Truyện Ngược

Truyện Ngược tại Lão Phật Gia

Cố Nhân Đã Khác, Không Quay Đầu

Ngày ta trở về kinh thành, nữ nhi trốn sau lưng Nguỵ Như Hành, không chịu gọi ta một tiếng mẫu thân. Thẩm Đình Thời nhìn ta rất lâu, câu đầu tiên mở miệng nói lại là: "Nàng ở bên ngoài ba năm, liệu có còn giữ trọn trinh tiết? Còn nhớ mình là thê tử nhà họ Thẩm hay không?" Thế nhưng ba năm trước, chính tay hắn đã báo tử ta với danh nghĩa vong thê. Ta vì hắn trao một cuốn sổ sách bí mật bảo toàn con đường quan lộ, trên đường về gặp phải lũ quét mà bị cuốn xuống lòng sông. Sau khi dưỡng khỏi vết thương, ta nhờ người gửi thư về kinh, xin hắn nói với nữ nhi rằng ta chưa từng bỏ rơi con. Thế nhưng thứ ta chờ được lại là tin tức Thẩm gia tái giá cưới vợ mới. Về sau Chu Định Sơn hỏi ta: "Còn chờ nữa không?" Ta nhìn cơn mưa đêm miên man không dứt nơi Điền Nam: "Không chờ nữa." Ngày ta trở lại kinh thành, Thẩm Đình Thời đã đưa Nguỵ Như Hành lên làm chính thất, nữ nhi cũng gọi nàng ta là mẫu thân. Sau này Thẩm Đình Thời rốt cuộc cũng hối hận, hỏi ta nếu năm đó hắn kiên trì tìm kiếm thêm một thời gian, liệu mọi chuyện có khác đi không. Người đàn ông phía sau ta vén rèm bước vào, nụ cười tùy ý tản mạn: "Thẩm đại nhân." "Phu nhân của ta đi đường mệt mỏi rồi, có lời gì, cứ nói với ta."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Từ Hôn Với Tam Gia

Văn án: Phụ thân ta từng thay Tiểu tướng quân đỡ mười mũi tên, vì vậy ta trở thành vị hôn thê của Tiểu công tử nhà Tướng quân. Ta hiểu rõ, ta chỉ là một nha đầu lớn lên nơi thôn dã, vốn không xứng với Thiếu gia. Thiếu gia bảo ta đừng nghĩ nhiều, nói rằng sau này chàng sẽ đối đãi với ta thật tốt. Thiếu gia quả thực rất hoàn mỹ, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, chỉ là không thích cười. Hôm ấy, Thiếu gia đích thân bảo ta khoác chiếc áo choàng da hồ ly trắng quý giá, rồi đưa ta đến dự tiệc mừng sinh thần của Biểu cô nương. Ta vừa đặt chân đến, tất cả các vị thiên kim tiểu thư đều cười nghiêng ngả, ngay cả Thiếu gia cũng cười. Về sau ta mới biết, Biểu cô nương từng nói với Thiếu gia rằng đôi mắt của ta vừa đen vừa sáng, rất giống con chó trắng nhỏ nàng mới nuôi không bao lâu. Thiếu gia vẫn luôn ghi nhớ câu nói ấy trong lòng, quyết định dành cho Biểu cô nương một niềm kinh hỉ. Thì ra Thiếu gia không phải không thích cười, chỉ là không thích cười với ta.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Ta Không Chờ Hoa Lê Nở Nữa

Văn án: Có một nữ tử thanh lâu si mê phu quân của ta suốt năm năm. Phu quân vẫn luôn biết rõ chuyện ấy, hơn nữa còn vô cùng chán ghét nàng. Chàng từng nói, nữ tử không biết tự trọng như vậy khiến người người đều chê ghét. Thế nhưng, khi nàng hoàn toàn tuyệt vọng, chuẩn bị tiếp khách, chàng lại như phát điên lao đến cứu nàng, bỏ mặc ta giữa yến tiệc mừng sinh thần. Về sau, khi ta mang thai được ba tháng, chàng đích thân ban cho ta một chén canh hoa hồng. Chàng nói: "Xin lỗi nàng, nhưng đứa con đầu tiên của ta nhất định phải do Ngọc Nhi sinh hạ." Thật nực cười. Chàng chỉ là một thư sinh, nếu không có ta, vị Trưởng công chúa này, làm chỗ dựa phía sau, thì rốt cuộc có thể đi được bao xa?

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Buông Tay Người Không Tốt

Mang bài tập đến cho cậu bạn thanh mai trúc mã đang sốt, trước mắt tôi bỗng xuất hiện mấy dòng chữ lơ lửng như phụ đề: [Chính là tối nay, nữ phụ bị nam chính đẩy vào bi kịch mang thai, cuối truyện chết trên bàn phẫu thuật của một phòng khám nhỏ.] Tôi đứng sững tại chỗ. Ngay lúc đó, cánh tay rắn chắc của Giang Dã đột nhiên vòng qua eo tôi. Cằm anh đặt lên vai tôi, giọng khàn khàn, lười biếng, lại mang theo vẻ ám muội mơ hồ: “A Vũ, anh khó chịu quá, tối nay ở lại với anh nhé?”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nước Sông Băng Giá, Hận Ý Ngập Trời

Tôi là thuốc xoa dịu của Hoắc Lẫm. Anh ta nổi tiếng hung dữ, chỉ có một Beta cần tiền không cần mạng như tôi mới chịu nổi. Thế nhưng hôm đó, khi vô tình thấy anh cẩn thận từng chút một nắm lấy tay một Omega, tôi mới bừng tỉnh hiểu ra. Không phải anh không biết dịu dàng, chỉ là tôi không xứng mà thôi. Nhìn số dư tài khoản đã lên đến bảy chữ số, tôi nghĩ, đã đến lúc mình phải rời đi rồi.  

0.0
8 ch
Hào Môn Thế Gia
Thuận Tay Cứu Mỹ Nhân Ốm Yếu, Nào Ngờ Lại Là Ma Vương

Tôi là một thiên thần mê cái đẹp. Trên đường đi chinh phạt Ma Vương, tôi tiện tay cứu một mỹ nhân yếu ớt bệnh tật. Sau đó khi đánh đến ma cung, đại quân Ma tộc lại đồng loạt quỳ xuống trước mặt chúng tôi: “Cung nghênh Ma Vương trở về! Vị thiên thần này là tù binh của ngài sao?” “?” Tôi đờ người quay đầu lại. Nhân loại yếu ớt đứng cạnh vòng tay ôm lấy eo tôi, khẽ cười: “Không, anh ấy là vương hậu của ta.”  

0.0
8 ch
HE
Sau Khi Chết Mới Biết Đỉnh Lưu Yêu Tôi

Tôi trùng sinh rồi. Trùng sinh vào thời điểm trước khi Kỳ Mạn biết tôi là gay. Kiếp trước, tôi như một trò hề đuổi theo cậu ta suốt một năm trời. Cậu ta dựa vào việc xào xáo CP với tôi để trở nên bạo hồng. Quay đầu một cái, cậu ta lập tức dùng phốt xu hướng tính dục của tôi để thanh lọc fan. Cuối cùng, tôi bị fans cuồng đuổi theo ép xe, bỏ mạng trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Khung chat ghim trên cùng vẫn dừng lại ở tin nhắn của Kỳ Mạn. [Phác Uẩn, đừng đeo bám tôi nữa. Đồng tính luyến ái thực sự rất buồn nôn.] Đời này, tôi chỉ muốn làm một đồng nghiệp xa lạ nhất của cậu ta. Thế nhưng trong đêm tối, kẻ từng chán ghét tôi đến cực điểm lại bò lên giường, siết chặt lấy eo tôi, "Phác Uẩn, em nhớ anh rồi." ... Đã nói là buồn nôn rồi kia mà?

0.0
10 ch
HE
Chỗ Ngồi Trong Sinh Nhật Mẹ Chồng

Trong bữa tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của mẹ chồng, vị trí chính đáng lẽ thuộc về tôi, lại bị cô thư ký nhỏ của anh ta ngồi mất. Cô ta cười nói rạng rỡ, còn tôi thì bị chồng gạt sang một bên chỉ bằng một câu nhẹ tênh: “Em bế con không tiện, sang bàn bên kia ngồi đi.” Tôi không chần chừ dù chỉ một giây, lập tức nhắn tin cho luật sư: “Giúp tôi chuẩn bị một bản thỏa thuận phân chia tài sản. Ngay bây giờ.” Nhìn thấy bản thỏa thuận, Cố Hàn lập tức bật cười vì tức giận. “Chỉ là một chỗ ngồi thôi mà, em có cần làm quá lên thế không?” “Em còn định vô lý đến bao giờ nữa?” Tôi lạnh nhạt đáp: “Không sao, sau này sẽ không còn ai gây chuyện với anh nữa đâu.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Kéo Nhầm Luật Sư Đối Thủ Lên Giường

Bị ép cưới suốt năm năm trời, mức tiêu chuẩn của mẹ tôi đã tụt không phanh từ "Phải kết hôn" xuống còn "Chỉ cần dắt được một sinh vật còn thở về là được".   Con bạn thân nhìn không nổi nữa, bèn chi hẳn ba triệu đồng thuê cho tôi một anh người yêu hờ.   Cao một mét tám lăm, lai Tây, cơ bụng tám múi cuồn cuộn, đạt đánh giá 5 sao tuyệt đối trên nền tảng.   Đêm ra sân bay đón người, tôi lỡ uống quá chén, vơ đại một ông anh rồi kéo thẳng xống xếch vào khách sạn.   Sờ đúng phóc cơ bụng, mặt mũi cũng chuẩn chỉnh, tôi còn thầm nghĩ bụng: Đúng là tiền nào của nấy, ba triệu này chi đáng đồng tiền bát gạo thật!   Nào ngờ sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cầm tấm danh thiếp trên tủ đầu giường mà tay run như cầy sấy.   Tấm thiếp màu xanh sẫm ép kim sang trọng, nổi bật lên hai chữ: Chu Yến.   Luật sư bên phía đối thủ! Thứ Hai tuần sau lên tòa đấu nhau!   Đúng lúc này, màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn thoại của Thẩm Niệm nổ tung: 【Mày ơi! Anh người mẫu đợi mày ở sân bay cả đêm kìa! Rốt cuộc mày đang ở xó nào đấy?!】   Tôi thẫn thờ cúi đầu nhìn xuống xương quai xanh của người đàn ông bên gối — ba vết cào tươi rói vẫn còn hằn rõ.   Rồi lại nhìn sang điện thoại mình — Màn hình khóa không biết đã bị đổi thành ảnh hai bàn tay đang đan chặt vào nhau từ bao giờ.   Đêm qua rốt cuộc đã xảy ra cái quái gì vậy???   Và quan trọng là... vị luật sư đối thủ kia, sao mấy vết cào trên cổ anh ta trông lại giống như đang mỉm cười thế này?  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Chồng Ngoại Tình Bị Tiểu Tam Cấm Sừng

Vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi dùng tài khoản đặt đồ ăn của chồng chọn hai ly trà sữa, rồi bảo anh ta thanh toán. Một tiếng sau, nữ thư ký của chồng tôi đăng một dòng trạng thái mới. “Giám đốc Lục đúng là… người ta đang giảm cân mà còn bắt uống liền hai ly trà sữa.” Tôi theo bản năng nhìn lại đơn hàng, còn chồng tôi thì bình thản giật điện thoại về. “Mấy hôm trước đặt đồ ăn linh tinh quá, Trần Dao vô tình đặt địa chỉ nhà cô ấy thành mặc định.” “Cũng tội cô ấy, chẳng biết gì mà tự dưng phải nhận hai ly trà sữa.” Tôi vẫn giữ nguyên sắc mặt, rút chìa khóa mở chiếc két sắt phía sau lưng. Bên tai còn vang lên giọng trách móc của Lục Cảnh Thần. “Em cũng thật là, đặt hàng mà không chịu kiểm tra kỹ.” Anh ta vừa dứt lời, tôi đã lấy từ trong két ra một xấp giấy tờ. Tôi ký tên vào trang cuối cùng, rồi đưa thẳng cho Lục Cảnh Thần. Khi nhìn thấy ba chữ “Đơn ly hôn” trên trang bìa, Lục Cảnh Thần thoáng khựng lại. “Chỉ vì giao nhầm địa chỉ thôi à?” Tôi không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên đáp: “Đúng vậy, chỉ vì giao nhầm địa chỉ.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Quy Tắc Bao Lì Xì Đỏ

Trong nhóm đang phát bao lì xì ăn mừng, đột nhiên hiện lên thông báo của nhóm:   [Nhóm vừa thêm quy tắc mới: Ai giành được lì xì hạng nhất chắc chắn phải chết!]   [Hạng hai tiếp tục phát lì xì, không phát chắc chắn phải chết!]   [Cho đến khi không còn ai có thể phát lì xì, sẽ cập nhật quy tắc tiếp theo của nhóm.]   Khi thông báo vừa phát ra, những chiếc bao lì xì đã bị cướp sạch.   Người bạn học cũ ngồi cạnh tôi thét lên.   “Mẹ kiếp, giật được 50 tệ, vận may đỏ thế không biết!”   Cậu ta chính là người giành được bao lì xì hạng nhất.   Giây tiếp theo, cậu ta bị ép nổ tung giống như quả cà chua nhét vào máy ép trái cây.   Máu tươi bắn lên màn hình, còn đỏ hơn cả bao lì xì.   Đoạn chat tự động làm mới một tin nhắn.   [@Hạng hai Tiếp tục phát lì xì.]

0.0
11 ch
Nữ Cường
Giang Nam Yên Vũ Đợi Người Sang

Chương 1 "Ngươi có phải là Lâm Như Yên, nữ nhi của Lâm Hoán không?" Lão thái giám cầm thánh chỉ đứng ở cửa Lâm phủ, giọng nói cao vút, mang theo vài phần kiêu ngạo lạnh lẽo. Lâm gia bất ngờ gặp tai họa lớn. Nghe đâu Lâm đại nhân làm một bài thơ vi phạm húy kỵ của Hoàng thượng, lại bị kẻ tiểu nhân sao chép lại đem đi tố giác, khiến Long nhan nổi giận, hạ lệnh đày ải toàn bộ Lâm gia ra biên cương. Lâm gia Chủ thượng, Phu nhân cùng Thiếu gia đều đã bị tống vào đại lao. Còn vị Tiểu thư này vừa mới từ nhà bà ngoại trở về, lúc này quan quân tới chính là để bắt cô đi.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Bị Ép Làm Thiếp, Nhiếp Chính Vương Đích Thân Đến Đón Dâu

Tổ tiên Cố gia có một gia quy đã truyền lại từ trăm năm nay. Khi thành thân, tân nương tử bước qua cửa phải bước qua ba chậu lửa. Lửa cháy càng vượng, ngụ ý cuộc sống phu thê sau này sẽ càng hưng thịnh. Ngày thành thân cùng Cố Doãn Chu, ta vô cùng cẩn trọng, chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất. Nào ngờ vẫn bị khói từ chậu lửa xông lên làm sặc, nhịn không được mà ho vài tiếng. Vừa định nhấc chân bước qua, một bóng người chợt lao ra chắn ngay trước mặt ta, liên tiếp nhảy qua cả ba chậu lửa. Vì động tác quá mạnh bạo, chậu lửa bị lật úp văng tung tóe xuống đất. Tống Uyển Ninh cười đầy phóng túng, hất cằm nhướng mày với Cố Doãn Chu: "Cố huynh, quy củ gia tộc của huynh cũng đâu có khó gì." "Chỉ dăm ba cái chậu lửa mà tẩu tẩu ngay cả chút khói này cũng chịu không nổi. Yếu ớt nhõng nhẽo thế này, sau khi gả vào phủ rồi thì làm sao san sẻ nỗi lo cùng Cố huynh đây?" Nhìn mớ hỗn độn vương vãi đầy đất. Ta tức đến run rẩy cả người, giật phăng khăn trùm đầu, định sai người đuổi thẳng cô ta ra ngoài. Cố Doãn Chu lại nhíu mày cản ngang trước mặt Tống Uyển Ninh, ánh mắt đầy vẻ trách cứ nhìn ta: "Uyển Ninh tính tình vốn hào sảng không câu nệ, cô ấy không hề có ác ý, nàng cần gì phải hẹp hòi chi li như vậy?" Nói xong, hắn hờ hững liếc nhìn mấy chậu lửa đã tắt ngấm trên đất. "Nếu lửa đã tắt, ắt hẳn là liệt tổ liệt tông không vui, sau này chọn lại một ngày lành tháng tốt khác cử hành lại hôn lễ là được." Ta bật cười mỉa mai, cõi lòng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cố Doãn Chu không hề biết rằng, giữa chúng ta làm gì còn "sau này" nữa. Người ấy đã nói rồi, nếu lần này ta không thể gả vào Cố gia. Ngài ấy nhất định sẽ không buông tay ta ra nữa.  

0.0
7 ch
Gia Đấu
Điều Ước Ngày Sinh Nhật

Vào sinh nhật năm tôi tròn mười tám, mẹ đã vượt qua hai ngọn núi chỉ để mua cho tôi một chiếc bánh kem. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy bánh sinh nhật. Nhưng tôi vẫn cố nuốt nước miếng, ngồi trước ánh nến le lói, âm thầm ước một điều. Tôi mong ông trời có thể để tôi ngủ một giấc, rồi khi tỉnh lại sẽ ở trong một hoàn cảnh không còn phải bận tâm chuyện cơm áo. Tôi có thể toàn tâm toàn ý học hành, thi đỗ Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, sau đó sống một cuộc đời rực rỡ. Tối hôm ấy, tôi ngủ một giấc sâu đến lạ. Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đã trở thành một người phụ nữ ba mươi hai tuổi. Chồng tôi đẹp trai, phong độ. Con trai tôi thông minh, đáng yêu. Chỉ có điều… Bọn họ đều không yêu tôi. Nhận ra chuyện đó, tôi thậm chí chẳng thấy đau lòng. Dù sao thì tôi của năm mười tám tuổi, trong lòng chỉ muốn tiến về phía trước, làm sao có thể yêu thương họ được chứ?  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Niệm Niệm

Vì không kịp nấu bữa tối cho chị, ba lại nổi trận lôi đình, quát đuổi tôi ra khỏi nhà. [Hai vợ chồng trẻ này đúng là vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu. Đuổi con gái út ra ngoài xong lại thấp thỏm lo lắng, muốn con quay về mà không chịu xuống nước, dễ thương chết mất.] [Lần đầu tiên tổng tài nhà chúng ta và chim hoàng yến nhỏ làm ba mẹ, nhìn cảnh họ luống cuống trước con gái tuổi dậy thì mà cưng xỉu. Làm con gái của họ chắc hạnh phúc lắm.] [Con gái út này sao bướng thế? Tổng tài chỉ đang chờ con bé nhận sai thôi mà. Ông ấy còn đặc biệt mang quà từ nước ngoài về cho nó nữa, đúng là một ông bố có lòng!] Nhìn những dòng bình luận bay kín trước mắt, tôi đẩy cửa bước vào nhà. Ba mẹ và chị đang vui vẻ cười nói, cùng nhau mở quà. Vừa thấy tôi, ba lập tức bước tới túm lấy tôi. “Mau qua đây xin lỗi! Vì con mà chị con bị đói, vì con mà mẹ con khóc.” Tôi lảo đảo, không đứng vững, ngã nhào xuống, đầu đập mạnh vào bàn trà. Trước mắt tối sầm lại, nhưng tôi vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng, khẽ hỏi: “Có quà cho con không?” Một cái tát nữa hung hăng giáng xuống mặt tôi. “Quà cái gì! Cái gì con cũng muốn tranh với chị con à?” Tôi lau nước mắt. Đúng là tôi ngu thật. Lại để mấy dòng bình luận kia lừa thêm một lần nữa.  

0.0
8 ch
HE
Tráo Hồn Đoạt Mệnh

Ngày cung biến, trưởng tỷ bắt đổi y phục với Tấn Vương Pho, rồi bị quân phản loạn chém đầu. Sau này, Tấn Vương đăng cơ, Vương phi được phong làm Hoàng hậu. Người trong Kinh thành ai nấy đều nói ta tốt số, dựa vào ân cứu mạng của tỷ tỷ, Hoàng hậu nhất định sẽ chỉ cho ta một mối nhân duyên tốt. Lúc trong cung sai nữ quan đến hỏi ta đã có người trong lòng chưa, ai nấy đều cho rằng ta sẽ nói ra cái tên Kỷ Hành. Dù sao ta cũng từng đuổi theo sau lưng hắn suốt ba năm, hai nhà cũng đã có ý kết thân. Nếu được ý chỉ ban hôn, lại càng làm cho mối duyên này thêm phần vẻ vang. Thế nhưng ta lại vượt qua ánh mắt đầy tin chắc của Kỷ Hành, từng chữ từng câu cất lời: "Ta muốn gả cho tỷ phu, dù làm thiếp cũng được."  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Phát Hiện Tình Nhân Và Con Riêng Của Chồng Nhờ 1 Xu

Từ sau khi kết hôn, cứ đúng ngày mùng 1 hằng tháng, Cố Ngôn lại chuyển cho tôi 13.145,21 đồng. Anh bảo, đó là lời hẹn ước của anh: “Một đời một kiếp, anh chỉ yêu mỗi mình em.” Mãi đến ngày hôm ấy, cô bạn thân đưa con trai đến nhà tôi chơi. Cậu bé nhìn thấy tin nhắn ngân hàng bật lên trên màn hình điện thoại tôi, rồi ngây thơ hỏi: “Dì ơi, câu ‘Anh yêu em’ của chú hình như bị thiếu một xu rồi đúng không ạ?”  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Tình Yêu Đến Muộn Của Lục Tổng

Tháng thứ hai sau khi được nhà họ Thẩm đưa về, tôi và Lục Tranh kết hôn. Alpha thần sắc Lãnh đạm, ném cho tôi một tấm thẻ: "Tôi không muốn sống hết phần đời còn lại với một người mình không hề quen biết. Số tiền trong thẻ này coi như bồi thường cho cậu, ba năm sau khi hợp tác ổn định lại, chúng ta sẽ ly hôn." Về sau tôi ngoài ý muốn mang thai, Lục Tranh xoa bụng tôi, không tự chủ được mà tưởng tượng về tương lai, "Rảnh rỗi chuyển sang một ngôi nhà lớn hơn nhé, không biết là bé trai hay bé gái nữa, cậu đã nghĩ xong tên chưa?" Tôi lắc đầu. Tên của con, tôi không đặt nữa đâu. Thằng bé ra đời rồi, tôi cũng phải rời đi.  

0.0
11 ch
HE
Năm Tháng Đều Có Hình Bóng Anh

Theo đuổi Tần Sở suốt bao nhiêu năm qua, cuối cùng tôi cũng hoàn toàn từ bỏ, ngoan ngoãn đến buổi xem mắt mà mẹ sắp xếp.   Vừa kết bạn với "thanh niên ưu tú hoàn hảo" mà mẹ tôi hết lời khen ngợi, câu đầu tiên đối phương nhắn sau khi chào hỏi là:   "Ồ, anh nhớ ra em rồi. Hồi tiểu học em rủ bạn cùng lớp leo cây ở trường, kết quả bị ngã gãy mất hai cái răng cửa. Có đúng là em không?"   Tôi: ???  

0.0
18 ch
Ngôn Tình
Cửu Ca

Mẫu thân ta vốn có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp. Nào ngờ vào ngày chợ phiên năm ấy, đôi mắt ấy lại lọt vào mắt xanh của Tiên Cơ, khiến người bị ả ta nhẫn tâm ra tay móc mất hai mắt. Mười năm sau, ta lên núi bái sư, vừa vặn lại được chính Tiên Cơ chọn trúng.  Khi ấy, ả ta mỉm cười dịu dàng, cất tiếng hỏi ta có nguyện ý làm đồ đệ của ả ta hay không. Nhìn vào đôi mắt giống mẫu thân như đúc trên gương mặt kia, ta chắp tay hành lễ, cung kính thưa rằng: "Chuyến lên núi này của đồ nhi, vốn dĩ là vì Người." Thiếu nợ thì phải trả tiền, giết người thì phải đền mạng.    

0.0
7 ch
HE
Trầm Thủy Hương Đến Muộn

Năm thứ hai mươi thay trưởng tỷ vào cung, ta đứng hàng quý phi. Ta từng nếm vải phương Nam, từng thưởng rượu ngon Tây Lương. Duy chỉ có trầm thủy hương Tây Vực năm nào cũng tiến cống, ta chưa từng được thấy. Ta từng hỏi thiên tử. Hắn chỉ nhàn nhạt cười: “Vân Y, thứ không thuộc về nàng thì đừng cưỡng cầu.” Sau này, ta mới biết, hương liệu đều bị hắn đưa cho trưởng tỷ. Chỉ vì trưởng tỷ thích xông hương. Nàng không thích vải, cũng không thích rượu, cho nên mới đến lượt ta. Ta u uất suốt nhiều năm. Lúc lâm chung, thiên tử dịu giọng hỏi di nguyện của ta. Ta nói, muốn ngửi thử mùi trầm thủy hương. Hắn thay cho ta bộ y phục cũ của trưởng tỷ, nhìn hàng mày đôi mắt của ta, lắc đầu khẽ thở dài: “Không được, hương liệu chỉ có thể là của trưởng tỷ nàng.” “Rốt cuộc cũng chỉ là thế thân, đến nửa phần của nàng ấy cũng không bằng. Vân Y, kiếp sau đừng thay trưởng tỷ nàng vào cung nữa.” Ta u uất mà ch/ ế/ t. Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày Hoàng thượng tuyển phi. Khi ngón tay thiên tử chỉ về phía ta, ta siết chặt lòng bàn tay, cúi mắt dập đầu: “Thần nữ phúc mỏng, không dám trèo cao thiên tử.”

0.0
8 ch
Gia Đấu
Vì Sao Ta Lại Phải Đợi Ngươi Ba Năm

Ngày "ánh trăng sáng" trong lòng Thẩm Hoài Chi từ Giang Nam trở về kinh thành, việc đầu tiên hắn làm chính là tìm ta hủy hôn. Hắn nắm lấy tay ta, dịu dàng cất lời: "Vãn Đường thân thể yếu đuối, ở Giang Nam dưỡng bệnh ba năm, nay vừa trở về, ta làm sao nỡ để nàng ấy chịu phận làm thiếp." "Hôn ước giữa ta và nàng tạm thời gác lại đã. Đợi ta sắp xếp ổn thỏa cho Vãn Đường, ba năm sau sóng gió dịu xuống, ta sẽ lại nghênh đón nàng vào cửa." "Đến lúc đó nàng ấy là chính thất, nàng là bình thê, hai người muội muội tỷ tỷ xưng hô với nhau, chẳng phải vẹn toàn lắm sao?" Ta siết chặt chiếc khăn trùm đầu màu đỏ thêu dở hình uyên ương vờn nước, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, đau đến nhói lòng. Nhưng trên mặt ta lại nở nụ cười ngoan ngoãn, dịu dàng: "Mọi chuyện đều nghe theo Thẩm ca ca." Quay lưng đi, ta liền gả cho vị vương gia ăn chơi ngông nghênh, bất trị bậc nhất chốn kinh thành.

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Kiến Cơ Tuỳ Hữu

Chàng thanh niên đầy nhiệt huyết từng bị chính thân phụ vu oan năm xưa, giờ đây đã trở thành một chưởng ấn thái giám quyền khuynh triều野, nắm giữ đại quyền hoàng gia, thậm chí còn thay mặt Hoàng đế ban hành thánh chỉ. Giờ đây, khi đã bước vào thâm cung với tư cách là Hoàng hậu, ta lại cảm thấy như mình đang sa vào hang hùm nanh cọp, và kẻ duy nhất ta có thể cầu cứu lúc này chính là hắn. "Chủ nhân, xin người hãy cứu ta..." "Khởi bẩm Nương nương, người định quỳ gối trước một kẻ tàn phế như thần sao?" ----------------------

0.0
9 ch
Nữ Cường
Chẳng Bằng Ngoảnh Lại, Chẳng Bằng Buông Tay

Ta cùng Lục Hoài Cẩn là thanh mai trúc mã. Tính hắn lạnh nhạt, chưa từng chịu thân cận với ta trước mặt người ngoài. Ta tặng hắn túi gấm, hắn chê đường kim mũi chỉ thô kệch, nhưng vẫn luôn đeo bên hông. Ta ngã đau đầu gối, hắn chê ta nũng nịu, nhưng lại cõng ta đi hết nửa con phố dài. Ai ai cũng nói tấm chân tình của ta đem trao nhầm cho tảng đá. Nhưng ta lại nghĩ, đá dẫu cứng đến đâu rồi cũng có ngày được ủ ấm. Mãi đến buổi yến tiệc trong cung, ta rót rượu cho hắn. Bằng hữu của hắn cười nói: "Lục huynh, vị hôn thê này của huynh thật chu đáo đấy." Lục Hoài Cẩn nhận lấy chén rượu, nét mặt nhạt nhòa. Thế nhưng, ta lại nghe thấy tiếng lòng của hắn. 【Nàng ta mà hiểu lễ nghĩa bằng một nửa A Dư thì tốt biết mấy.】 Ngón tay ta bỗng khựng lại. Hắn nhìn ta: "Làm sao vậy?" Tiếng lòng lại vang lên: 【Lại giả vờ tủi thân sao? Phiền phức.】 Ta nhìn hắn chằm chằm một lúc, rồi chợt mỉm cười. Chén rượu ấy, ta xoay tay kính cho Tam hoàng tử ngồi bên cạnh. "Điện hạ." "Thần nữ kính ngài một chén."

0.0
11 ch
Ngôn Tình