Truyện Hiện Đại

Truyện Hiện Đại tại Lão Phật Gia

Pháo Hoa Rực Cháy

Anh trai tôi đi liên hoan cùng đơn vị, nhất quyết kéo tôi theo để ăn ké. Vừa bước vào cửa, tôi đã nhìn thấy bóng dáng người đàn ông mặc bộ đồng phục xanh lửa ấy. Giang Diễm. Bạn trai cũ đã chia tay tôi hai năm. Đường nét gương mặt nghiêng của anh càng thêm góc cạnh, vết sẹo trên yết hầu vẫn còn đó, là do năm xưa tôi hại anh để lại. Tôi cúi đầu định lẻn đi, ai ngờ anh trai lại kéo tôi lại: “Giới thiệu với em, át chủ bài của đội bọn anh, Giang Diễm, người được mệnh danh là Diêm Vương nơi biển lửa.” Giang Diễm ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt vẫn không hề thay đổi, lạnh lùng như trước. Đồng nghiệp xung quanh hò hét giục anh nâng ly. Anh xoay nhẹ chén trà trong tay, thản nhiên nói: “Ở nhà có mèo con, không ngửi được mùi rượu.” Tôi không nhịn được, buông lời châm chọc: “Đội trưởng Giang nuôi mèo từ bao giờ vậy?” Anh nhìn thẳng vào tôi, hạ thấp giọng: “Từ đêm một tên nhóc vô lương tâm nào đó ngủ lại phòng ký túc xá của tôi.” Cả bàn ăn lập tức im bặt. Đôi đũa trong tay anh trai tôi rơi xuống bàn. “Khoan đã… Hai người quen nhau à?” Giang Diễm cười lạnh: “Tôi chưa nói với cậu sao? Người được lưu trong danh bạ của tôi với cái tên ‘Kẻ phụ tình’ chính là cô ấy.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Dành Dành Nở Hoa

Mất mặt chết mất thôi, đi xem mắt lại gặp đúng giáo viên cấp ba của mình.   Tôi cười nhạo anh:   "Ồ~ Thầy Hàn lớn tuổi thế này rồi mà vẫn chưa có ai rước về à?"   Anh cũng cười nhạo lại tôi:   "Người này người kia thôi, mối tình đầu thời học sinh của bạn học Tần Chi chẳng phải cũng chẳng đi đến đâu sao?"   Tốt lắm, đến lúc tôi báo đáp công ơn dạy dỗ của thầy rồi.   Vài tháng sau, tôi chỉ vào Hàn Trình đang đứng úp mặt vào góc tường:   "Không thuộc hết bài Đằng Vương Các Tự thì đừng hòng lên giường ngủ."

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tiệm Tiên Không Khói Lửa

Dạo ấy tôi nghèo khiếp xác, thế nên mới thầu lại một căn hung trạch.   Đó là một tiệm bán đồ ăn sáng, giá rẻ là vì bà chủ trước đã chết ngay trong căn bếp phía sau.   Đêm đầu tiên chuẩn bị nguyên liệu, ống nước cũ trong bếp cứ kêu loảng xoảng loảng xoảng đến tận sáng.   Tôi buồn ngủ đến mức mắt cay xè, đá mạnh vào cửa sắt một cái rồi mắng vào trong: "Còn ồn nữa là tôi báo nhà bên cạnh đòi bồi thường đấy, có chịu trách nhiệm được không?"   Ống nước lập tức im bặt.   Lúc đó tôi còn ngẩn người một lát, cảm thấy cái tiệm này có chút tà môn.   Kết quả là bốn giờ sáng hôm sau, tôi xuống lầu để bắt đầu làm việc, vừa vén tấm rèm che cửa bếp ra thì cả người chết lặng.   Hai trăm cái bánh bao đã được gói xong, xếp ngay ngắn thành hàng chỉnh tề.   Xửng hấp đã bốc hơi, sữa đậu nành vừa mới xay xong, bên thành nồi vẫn còn bốc khói nghi ngút.   Trên thớt gỗ có một dòng chữ ướt đẫm, nguệch ngoạc dán theo vân gỗ:   "Nhân thịt nhiều mỡ quá."   Tôi chằm chằm nhìn dòng chữ đó, trong đầu chỉ có một câu hỏi duy nhất.   Con ma này, sao lại còn kén ăn thế?  

0.0
15 ch
Hiện Đại
Mẹ Mang Cho Tôi Một Ký Gạo, Mẹ Chồng Ném Thẳng Vào Thùng Rác

Sau khi tôi kết hôn, mẹ mang tới một ký gạo, mẹ chồng chê ít rồi vứt đi   Tôi tên Giang Vãn Đường.   Vào buổi sáng ngày thứ ba sau khi kết hôn, tôi đứng trong bếp, nhìn túi gạo bị vứt trong thùng rác, các ngón tay không ngừng run rẩy.   Đó là số gạo mẹ tôi mang tới hôm qua.   Đám cưới được tổ chức vội vàng, điều kiện nhà mẹ đẻ không tốt, bố tôi mất sớm, một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, bà thật sự không có nhiều thứ đáng giá để mang sang làm quà.   Khi xách túi gạo ấy vào cửa, trên mặt bà mang theo nụ cười lấy lòng, nói đây là gạo mới trồng ở ruộng quê, do bà tự xay, ngon hơn gạo bán trong siêu thị.   Lúc ấy trong lòng tôi chua xót vô cùng, nhưng còn chưa kịp nói gì, mẹ chồng Triệu Tú Lan đã đưa tay nhận lấy, tùy tiện đặt vào góc tường, ngay cả một câu cảm ơn cũng không nói.   Sau khi mẹ tôi rời đi, ngay trước mặt tôi, Triệu Tú Lan nhấc túi gạo lên ước lượng, bĩu môi.   “Một ký à?”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Hôn Phu Đẩy Tôi Xuống Vực Vì Tình Nhân, Tôi Cho Cả 2 Phải Trả Giá Gấp Trăm Lần

Tôi nghe người ta kể rằng bên cạnh vị hôn phu của tôi gần đây xuất hiện thêm một cô gái.   Cô ta dành trọn trái tim cho Tần Lộ Thanh, theo đuổi anh bằng sự táo bạo và cuồng nhiệt đến mức người bình thường cũng khó mà chống đỡ nổi.   Vị hôn phu của tôi đã từ chối cô ta không dưới mười lần, lần nào cũng quả quyết rằng người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi.   Bởi vậy, tôi hoàn toàn yên tâm, cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện giữa hai người họ.   Cho đến một ngày, tin Tô Vân Vân bất cẩn rơi xuống vách núi bất ngờ truyền đến.   Vị hôn phu vốn luôn cao quý, điềm tĩnh và tự chủ của tôi ngoài mặt vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ âm thầm nhốt mình trong văn phòng suốt một tuần, đóng cửa không tiếp bất kỳ ai.   Một tuần sau, Tần Lộ Thanh tổ chức cho tôi một buổi cầu hôn ngay bên vách núi có phong cảnh đẹp đến nao lòng.   Anh quỳ một gối trước mặt tôi, chậm rãi mở chiếc hộp nhỏ đựng nhẫn kim cương trong tay.   Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc tôi vừa đưa tay ra, anh bỗng dùng hết sức đẩy mạnh tôi xuống khỏi vách đá.   Giữa tiếng gió gào thét bên tai, tôi nhìn thấy khóe môi anh nhếch lên đầy giễu cợt, đồng thời nghe rõ từng lời lạnh lùng đến tàn nhẫn.   “Đây là món nợ cô thiếu Vân Vân, cũng là món nợ cô thiếu tôi, hãy dùng mạng của cô để trả đi.”   Ngay giây tiếp theo, cơ thể tôi đập mạnh xuống mặt đất, hoàn toàn không còn nguyên vẹn.   Khi mở mắt thêm một lần nữa, tôi đã quay trở về đúng khoảnh khắc anh đang cầu hôn mình.   “Đồng ý đi! Đồng ý đi!”  

0.0
12 ch
Nữ Cường
Ông Xã Lãnh Đạm Nóng Bỏng

Tôi chê người chồng liên hôn của mình quá lạnh nhạt, đời sống vợ chồng chẳng hề hòa hợp.   Cô bạn thân bày mưu cho tôi:   "Hay là cho anh ta thấy chút màu xanh đi?"   Thế là từ đó, mỗi lần ra ngoài tôi đều ăn diện thật kỹ.   Tiệc sinh nhật cố tình không gọi anh, ảnh chụp chung thì cài đặt chỉ mình anh không xem được.   Lúc say rượu về nhà, tôi còn cố ý ngã vào lòng anh, để lộ dấu hôn trên cổ.   Sau khi anh dùng cốc nước của tôi, tôi lại lặng lẽ lau miệng cốc đi.   Ngày nào tôi cũng dùng son do người đàn ông khác tặng rồi hỏi anh có đẹp không.   Nhưng dù tôi đã dùng hết mọi chiêu trò, anh vẫn bình thản như nước. Thậm chí còn mỉm cười giúp tôi thoa son, cứ như chẳng hề có hứng thú gì với tôi.   Cuối cùng tôi cũng chịu thua, định thu dọn hành lý đi du lịch giải khuây cùng bạn thân.   Nào ngờ vừa quay đầu lại đã thấy chồng mình đang mỉm cười đứng ở cửa phòng ngủ.   Trong tay anh là một chiếc còng tay da cừu.   "Vợ anh còn trẻ, ham chơi một chút anh có thể hiểu. Nhưng đi hưởng tuần trăng mật với tình nhân bên ngoài đến mức quên cả đường về nhà thì không ngoan đâu."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đối Phó Chồng Ngoại Tình

Chồng tôi cắt đứt với nhân tình, muốn quay về với gia đình. Thế nhưng tôi lại chẳng thấy vui chút nào. Trong điện thoại, giọng anh ta khàn khàn: "Lê Lê, anh nhớ em." “Ưm..." Tôi khẽ rên một tiếng, cắn chặt môi dưới. “Tiếng gì vậy?" Những nhịp va chạm dồn dập khiến giọng tôi run rẩy: "Em... đang chạy bộ..." Ngay giây sau, người đàn ông ôm lấy eo tôi, nhấc bổng lên. “Tập trung."

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Cứu Mạng! Bạn Trai Cũ Là Con Trai Thầy Hướng Dẫn

Sếp mới của con bạn thân tôi là một tên c.u.ồ.n.g công việc đến mức b.i.ế.n t.h.á.i.  Tăng ca, đi công tác liên miên, gã bóc lột nó đến tận xương tủy. Nó nhịn hết nổi rồi, bèn bày ra một tối kiến oái oăm: "Bạn yêu à, hay là mày đi q.u.y.ế.n r.ũ lão đi, phải khiến lão chìm đắm trong tình yêu đến mức bỏ bê công việc mới được!" Tôi dứt khoát từ chối với vẻ mặt đầy chính nghĩa: "Xin lỗi nha bạn thân, mấy chuyện làm tổn thương đàn ông, tao không làm được đâu!" Vừa dứt lời, đằng sau bỗng vang lên một giọng nam lạnh thấu xương: "Thật thế không?" "Tôi thấy mấy trò làm tổn thương đàn ông, em làm tiện tay lắm mà?" Tôi thầm đảo mắt một cái. Nhưng đến khoảnh khắc quay đầu lại nhìn rõ mặt người đó, tôi hoàn toàn cạn lời... Đây chẳng phải là... anh người yêu cũ mà tôi vừa tán đổ tuần trước, vừa đá ngày hôm qua sao?  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Hiến Tế Của Quỷ Phu Tử

Khi kết quả thi đại học được công bố, cả lớp nhận được một tin nhắn lạ. [Càng tra điểm ở nơi bị ma ám nặng, điểm số sẽ càng cao.] Ai nấy đều tưởng đó là trò đùa dai. Hoa khôi của lớp đang đi cắm trại ngoài trời, bán tín bán nghi tìm đến một khu nghĩa địa, không ngờ lại tra ra tận 714 điểm! Trong khi điểm thi bình thường của cô ta chỉ khoảng 500. Cả lớp sôi sục hẳn lên. Mọi người bắt đầu bắt chước theo. Lớp trưởng tìm đến một tòa nhà bỏ hoang bị đồn là có ma. Uỷ viên ban học tập tìm đến một tòa tháp thờ hài nhi bị bỏ rơi. Uỷ viên ban thể dục thì ngủ qua đêm tại làng Phong Môn. ...... Kết quả cuối cùng, ai trong lớp cũng tra ra số điểm trên 700! Chỉ có mình tôi là không dám tra. Bởi vì, tôi từng nhận được một tin nhắn cảnh báo khác. Điểm càng cao, chết càng nhanh!

0.0
6 ch
Hiện Đại
Anh Coi Trọng Em Gái Kết Nghĩa Hơn Mối Tình 8 Năm

Bước sang năm thứ tám tôi ở bên Tạ Doãn Chi, cô “em gái kết nghĩa” mà anh ta luôn hết lòng chăm sóc cũng vừa tốt nghiệp đại học.   Đêm trước ngày tôi bay ra nước ngoài công tác, Tạ Doãn Chi hiếm hoi tự mình xuống bếp, bày biện một bàn thức ăn thịnh soạn rồi vui vẻ thông báo: “Vừa khéo Thiên Thiên vẫn chưa tìm được việc, cứ để con bé chuyển đến ở cùng chúng ta một thời gian.”   Tôi lặng lẽ đặt đôi đũa xuống, đứng dậy kéo va li rời khỏi nhà ngay trong đêm.   Khi máy bay vừa hạ cánh xuống Thung lũng Silicon, điện thoại của tôi lập tức reo vang.   Con gái ông chủ nhanh tay bắt máy, nghiêm túc cảnh cáo người ở đầu dây bên kia: “Chú Tạ, chú còn tiếp tục làm phiền mẹ cháu thì bố cháu sẽ tức giận lắm đấy!”   Trong một buổi tụ tập bạn bè, có người tò mò hỏi vì sao chúng tôi yêu nhau suốt tám năm mà đến giờ vẫn chưa chịu kết hôn.   Tạ Doãn Chi vẫn cúi đầu lướt điện thoại, thờ ơ đáp lại vài câu cho xong chuyện.   Không muốn bầu không khí trở nên khó xử, tôi đành gượng cười giải thích: “Bọn tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, muốn tận hưởng thêm hai năm tự do nữa.”   Về đến nhà, Tạ Doãn Chi lại phá lệ bắt tay vào thu dọn phòng ốc, một chuyện trước đây gần như chưa từng xảy ra.   “Ngày mai em ra nước ngoài rồi đúng không?  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Mẹ Chồng Sợ Cháu Gái Cướp Mất Sự Chú Ý

Trong tiệc đầy tháng của con gái tôi, mẹ chồng bất ngờ ngã phịch xuống đất, miệng sùi bọt mép, dáng vẻ chẳng khác nào lên cơn động kinh. Cả bữa tiệc lập tức rối loạn, khách khứa hoảng hốt hết cả lên. Vậy mà chỉ một lúc sau, bà ta lại ung dung ngồi dậy như chưa từng xảy ra chuyện gì. “Bà chỉ muốn thử xem tụi bây có thiên vị con bé đó hay không thôi.” Kể từ hôm ấy, bà ta càng lúc càng quá quắt. Ngay cả bình sữa của con bé, bà ta cũng tranh với tôi, chỉ sợ vợ chồng tôi thương con gái nhiều hơn thương bà ta. May mà chồng tôi vẫn đứng giữa hòa giải, tôi mới cố cắn răng nhẫn nhịn. Nhưng tôi không thể nào ngờ được… Bà ta lại nhân lúc vợ chồng tôi không để ý, lén bế con gái tôi đi làm cắt âm vật!  

0.0
7 ch
Gia Đấu
Thiên Sơn Một Mình Tôi Bước Đi

Sau khi chị gái qua đời, tôi trở thành di sản duy nhất mà chị để lại.   Tang lễ kết thúc, tôi ôm di ảnh của chị đứng trong mưa, ngước nhìn người suýt chút nữa đã trở thành anh rể tôi - Tạ Tri: "Anh có thể đưa em đi được không?"   Cách một màn mưa, anh ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi, vươn tay về phía tôi.   Đó chính là câu trả lời của anh ấy.  

0.0
8 ch
Hiện Đại
Tiểu Thư Mùa Hạ Và Quý Ông Rung Động

Bạn cùng phòng là tiểu thư nhà giàu đi gặp người yêu qua mạng thất bại, về ký túc xá khóc lóc thảm thiết.   Anh trai cô ấy biết chuyện, liền chế giễu cô ấy là mất mặt.   Bạn cùng phòng tức không chịu nổi, liền chi mười vạn tệ thuê tôi đi tán đổ anh trai cô ấy, nhất quyết bắt anh phải nếm mùi đau khổ trong tình yêu.   Sau khi tán đổ Quý Dương, tôi lập tức bắt đầu chế độ làm mình làm mẩy, quậy phá không ngừng.   Không cho phép anh nổi nóng với tôi, không cho phép anh nói chuyện với cô gái khác.   Tin nhắn bắt buộc phải trả lời ngay lập tức, còn phải gọi là có mặt.   Mọi việc đều tiến triển thuận lợi, chỉ là yêu nhau ba tháng rồi mà tôi vẫn chưa tìm được cơ hội để đá anh.   Bất đắc dĩ, đành phải để cô tiểu thư kia đi đổ thêm dầu vào lửa.   Tiểu thư: “Anh, anh không thấy Kiều Hạ quá quắt lắm sao?”   Quý Dương: “Em không hiểu đâu, đó là do cô ấy yêu anh chết đi được.”   Tiểu thư: “Anh không thấy bị quản thúc như vậy là mất tự do à?”   Quý Dương: “Em không hiểu đâu, đây gọi là tình yêu! Đi uống sữa của em đi! Đồ cẩu độc thân!”   Tiểu thư vỡ trận: “Anh điên rồi à!”   Quý Dương: “Đúng vậy, tình yêu có thể khiến người ta bệnh nặng đến tận xương tủy.”  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Đấu Trường Hôn Nhân

Chồng tôi đi làm rồi, tôi vẫn đang nằm cuộn tròn trong chăn thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.   Mò mẫm cầm lấy chiếc điện thoại bên gối, hóa ra là chồng tôi để quên máy ở nhà.   Đang định dậy vệ sinh cá nhân rồi mang điện thoại đến cho anh ta, thì một thông báo tin nhắn bất chợt hiện lên.   [Lão Lưu, bộ đồ bầu màu xanh của vợ ông mua ở tiệm nào thế? Vợ tôi cũng muốn một bộ.]  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Tổng Giám Đốc Nghe Được Tiếng Lòng Của Cô Vợ Câm

Lúc tổng giám đốc Bùi đang tắm, tôi đi vào đưa xà phòng cho anh.   Không nhịn được mà thầm cảm thán:   [Ồ, màu hồng này.]   Bùi Tịch khựng lại.   Sau đó, anh suýt nữa ném cục xà phòng trong tay vào tôi.  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Cả Nhà Đều Sợ Tôi Quay Về Hào Môn

Ngày tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, bố mẹ nuôi khóc lóc như thể nhà vừa mất trộm ba con lợn.   Mẹ nuôi ôm chặt lấy chân tôi, gào khóc thảm thiết: "Lê Lê à, con mà về hào môn rồi thì ai trông hàng cho mẹ?"   Bố nuôi vịn lấy khung cửa, đôi mắt đỏ ngầu: "Con đi rồi, ai pha chế dầu ớt gia truyền cho quầy đồ kho nhà mình đây?"   Anh trai nuôi đứng bên cạnh, trầm trọng bổ sung: "Em đi rồi, ai thay anh đi chửi lại mấy kẻ đánh giá tệ?"   Tôi: "..."   Trong mấy bộ tiểu thuyết thiên kim thật giả bình thường, chẳng lẽ bố mẹ nuôi không nên khóc lóc nỉ non không nỡ rời xa tôi sao?   Sao đến lượt tôi, trọng tâm lại đổ dồn vào việc mất đi nguồn lao động thế này?   Bố mẹ ruột ngồi trên ghế sofa, biểu cảm cũng rất phức tạp.   Mẹ ruột dịu dàng nắm lấy tay tôi: "Miên Miên, cuối cùng mẹ cũng tìm thấy con rồi."   Tôi vừa định xúc động nhưng lại nghe bà nói câu tiếp theo: "Nhưng con có thể khoan vội về nhà không?"   Tôi: "?"   Bố ruột ho khan một tiếng: "Tình hình trong nhà hiện giờ hơi đặc biệt một chút."   Tim tôi đập thịch một cái.   Đến rồi.   Cốt truyện kinh điển trong thể loại thiên kim thật giả!   Trong nhà có một cô con gái giả.   Cô ta yếu đuối, hiểu chuyện, được cả nhà cưng chiều.   Sau khi tôi - thiên kim thật quay về, sẽ bị chê là thô kệch, không biết điều, cuối cùng biến chất rồi đấu đá sống chết với cô ta.   Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận những tình tiết cẩu huyết.   Bố ruột nhìn tôi, trịnh trọng nói: "Em gái con gần đây mê làm nông, đã đào cả vườn sau nhà thành ruộng thí nghiệm khoai lang rồi."   "Bố sợ con về nhà sẽ không chịu nổi."   Tôi: "..."   Hả?  

0.0
6 ch
Hiện Đại
Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Kỳ Bạch từng vì tôi mà đánh nhau, đến mức gãy cả cánh tay. Hồi ấy, cả đám bạn đều cười bảo, trên đời này chắc chẳng còn ai yêu tôi hơn anh. Ngay cả tôi cũng đã từng tin như thế. Cho đến khi.   Tôi nghe thấy bạn bè hỏi anh có phải định kết hôn với tôi không.   Người đàn ông bật cười khẽ, đáp: "Mèo hoang thôi, trêu đùa chút cho vui, ai lại mang về nhà thật chứ."   Sau này… Khi con gái hỏi tôi: "Mẹ ơi, tại sao bố lại không cần con, có phải bố không thích con không?"   Tôi rũ mắt, khẽ lắc đầu: "Bố chỉ là không thích mẹ mà thôi."  

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Nửa Năm Xa Cách

Cô bạn thân bị lừa tình lừa tiền, không còn một xu dính túi xuất hiện trước cửa nhà tôi. Ngay đêm hôm đó, tôi và bạn trai đã giúp cô ấy chuyển đến căn hộ của chúng tôi. Tôi thay cô ấy kiện tụng để đòi lại tổn thất, còn bạn trai tôi giúp cô ấy giải quyết đống sổ sách và thủ tục hỗn độn kia. Ba người sống chung dưới một mái nhà, Tống Vi trêu: "Hai cậu đừng có xảy ra chuyện gì đấy nhé, bằng không hai cậu mà chia tay, tớ biết đi theo ai đây?"  Trình Nghiên liếc mắt nhìn cô ta một cái, rồi ôm lấy eo tôi. "Cậu mơ đẹp nhỉ, tôi sẽ không chia tay đâu." Sau đó, tôi được điều đi tỉnh khác để tham gia vào một chuyên án lớn, đi một mạch là nửa năm. Ngày trở về, hành lý còn chưa kịp đặt xuống đất, tôi đã thấy Trình Nghiên đang đứng ở phòng khách. Anh ta ở trần, còn Tống Vi thì mặc chiếc áo sơ mi của anh ta.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Rời Đi Vào Một Ngày Nắng Đẹp

Trên đường từ chợ về đón con. Tôi nhìn thấy Hạo Nghiêm đang ngồi ăn bánh kem cùng hai đứa nhỏ. Người ngồi cạnh anh là mối tình đầu đã nhiều năm không gặp. Cô ấy mỉm cười kể lại chuyện du học. Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác rất rõ ràng. Cuộc hôn nhân giữa tôi và Hạo Nghiêm, hình như đã sắp đi đến điểm cuối. Suy nghĩ một lúc, cuối cùng tôi vẫn không nỡ bước tới phá vỡ khung cảnh ấm áp như một gia đình bốn người kia. Tôi xách túi đồ ăn quay về nhà.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Ông Nói Muốn Tốt Cho Cháu, Tôi Để Cả Nhà Tự Hủy

Ông nội tôi là kiểu người chỉ cần trong nhà có chút động tĩnh là nhất định phải chen chân vào góp một tay, dù chẳng ai nhờ đến.   Bất kể chuyện lớn hay nhỏ, ông đều phải tham gia mới chịu yên lòng.   Mọi bi kịch bắt đầu vào đêm trước khi tôi lên đường tham dự một hội nghị quốc tế vô cùng quan trọng.   Ông nội đã tự tiện mở chiếc túi tài liệu được niêm phong cẩn thận của tôi.   Không chỉ vậy, ông còn nhét vào bên trong hồ sơ của hơn mười người đàn ông mà ông đã âm thầm lựa chọn để tôi đi xem mắt.   Chỉ sau một buổi họp, danh tiếng và sự nghiệp tôi dày công gây dựng đều tan thành mây khói.   Tôi bị công ty sa thải ngay tại chỗ, sau đó còn bị khởi kiện và yêu cầu bồi thường một khoản tổn thất khổng lồ.   Thế nhưng ông nội chẳng những không nhận ra mình đã làm sai, mà còn thản nhiên đẩy toàn bộ trách nhiệm sang phía tôi.   Ông trách tôi đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn không biết lo liệu chuyện hôn nhân đại sự.   Bị ép đến đường cùng, tôi chỉ có thể tạm thời đến một quán bar làm nhân viên bán hàng để trang trải cuộc sống.   Vừa nghe tin, ông nội đã nhanh chóng tìm cho tôi một người đàn ông mà ông cho là phù hợp để kết hôn.   “Bây giờ cháu đã làm công việc như vậy, chỉ có người từng ly hôn lại còn nuôi con như cậu ấy mới chịu không chê cháu.”  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Đêm Mưa Ẩm Ướt

Đêm khuya, tôi nhận được một đơn giao hàng từ bạn trai cũ. Anh nhờ tôi tiện đường mua giúp một hộp [kế hoạch hóa gia đình]. “Phí chạy việc một vạn tệ, được không?” Tôi nghiến răng nhận tiền, đội mưa lớn mang đến cho anh. Sau khi giao xong, tôi đang định rời đi thì Trần Thạc lại nắm chặt lấy cổ tay tôi, không chịu buông. Giọng anh khàn khàn: “Em yêu, ý anh là... giúp anh đeo.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Tôi Qua Đời, Thượng Tướng Mất Trí Nhớ Bỗng Phát Điên Vì Tôi

Tôi qua đời rồi, còn Trình Khác thì mất trí nhớ. Anh nhớ tất cả mọi thứ, ngoại trừ tôi. Anh quên đi mười năm chúng tôi bên nhau, cũng quên luôn việc tôi đã chết vì anh. Khi người khác hỏi tới tôi, anh chỉ nghiêng đầu hoang mang, sau đó nghiêm túc giải thích: "Cùng là Alpha, tôi nghĩ mình sẽ không dính dáng đến một Alpha khác đâu." Ừ, tôi chính là cái người Alpha đã "dính dáng" đến anh đấy. Sau này nghe đâu, Trình thượng tướng khôi phục ký ức đã phát điên. Anh trở lại chiến trường năm xưa, dùng tay trần đào băng ba ngàn dặm chỉ để tìm lại thi thể người yêu.  

0.0
9 ch
Hào Môn Thế Gia
Bạn Gái Là Giả, Bạn Trai Mới Là Thật

Vô tình phát hiện biệt danh bạn cùng phòng lưu cho tôi là “Bột Giặt”. Tôi thắc mắc… Tôi dùng bột giặt của cậu ấy lúc nào chứ? Đâu có, tôi toàn dùng nước giặt của mình mà, thậm chí lúc tôi giặt quần áo hộ cậu ấy cũng dùng nước giặt của tôi cơ mà. Sau này, tôi vô tình kể chuyện này với thằng bạn nối khố: “Cậu thấy có buồn cười không, cậu ấy lưu tên mình là bột giặt, chẳng biết lấy ý tưởng từ đâu ra nữa." Thằng bạn nối khố im lặng một lát rồi nói: "Cậu ấy lưu tên cậu là vợ à?" Điện thoại của tôi rơi cạch xuống đất.

0.0
8 ch
HE
Người Yêu Bệnh Kiều Của Tôi

​Tại bữa tiệc tối, tôi tiện tay đút một miếng bánh kem nhỏ cho Cố Khuynh Bắc. ​Cậu ấy vừa định há miệng đón lấy thì một cô gái từ đâu đột nhiên lao tới, hất văng miếng bánh kem xuống đất. ​Nữ sinh đó hằn học chỉ vào mặt tôi: "Mộ Vãn Kiều, cô đừng có mà khinh người quá đáng!" ​Nói rồi, cô ta quay sang nhìn Cố Khuynh Bắc bằng ánh mắt đầy xót xa: "Cố Khuynh Bắc, sau này anh sẽ là Thái tử gia quyền lực nhất giới kinh thành, việc gì phải ăn đồ ban phát từ người đàn bà này chứ? Từ nay về sau, cứ để em bảo vệ anh!" ​Cố Khuynh Bắc nheo mắt nhìn cô ta, trên môi vẫn giữ nụ cười điềm nhiên và cất lời cảm ơn vô cùng lịch sự. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, cậu ấy đang cực kỳ giận dữ. ​Chẳng ai biết rõ hơn tôi về khao khát chiếm hữu điên rồng của Cố Khuynh Bắc. Cậu ấy khát khao có được toàn bộ con người tôi, một cách phát cuồng.

0.0
6 ch
Ngôn Tình