Truyện HE tại Lão Phật Gia
[Nữ cường + Nghịch tập + Ngược tra + Tu tiên mạt thế + IQ EQ online không thánh mẫu] Mạt thế giáng lâm, bạn thân phản bội, vị hôn phu vứt bỏ, người thân vì cô mà hy sinh, có lẽ cái chết mới là sự giải thoát duy nhất của Tô Hề. “Tô Hề, anh chưa từng yêu em” - Hắn tuyệt tình nói. “Hề Hề, tớ và anh Cảnh là chân ái đó” - Ả hạnh phúc mỉm cười. Cho đến khi cơ thể bị đám tang thi xé xác đau thấu tâm can, cô mới hiểu mình đã sai lầm đến mức nào! Kiếp trước hóa ra chỉ là một cuốn tiểu thuyết, mà cô chỉ là nữ phụ số một – viên đ-á lót đường cho sự thành công của nữ chính, mệnh đã định sẵn như vậy! Thế nhưng không ngờ một phen trọng sinh, quay về thời điểm trước mạt thế, người thân vẫn còn đó. Cô của kiếp này vừa kiều diễm vừa sắc sảo, mang theo dị năng cửu hệ trở về: tu tiên trong không gian, nuôi linh sủng, ngược tra nam, xé xác nữ chính trà xanh. Nữ chính nguyên tác: “Hề Hề, cậu hiểu lầm tớ rồi...” Tô Hề ngoáy tai: “Tiếng chó sủa ở đâu ấy nhỉ?” Nam chính nguyên tác: “Tô Hề, cô đừng có giở trò lạt mềm buộc chặt!” Tô Hề nhếch môi: “Tôi đây không có hứng thú với việc nhặt rác!” Bị căn cứ nhắm vào, bị đuổi khỏi cửa? Tô Hề: “Ngại quá, tôi trực tiếp xây cái mới rồi tự mình làm đại ca luôn!”
Lãm Nguyệt xuyên sách, trở thành một vị sư tôn độc ác coi đồ đệ như lô đỉnh để tùy ý hấp thụ, không chút kiềm chế. May mà mọi chuyện vẫn chưa xảy ra, Lãm Nguyệt nhìn đệ tử ngoan ngoãn trước mặt — người sau này sẽ quân lâm cửu châu, trở thành Quỷ Vương đại nhân — mà run rẩy sợ hãi. Để tránh kết cục bi thảm bị rút hồn lột da, Lãm Nguyệt ra sức lấy lòng đồ đệ này, chỉ cần không cưng chết thì cứ cưng hết mức. Nhưng điều nàng không biết là — đồ đệ nhà nàng đã trọng sinh trở lại, mỗi ngày đều nghĩ cách “dưới phạm thượng”.
Kiếp trước, Thẩm Tư Nguyệt sống một đời như đóa bèo trôi nổi giữa dòng nước đục. Vì hai chữ gia đình, cô bị cha và anh trai vắt kiệt giá trị, bị chị gái song sinh cướp mất tương lai, cuối cùng chết trong tủi nhục dưới đòn roi của kẻ bạo hành. Mở mắt ra lần nữa, cô thấy mình đang đứng giữa đại sảnh nhà họ Thẩm vào mùa hè năm 1975. Tiếng đập cửa của đội kiểm tra vang lên dồn dập, cũng là lúc bản cáo trạng giáng xuống đầu những kẻ máu lạnh. Sống lại vào đúng thời điểm gia đình sụp đổ, Thẩm Tư Nguyệt mỉm cười dứt khoát. Cô không còn là người con hiếu thảo mù quáng, mà là đóa hồng gai mang theo lòng thù hận rực cháy. Cô nhường lại cái bẫy hạ phóng cho người chị tham lam, một mình mang theo y thuật thiên tài và không gian vạn mẫu Đào Hoa Nguyên, hiên ngang bước vào cánh cửa quân khu để gia nhập gia đình họ Cố danh giá. Tại đây, cô gặp lại Bùi Thừa Dữ - người lính kiêu dũng vốn dĩ sẽ hy sinh trong trận chiến sắp tới. Bằng linh tuyền và đôi bàn tay có thể xoay chuyển tử sinh, cô quyết tâm viết lại định mệnh cho anh, bảo vệ người đàn ông duy nhất từng cho cô hơi ấm giữa cuộc đời lạnh lẽo.
Đại lão huyền học Thẩm Nhứ phi thăng thất bại, tỉnh lại thế mà lại xuyên thành thiên kim giả sắp bị mẹ nuôi gả bán đi. Nhìn "vị hôn phu" ấn đường đen kịt trước mặt, Thẩm Nhứ: "?" Chỉ bằng ngươi mà cũng đòi cưới ta? Dựa vào cái gì? Dựa vào chiều cao một mét sáu lăm của ngươi? Dựa vào cái bằng tốt nghiệp cấp hai của ngươi? Hay dựa vào cái xác phụ nữ ngươi đang giấu dưới tầng hầm? Cô ngay lập tức bói một quẻ, trực tiếp tống cả nhà "vị hôn phu" vào đồn cảnh sát. Trận đầu thắng lớn. Chỉ là huyền học đã suy tàn, làm đại sư cũng chẳng dễ dàng gì. Để quảng bá tông môn, Thẩm Nhứ nhận lời tham gia một chương trình tạp kỹ về huyền học, ai ngờ vừa mở màn đã gặp...
【Mạt thế + Trọng sinh + Không nam chủ】 Đời trước, Diệp Vân Tịch bị mẹ kế và em trai ép buộc đẩy ra ngoài tìm thức ăn, vì thế bị tang thi xé xác. Khi mở mắt lần nữa, cô đã quay về một tháng trước khi tận thế bùng nổ. Sống lại một đời, cô mang theo đầy lòng hận ý trở về. Cô thề sẽ khiến tất cả những kẻ từng phản bội và ức hiếp mình phải trả giá đắt. Có lẽ ông trời cũng đang giúp cô — ngay khoảnh khắc tỉnh lại, cô thức tỉnh hệ thống không gian, có thể cất trữ vô hạn vật tư, khiến thực phẩm không bị hư hỏng, còn có thể tu luyện dị năng. Dựa vào không gian này, cô tung hoành không sợ hãi giữa tận thế, vượt chông gai, cuối cùng trở thành một vị vương giả đứng trên đỉnh cao.
"Tôi phát hiện đồng nghiệp của mình hình như không muốn sống nữa." 【Trí tưởng tưởng bay cao bay xa giáo viên dạy Sinh X Nói ít nghĩ nhiều giáo viên dạy Lý】 Tùy Xán Nùng đi gặp mặt một người bạn qua mạng trong game, kết quả là gặp trúng đồng nghiệp của mình. Hơn nữa anh phát hiện cậu đồng nghiệp này có thể… có hơi không muốn sống nữa. Lúc hai người cùng nhau chơi game mở hắc [*]: Kỷ Linh: “Thầy Tùy, thầy hãy giữ lại vũ khí và khoáng thạch đi, sau này tôi cũng không cần nữa.” Tim Tùy Xán Nùng khẽ đập chệch một nhịp. Khi nhà trường tổ chức hoạt động Halloween, hai người được sắp xếp giả quỷ ở nhà ma: Trong bóng tối, con tim Tùy Xán Nùng có hơi loạn nhịp, lại nghe thấy Kỷ Linh ở bên cạnh lẩm bẩm nói: “…Hình như làm quỷ cũng tốt.” Tùy Xán Nùng bay hồn bay vía luôn. Lúc Kỷ Linh ôm một chậu cây xanh đứng trước cửa phòng học của Tùy Xán Nùng: “Thầy Tùy, đây là chậu nguyệt quý hoa duy nhất trong phòng học của tôi, tôi đã trồng nó hai năm rồi.” Kỷ Linh cứng rắn nói, “Nhưng mà bây giờ tôi không cần nó nữa, thầy đem đi đi.” Tùy Xán Nùng luống cuống: “Thầy mau đem nó đi cho tôi, thầy nhất định phải tự chăm sóc nó thật tốt cho đến mùa xuân năm sau…” [*] Mở hắc (开黑): thuật ngữ game, có nghĩa là bạn có thể giao tiếp bằng giọng nói hoặc mặt đối mặt khi chơi game. Chỉ việc một đám người chơi trong cùng một game thành lập một nhóm để chơi cho thuận tiện giao tiếp (chẳng hạn như gặp mặt trực tiếp trong cùng một quán cà phê Internet hoặc thông qua các ứng dụng trò chuyện để trao đổi thông tin trong game dù không ở cùng nhau).
Ngọt sủng · Xuyên sách · Sảng văn · Truyện niên đại · Nhẹ nhàng · HE Vài năm trước, Giang Ngu và Lâm Mẫn Ngọc cùng nhau từ kinh đô xuống nông thôn, đến thôn Lâm Loan! Giữa hai đối tượng xem mắt là Chu Văn Dịch – công nhân ở huyện thành, và nam chính của truyện, Lâm Mẫn Ngọc không chút do dự lựa chọn gả vào nhà họ Chu ở huyện thành. Còn với bà mối đến nhà họ Hạ, cô ta chỉ buông một câu hời hợt: “Giang Ngu cũng không tệ!” Thế là Giang Ngu cứ như vậy gả vào nhà họ Hạ, gả cho nam chính của truyện niên đại – người sau này sẽ thăng tiến vượt bậc, tiền đồ xán lạn! Chỉ có điều, thân phận mà cô xuyên vào không phải nữ chính, cũng không phải nữ phụ, mà là người vợ trước pháo hôi bạc bẽo, kẻ đã cắm sừng nam chính trong truyện niên đại, khiến hai đứa con mang tiếng nhục nhã. Trong nguyên tác, cô chẳng bao lâu sau sẽ lén lút qua lại với người đàn ông khác, phản bội nam chính, bỏ lại người chồng quân nhân đầy triển vọng cùng hai đứa con, nhường chỗ cho nữ chính. Còn nữ chính thì dẫn theo con ruột của mình, dựa vào việc tái giá với đại lão nam chính, cả nhà bước lên đỉnh cao nhân sinh, cả đời ăn sung mặc sướng. Hai đứa con do chính cô sinh ra, khi còn nhỏ không chỉ phải giặt giũ nấu nướng cho mẹ kế nữ chính, làm trâu làm ngựa; lớn lên có tiền đồ rồi, lại còn bị mẹ kế dùng “ân tình” làm xiềng xích đạo đức, ép vắt kiệt toàn bộ giá trị để bồi đắp tương lai cho con ruột của bà ta, hi sinh cả một đời. Ngay khi Giang Ngu đang chuẩn bị tìm người tính sổ, thì phát hiện mình xuyên đến đúng ngày bị nữ chính Lâm Mẫn Ngọc xúi giục phản bội nam chính, trở thành pháo hôi. Giang Ngu: “……” May mắn là, Giang Ngu mang theo viên Nguyệt Ngưng Châu gia truyền xuyên không. Không chỉ có không gian liên kết, đủ để nuôi hai đứa con ăn ngon mặc đẹp, mà còn có thể ngưng tụ linh lộ, làm đẹp da dưỡng nhan, khiến cô ngày càng xinh đẹp hơn.
【Quân hôn + Niên đại + Ngọt sủng + Song khiết + Chuyện nhà + Dưỡng nhãi con + Vả mặt】 Khương Nịnh vừa mở mắt, phát hiện mình xuyên thành nữ pháo hôi trong một quyển niên đại văn. Kết hôn ba năm — Chưa từng gặp mặt chồng. Trong nguyên tác, cô sống cô độc cả đời, cuối cùng buồn bã mà chết. Khương Nịnh: Cô độc sống quãng đời còn lại? Không có cửa! Cô lập tức thu dọn hành lý, rời khỏi người ba qu·a đ·ời sớm, mẹ ruột nhu nhược, chị gái “khai quải”, em trai đang đi học — một mình lên thủ đô, tìm người chồng kết hôn ba năm kia để… ly hôn! Tin đồn trong quân khu đại viện lan ra: “Nghe nói vợ Thẩm Mặc là cô gái nông thôn.” “Chắc quê mùa lắm.” “Không biết điều, còn đòi lên đây…” Cho đến ngày Khương Nịnh xuất hiện. Da trắng như sứ, dung mạo xinh đẹp, đôi chân dài thẳng tắp. Một thân váy mới mua ở bách hóa thương trường, khí chất thanh lãnh lại ngọt ngào. Cả quân khu đều sững sờ. Ai nói đây là cô gái nhà quê chưa hiểu việc đời?! Khương Nịnh một lòng muốn ly hôn, tự tay viết đơn, kiên nhẫn chờ thông báo. Nhưng chờ mãi… không thấy hồi âm. Cô không biết rằng — Đơn ly hôn đã bị người nào đó âm thầm giữ lại. Thẩm Mặc, đoàn trưởng trẻ tuổi, vai rộng eo thon, kỷ luật nghiêm khắc, ngoài mặt lạnh nhạt, trong lòng lại tính toán rõ ràng. Anh khẽ cười, giọng trầm thấp: “Chúng ta là quân hôn. Quân hôn… không dễ ly vậy đâu.” Khương Nịnh bĩu môi. Ly không được thì thôi. Dù sao người đàn ông này… nhìn thế nào cũng không lỗ. Chỉ là cô không ngờ — Ban ngày anh nghiêm túc lạnh lùng, Ban đêm lại ôm cô không buông. “Ly hôn?” Anh siết chặt vòng eo mảnh mai, giọng khàn xuống: “Nịnh Nịnh, đời này em đừng nghĩ rời khỏi anh.” Từ một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, đến chuyện nhà ấm áp, dưỡng nhãi con, cùng nhau vả mặt cực phẩm… Khương Nịnh phát hiện — Ly hôn hình như… càng ngày càng xa vời.
Cậu nhân viên cáo thành tinh nghìn tuổi mặt dày mỏ hỗn xì tin × Anh đội trưởng siêu mạnh thù dai hay trốn việc Vào một ngày đẹp trời, Phong Vạn Lý bị ông nội nhà mình tống đến làm việc tại một đội trinh thám. Ủa mà khoan… cái phong cách của đội này có gì đó sai sai thì phải?! Bọn họ nhận điều tra loại vụ án gì cơ? Nói lại lần nữa xem? Giải nhân quả á?! Đây là câu chuyện kể về một yêu quái ngàn tuổi, giữa chốn văn phòng nơi nhìn qua ai cũng tưởng người thường, nhưng thật ra chẳng ai bình thường cả — vừa điều tra vụ án, vừa hẹn hò với sếp, lại còn đánh quái song song với yêu đương, một câu chuyện nửa nghiêm túc nửa tấu hài, dở khóc dở cười, về hai kẻ chuyên gây họa trời xanh mà lại đòi cùng nhau hành đạo diệt yêu. Thế gian là một tấm lưới đan xen bởi vô vàn sợi dây nhân quả, và nhân quả của chúng ta đã bắt đầu từ trước cả khi gặp nhau.
Thể loại: Thập niên, Quân hôn, 1V1 Nghe đồn, hai anh em sinh đôi nhà họ Giang đều là những bậc kỳ tài xuất chúng. Năm đó, hai anh em từng gây chấn động khi đỗ vào đại học danh tiếng với tư cách là Thủ khoa khối Tự nhiên và Thủ khoa khối Xã hội của toàn tỉnh. Đáng tiếc là, dù diện mạo giống hệt nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược. Người anh Giang Dịch Lãm kiêu ngạo lạnh lùng, tính tình bạc bẽo, được tuyển đặc cách vào quân ngũ, trở thành vị chỉ huy “Diêm Vương sống" khét tiếng gần xa. Người em Giang Dịch Bạch lại ôn nhu như ngọc, tính cách hiền hòa hiếm có, cực kỳ thích hợp với con đường quan lộ. Dĩ nhiên, những điều trên chẳng có nửa xu quan hệ với Tần Tư Tư. Cô vừa xuyên không về thập niên 90 đã lập tức “vồ" lấy một người đàn ông trông có vẻ lạnh như băng... Tag: “Thập niên, Ngôn tình hiện đại, Nông thôn, Hôn nhân, Xuyên không.”
Thể loại: Thập niên + Trà xanh + Bệnh kiều + Điên phê (ngông cuồng) + Đại lão + Đời thường + Không gian + Mỹ thực + Chữa lành + Xuyên thư. Giới thiệu nội dung: Đây là câu chuyện về hai linh hồn bất hạnh tìm thấy và cứu rỗi lẫn nhau. Minh Đại, cô gái xuyên thành một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp, sau khi xuống nông thôn đã gặp được Chu Tư Niên — một vị "đại lão" điên khùng có sở thích kỳ lạ là đội khăn đỏ. Nhờ vào hào quang của vị đại lão này che chở, cô đã thành công đứng vững chân tại vùng quê. Trong nguyên tác, Chu Tư Niên vốn là một vai phụ pháo hôi bị hãm hại đến phát điên. Sau khi xuất ngũ về quê, anh cô độc một mình tìm cách sinh tồn trong gian khó, cuối cùng kết thúc mạng sống trong rừng sâu vào một đêm tuyết lạnh ở tỉnh Hắc Long Giang. Sự xuất hiện của cô thanh niên tri thức nhỏ Minh Đại đã thắp sáng lại cuộc đời tăm tối của Chu Tư Niên: Hóa ra mùa đông tuyết rơi cũng có thể ăn no bụng, không còn phải ôm cơn đói mà đi vào giấc ngủ. Hóa ra đắp chăn khô ráo, ngủ trên giường sưởi (khang) ấm áp lại là một việc hạnh phúc đến thế. Hóa ra ngoài việc nhai gạo sống, trên đời còn có nhiều món ngon đến vậy! Những năm tháng cằn cỗi của Chu Tư Niên dần được chữa lành, anh bắt đầu bước tới hạnh phúc. Minh Đại cũng gặt hái được một tình yêu dành riêng cho mình — không phải vì trách nhiệm của cha mẹ, cũng không phải vì kỳ vọng của tổ tiên, mà đơn giản chỉ vì cô là Minh Đại, là Minh Đại của riêng Chu Tư Niên. Có một người luôn kiên định đứng chắn trước mặt cô trong bất cứ hoàn cảnh nào, che mưa chắn gió, tin tưởng cô vô điều kiện và bao dung mọi thứ thuộc về cô, Minh Đại từ nay không còn sợ cô đơn nữa. Lưu ý từ tác giả: Phong cách: Hài hước, không có quá nhiều nhân vật cực phẩm gây ức chế. Chủ yếu là chuyện đời thường và sủng ái lẫn nhau. Điểm nhấn: Team mê ẩm thực hãy nhảy hố ngay! Có yếu tố báo thù và vả mặt cực sướng. Cam kết: Đăng chương liên tục, tuyệt đối không "đem con bỏ chợ". Chào mừng bạn bước vào thế giới ngập tràn niềm vui của Đại Đại và "Công chúa" Chu!
Xuyên về năm 1983, khởi đầu mà Lục Gia Hinh phải đối mặt là: nguyên chủ thi đại học thất bại rồi bị bắt cóc, mẹ kế ngoài miệng ngọt ngào nhưng lòng dạ hiểm độc, cha ruột thì chủ nghĩa vị kỷ tuyệt đối. Mở màn địa ngục như vậy, nữ thiết kế sư Lục quyết định: mẹ kế đã chơi chiêu trước, cô sẽ đáp trả gấp đôi! Cha ruột không ra người, cô sẽ dạy ông ta cách làm người! Đại học vẫn phải tiếp tục học — nghe nói Đại học Hồng Kông thập niên 80 rất có giá trị, cô phất tay áo, hiên ngang xông vào giới Hong Kong và giới tài chính. Điện thoại “đại ca đại”, máy nhắn tin bip bip, điệu nhảy điên cuồng trên sàn disco! Đỉnh Thái Bình, Vịnh Nước Cạn, nữ đại gia Victoria!
[Nhiều nam chính + Tu la tràng tranh giành + Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên + Nữ chính bình thường + Ngược tâm + Hắc ám.] Giang Hữu, một cô gái hết sức bình thường, lại mang tính cách hướng xã (sợ giao tiếp) và đầy tự ti. Thế nhưng vào một ngày nọ, cô bỗng trở thành tâm điểm, nhận được sự săn đón cuồng nhiệt của mọi người. Dàn nam chính cực phẩm bao gồm: Tống Vân: Vẻ ngoài như kẻ thiếu tinh tế, hay có những hành động đường đột, nhưng thực chất lại là một "chàng khờ" hay thẹn thùng, ngây ngô. Hạ Ngôn: Bề ngoài là vị công tử cao quý, sạch sẽ đến mức cực đoan, nhưng thực tế lại là kẻ nóng nảy, có ham muốn chiếm hữu mãnh liệt và mang hơi hướng "bệnh kiều" (nhưng anh ta không bao giờ thừa nhận mình có bệnh). Hạ Bắc: Bên ngoài là bậc quân tử khiêm tốn, ôn nhu như ngọc, nhưng thực chất là kẻ bại hoại trí thức, đội lốt tinh anh. Lộc Thời Án: Nam chính tuyến phụ, ít khi xuất hiện. Tính tình thích châm chọc, hùa theo đám đông, nhưng thực ra là một kẻ ngốc nghếch, bên ngoài tỏ vẻ lạnh lùng bên trong lại dạt dào tình cảm. Thẩm Dật An: Vị công tử hào hoa đa tình, không bao giờ tin mình sẽ yêu nữ chính. Anh ta cứng miệng không chịu thừa nhận, nhưng chỉ cần thấy nữ chính ngó lơ là sẽ lập tức "phát điên", gào thét vì ghen tuông – đúng chuẩn một chàng trai kiêu ngạo. Cặp song sinh tài phiệt Bắc Âu: Hai kẻ điên rồ, xấu xa và hoàn toàn không có giới hạn đạo đức. Ngoài những gương mặt kể trên, còn có: Anh chàng thợ sửa xe phong trần, học thần thanh cao, nhà vô địch bơi lội thiên tài... Đầy đủ các kiểu từ "cún con", "sói nhỏ", cho đến bụng đen nham hiểm hay ngây thơ ngơ ngác... Truyện theo hướng Đa nam chính (NP). 1 VS N, không có nam chính cố định. Lưu ý: Truyện có số lượng nam chính cực kỳ đông đảo. Nam chính có người còn trinh nguyên, có người không. Có tình tiết ngược đãi nữ chính, quý độc giả hãy cân nhắc kỹ trước khi nhập hố.
[Quân hôn + song khiết + cưới trước yêu sau + nghiên cứu khoa học + kho vũ khí + không gian + vả mặt + đoàn sủng] Lê Hân vì thức đêm nghiên cứu vũ khí kiểu mới mà đột tử, xuyên sách. Vừa mở mắt đã đúng ngay đêm tân hôn, trước mắt là ông chồng quân nhân eo thon chân dài, thân hình như tủ hai cánh, khiến cô nhìn một cái là mê luôn. Nhưng ông chồng nhặt được này hai tháng sau lại vì nhiệm vụ mà hy sinh. Lê Hân: “Trải nghiệm này cũng ngắn ngủi quá rồi đó?” Cha mẹ nuôi cực phẩm muốn bóc lột cô? Quyết đoán dọn sạch nhà, đi theo chồng tùy quân luôn. … Đến đơn vị biên cảnh phía Nam Vân Nam, anh em thấy Hạ Bắc Thần dẫn về một cô vợ nhỏ dịu dàng mềm mại, ai cũng nghĩ sinh hoạt quân doanh chắc sẽ dọa chị dâu sợ mất? Nhưng sau đó, lính đặc chủng xoa tay thương lượng với Hạ Bắc Thần: “Cho tụi tôi mượn chị dâu xem giúp lô vũ khí mới tới được không?” Bên viện nghiên cứu quân khu cũng chen vào: “Chúng tôi có một vấn đề kỹ thuật, cần chị dâu hỗ trợ giải quyết.” Người từ bộ tư lệnh cũng tới: “Là thế này, lão tư lệnh muốn mượn…” Đã lâu không gặp vợ nhỏ nhà mình, Hạ Bắc Thần khó chịu: “Vợ tôi không cho mượn nữa!”
Để có tiền trả nợ, Đường Điềm đang thoi thóp sắp chết đành phải bán mình cho bà mối âm, chấp nhận làm đám cưới ma với người đã khuất. Một chiếc điện thoại kỳ quặc tình cờ vớ được, một chương trình phát thanh chỉ lên sóng vào lúc đêm khuya thanh vắng, rồi mấy cái ứng dụng ảo diệu khó lường kiểu như "Đường tối khác lối", "Ma đẹp dáng xinh", cùng hàng loạt những câu chuyện ma quái rùng rợn mà chân thực đến đáng sợ... Tất cả đang liên tục đảo lộn cái nhìn duy vật cứng nhắc của cô về thế giới này. Đường Điềm: "Tôi họ Đường tên Điềm, mấy người tưởng tôi cũng 'ngọt ngào ngây thơ' y như cái tên đó hả? Đóng cửa! Thả quỷ!" Đám quỷ: "..." Còn biết làm sao nữa, dĩ nhiên là phải ngoan ngoãn nghe lời bà chủ thôi. Chuyện sai khiến ma quỷ thế này, liệu có phải do trời định? Tóm tắt một câu: Những chuyện ma đô thị bắt nguồn từ một đài phát thanh lúc nửa đêm. Thông điệp: Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo.
Cày game liên tiếp hai đêm, thiếu nữ nghiện net đột tử và xuyên không thành pháo hôi (nhân vật lót đường) tại tu tiên giới. Chính chấp niệm quá sâu sắc đã giúp Biệt Vũ rèn ra vũ khí bản mệnh của riêng mình, từ đó một bước nhảy vọt thành thiên tài tu hành. Biệt Vũ nhìn cái bàn phím đặt làm riêng... à không, nhìn pháp khí bản mệnh của mình, chậm rãi gõ ra một dấu chấm hỏi. Tông chủ, Phong chủ: “Pháp khí của con là gì?" Biệt Vũ: “Ờm... là Kiếm... Kiếm (Phím) ạ?" (Trong tiếng Trung, 'Kiếm' 剑 và 'Kiện' 键 - bàn phím phát âm gần giống nhau). Cả sư môn vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ Kiếm Phong cuối cùng cũng có người kế tục, vội vàng sắp xếp cho Biệt Vũ vào Kiếm Phong làm Đại sư tỷ. Thế rồi Biệt Vũ lôi cái bàn phím của mình ra. Đệ tử Kiếm Phong: “?" Có gì đó sai sai. Sư huynh tu kiếm: “Cái 'kiếm' này hình thù kỳ dị, trông chẳng có chút sát thương nào." Biệt Vũ cười lạnh một tiếng, gõ bàn phím điên cuồng, mắng cho sư huynh một trận vuốt mặt không kịp, gây ra sát thương nguyên tố cực cao. Sư huynh: “666 (Quá đỉnh)." Tại đại hội quyết đấu của tu tiên giả: Kẻ thù: “Con nhóc kia, xem chiêu này của ta đây!" Biệt Vũ nhấn Ctrl+C rồi Ctrl+V: “Cũng được đấy, nhưng giây tiếp theo nó là của tôi rồi." Đêm săn b-ắn: “Thôn Quang Thú - kẻ được mệnh danh là mạnh nhất - đang nhìn Biệt Vũ chằm chằm đầy đe dọa.” Sư huynh: “Sư muội cẩn thận!" Chỉ thấy Biệt Vũ nhắm thẳng vào Thôn Quang Thú nhấn nút Delete. Giây trước nó còn đang hầm hè, giây sau đã “bay màu" không dấu vết. Biệt Vũ nhìn vào thùng r-ác: “Suỵt, sao lại chiếm tận 1.8GB của mình thế này, hay là xóa v-ĩnh vi-ễn luôn cho rồi." Thôn Quang Thú: “Meo meo meo???" Để làm loạn tâm trí Biệt Vũ khiến cô tẩu hỏa nhập ma, Quỷ Vương lẻn vào không gian ý thức của cô: “Thảm cỏ xanh mướt, cửa sổ bốn màu... đây là màn hình Desktop của Windows!” Hắn bị nén thành một “người giấy" trên màn hình, xung quanh là hàng loạt biểu tượng phần mềm diệt độc 360 Security bao vây kín mít. Quỷ Vương yếu ớt, bất lực trước phần mềm diệt virus: “Cứu tôi với, cứu tôi với!" Đại ma đầu ném Biệt Vũ vào hầm băng vạn năm để cô tự sinh tự diệt: Biệt Vũ cười lạnh một tiếng, ngồi xuống bắt đầu Render cảnh 4K siêu nặng: “Ta muốn máy nóng lên! Nóng lên nữa!" Một tháng sau, ma đầu đến kiểm tra thành quả, chỉ thấy hầm băng nay chim hót hoa nở, chẳng còn chút hơi lạnh nào. Còn Biệt Vũ thì sao? Cô đang bận render căn biệt thự siêu to khổng lồ, trông như thể định định cư, lập nghiệp luôn tại hầm băng này vậy. Sau đó, một Biệt Vũ vô tình dùng bàn phím giải cứu tu tiên giới đã làm “hiệu ứng cánh bướm" bay sạch cốt truyện của nam nữ chính, rồi được tôn làm minh chủ mới. Giang hồ tặng cô danh hiệu: “Tà Kiện Tiên (Tiên bàn phím tà ác).” Gắn thẻ: “Dị năng, Sa điêu (Hài hước vô tri), Cà khịa, Não động (Ý tưởng lạ), Đệ tứ thiên tai.” Một câu giới thiệu: “Tu tiên? Chuyện nhỏ đối với cô ấy.”
Bối cảnh niên đại giả tưởng × xuyên sách × không gian × dị năng × nạn đói × đại lão Đại lão dị năng tinh thần thời mạt thế Hạ Vũ Nhu xuyên vào tiểu thuyết niên đại, trở thành cô con gái út mệnh yểu của một vị thủ trưởng đã qua đời sớm. Mẹ ruột của nữ chính vì chiếc ngọc bội mà con gái ruột luôn khát khao, đã nhẫn tâm nhốt con gái của người bạn thân vào chiếc rương dùng để cất vật tư, chuẩn bị vận chuyển ra nước ngoài của gia tộc, khiến đứa trẻ bị ngạt mà chết. Sau đó, khi mẹ ruột của nguyên chủ tuyệt vọng vì không tìm thấy con gái ruột, bà ta lại ngang nhiên bước vào nhà chiếm chỗ. Liên tiếp giăng bẫy hãm hại, cuỗm sạch gia sản, viết thư tố cáo, hại chết cả gia đình người bạn thân… rồi cầm tín vật, dẫn theo con gái mình đi nương nhờ cha của nguyên chủ. Nữ mạt thế Hạ Vũ Nhu: sau khi biết rõ cốt truyện, lập tức nhận chủ bảo vật, tiện tay “nhặt nhạnh” một mớ lợi lộc, trở tay dọn sạch gia sản nhà “độc khuê mật”, gửi thẳng thư tố cáo, mang theo mẹ rời đi theo…
[Niên đại giả tưởng + Xuyên thư + Bé con đáng yêu + Hằng ngày ấm áp] Xuyên sách về những năm 70, Tô Đào Đào đối mặt với hai sự lựa chọn: Đi theo cốt truyện gốc: Vứt bỏ chồng con, quay về thành phố tìm thanh mai trúc mã nối lại tình xưa. Không làm gì cả: Ngồi đợi người chồng hờ xuất hiện sau nửa năm nữa, đưa cô về căn cứ tận hưởng cuộc sống sung sướng. Tô Đào Đào chọn ngay bé con loài người cực kỳ đáng yêu trước mặt! Nhưng nuôi mãi mới thấy, ơ kìa, bé con trông ngốc nghếch dễ thương này dường như có chỉ số thông minh hơi bị "nghịch thiên"? Sau đó, một Tô Đào Đào da trắng, mặt xinh, chân dài bế theo nhóc tì tinh xảo xuất hiện tại khu nhà tập thể của căn cứ. Làm sao có thể? Phó công vừa lạnh lùng vừa hung dữ sao lại có thể có người nhà xinh đẹp và đứa con đáng yêu thế này? Ảo giác, chắc chắn là ảo giác! Mọi người cứ chờ mà xem, không quá vài ngày, người nhà của anh ta chắc chắn sẽ dắt theo con nhỏ vừa khóc vừa bỏ chạy cho xem. Kết quả chờ mãi, chờ mãi, chỉ thấy Phó công một tay bế con, một tay dắt vợ; không phải đi cung tiêu xã mua thức ăn thì cũng là ở nhà dạy con đọc sách, cả nhà đều trở thành thủ khoa đại học... Ảo giác, nhất định là ảo giác! Lúc này Tô Đào Đào mới biết, hóa ra IQ cao của con trai là do di truyền từ gia đình...
【Nộp cho quốc gia · Hôn nhân quân đội thập niên 70 + Xuyên không + Nữ trí thức phản công + Bị quân thiếu nhìn là yêu ngay + Nam chính theo đuổi vợ + Y thuật tinh thâm + Nhiệt huyết cường quốc + Được nhà nước bảo hộ + Ngọt sủng + Không gian vật tư hàng tỷ + Văn sự nghiệp vượt trội + Truyện sảng khoái + Không có họ hàng cực phẩm · Song khiết 1v1 · Con cưng của quốc gia】 Đại lão Đông y Thẩm Chi Vi vô tình xuyên về thập niên 70, trở thành một nữ trí thức. Cha mẹ là nhà ngoại giao, ông nội là hiệu trưởng đại học. Thân phận gia đình như vậy định sẵn cả nhà phải xuống nông thôn. Một sĩ quan anh tuấn về quê thăm thân, vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình với cô. “Đây chính là vợ tôi!” Thế nhưng cô gái lạnh lùng tự chủ, không dễ theo đuổi. Làm sao đây? Anh bày đủ kiểu theo đuổi tình yêu. Thẩm Chi Vi chậm chạp nhận ra: người đàn ông này thường xuyên “tình cờ” gặp cô, luôn kịp thời ra tay giúp đỡ…
Kiếp trước, Triệu Tiểu Lan vì bị “mãnh hổ” trong quân đội chiếm đoạt nên trong lòng sợ hãi, quay đầu gả cho một gã đàn ông mặt mũi bảnh bao, tóc tai chải chuốt – một tên cặn bã. Kết quả lại khiến con trai bị bóp chết, con gái theo nàng chịu khổ suốt nửa đời. Sau khi trọng sinh, nàng đau đớn tỉnh ngộ: con cái vẫn phải do cha ruột nuôi dạy. Vì vậy nàng lao thẳng vào vòng tay của con “mãnh hổ” kia, làm lại một lần “chú cừu nhỏ”. Đến khi thật sự sống những ngày tháng gia đình, nàng mới hiểu ra: muốn hạnh phúc, vẫn phải tìm một con hổ.
Trong một cuốn tiểu thuyết bối cảnh thời đại, có một nữ phụ như thế này: ban đầu cô ta để ý dung mạo của nam chính, ép buộc gả cho anh; sau đó vì nam chính bị thương ở cả hai chân mà nảy sinh ý định đào hôn. Bị cha ép gả xong, cô ta lại bỏ trốn theo “tiểu bạch kiểm”, thành công kích hoạt chỉ số hắc hóa của nam chính. Khi Túc Giao Giao xuyên thành cô ta, đối mặt với gương mặt đen sì của cha, cô lập tức đổi giọng: “Gả chứ, sao con lại không muốn gả!” Ngay giây tiếp theo, trong đầu vang lên một giọng máy móc: 【Hệ thống Hồng Nương đã kích hoạt, ký kết thành công với ký chủ Túc Giao Giao. Chúc ký chủ và chồng trăm năm đầu bạc!】 Túc Giao Giao: “Hả?!!” Hệ thống Hồng Nương: 【Hãy nấu cho chồng một món ăn và nhận được lời khen của chồng. Hoàn thành sẽ nhận được một túi bột mì.】 Túc Giao Giao tiện tay nấu một bát mì, mang tới trước mặt nam chính, cứng nhắc hỏi: “Ngon không?” Nam chính miễn cưỡng: “…Ngon.” Hệ thống Hồng Nương: 【Lời khen chưa đủ thành ý, ký chủ hãy cố gắng hơn nữa!】 Túc Giao Giao giật bát mì nam chính đang ăn dở, hung dữ nói: “Khen cho thành tâm đi! Không thì khỏi ăn!” Nam chính yếu ớt, đáng thương, bất lực: “…Thật sự rất ngon!” Hệ thống Hồng Nương: 【…Nhiệm vụ hoàn thành, đang phát thưởng.】 Tống Thanh Hàm từ nhỏ không được cha thương mẹ yêu, để sống sót đã chịu đủ mọi khổ cực. Đến khi một ngày nọ bị gãy chân, anh tưởng mình sẽ lại rơi xuống vực sâu, thì bị một giọng nói hung dữ kéo lên: “Nói ba lần ‘vợ ơi anh yêu em’, không thì khỏi ăn!” Gương mặt tuấn tú của Tống Thanh Hàm đỏ bừng, ngoan ngoãn mở miệng, nghiêm túc nói: “Vợ ơi anh yêu em! …” Nói xong, anh vùi mặt vào hõm cổ vợ, lẩm bẩm: Giao Giao đúng là quá yêu anh rồi! Thật khiến người ta xấu hổ quá! 【Nam chính trung khuyển ngoài trắng trong đen VS nữ chính nãi hung kiêu khí】 【Song C, truyện ngọt nha】 Giới thiệu một câu: Yếu ớt – đáng thương – bất lực VS kiêu căng – kiêu khí – bá đạo Nhãn nội dung: Nữ phụ, Truyện ngọt, Xuyên sách
Rất nhiều năm về sau, khi đứng trước ống kính phóng viên trang bìa của Time Magazine, Dịch Gia Di sẽ lại nhớ về buổi chiều xa xôi ấy — ngày tổ trưởng tổ trọng án đưa cô đi xem thi thể đầu tiên trong đời. Khoảnh khắc đó, cô nghe thấy tiếng người chết rên rỉ trong hư vô, nhìn rõ gương mặt hung thủ giữa màn mưa ký ức, và phát hiện mình có một năng lực kỳ lạ — có thể tái hiện lại hiện trường án mạng trong não bộ. Từ đó trở đi, Hương Giang bớt đi một nữ cảnh sát văn phòng tan làm là đi uống trà tán gẫu, cuối tuần dạo phố chụp ảnh; và thêm vào một “ánh sáng của cảnh giới” — hễ có án là phá. Tổ trưởng trọng án trừng mắt: “Cô dựa vào đâu mà khẳng định hắn là hung thủ?” Dịch Gia Di hạ giọng: “Bởi vì… đó là một đêm mưa…” (Quá trình suy luận lược bỏ tám trăm chữ.) “Cho nên, chân tướng chỉ có một.” Hung thủ run rẩy toàn thân, sắc mặt tái mét, cuối cùng câm lặng cúi đầu, giơ tay chịu trói. Dịch Gia Di thở phào trong lòng: Xin lỗi nhé — nãy giờ toàn là tôi bịa. Phá án giống như giải một bài toán. Người khác dựa vào dữ kiện để suy ra đáp án. Còn cô — là người biết sẵn đáp án, rồi phải vắt óc bịa ngược lại lời giải. So tài diễn xuất, giả làm thần thám, gài bẫy hung thủ… Dùng đủ mọi thủ đoạn — thật sự rất mệt. Phóng viên Minh Báo hỏi: “Cảnh giới Hương Giang gọi cô là ‘Nữ Gia Cát’, khen cô đa mưu túc trí. Dịch cảnh sát nghĩ sao?” Dịch Gia Di mỉm cười: “Ha ha, tôi chỉ là một người bình thường… hơi đặc biệt một chút thôi.” Phóng viên tiếp lời: “Nghe nói trước cửa nhà cô từng bị hai tên côn đồ ném sơn, thậm chí đội Phi Hổ cũng phải xuất động?” “Chỉ là cảnh sát bảo vệ thị dân bình thường mà thôi.” Cô vẫn cười, nhưng sống lưng đã lạnh toát. Phóng viên Hương Giang Nhật Báo chen vào: “Có tin đồn con trai nhà giàu số một, ngôi sao đang nổi và… đều đang theo đuổi cô. Xin hỏi cô nghiêng về ai hơn?” Dịch Gia Di bất giác nhớ đến ánh mắt lạnh như băng của vị “dấm vương” nào đó, lập tức ngồi thẳng lưng, nhìn thẳng ống kính, dõng dạc: “Tất cả chỉ là tin đồn. Là một cảnh sát tận hiến cho chính nghĩa, trong lòng tôi chỉ có truy bắt hung phạm, bảo vệ sự an toàn của thị dân. Không có chỗ cho nhi nữ tình trường.” Một câu tóm tắt: Tôi là phúc tinh của cảnh giới — là ánh sáng của Hương Giang. Lập ý: Hướng về chính nghĩa, không sợ hãi, không lùi bước.
[Song khiết 1v1] + [Nuôi bé con đáng yêu, sủng ngọt] + [Niên đại làm giàu phát tài trêu chọc nam nhân] Không cẩn thận xuyên vào cuốn tiểu thuyết niên đại mà mình đang xét duyệt, lại còn trở thành một ả tiểu tam leo giường! Kiều Diệp tỏ vẻ: Cái này hố người quá rồi! Nam chính trả lại cho nữ chính, cô tự mình làm đại lão. Đầu thập niên 80, vấn đề cơm áo mới vừa giải quyết. Mục tiêu nhỏ đầu tiên: Trở thành hộ vạn nguyên!
【Quân hôn + Thập niên 80 + Nuôi con + Oan gia hoan hỉ + Không gian + Sinh hoạt thường ngày của quân tẩu】 Kiếp trước, Từ Tử Câm làm quân tẩu nửa đời. Thế nhưng vì chị dâu góa của người cô yêu xen vào phá hoại, cô sống thành kiểu người trong mắt chồng cũ: không rộng lượng, không trưởng thành, không lương thiện. Đúng lúc bàn chuyện ly hôn, cô lại bị ép trọng sinh trở về ngày cưới với chồng cũ. Người không yêu bạn, vĩnh viễn không thể bị cảm động. Ánh mắt Từ Tử Câm lạnh nhạt: Không yêu thì thôi, tôi gả cho đối thủ của anh, làm vợ binh vương. Lưu ý: Có không gian, không thích xin đừng đọc.