thấy mình chịu đòn giỏi hơn ta thì cứ qua thử trước đi.”   Cả phòng không một ai lên tiếng.   Ta tra thanh đao vừa mài xong vào vỏ, cũng chẳng bước vào.   Thật ra lời họ nói không sai.   Ta là đứa được người ta nhặt về.   Nhưng cha ta cũng là do ta nhặt về.   Trước năm chín tuổi, ta không có tên, người trong thôn đều gọi ta là Mãn Chi.   Bởi khi lý chính nhặt được ta, một cây lê dại bên bờ sông đang nở hoa kín cành.   Ông thấy đó là điềm lành nên giữ ta lại.   Nhưng đến năm tuổi, chỉ bằng một tay ta đã có thể đẩy cối đá chạy vòng quanh sân, người trong thôn lại cảm thấy điềm này chưa chắc đã lành.  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Ba Năm Thủ Hiếu Hắn Chê Ta Tẻ Nhạt, Ta Liền Gả Cho Hoàng Huynh Của Hắn

Thái hậu đã khuất, ta thủ tang đủ ba năm. Nào ngờ Cửu hoàng tử Tiêu Vô Mịch, người vốn có hôn ước với ta, lại muốn nuốt lời cưới kẻ khác. Thiên hạ ca ngợi ta đoan trang hiền hòa, vậy mà hắn lại chê ta giả tạo, tẻ nhạt, khiến ta trở thành trò cười khắp kinh thành. Tâm đã nguội lạnh, ta dứt khoát quay lưng gả cho Yến Vương Tiêu Vô Tầm, vị vương gia trấn thủ nơi Bắc Cương. Nào ngờ Cửu hoàng tử chẳng chịu buông, đuổi đến tận biên ải, vừa khóc lóc vừa cầu xin ta quay lại. Khi ấy ta cùng phu quân mỗi người một ngựa, cưỡi gió tung hoành. Hắn nhìn ta, khẽ cười mà nói: "Vương phi của bổn vương có thể ở trong phủ tô son điểm phấn, cũng có thể mặc giáp xông pha nơi chiến trường, nàng muốn thế nào?" "Bổn vương đều chiều theo nàng."  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Wechat Của Con Trai

Khi giặt quần áo cho con trai, tôi phát hiện trong túi đồng phục có một chiếc ô nhỏ. Lại nhìn thấy đoạn tin nhắn đầy ám muội trong điện thoại, tôi lập tức chắc chắn nó đang lén lút yêu sớm. Tôi đăng bài lên mạng nhờ cư dân mạng tư vấn: [Con trai học cấp hai yêu sớm, tôi nên làm gì?] Bình luận có lượt thích cao nhất viết: [Đừng vội lo cho con trai, lo cho chính mình trước đi.] Tôi không hiểu, liền hỏi người đó rốt cuộc có ý gì. Anh ta lập tức gửi thêm vài bình luận: [Thứ nhất, nhìn ảnh chụp màn hình đoạn chat bạn đăng, “giặt sạch cho ông, khách sạn Binh Hải phòng 1307, tối mùng ba đừng có xin tha.”] [Cách nói này chẳng giống lời của một đứa trẻ chút nào, hơn nữa khách sạn Binh Hải hai nghìn một đêm, con trai bạn giàu đến vậy sao?] [Thứ hai, gần đây khách sạn kiểm tra rất nghiêm, một đứa trẻ như con bạn làm sao tự đặt được phòng?] [Ngồi hóng diễn biến, tôi cược 100 đồng người đang ngoại tình không phải con trai bạn đâu, chủ thớt à, thử điều tra chồng mình xem… biết đâu lại có bất ngờ đấy.]  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Cây Khô Lại Gặp Ngày Xuân

Ta là gia kỹ trong phủ Đại Tướng quân, những vị khách đến phủ dự tiệc ai cũng có thể chà đạp ta dưới chân, rồi sờ soạng vài cái. Ta vốn tưởng rằng cả cuộc đời mình chỉ có thể chìm trong vũng bùn lầy lội như vậy. Thế nhưng phu nhân Tướng quân lại nói: "Ngươi vốn không nên bị đày đọa như thế, ngươi có muốn gả cho binh lính trong quân doanh không? Ta sẽ tác thành." Ta may mắn được gả cho binh lính làm chính thất nương tử, cuối cùng cũng được sống ra dáng con người. Sự xuất hiện của nàng ấy, đối với ta mà nói chính là cây khô gặp mùa xuân. Năm năm sau, nàng ấy vì bị chỉ trích thông gian với gã sai vặt mà bị dìm lồng heo. Trong màn đêm, ta chèo chiếc thuyền nhỏ cứu nàng ấy lên: "Phu nhân có bằng lòng đi theo ta không?"

0.0
7 ch
Nữ Cường
Trưởng Tỷ Cướp Hôn Phu Của Ta, Ta Quay Đầu Gả Cho Đệ Đệ Hắn

Trong phủ mời một vị cầm sư nổi danh đến dạy tỷ muội chúng ta đánh đàn. Trưởng tỷ khổ luyện nhiều ngày, vậy mà khi khảo hạch vẫn đàn sai vài nhịp, bị tiên sinh nhẹ nhàng chỉ ra khuyết điểm, nàng tức giận tháo luôn dây đàn, không chịu học tiếp. Phụ thân lập tức lên tiếng: "Con gái nhà cao môn, điều quan trọng nhất là đoan trang khiêm nhường, không cần quá để tâm chuyện hơn thua rồi." Sau đó, ông sai người đưa cầm sư về. Hôm ấy ta vừa được tiên sinh khen rằng tiếng đàn đã có ba phần phong cốt. Mẫu thân lại khẽ giữ tay ta. "Hôm nay tỷ tỷ con không vui, chuyện này đừng nhắc nữa." Về sau ta mới hiểu. Trong phủ này, nếu phải phân thắng bại, người không thể chấp nhận mình thua, vĩnh viễn chỉ có trưởng tỷ. Chuyện nghị thân cũng vậy.

0.0
3 ch
Ngôn Tình
Bạn Đời Hoàn Hảo

Liên hôn với tổng giám đốc nhà họ Phong đã ba năm, vậy mà chúng tôi vẫn chẳng mấy thân thiết. Tôi biết anh cưới tôi chỉ vì tình thế ép buộc, nên trước giờ tôi chưa từng làm khó anh. Tối hôm ấy, sau khi anh rời đi, tôi lại như mọi lần, đang định lén uống thuốc tránh thai. Thế nhưng ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện vô số bình luận chạy ngang: [Nữ phụ lại bắt đầu tự làm khổ mình rồi. Vốn dĩ nam chính vẫn còn cảm thấy có lỗi với cô ấy, muốn có với cô ấy một đứa con, ai ngờ cô ấy cứ mãi nhớ nhung tên bạn trai cũ kia, lần nào cũng uống thuốc tránh thai. Đến cuối cùng có hối hận thì cũng chẳng kịp nữa.] [Cô ấy mãi không mang thai, nam chính còn tưởng cơ thể mình có vấn đề, uổng công uống bao nhiêu thuốc để bồi bổ sức khỏe.] [Uống đi, uống đi. Đợi nữ chính của chúng ta xuất hiện, một lần sinh ba đứa, nam chính sẽ biết được sự thật rồi đá nữ phụ đi thôi.] [Cứ nghĩ đến cuối cùng, khi cô ấy nhận ra nam chính vẫn là người tốt nhất, hối hận đến xanh ruột, khóc lóc van xin nam chính đừng ly hôn là tôi lại thấy hả hê.]  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Hiểu Lầm Sính Lễ Thành Phí Chia Tay

Nghe thấy hắn gọi điện cho bạn thân: "Tôi muốn kết hôn rồi, phải nói với thư ký Thẩm thế nào đây?"   Tim cô chùng xuống, điều phải đến cuối cùng cũng đến.   Ngày hôm sau, cô hỏi thẳng: "Phó tổng, có phải anh sắp kết hôn rồi không?"   Hắn thoáng sững người, rồi khẽ đáp một tiếng, thản nhiên thừa nhận.   Ngay ngày kế tiếp, cô nhận được một khoản phí chia tay khổng lồ.   Một tấm thẻ có năm triệu tệ và một căn nhà ở trung tâm thành phố.   Cô lập tức nộp đơn nghỉ việc, bán luôn căn nhà.   Nhân lúc Phó Chi Dực đích thân bay sang Nam Phi mua nhẫn kim cương, cô rời khỏi Kinh thị ngay trong đêm, định cư ở một thành phố xa lạ.   Cho đến một ngày nọ, khi cô dắt chó đi dạo, con chó đột nhiên bị bắt cóc.   Phó Chi Dực đã lâu không gặp xuất hiện, một tay giữ lấy chú chó của cô, giọng điệu cứng rắn: "Thẩm Mạt, theo anh về Kinh thị."   Cô tức đến bật cười: "Em đã nhận phí chia tay của anh rồi, chúng ta kết thúc từ lâu rồi!"   Phó Chi Dực hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi: "Đó là sính lễ!"

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Hôm Nay Thích Hợp Lên Ngôi

Một tháng trước đám cưới, Lục Cẩm Niên dần nhận ra tôi không còn yêu anh ta nữa.   Ví dụ, đến kỳ sinh lý tôi không còn quấn lấy anh ta mè nheo, nhất quyết bắt anh ta xoa bụng cho mình.   Trước khi ra ngoài tôi cũng không còn đòi một nụ hôn tạm biệt, đến cả chuyện anh ta quậy với cô thanh mai trúc mã đến ba giờ sáng, tôi cũng chẳng buồn hỏi.   Có lần sau một buổi tụ tập, anh ta cùng bạn thân và tôi đi song song về phía bãi đỗ xe.   Anh ta quên lấy phần bánh ngọt đã cố ý chừa cho cô thanh mai Cố Lâm.   Lúc quay lại lấy, anh ta không mang theo chìa khóa xe lẫn áo khoác.   Anh ta chắc mẩm tôi sẽ đứng đó chờ.   Nhưng tôi đã ngồi xe của người bạn thân ấy rời đi từ lâu.   Hoàn toàn chẳng nhớ đến anh ta.   Lục Cẩm Niên cố nén giận gọi cho tôi.   “Hứa Niệm, em có quên gì không?”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Các Vị Tác Giả Có Thể Tốt Với Công Một Chút Không?

Tiêu Trị là công (tổng tài) trong một tiểu thuyết đam mỹ, bất ngờ có ý thức độc lập và nhận ra mình đang bị tác giả điều khiển. Mỗi ngày anh phải “đi kịch bản” – đặc biệt là những cảnh giường kéo dài, cường độ cao, bất hợp lý – cùng quan phối Trần Phục (thụ, ngoại hình yếu đuối, dịu dàng). Hai người chỉ được sống thật với bản thân trong những khoảng trống kịch bản (phần tác giả không miêu tả chi tiết). Tiêu Trị vừa phải giữ nhân thiết “tổng tài sủng vợ, sức mạnh giường siêu phàm”, vừa tìm cách than thở, chống đối nhẹ và tận hưởng chút tự do riêng với Trần Phục.

0.0
12 ch
HE
Vương Phi Đã Treo Trên Lầu Cổng Thành Ba Ngày Rồi

Vương gia vì hiểu lầm hoặc đổi lòng (đúng kiểu “đàn ông đều là móng chân lợn”) đã cho treo Vương phi lên lầu cổng thành ba ngày để “giáo huấn”. Vương phi nhất quyết không nhận lỗi, tạo ra hàng loạt tình huống hài hước, nhẹ nhàng kiểu cung đình.   Sau khi mâu thuẫn được hóa giải, hai người làm lành, sống hạnh phúc và sinh con. 

0.0
13 ch
HE
Phò Mã Dẫn Hoàng Muội Mang Thai Đến Đòi Nạp Thiếp

Phò mã mang theo hoàng muội đang mang thai đến trước mặt ta, yêu cầu ta đồng ý để hắn nạp thiếp. Ta không khóc, không làm ầm, cũng chẳng tự vẫn, mà trực tiếp ban cái chết cho cặp cẩu nam nữ này.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Chiếu Điện Hồng

​Dẫn lời ​"Dải lụa thắt ngang lưng, dệt mộng kết đồng tâm." ​Nữ tử chốn khuê các xưa mang theo trăm ngàn nỗi niềm. Có người thông tuệ thanh cao, có người ngây thơ đáng yêu, lại có người đoan trang tao nhã... Thế nhưng thế sự trêu ngươi, mấy ai có được vẹn toàn? Phải làm sao thì họ mới có thể sống trọn một đời an yên? ​Văn án ​Thuở nhỏ, ta từng phải tranh giành thức ăn với đàn chó hoang. Ngay lúc cận kề cái chết vì đói rét, một tiểu quan đã chia cho ta nửa chiếc màn thầu. ​Để báo đáp ân tình ấy, ta cải trang thành nam nhi, ở lại bên cạnh làm tiểu sai vặt cho chàng. ​Chàng từng là vị Hoàng Thái tử tôn quý nhất của cả vương triều. Vậy mà chỉ sau một biến cố, chàng rơi xuống bùn lầy, chịu đủ mọi nhục nhã và giẫm đạp dưới tay kẻ thù truyền kiếp. ​Về sau, chàng từng bước đoạt lại quyền lực, trở thành vị hoàng đế điên loạn khiến thiên hạ khiếp sợ. Thế nhưng, vào một đêm tuyết lạnh, chàng đã chọn cách tự vẫn. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, chàng đau đớn cầu xin: ​"Vân Linh, đừng nhìn ta... Ta bẩn thỉu lắm." ​Khi mở mắt ra lần nữa, thời gian đã quay ngược về hai mươi năm trước. ​Lúc này, đế sư mang dã tâm lang sói, đại tướng quân như hổ rình mồi, hoàng đệ ôm mộng soán ngôi. Chỉ có tiểu điện hạ của ta là vẫn ngây thơ, trong sáng, hoàn toàn chưa hay biết gì về phong ba bão táp sắp tới. ​Kiếp này, ta quay lại chỉ vì một mục đích duy nhất: Bảo vệ chàng.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Cá Nhỏ Ăn Tôm Tép

“Đây, cái này cho cậu.” Anh chàng học bá kiêm nam thần của trường có vẻ mất kiên nhẫn, nhận lấy bức thư tình tôi đưa rồi tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh. “Sau này đừng giúp người khác đưa thư tình nữa, sắp thi cuối kỳ rồi, vốn đã đủ phiền lắm rồi.” “…Là của tớ.” Sắc mặt nam thần thoắt cái thay đổi. Cậu luống cuống bới thùng rác, cẩn thận nhặt phong thư lên. “Sao cậu không nói sớm?”  

0.0
4 ch
Ngôn Tình