Truyện HE tại Lão Phật Gia
Tôi vừa xách mười cái bánh bao bước ra khỏi nhà ăn thì bị trùm trường chặn đường. “Cô chính là học sinh nghèo nhất trường à? Bữa tối chỉ ăn mấy cái bánh bao này thôi sao?” Tôi theo bản năng định phản bác— Tôi đâu chỉ mua nổi bánh bao, tôi còn mua được cả cơm trắng nữa đấy. Nhưng ngay trước mắt lại đột nhiên hiện lên vài dòng bình luận: [Vãi! Nam phụ nhận nhầm người rồi! Bé cưng nhà chúng ta mới là học sinh nghèo nhất trường mà!] [Trùm trường này đang diễn hài sao? Có ai nghèo mà một bữa ăn tận mười cái bánh bao không???] Trùm trường? Nam phụ? Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì trùm trường đã lạnh mặt, đưa suất cơm trong tay sang cho tôi. Trong đầu lại xuất hiện dòng bình luận mới: [Vãi chưởng! Nam phụ định đưa suất cơm tối gà chiên cay phần lớn cho nữ phụ, vậy tối nay bé cưng nhà mình ăn gì đây?] Cơm gà chiên cay! Lại còn là phần lớn! Mắt tôi lập tức sáng lên, nhanh tay nhận lấy. Ai còn quan tâm nữ chính hay nữ phụ gì nữa chứ? Tôi gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng! Em chính là học sinh nghèo nhất trường! Mỗi bữa chỉ được ăn bánh bao với dưa muối, ăn hôm nay chưa chắc đã có ngày mai, đói đến mức ngực dán sát vào lưng rồi!” Trùm trường: “???”
Vào đúng ngày đại thọ của ta, con trai bỗng nhiên dẫn về một nữ tử bình dân. “Mẫu thân, Tô Uyển chính là ân nhân cứu mạng của nhi tử, con nhất định phải cưới nàng làm chính thê.” “Còn về thiên kim của Giang Thượng thư, con không cần nữa, nếu nàng ta nhất quyết muốn gả cho con thì cũng chỉ có thể làm thiếp.” Tô Uyển kia lại mang vẻ mặt đầy kiêu ngạo, không kiêu ngạo cũng không tự ti. “Ta vốn không hề hay biết thân phận thực sự của Tạ Liễm, nhưng cho dù chàng có là một thường dân áo vải, ta cũng nguyện yêu chàng.” Ta vừa định mở miệng trách phạt, thì trước mắt đột nhiên hiện ra từng dòng chữ cuồn cuộn: 【Nữ chính trọng sinh của chúng ta đúng là lợi hại, lần này ra tay chuẩn xác cứu được Thế tử, lại còn để mẹ của nàng quyến rũ cha hắn, giờ đã mang thai luôn rồi.】 【Hai mẹ con này nắm thóp chặt chẽ cả hai cha con họ. Chỉ cần h/ại chet vị Trưởng công chúa ngạo mạn hống hách này, thì đến lúc đó toàn bộ Hầu phủ đều thuộc về tay bọn họ!】 【Nữ phụ chỉ biết một lòng giúp hoàng huynh vững vàng giang sơn, ngay cả nhà mình bị tr/ộm mất từ lúc nào cũng không hay biết, cười chet mất thôi.】 【Đây là cái giá ả phải trả, bất kể phu quân hay con trai, chỉ biết một mực ban phát tiền bạc và quyền lực thì có ích gì? Bây giờ hay rồi, bọn họ đều đã tìm thấy chân ái của đời mình.】 Động tác nâng chén trà của ta khựng lại, đôi mắt lạnh lùng hướng về phía Tô Uyển. “Ngươi nói xem, cho dù hắn có là thứ dân bình thường, ngươi cũng nhất quyết gả cho hắn sao?”
Khi vị hôn phu của ta, Thế tử Trấn Bắc Hầu Tăng Từ, đến phủ bàn chuyện nghị thân, tiểu muội chỉ mới nhìn hắn một lần đã như đánh rơi mất hồn phách. Từ đó, muội ấy trà chẳng buồn uống, cơm chẳng thiết ăn. Ngày ngày chỉ lẩm bẩm: "Thôi vậy, thôi vậy, chỉ trách ta không được sinh sớm hơn hai năm." Muội ấy mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, thần sắc tiều tụy, thê lương. Mẫu thân biết được chuyện thì nổi trận lôi đình, gọi ta đến quở trách. "Bất quá chỉ là một nam nhân, con nhường cho muội muội thì đã sao?" "Chẳng lẽ phải để muội muội quỳ xuống cầu xin con, con mới chịu chủ động mở miệng hay sao?" Nói rồi, bà ôm tiểu muội vào lòng, dịu giọng dỗ dành: "Con ngoan của mẫu thân, con muốn gì cứ nói với mẫu thân, hà tất phải tự làm khổ mình như thế?" Tiểu muội nhào vào lòng bà, nghẹn ngào khóc nức nở: "Mẫu thân, đều trách số mệnh hài nhi bạc bẽo." "Thôi vậy... đó vốn là nhân duyên của trưởng tỷ." Sau khi biết chuyện, ngay cả Tăng Từ cũng quay sang trách cứ ta: "Thương Vãn Vãn, nàng cũng đâu còn là trẻ nhỏ, sao không thể nhường nhịn muội muội một chút?" Khoảnh khắc ấy, lòng ta chỉ cảm thấy chán ngán đến cực điểm.
Cha ta là một danh y nổi tiếng chốn dân gian thời thịnh thế. Năm ta chín tuổi, cha bị Thái phó bắt đi chữa trị ác tật cho nữ nhi ông ta. Sau đó, vị đích nữ kia nói một câu: “Thân phận của bổn Quận chúa vốn dĩ tôn quý, ông ta là kẻ tiện dân, chạm vào thì đáng ch-ết.” Tiếp đó liền sai người ch-ém ch-ết cha ta, rồi vứt xác ở bãi tha ma. Năm năm sau, khuôn mặt của vị đích nữ đó lại một lần nữa mắc phải ác tật. Thái hậu lệnh cho ta xuất cung để chữa trị cho nàng ta. Nàng ta không biết rằng. Để lấy được cái mạng này của nàng ta, ta đã phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực.
Tham dự buổi họp lớp, tôi đặt chuyến xe ghép trên ứng dụng, chẳng ngờ lại ghép nhầm vào một chiếc Maybach. Tôi thò đầu vào trong xe, trêu tài xế: “Anh đẹp trai, ra ngoài trải nghiệm cuộc sống một chút à?” Tài xế chẳng buồn đáp lại. Không lâu sau, điện thoại tôi đổ chuông. “Chị ơi, chị là người gọi xe ghép đúng không?” Tôi đáp: “Đúng rồi.” Người ở đầu dây bên kia hỏi: “Vậy chị đang ở đâu thế ạ?” Tôi: “Tôi đã ngồi trong xe rồi mà?” … Tôi chậm rãi quay đầu lại. Bên cạnh là một người đàn ông cao hơn mét tám, chân dài miên man, lưng ngồi thẳng tắp, khí chất áp đảo. Tôi lắp bắp: “Đây… chẳng phải xe ghép sao?”
Ta từ thuở bé đã được song thân nâng niu trong lòng bàn tay, phụ thân và mẫu thân đều chẳng nỡ để ta gả đi nơi khác chịu chút uất ức nào, bèn có ý để ta tự chọn một người trong hai huynh đệ được nuôi dưỡng trong phủ làm phu quân ở rể. Vị huynh trưởng trầm ổn, chín chắn, làm việc lại chu toàn tỉ mỉ. Người đệ đệ thì khéo ăn khéo nói, tính tình hoạt bát thú vị. Hai huynh đệ bọn họ đều một lòng hướng về ta, cũng từng cam tâm tình nguyện ở lại Tiêu gia làm rể, khiến ta nhất thời thật sự chẳng biết nên chọn ai mới phải. Đúng lúc ta còn đang do dự, biểu tỷ lại đến nương nhờ trong phủ. Thân thể tỷ ấy vốn yếu ớt, lại vừa trải qua nỗi đau mất mẹ, dáng vẻ khiến người ta không khỏi thương xót. Ta bèn dặn dò hai huynh đệ họ ngày thường hãy chiếu cố tỷ ấy nhiều hơn đôi chút. Nào ngờ khi miếu thờ bốc cháy, hai người họ lại tranh nhau vượt qua ta, vội vã chạy đi cứu biểu tỷ trước. Sau khi ta may mắn thoát thân khỏi biển lửa, lại tình cờ nghe thấy họ ở sau lưng bàn luận về ta. Đệ đệ nói: “Biểu cô nương dịu dàng hiền thục, nào có giống Tiêu Lệnh Ý điêu ngoa tùy hứng.” Ca ca lại hoàn toàn tán đồng: “Nếu biểu cô nương mới là nữ nhi Tiêu gia thì tốt biết bao.” Vì thế, đến khi phụ thân một lần nữa nhắc tới hôn sự của ta, hai người bọn họ đều lảng tránh ánh mắt ta, rõ ràng chẳng muốn bị ta chọn trúng nữa.
Thái tử dắt thiên kim thật đến vương phủ nhận thân. Ca ca nuôi Cố Hoài Cẩn ném tờ thông cáo vào mặt ta: “Cút.” Ta ôm hòm vàng dứt khoát bỏ đi. Giả vờ làm tiểu thư đáng thương lưu lạc vùng biên viễn. Nửa năm sau, Cố Hoài Cẩn mình đầy thương tích trốn vào tửu lầu của ta lánh nạn. Hắn đè ta vào góc tường, nghiến răng khàn giọng: “Ta công bố không phải ruột thịt là để cưới nàng. Ai mượn nàng ra đây làm trùm?” Ta chớp mắt giả vờ ngơ ngác: “Ca ca nói gì cơ, muội nghe không hiểu?” Hắn nhìn ba ngàn mật thám đang rút kiếm bảo vệ sau lưng ta, cười lạnh. Xong rồi. Vở kịch "mèo nhỏ yếu đuối" của ta, xem như sập tiệm.
Mỗi ngày, ta đều quỳ trước Phật Tổ, thành tâm cầu nguyện. Chỉ mong người phù hộ, để phu quân mãi mãi đừng tỉnh táo trở lại. Người trong thiên hạ ai nấy đều ngưỡng mộ ta được gả cho đệ nhất mỹ nam kinh thành. Nhưng bọn họ nào hay, Tạ Chiêu Vân lại là một kẻ si ngốc. Phụ mẫu của chàng miễn cho ta mọi lễ nghi, quy củ, chỉ để ta có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc chàng. Mặc cho mưa gió hay nắng gắt, ngày nào ta cũng quỳ trước Phật, chưa từng gián đoạn. Chỉ cầu ông trời đừng để chàng khôi phục thần trí. Dẫu sao thì ta cũng vất vả lắm mới có được những ngày tháng thần tiên thế này: phụ mẫu không quản nổi, phụ mẫu của phu quân cũng chẳng can thiệp, còn phu quân thì càng không thể quản thúc ta. Rời khỏi Phật đường, ta vén rèm bước vào nội thất. Vị phu quân dung nhan khuynh thành của ta đang ôm khư khư một khúc gỗ vừa dài vừa thẳng, nâng niu vuốt ve như thể vừa nhặt được chí bảo. Vừa thấy ta bước vào, chàng lập tức tiến đến, đôi mắt sáng rực như sao. “Ninh Ninh, nàng mau xem này. Thượng phương bảo kiếm.” “Chẳng qua chỉ là một cây củi đốt bếp…” Ta vừa khe khẽ lẩm bẩm, vừa chậm rãi bước vào trong. Những ngày tháng trôi qua an nhàn, thư thái, nên ta cũng vui lòng dỗ dành Tạ Chiêu Vân. Đến gần chàng, ta mỉm cười khen thanh kiếm này quả thật uy phong lẫm liệt, rồi xoay người nằm xuống trường kỷ nghỉ ngơi. Nào ngờ, chiếc trường kỷ bên cạnh chợt lún xuống. Tạ Chiêu Vân đưa tay ôm ta vào lòng. “Vậy phu nhân thử xem, là thanh bảo kiếm này lợi hại, hay thanh bảo kiếm của ta còn lợi hại hơn?” Tim ta chợt lạnh đi. Phen này... e là hỏng thật rồi.
Năm xưa, hoàng đế từng si mê mẫu thân ta đến khắc cốt ghi tâm, tiếc rằng cuối cùng vẫn chẳng thể giữ bà bên mình. Vì muốn vá lại vết tiếc nuối đã chôn sâu nửa đời ấy, ông ta liền định đem ta gả cho vị hoàng tử có gương mặt giống mình nhất. Nhưng trong lòng Tiêu Nghiễn Lễ chưa từng có ta, ngay cả khi màn trướng buông xuống, hắn cũng chỉ biết dùng nhục nhã để nghiền nát chút tôn nghiêm cuối cùng của ta. “Dòng máu của hồ ly tinh sinh ra, rốt cuộc cũng chỉ là hồ ly tinh mà thôi.” “Năm ấy, mẫu thân ngươi cũng dùng dáng vẻ này để mê hoặc phụ hoàng ta sao?” Ta cứ thế ôm một thân uất hận, lặng lẽ chết đi giữa cõi lòng lạnh buốt. Đến khi mở mắt sống lại, ta đã trở về đúng ngày hoàng đế chỉ hôn, khi tất cả bi kịch vẫn còn chưa kịp thành hình. Ông ta hỏi ta, trong các vị hoàng tử, ta để ý đến ai. Ta cúi mắt, nở một nụ cười e lệ vừa đủ. “Dân nữ trong lòng đã ngưỡng mộ thái tử điện hạ từ lâu.”
Ngày được ban cái chết, ta thấy Lục Ngạn đang nắm tay biểu muội dạo bước ngắm mai trong ngự hoa viên. Khi nội thị bưng dải lụa trắng bước vào, ta khẽ hỏi một câu. "Bệ hạ có lời gì muốn nhắn nhủ đến thần thiếp không?" Hắn đến mặt cũng chẳng buồn lộ. Chỉ sai người truyền tới bốn chữ. "Tự mình định đoạt." Tin tức cuối cùng ta nghe được trước khi nhắm mắt là biểu muội hắn được phong làm Quý phi, dọn vào ở trong cung Tiêu Phòng. Người ta kể lại rằng, đó là lần đầu tiên hắn cười rạng rỡ như vậy kể từ ngày đăng cơ đến nay. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày đại điển tuyển phi. Hắn đứng trên điện, thân mặc triều phục Thái tử màu vàng sáng, ánh mắt đang dừng lại trên người ta. Kiếp trước, hắn chọn ta, nói rằng: "Nữ nhi Thẩm gia đoan trang hiền thục, xứng là lương phối." Ta từng ngỡ đó là mối lương duyên trời ban, sau này mới biết, hắn chỉ cần một vị Thái tử phi dễ bề thao túng mà thôi. Biểu muội hắn thân phận thấp kém, chẳng thể làm chính thê, hắn bèn cưới ta trước, rồi mới nạp nàng ta sau. Ta cúi đầu, khẽ vuốt ve cửa tay áo. Nơi đó có giấu một miếng ngọc bội, là thứ mà hôm qua biểu muội hắn đã vô tình đánh rơi ở chỗ ta. Ta ngẩng đầu lên, đón lấy tầm mắt của Lục Ngạn, mỉm cười nhẹ nhàng. "Thái tử điện hạ." "Đây là vật hôm qua thần nữ thấy người đánh rơi, trên đó có khắc một chữ Uyển." Ta chậm rãi lấy miếng ngọc bội kia ra, nâng bằng hai tay dâng lên. Uyển, chính là tên cúng cơm của biểu muội hắn.
Tôi là nữ minh tinh nghiện câu cá nhất giới giải trí. Câu được một con cá lớn, tôi lập tức đăng bài khoe: [22 giờ 37 phút ngày 28 tháng 10 năm 2023, nặng 8 cân 2 lạng.] Ngay trong đêm, bạn trai cũ là ảnh đế phát điên nhắn tin cho tôi, còn lái xe xuyên đêm chạy tới. Hai mắt anh đỏ hoe: “Đứa bé là con của ai?” “Anh có thể nhận nuôi không? Em và con đều mang họ anh.” Tôi ôm con cá nặng 8 cân 2 lạng trong lòng: “?”
Bạn tôi nhờ tôi giúp một chuyện, bảo tôi đi đóng một bộ phim đam mỹ hai nam chính. Tôi cầm tấm ảnh trong tay nhìn hồi lâu. Một cậu nhóc rất đẹp trai. Bạn tôi nói cậu ấy sẽ đóng cặp với tôi. “Được hay không thì nói một câu dứt khoát đi. Nếu không được, tôi đập đầu chết luôn trên cái bàn trà nhà cậu đấy.” Tôi chẳng thèm để ý đến hắn, vẫn nhìn người trong ảnh. Một phút sau, tôi đặt ly rượu xuống, đáp gọn một câu: “Được.” Cậu nhóc này đẹp quá, muốn yêu thử xem sao. Mà mắt tôi chính là thước đo, chỉ cần nhìn cậu ấy một cái là tôi biết cậu ấy thích tôi. Sau này, cậu ấy ép tôi lên trước gương, làm tôi hoảng đến mức nói năng lộn xộn: “Khoan đã, thế này không đúng.” Cậu ấy cười nhìn tôi trong gương: “Đúng mà anh.”
Tôi vẫn luôn cho rằng đứa trẻ nhà người đàn ông liên hôn với mình cực kỳ ghét tôi. Mỗi lần nhìn thấy tôi, thằng bé đều đứng từ rất xa, lặng lẽ nhìn chằm chằm về phía này. Cho đến một ngày, tôi vô tình đọc được một bài đăng đang nổi trong mục “cùng thành phố”. [Nếu ba mẹ ly hôn, phải làm thế nào để mẹ đưa mình đi cùng?] [Cô ấy không phải mẹ ruột của mình, nhưng mình rất thích cô ấy.] [Mèo con cũng đâu phải do cô ấy sinh ra. Mèo con có thể đi theo cô ấy, tại sao mình lại không được?] [Con người có thể biến thành mèo không?] Có cư dân mạng nhận ra chủ bài đăng còn rất nhỏ nên cố tình trêu chọc: [Hay là em thử làm giả một bản xét nghiệm quan hệ huyết thống xem sao?] Vài ngày sau, đứa trẻ sáu tuổi tên Kỷ Tư Viễn cầm một bản xét nghiệm đứng trước cửa phòng tôi, giơ bàn tay nhỏ lên gõ “cốc cốc”.
Tần Thư Ngạn đang bàn luận về chuyện hôn sự với bạn bè. Hắn lạnh lùng nói: "Các ngươi biết rồi đấy, ta đối với Khinh Tuyết trước sau như một, tuyệt đối sẽ không đồng ý mối hôn sự này." "Nhưng ta từng gặp vị hôn thê của ngươi một lần, dung mạo cực kỳ tốt, trông đoan trang lễ độ, dịu dàng như nước." Tần Thư Ngạn hừ lạnh một tiếng: "Nàng ta đẹp sao? Hừ, dù có xinh đẹp đến nhường nào cũng không bằng một phần của Khinh Tuyết. Ta tuyệt đối sẽ không đụng vào nàng ta, nhất định phải giữ thân như ngọc vì Khinh Tuyết." "Nếu không phải tại ngươi khắc thê, mẹ ngươi cũng sẽ không đặc biệt đi cầu Thái hậu nương nương tứ hôn." Mặt Tần Thư Ngạn đen như mực: "Ta khắc thê là giả! Đó là cái cớ để đợi Khinh Tuyết thôi!" … Hắn có người trong lòng, không muốn đụng vào ta, thật tốt. Ai mà chẳng có người trong lòng chứ. Nếu không phải vì người thương, sao ta lại cố tình tung tin mình khắc phu, còn bị Thái hậu tứ hôn cơ chứ.
Mười năm sống theo thỏa thuận không sinh con, tôi lại tình cờ phát hiện trong đồ của chồng mình có một chiếc máy hút sữa đã cũ. Tôi hỏi cho ra lẽ, anh ta lại tỉnh bơ nói rằng đó chỉ là một trò đùa dai của bạn bè. Vậy nên tôi lặng lẽ bôi một ít nước nấm độc lên món đồ ấy. Ồ, đã thích đùa như vậy, thì tôi cũng góp vui bằng một màn đùa cho ra trò. Cuối tuần, tôi định nhân lúc rảnh rỗi dọn lại phòng ngủ từ trong ra ngoài cho sạch sẽ. Vừa bước đến bên giường, tôi đã nhìn thấy một đống quần áo nhăn nhúm bị ném bừa lên trên. Đó là áo bóng và quần lót mà Lưu Văn Hằng thay ra từ hôm qua, tất cả bị vò thành một đống lộn xộn đến chướng mắt. Tôi cau mày, quay đầu gọi vọng về phía phòng làm việc: “Lưu Văn Hằng! Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, quần áo thay ra thì đừng có vứt lung tung nữa!” “Đừng chơi nữa, mau qua đây dọn cái đống bừa bãi của anh trước đi!” Trong phòng làm việc vẫn vang lên tiếng hiệu ứng trò chơi lách tách, xen lẫn tiếng đồng đội hò hét đầy kích động. Lưu Văn Hằng ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ đáp lấy lệ: “Biết rồi, biết rồi, cứ để đó đi, anh đánh xong ván này là qua ngay.”
Bảy ngày dài đằng đẵng trôi qua trong từ đường âm lạnh, cuối cùng Bùi Trạch cũng sai người mở cửa, cho ta bước ra khỏi nơi ấy. Danh phận của ta trong An Viễn Hầu phủ vẫn không đổi, ta vẫn là chính thê, vẫn là người nắm quyền chủ mẫu trong nội viện. Chỉ là trái tim từng vì Bùi Trạch mà nóng lạnh thất thường nay đã lặng xuống, tựa mặt hồ sau cơn gió lớn, không còn muốn dậy sóng nữa. Ta cũng chẳng còn hứng thú để so đo, ghen ghét hay làm khó vị thanh mai mà hắn luôn đặt nơi đầu quả tim. Thậm chí khi nghe tin nàng ta có thai, niềm vui trong lòng ta gần như hiện rõ trên mặt. Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Trạch đang ôm lấy mình, dịu giọng nói: “Lâm muội muội đã có thai rồi, phu quân nên mau chóng qua thăm nàng ấy.” “Thiếp đã căn dặn người dưới chăm sóc chu toàn, đứa trẻ này của nàng ấy nhất định sẽ được bình an.”
Vừa bước vào năm hai đại học, tôi đã đắn đo rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định tự thưởng cho mình một bát thịt kho tàu. Tôi còn chưa kịp vui vẻ gắp miếng đầu tiên, trước mắt đột nhiên hiện lên một dòng bình luận: [Chính bát thịt kho tàu này đã lấy mạng cô ấy!] Tôi còn chưa hết bàng hoàng, lập tức đặt đũa xuống, nghiêm túc quan sát lại bát thịt trước mặt. Chẳng lẽ có người bỏ độc? [Cô ấy sao lại không ăn nữa? Nếu một miếng cũng chưa được nếm mà vẫn chết, chẳng phải càng thảm sao?] Tôi chết lặng nhìn những dòng chữ lơ lửng trước mặt, trong lòng vừa nghi ngờ vừa tức giận, không biết rốt cuộc ăn thì chết hay không ăn cũng chết. Đúng lúc ấy, bạn cùng phòng của tôi — Vương Kha Vân — đi tới. Cô ta rút điện thoại ra, “tách tách” chụp liên tiếp vài tấm bát thịt kho tàu của tôi. Sau đó, cô ta trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy phẫn nộ: “Triệu Hi Dao, tôi không ngờ cậu lại là loại người như vậy!” “Cậu và tôi đều là sinh viên nghèo, phải sống dựa vào học bổng trợ cấp, thế mà cậu lại xa hoa đến mức bữa nào cũng ăn thịt kho tàu!” Trước mắt tôi lại xuất hiện một dòng chữ: [Nữ phụ pháo hôi đáng thương, đồng hồ đếm ngược sinh mệnh chính thức bắt đầu.]
Là một người bị cận thị nặng, tôi không may xuyên không tới thế giới tu chân. Khổ nỗi ở nơi này, cứ ngoài phạm vi 10 mét là tôi nhìn người hay vật đều mờ mịt như nhau. Có lần, vì nhìn không rõ mà tôi suýt mất mạng khi nhầm một con hung thú dữ tợn thành chú chó giữ nhà đáng yêu. Nhưng rồi tôi nghe người ta đồn rằng: Tu tiên có thể giúp sáng mắt, chữa dứt điểm tật cận thị! Tu! Cái tiên này nhất định phải tu! Theo lời chỉ dẫn, tôi lặn lội đến bái một vị Tiên Tôn mặc hồng y làm sư phụ. Thế nhưng... vị Tiên Tôn này trông có vẻ không giống với những lời đồn đại cho lắm?
Tôi từng là "tiểu tinh nữ đẹp nhất" được giới giải trí công nhận, nay lại là "sao nhí dậy thì thất bại đáng tiếc nhất" mà ai ai cũng biết. Trái ngược hoàn toàn với tôi, cô "con gái quốc dân" nhà bên cạnh là Thư Sầm Kiều lại lớn lên theo kiểu "sao y bản chính", eo thon chân dài. Vô số cư dân mạng bông đùa rằng: Kiếp này chưa từng mắng Thư Sầm Kiều, kiếp sau xin cho tôi được gương mặt này. Tại một show giải trí vận động, đây là lần đầu tiên tôi lộ diện sau phong ba "dậy thì thất bại". Chỉ bằng một tấm ảnh chụp lén chất lượng thấp nhòe nhoẹt, nhan sắc của tôi đã càn quét khắp giới giải trí. Đêm đó, ba vị trí đầu tiên trên bảng bạo thanh của hot search đều bị nhan sắc của tôi thầu trọn. Ngày hôm sau khi đang ghi hình phát sóng trực tiếp, Thư Sầm Kiều mang theo giọng điệu dẹo dọ đặc trưng của hội chị em nhựa, phàn nàn: "Ái chà~ Viện Viện làm đẹp ở thẩm mỹ viện nào thế, làm em ghen tị chết đi được. Sống mũi này bừng sáng lấp lánh, lại còn thấu quang nữa kìa~" Đây là... đang kháy tôi đụng dao kéo?
Sau khi bất ngờ mất trí nhớ, tôi đã nhận nhầm kẻ thù không đội trời chung thành bạn trai lúc anh ta mò đến định chế giễu tôi. Anh ta không thèm đính chính, thậm chí còn hốt tôi về nhà. Thế là hai đứa bắt đầu những ngày tháng sống chung ngọt ngào, không biết ngượng ngùng là gì. Mãi đến khi khôi phục trí nhớ, nhìn khắp người đầy những dấu vết yêu đương, tôi vừa tức vừa hận, liền ôm cái bụng còn chưa rõ nếp rõ tẻ bỏ trốn ra nước ngoài. Thế nhưng ngay trong ngày hôm đó, người đàn ông ấy đã đứng lù lù chặn đường tôi. Giọng anh ta trầm trầm, có chút nguy hiểm: "Khôi phục trí nhớ rồi à? Thật là khó chiều mà. Hay là... để anh làm em mất trí nhớ thêm lần nữa nhé?" Tôi sợ tới mức vội vàng lấy tay che bụng, run rẩy mở lời: "Ôn Cảnh Nhiên, hổ dữ còn không nỡ ăn t.h.ị.t con mà?" Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại. Anh ta nhìn tôi chăm chú hồi lâu rồi mới chậm rãi cất lời: "Hổ không ăn t.h.ị.t con, nhưng không có nghĩa là không ăn t.h.ị.t mẹ của con nó."
Cha ta nói, chọn nam nhân phải chọn người cao ráo, chân dài, mông cong, như vậy mới dễ sinh dễ dưỡng. Câu này ông đã nói suốt mười năm. Từ ngày ta cập kê, cha đã cầm theo một chiếc thước dây, lượn khắp những buổi yến tiệc của các thế gia trong kinh thành. Hễ trông thấy công tử trẻ tuổi, ông liền sán lại gần, giơ thước lên ướm thử. “Kỳ Thượng thư, ngài đang đo chiều dài chân sao?” “Ta đang chọn phu quân cho khuê nữ nhà mình.” Ta trốn sau cột hành lang, ôm mặt. Mất mặt. Thật sự quá mất mặt. Nhưng cha ta chẳng hề thấy vậy, ông còn hùng hồn nói: “Nguyệt Nhi, chọn phu quân cũng giống như chọn gia súc… À không, giống như chọn giống tốt vậy, phải xem thể trạng.” “Người cao thì huyết thống tốt, chân dài thì chạy nhanh, còn mông cong… Cái này… cái này chứng tỏ có sức.”
Sau một lần nữa bị kẻ thù không đội trời chung phá hỏng buổi tỏ tình, tôi đã cưỡng hôn anh trước mặt bàn dân thiên hạ để làm anh ghê tởm. Nhìn gương mặt tức giận đến đỏ bừng của Phó Trình Dã, tôi chột dạ mất một giây. Vốn tưởng sẽ phải hứng chịu sự trả thù của anh, không ngờ mấy ngày trôi qua vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Tôi hoảng sợ, chỉ sợ anh đang âm thầm chuẩn bị chiêu trò gì lớn để chơi khăm tôi. Nhưng ngay đêm đó, tôi bất ngờ xuyên vào cơ thể của con mèo cưng, lại nghe thấy lời cầu xin hèn mọn của anh: “Ngay cả mi cũng không cần tao nữa sao?” “Có thể chia cho tao một chút không? Ánh mắt của cô ấy…”
Đêm giao thừa gió tuyết, phu quân ta gạt tay ta ra để chạy đến bên người tình, bỏ lại một câu tuyệt tình: “Nàng mạnh mẽ, không có ta vẫn sống tốt. Nhưng nàng ấy cần ta.” Mùng ba Tết, ta đặt tờ hòa ly thư lên bàn. Hắn cười giễu cợt: “Một nữ tử đã thất thân, gia tộc lại sa sút như nàng, rời khỏi đây rồi đừng hối hận quay lại quỳ cầu xin ta.” Ta dứt khoát đưa mẹ về Giang Nam, mở một tiệm thêu nhỏ, tự tay làm chủ cuộc đời mình. Thế nhưng vào một ngày mưa phùn, cỗ xe ngựa sang trọng bậc nhất kinh kỳ đột ngột dừng trước cửa. Hoắc Cận Thừa — vị Thủ phụ đại nhân quyền nghiêng thiên hạ, nổi tiếng lãnh khốc, vô tình — bước xuống. Hắn cúi người nhặt chiếc kéo cắt chỉ cho ta, trầm giọng nói: “Lăng cô nương, ta đến đây để cầu hôn. Ta cho nàng hai ngày suy nghĩ. Nếu nàng từ chối, ta sẽ ở lại Giang Nam này chờ nàng.” Chồng cũ của ta vĩnh viễn không ngờ được rằng, người thê tử hắn vứt bỏ như cỏ rác, lại là đóa hoa mai duy nhất được vị thần tối cao triều đình nâng niu trên đầu quả tim. Mà những sóng gió sắp tới tại kinh thành, mới chỉ là sự bắt đầu...
Tôi là một bác sĩ khoa cấp cứu bình thường. Đêm nay bệnh viện cùng lúc tiếp nhận 4 người: Một thai phụ 40 tuổi đã mở 2 phân nhưng đột nhiên bắt đầu ho. Một chàng trai trẻ bị xe đâm vào bụng, tự thấy không sao nên đến bệnh viện phối hợp điều tra, nhưng lại nói rất khát nước và hơi buồn ngủ. Một người trung niên 36 tuổi có huyết áp một bên tay hơi cao, tay còn lại bình thường, lưng hơi đau. Một người trẻ tuổi đột ngột đau đầu dữ dội kèm theo nôn vọt. Tôi liếc nhìn Hắc Vô Thường phía sau mình, truyền âm hỏi: "Đêm nay Phong Đô có thông báo anh phải tăng ca không?"