Truyện Ngọt tại Lão Phật Gia
Tôi là bạch nguyệt quang của nam chính, nhưng chỉ là một nữ phụ. Sau khi "ăn sạch" nam chính, tôi phủi mông rời khỏi thế giới đó. Kết quả, hệ thống yêu cầu tôi quay lại làm vật đối chiếu cho nữ chính của bộ tiểu thuyết thế thân, nhằm thúc đẩy tình cảm giữa nam nữ chính. Tôi lủi thủi trở về, chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn giận dữ và sự sỉ nhục từ Quý Thanh Lâm. Ai ngờ, ngay lần đầu tiên gặp lại, tôi đã bị anh ôm chặt vào lòng. Trong giọng nói của anh, sự ấm ức và nhung nhớ trào dâng đến nghẹn lòng. "Không có thế thân nào cả." "Từ đầu đến cuối, người tôi muốn chỉ có duy nhất mình em."
Ta là con rồng cuối cùng trên đời. Chính xác hơn, là con rồng cuối cùng mang huyết mạch thuần khiết của long tộc. Toàn bộ long tộc đã biến mất từ ba ngàn năm trước. Chỉ còn lại một mình ta. Mỗi lần thức dậy, nhìn cả Long Cung rộng lớn trống không, ta đều cảm thấy áp lực nặng nề. Ta là hy vọng cuối cùng của long tộc. Ta phải sinh ra một quả trứng rồng. Không, một quả không đủ. Ít nhất phải mười quả. Tốt nhất là một trăm quả. Sau đó ta sẽ dạy chúng tu luyện, lớn lên, rồi mỗi đứa lại sinh một trăm quả trứng nữa. Chẳng mấy chốc, long tộc sẽ hưng thịnh trở lại! Nghĩ đến viễn cảnh đó, ta cảm động đến mức suýt khóc. Nhưng vấn đề ở đây là… Ta không thể tự sinh được. Vì thế, ta quyết định tìm một phu quân. Tin tức nữ Long Vương chiêu tế vừa truyền ra, toàn bộ yêu giới chấn động. Ngày hôm sau, cổng Long Cung đông nghịt. Ta vô cùng mong đợi. Kết quả vừa bước ra— Một con heo tinh. Một con chó đen tinh. Một con khỉ lông vàng. Còn có một con cóc ba chân. Ta đứng trước cửa cung điện, trầm mặc rất lâu. Con heo tinh ngượng ngùng cười: “Điện hạ, người thấy ta thế nào? Ta biết nấu ăn, biết quét nhà, mỗi năm còn có thể tăng hai trăm cân.” “…” Con chó đen tinh sủa hai tiếng: “Ta rất trung thành! Mỗi ngày đều có thể đi săn cho người!” “…” Con khỉ thì biểu diễn lộn nhào. Con cóc ba chân thậm chí còn mở miệng: “Ta rất giỏi sinh con!” Ta nhìn bọn họ. Bọn họ nhìn ta. Một lúc lâu sau. Ta yên lặng quay người. “Đóng cửa.” Rầm! Cánh cửa Long Cung khép lại. Bên ngoài vang lên tiếng kêu gào thảm thiết. “Điện hạ! Người cho ta một cơ hội đi!” “Điện hạ! Ta thật sự rất giỏi sinh con!” “Điện hạ! Ta còn biết ca hát!” Ta ôm đầu. Không được. Long tộc không thể tuyệt tự trong tay ta.
Khi phu nhân Thừa Ân Hầu vào cung bái kiến Hoàng hậu, bà trông thấy ta, một cung nữ câm, có dung mạo giống bà đến sáu phần. Bà âm thầm điều tra kỹ càng, mới biết ta chính là nữ nhi ruột thịt của bà. Người trong cung đều cảm thán số ta tốt. Từ một cung nữ nhỏ bé, thoắt cái đã trở thành thiên kim thật của Hầu phủ. Thế nhưng cha mẹ ta lại đang tranh cãi. Cha ta phẫn nộ nói: “Không phải nàng nói đã đưa đứa bé về nhà ca ca nàng rồi sao? Vì sao nó lại trở thành cung nữ?” Mẹ ta lại ngẩn ra, hỏi ngược lại: “Ta đâu có đưa nó đến nhà ca ca ta, ta nhớ rõ là chàng đã đưa nó về nhà biểu ca chàng mà?” Ta đứng bên cạnh. Cúi đầu bứt cây cỏ đuôi chó trong tay, lặng lẽ bện thành một con thỏ nhỏ. Cha mẹ ta nhìn nhau, không ai nói nên lời. Mười năm qua, bọn họ chưa từng quản ta, đều tưởng rằng ta đang sống nhờ trong nhà thân thích.
Ta vốn ngốc bẩm sinh, lưu lạc bên ngoài suốt mười sáu năm. Ngày được cha mẹ ruột đón về phủ, trong lòng ta vừa vui mừng vừa thấp thỏm. Vì thế, dù muội muội nuôi vẫn ở lại trong phủ, dù viện của ta đã cũ nát xơ xác, dù tất cả hạ nhân đều bắt nạt ta, ta cũng chẳng để bụng. Bởi ta biết, cha mẹ nhất định là yêu thương ta. Cho đến khi vị thư sinh nghèo từng có hôn ước với ta mang sính lễ đến cầu thân, muội muội nuôi bỗng quỳ sụp trước mặt mẫu thân. "Mẫu thân, lẽ nào người nỡ để con gả cho tên thư sinh nghèo ấy, sống những ngày túng thiếu khốn khổ sao?" "Huống hồ trong nhà đâu chỉ có một nữ nhi. Nay đã tìm tỷ tỷ về rồi, cứ để tỷ ấy gả thay con đi." Cuối cùng, mẫu thân cũng nở nụ cười đầu tiên với ta kể từ ngày ta trở về. "Vân Nê, thư sinh ấy nhân phẩm rất tốt. Con gả cho hắn, nhất định sẽ không phải chịu khổ." Ta nghe không hiểu, nhưng thấy nụ cười hiếm hoi của mẫu thân, vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó, ta bị khóa trong phòng chờ ngày xuất giá. Nhưng chỉ còn hai ngày nữa là thư sinh đến dạm hỏi chính thức, muội muội nuôi lại đột nhiên hôn mê suốt một ngày một đêm. Đến khi tỉnh lại, nàng ta lập tức chạy đến phòng cha mẹ, vừa khóc vừa đòi phải gả cho vị thư sinh kia.
Bùi Chiếu chia vải, ban cho Thôi Uyển mười quả, nhưng chỉ cho ta năm quả. Ta hỏi hắn lý do tại sao. Hắn đáp: "Ta đã hỏi qua Lý công công, nhà nàng vốn cũng được ban thưởng năm quả." "Tính ra nàng và Uyển Nhi cộng lại là mười quả, rất công bằng." Ta ngẩn người. Nhưng năm quả đó, vốn dĩ là đồ cống phẩm của nhà ta cơ mà. "Cho nên," ta ngước mắt lên, nghiêm túc hỏi hắn: "Gia thế tốt, là cái sai của ta sao?" Bùi Chiếu không biết rằng, Cửu hoàng tử đã gửi thư mời ta đến Lĩnh Nam thưởng vải. Từ trước đến nay, ta chưa bao giờ chỉ có mình hắn để lựa chọn.
Chồng tôi ra tận sân bay để đón ánh trăng sáng trong lòng anh ấy. Trùng hợp ghê, hôm nay bạn trai tôi cũng vừa bay về nước. Cô ánh trăng sáng kia hạnh phúc khoác lấy tay người đàn ông bên cạnh. “Hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của hai người, anh đến đón em thế này, cô ấy sẽ không giận chứ?” Đoạn Doãn Hằng bật cười khẽ đầy chiều chuộng: “Ngốc quá, cô ấy có biết đâu mà…” Lời còn chưa kịp nói hết, ánh mắt anh ta bỗng khựng lại, sững sờ nhìn chằm chằm về phía trước. Mà ở phía trước, tôi đang một tay khoác tay một người đàn ông, tay còn lại dắt theo một bé gái nhỏ. Bé gái ấy còn nghiêng đầu, cất giọng trong veo gọi tôi. “Mẹ ơi! Hôm nay mẹ sẽ đi ăn cùng con và bố chứ?” Tôi mỉm cười đáp lại: “Tất nhiên rồi!” Đoạn Doãn Hằng tức đến mức như sắp phát điên. Hệ thống thì gần như sụp đổ ngay tại chỗ: “Trời ơi đất hỡi! Đây là văn học hỏa táng tràng đấy, cô đang làm cái gì vậy hả?!”
Phu quân Dương Cực của ta tính tình vốn ôn hòa khiêm tốn. Ngay cả nha hoàn, sai vặt trong phủ, hắn cũng chưa từng lớn tiếng quở trách nửa lời. Ngày hôm đó, tín sứ đến báo tin biểu muội lâm bệnh qua đời. Dương Cực liền đập nát miếng ngọc bội định tình của ta và hắn, rồi khóc đến mức quỵ rạp xuống đất. Ta tiến lên định đỡ hắn dậy, ngược lại còn bị hắn đẩy ngã và lớn tiếng trách mắng: "Là ngươi! Đều tại ngươi!" "Nếu không phải ngươi ép ta cưới ngươi, Phù muội sao phải tức giận mà gả cho kẻ phong lưu trác táng, để rồi hồng nhan bạc mệnh, ra đi sớm như vậy." Sống lại một đời, ta và Dương Cực vừa mới định thân. Nhìn vị thiếu nữ đầy oán hận đứng sau lưng hắn, ta khẽ mỉm cười: "Ngươi đã cứu phụ thân ta, vậy thì phải để phụ thân ta lấy thân báo đáp mới đúng chứ." Dương Cực sửng sốt, lặng người hồi lâu mới hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ, Minh Nguyệt muội muội lại không nguyện ý gả cho ta?"
Nàng – gia chủ thiên tài của thế gia Đường Môn, tuyệt sắc, kiêu ngạo, lười nhác, độc ác. Hắn – Chiến Vương tàn phế của Thiên Long hoàng triều, khuynh thành, mặt lạnh, thâm sâu, xảo trá. Đích nữ ngốc nghếch bỗng nhiên trở mình, từ kẻ ăn chơi vô dụng không ai thèm đoái hoài, trong một đêm lại trở thành nhân vật được săn đón khắp kinh thành, ngay cả Thái tử cũng đích thân đến cầu hôn! Một kế hoạch được sắp đặt, lời đồn râm ran khắp chốn rằng đại tiểu thư phủ tướng quân đã cùng Chiến Vương viên phòng! Nữ chính: "Ta vẫn còn nguyên vẹn! Ta mang thai lúc nào chứ?! Ngươi có thấy hổ thẹn khi lan truyền những lời đồn nhảm đó không?!" Nam chính: "Nàng để tâm vì bản vương chưa thật sự ăn nàng? Không sao, bây giờ cũng chưa muộn." Nữ chính: "Này này này, Chiến Vương gia, quân tử động khẩu không động thủ mà..." ========================= MÌNH LÊN TIẾP PHẦN 2 NHÉ!
GIỚI THIỆU: Phụ thân ta là viên tiểu quan keo kiệt nhất kinh thành, còn ta là cô con gái già mãi không gả đi được của ông. Năm cập kê, vị hôn phu chê ta nghèo hèn, quay đầu cầu cưới thiên kim nhà Thị lang. Ngày lui hôn, ta gõ cửa nhà vị thư sinh sa cơ ở con ngõ bên cạnh. “Thẩm công tử, nghe nói huynh nghèo đến mức ngay cả cháo cũng không có mà ăn? “Có muốn cân nhắc cưới ta không? Phụ thân ta tuy nghèo, nhưng ta đã dành dụm được ba trăm lượng tiền riêng.” Hắn đặt quyển sách đã vá đi vá lại trong tay xuống, ngẩng mắt nhìn ta, đáy mắt tựa như có ánh sao: “Được.”
Lâm Tích Nguyệt từ một tiểu thư kiêu ngạo, sau biến cố gia đình đã gắn bó với Lý Nhị Cẩu nghèo khó. Trải qua bao gian nan, họ cùng nhau gây dựng cuộc sống, nuôi dạy con cái và yêu thương nhau trọn đời. Đến khi về già, dù sinh ly tử biệt, cả hai vẫn nguyện đời đời kiếp kiếp gặp lại, tiếp tục nắm tay nhau không rời.
Vào thời điểm tôi thảm hại nhất, tôi được một thiếu niên chân thọt mua về nhà. Anh ấy nuôi tôi ăn học, tiễn tôi đi học âm nhạc. Nhưng vào thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, anh ấy lại vì tôi mà phải ngồi tù. Nhiều năm sau khi Chu Ngưỡng Chỉ ra tù, tôi đã nổi tiếng khắp cả nước. Có phóng viên chặn anh ấy lại để phỏng vấn: “Chu tiểu thư nói ca khúc thành danh của cô ấy 《Cao Sơn Ngưỡng Chỉ》 là viết cho một người rất quan trọng, xin hỏi người đó có phải là anh không?" Bàn tay buông thõng bên sườn của anh ấy siết chặt rồi lại buông ra, cuối cùng mỉm cười phủ nhận. “Dĩ nhiên không phải, tôi chỉ là người hâm mộ của cô ấy mà thôi."
Tôi cứ ngỡ mình là một Nguyệt Lão đang công tác ở nhân gian, ban ngày đi làm kiếm sống, ban đêm tăng ca se duyên cho thiên hạ. Cho đến một ngày, tôi nhặt về nhà một con cá chép tinh tên Thẩm Uyên. Từ đồng nghiệp bất đắc dĩ, chúng tôi dần trở thành người đồng hành của nhau. Cùng xử lý những mối nhân duyên kỳ quặc, cùng chứng kiến đủ loại tình yêu trên thế gian, cũng cùng lặng lẽ bước vào trái tim đối phương lúc nào không hay. Chỉ là tôi không biết rằng, người luôn gọi tôi là “chị”, luôn xuất hiện bên cạnh tôi với dáng vẻ vô hại ấy, đã chờ tôi qua hết một kiếp lại một kiếp. Cho đến khi ký ức trở về, tôi mới biết: Hóa ra tôi chưa từng là Nguyệt Lão. Còn người tôi yêu từ đầu đến cuối vẫn luôn là Thẩm Uyên.
Đương kim Hoàng đế tính tình thâm trầm hiểm độc, thủ đoạn sấm sét tàn bạo. Hắn chỉ dịu dàng, nhường nhịn hết mực với một mình Nhị tiểu thư Thẩm Chiêu Chiêu của phủ Định Viễn Hầu. Tại yến tiệc mùa thu năm ấy, Thẩm Chiêu Chiêu viện cớ khước từ việc tiến cung: “Nào có đạo lý trưởng tỷ chưa gả, muội muội đã xuất giá trước.” Hoàng đế nghe vậy, thản nhiên ngước mắt, ánh mắt lướt qua ta. Không một ai hay biết. Ta và vị đế vương cao cao tại thượng kia từng có một đoạn tình xưa. Lúc ấy, hắn lạnh lùng lên tiếng. Đem ta gả cho Ninh Vương – người quanh năm suốt tháng phải chìm trong hũ thuốc. Về sau, ta ngã gục trong lòng Ninh Vương, hơi thở thoi thóp. Hoàng đế khoảnh khắc ấy tức thì đỏ hoe mắt.
[Nữ chính bên ngoài nhút nhát, bên trong đê tiện X nam chính thô bạo, hoang dã.] Hứa Nặc xuyên vào vai nữ phụ nổi danh vô dụng, lại không biết sống chết mà dám đi quyến rũ cả dàn nam chính. Kết quả thân phận bại lộ, cô bị các nam chính đồng loạt trừng phạt, bị từ hôn, cuối cùng rơi vào kết cục bi thảm. Nào ngờ, đúng lúc ấy, đám nam chính đột nhiên có được năng lực nghe được tiếng lòng! Hứa Nặc khóc lóc cầu xin nam chính số một: “Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi không nên đẩy cô ấy, là tôi sai!” Nam chính 1 cười lạnh: “Cô cũng xứng nhắc đến cô ấy?” Trong đầu lại vang lên giọng nói của cô: [Người anh em, đừng cười nữa, có biết lúc anh cười cái mũi y như “của quý” không hả?] [Ha ha ha, chẳng trách nữ chủ không chịu nổi được việc anh cười với người khác, ai mà chịu nổi cái nhan sắc thần tiên này chứ!] Nam chính 1: ? Nam chính 2 nhục nhã cô trước mặt mọi người: “Cởi một món, đồ, cho cô một vạn.” Bị quyền thế áp bức, nước mắt giàn giụa, Hứa Nặc run rẩy ném xuống… hai chiếc vớ. Trong đầu nhóm nam chính lại vang lên âm thanh kỳ quái: [Nhanh, đưa chị đây thêm hai vạn nữa!] [Còn cả đứa em trai anh tìm nhiều năm không thấy nữa? Nó đang ở nhà tôi đấy, nếu không đưa tiền tôi sẽ cắt trĩ của anh nuôi nó!] Nam chính 2: … Đến lượt nam chính 3 vốn nên ra tay kết liễu cô, nhưng hắn lại do dự. Hứa Nặc khó hiểu, cho đến khi vị hôn phu quyền thế một tay che trời, kẻ được xưng là “bạo quân” xuất hiện. Hứa Nặc mới dám thở phào. Người đàn ông kia nhìn xuống cô, giọng trầm thấp mà lạnh lùng: “Có lời trăn trối gì không?” Trong đầu hắn lại vang lên: [Cho tôi nhìn ngực đi!] [Vậy cho tôi nhìn ngực anh đi!] Người đàn ông: “…” Không khí lặng ngắt như tờ. … Thì ra, trong quá khứ, mỗi một thiên chi kiêu tử đều cất giấu một bí mật: Tuổi thơ đen tối bất lực, đã có một thiếu nữ như ánh dương sưởi ấm, xua tan bóng tối. Khi trưởng thành, bọn họ nguyện đem tất cả vinh quang dâng lên trước mặt cô. Nào ngờ, bọn họ lại nhận nhầm người. Họ suýt chút nữa đã giết cô gái “vô dụng” ấy… Cô mới chính là ánh dương thật sự của mình!
Khương Vân xuyên thành biểu muội của nhân vật phản diện, chỉ muốn đơn thuần làm biểu muội của hắn. Một câu giới thiệu: Đã nói là làm huynh muội cơ mà?
Mẫu thân ta từng đi qua một trận lửa dữ, từ đó dung nhan bị ngọn hỏa tai tàn nhẫn cướp mất. Phụ thân ta cũng chẳng có dáng vẻ khiến người đời vui mắt, gương mặt thô kệch đến mức mỗi lần bước ra ngoài đều dễ chuốc lấy những ánh nhìn né tránh. Bởi vậy, Ngụy Nguyên Kỳ đương nhiên cho rằng ta cũng sẽ mang một gương mặt đáng sợ như thế. Trước ngày hôn sự của chúng ta thành, hắn đã gấp gáp cưới một cô nương khác về làm chính thê. “Nếu nàng ta còn muốn bước vào Ngụy phủ, cùng lắm chỉ có thể làm thiếp.” “Chỉ cần nghĩ tới chuyện đêm nào cũng phải nhìn một gương mặt xấu xí ở bên gối, ta đã thấy mất sạch hứng thú.” Bằng hữu bên cạnh hắn nghe vậy thì bật cười trêu ghẹo: “Nếu cô nương Trần gia kia thật ra lại là một mỹ nhân thì sao? Huynh sẽ không hối hận chứ?” Ngụy Nguyên Kỳ im bặt trong chốc lát. Hắn chậm rãi đưa tay vuốt cằm, vẻ mặt như bị một ký ức xa xưa khe khẽ níu lại. “Mỹ nhân đẹp nhất thế gian này, ta đã từng được gặp rồi.”
Từ nhỏ, ta đã có một bí mật. Ta có thể nhìn thấy yêu quái. Những con mèo hoang trong cung có đôi lúc sẽ mọc thêm hai chiếc tai cáo, mấy con cá chép trong ngự hồ thỉnh thoảng lại biến thành những đứa trẻ mập mạp chỉ cao đến đầu gối, còn cây hòe già trước điện Thái Hòa mỗi đêm đều hóa thành một ông lão râu bạc, chống gậy đi dạo quanh cung. Nhưng bọn họ đều là yêu quái tốt. Ta biết. Cho nên ta chưa từng nói với ai. Cho đến ngày dự quốc yến năm ta tám tuổi. Ta nhìn thấy bên cạnh phụ hoàng có thêm một nam nhân. Người ấy mặc áo trắng như tuyết, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ. Đôi mắt dài hẹp, đuôi mắt hơi nhếch lên, như mang theo ba phần ý cười, bảy phần phong lưu. Điều khiến ta kinh hãi nhất là… Sau lưng hắn có chín chiếc đuôi hồ ly đỏ rực đang phe phẩy. Ta lập tức đứng bật dậy, chỉ thẳng vào hắn. “Phụ hoàng! Hắn là một con hồ ly tinh!” Cả đại điện bỗng yên tĩnh. Tiếng đàn ngừng lại. Tiếng chén rượu chạm nhau cũng biến mất. Mọi người nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc. Phụ hoàng đen mặt. “Làm càn!” Ngài đập mạnh xuống bàn. “Đây là Quốc sư mới được trẫm mời về, tinh thông thiên văn địa lý, biết bói cát hung, sao có thể là yêu vật?” Ta sốt ruột đến mức giậm chân. “Con không nhìn nhầm! Hắn có đuôi! Chín cái cơ!” Phụ hoàng càng tức hơn. “Úp mặt vào tường sám hối!” Ta: “…” Đúng lúc ấy, người bị ta tố cáo lại khẽ bật cười. Giọng hắn rất êm tai. “Trưởng công chúa điện hạ còn nhỏ, trẻ con nói năng vô tâm, bệ hạ không cần nổi giận.” Hắn cười đến độ đôi mắt cong cong. Nhưng trong mắt ta, đó chính là nụ cười của một con hồ ly già. Ta tức đến nghiến răng. Đồ hồ ly tinh!
Nữ thần dịu dàng thanh nhã giữa chốn nhân gian × Chú cún đáng thương Ta nuôi nam chính thành phế vật rồi. Lẽ ra hắn phải chăm lo triều chính, gánh vác giang sơn xã tắc mới đúng. Vậy mà đến ngày đại hôn, hắn lại đè ta, một nữ phụ độc ác xuống giường, chất vấn vì sao ta không thể chỉ sủng ái một mình hắn. Hắn vừa đỏ hoe mắt vừa khóc, lưu luyến cọ nhẹ bên tai ta. Dù trong tay nắm đủ quyền thế để khuynh đảo thiên hạ, vậy mà hắn vẫn không dám hôn xuống. Chỉ sợ ta sinh lòng chán ghét, bỏ hắn mà đi. “Thần nữ tỷ tỷ... xin tỷ.” “Hãy sủng ái ta như trước đây, được không?”
Tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời kinh thành, kéo theo một trận mưa to gió lớn mịt mù đất trời. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, tiếng la hét thất thanh của hỉ bà vang lên phá vỡ cả tiếng mưa dội: “Nguy rồi! Nguy rồi! Khiêng nhầm kiệu hoa rồi!” Người nhà họ Giang chúng tôi nghe vậy liền ngớ người, vội vã chạy ra sân. Cha ta nhíu mày hỏi lớn: “Nhầm gì cơ? Tân nương tử, cô nương nói gì thế?” Hỉ bà đập tay bành bạch vào đùi, mặt mày tái mét, giọng run rẩy: “Kiệu hoa! Kiệu rước về không phải là Trương Tam Nương ở thành đông! Mà là... kiệu của phủ Lễ bộ Thượng thư! Trời đất ơi, hôm nay thiên kim Thượng thư xuất giá lấy Trạng nguyên, mưa to gió lớn nên khiêng nhầm cửa rồi!”
Đột nhiên nhận ra trong đám con cháu ở nhà, mỗi mình là còn độc thân. Mẹ tôi bắt đầu rục rịch lên lịch xem mắt cho tôi vào dịp Tết này. Sực nhớ đến ông anh trai nuôi đã năm năm rồi chưa về nước, tôi liền nảy ra một kế hoãn binh. Tôi giả vờ mếu máo, khóc lóc: "Anh bảo anh sẽ cưới con mà." "Đời này trừ anh ra thì con không lấy ai hết." "Ngoài anh ấy ra, con chẳng thèm ai đâu." Mẹ tôi không nói không rằng, chỉ cắm cúi bấm điện thoại liên tục. Ngay đêm hôm đó, anh trai thả nhẹ một bức ảnh chụp màn hình vé máy bay qua cho tôi: [Ừ.] [Chờ anh.]
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết chữa lành, trở thành nữ chính có nhiệm vụ cứu rỗi nam chính. Nam chính mặc nguyên một cây đen, lầm lũi bước thẳng vào màn mưa. Miệng tôi còn chạy nhanh hơn cả não. "Ối chà, em trai dầm mưa kìa." Đến mùa đông, anh ta vẫn xắn quần để lộ một đoạn mắt cá chân trắng trẻo. Tôi lại không nhịn được buột miệng. "Đúng là thích ra vẻ. Kiểu này sớm muộn gì cũng bị thấp khớp." Hệ thống: 【... Cái kiểu của cô thì đúng là không làm nổi nữ chính cứu rỗi rồi.】
1. Năm Tịch Nghiệp đón tôi về nhà, tôi chỉ mười bốn tuổi, mẹ tôi vừa mới mất do tai nạn xe. Anh ta cầm chiếc ô màu đen đứng ở cửa đồn cảnh sát, hỏi tôi: “Em muốn về nhà với tôi không?” Lần đầu tiên nhìn thấy anh ta tôi liền biết, anh ta chính là nam nghệ sĩ bị mẹ tôi bao nuôi trong lời đồn. Chỉ là không ngờ, người đàn ông mẹ tôi thích, tôi cũng sẽ thích. 2. Sau đó tôi gia nhập giới giải trí, bê bối với thần tượng đang nổi tiếng, đóng cảnh hôn với minh tinh có lượng fans hùng hậu, chỉ hy vọng anh sẽ ghen, nhưng biểu hiện của anh giống hệt bình thường. Mãi cho đến lần đó tôi diễn cảnh hôn, đạo diễn nói không thể quay đánh lừa thị giác, thế là Tịch Nghiệp liền dẫn tôi đi ngay trước mặt mọi người. Anh áp tôi vào góc tường, giọng nói kiềm chế mà trầm thấp: “Mộc Mộc, anh sẽ điên.” Hoá ra đoạn tình cảm này, không chỉ mỗi mình tôi trầm luân.
Chồng tôi là một người có nhu cầu sinh lý cực cao, không may anh ấy bị mất trí nhớ, vừa tỉnh lại đã hỏi tôi là ai. Nhớ tới thể lực dồi dào cùng đủ loại tư thế "lạ đời" của anh ấy, tôi buột miệng nói dối: "Em là em gái anh." Bùi Sóc tin thật, bắt đầu cuộc sống anh thương em quý với tôi mỗi ngày. Đúng lúc tôi đang thầm cảm thán vì cuối cùng cũng không phải thức đêm để "làm chuyện ấy" nữa, thì tôi lướt thấy một bài đăng. [Phát hiện mình có cảm xúc với em gái, tôi phải làm sao đây?] Bình luận được nhiều người ủng hộ nhất: [Mày định tu theo đường súc sinh à?] [Cắt cổ tự tử đi.] [Hy vọng mày đang nói về phim hoạt hình.] Tôi ở dưới bình luận châm dầu vào lửa: [Thế thì làm sao được? Chỉ có nước đi thắt ống dẫn tinh thôi.] Một tuần sau, Bùi Sóc chui vào chăn của tôi: "Em gái đừng sợ, anh đã đi thắt ống dẫn tinh rồi." "..." Hay lắm, mất trí nhớ rồi mà vẫn không quên được "sở thích" cũ.
Sau khi thành hôn, ta mới biết phu quân có một người huynh trưởng sinh đôi. Hắn là người đứng đầu quan văn, tính tình nham hiểm, lạnh lùng vô tình. Khác xa với người phu quân dịu dàng, chu đáo của ta. Mấy ngày trước, ta không cẩn thận bị nhiễm phong hàn, hôn mê suốt một ngày một đêm. Cũng may có phu quân những ngày qua chăm sóc không rời nửa bước, ta mới có thể bình phục hoàn toàn. Trong lòng ta thầm cảm thấy may mắn. May mà người ta gả là phu quân, chứ không phải người huynh trưởng đáng sợ kia của chàng. Buổi tối, ta từng cảm thán như vậy với phu quân. Trên giường, chàng đặc biệt ra sức. Ngày thứ hai, ta ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao ba sào. Chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn, nha hoàn đã mang đến một bức thư. Trên thư viết: “Phù nương, công việc ở Giang Nam đã xong, ba ngày sau ta sẽ về phủ, nàng chớ mong nhớ.” Người ký tên ở cuối thư, chính là phu quân của ta.