Văn án:
Phụ thân ta từng thay Tiểu tướng quân đỡ mười mũi tên, vì vậy ta trở thành vị hôn thê của Tiểu công tử nhà Tướng quân.
Ta hiểu rõ, ta chỉ là một nha đầu lớn lên nơi thôn dã, vốn không xứng với Thiếu gia.
Thiếu gia bảo ta đừng nghĩ nhiều, nói rằng sau này chàng sẽ đối đãi với ta thật tốt.
Thiếu gia quả thực rất hoàn mỹ, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, chỉ là không thích cười.
Hôm ấy, Thiếu gia đích thân bảo ta khoác chiếc áo choàng da hồ ly trắng quý giá, rồi đưa ta đến dự tiệc mừng sinh thần của Biểu cô nương.
Ta vừa đặt chân đến, tất cả các vị thiên kim tiểu thư đều cười nghiêng ngả, ngay cả Thiếu gia cũng cười.
Về sau ta mới biết,
Biểu cô nương từng nói với Thiếu gia rằng đôi mắt của ta vừa đen vừa sáng, rất giống con chó trắng nhỏ nàng mới nuôi không bao lâu.
Thiếu gia vẫn luôn ghi nhớ câu nói ấy trong lòng, quyết định dành cho Biểu cô nương một niềm kinh hỉ.
Thì ra Thiếu gia không phải không thích cười, chỉ là không thích cười với ta.