Truyện Ngược tại Lão Phật Gia
Trưởng tỷ nhất quyết bắt ta mặc y phục cũ của tỷ ấy, thay tỷ ấy đi gặp vị hôn phu. "Ta mới cập kê được hai năm, còn chưa chơi đùa thỏa thích đâu!" "Muội hãy thay ta đi xem mắt trước, sau này tìm lý do thoái hôn là được." Nói xong, tỷ ấy liền cùng các bạn thơ đi Giang Nam dạo xuân. Còn ta chẳng may rơi xuống nước ướt đẫm thân mình, lại được người kia cứu lên. Ta mất đi danh tiết, đành phải gả cho tỷ phu tương lai. Trưởng tỷ ở lại Giang Nam, một lần đi liền biền biệt suốt ba năm. Đến khi tỷ ấy trở về, lại cùng phu quân của ta vừa gặp đã yêu. Trưởng tỷ trách ta, nói ta đã cướp mất nhân duyên của tỷ ấy. Phu quân trách ta, bảo rằng năm xưa ta rơi xuống nước nhất định là cố ý quyến rũ. Ta không làm sao giải thích nổi, ngược lại còn bị thế tử đưa tới ngôi chùa hẻo lánh, sống sống bị chết rét. Chẳng một ai hay biết, ta khi ấy đã mang thai được ba tháng. Sau khi trùng sinh, ta chủ động trả lại y phục cũ cho trưởng tỷ: "Hôm qua muội bị trẹo chân mất rồi, không thể giúp tỷ tỷ được nữa."
Tôi và Lục Vân Tranh từng có một mối quan hệ không thể lộ ra ánh sáng: anh nuôi tôi ăn học, còn tôi ngủ với anh ấy. Sau này, anh nói muốn kết hôn sinh con rồi. Thế là đơn phương chấm dứt mối quan hệ này. Nhiều năm sau gặp lại, tôi theo chân giáo sư hướng dẫn đi tìm anh ấy kêu gọi đầu tư. Khi đã chếnh choáng hơi men, tôi ôm chặt lấy anh không buông: "Bây giờ mỗi tháng em kiếm được ba ngàn, chia cho anh hai ngàn, anh ngủ cùng em có được không?" Mọi người xung quanh bối rối giải thích: "Chắc là do Tổng giám đốc Lục trông quá giống người bạn trai cũ đã khuất của cô ấy." Mặt anh ấy đen như đáy nồi: "Cho nên, em đi rêu rao khắp nơi với người khác là tôi chết rồi hả?"
Dưới màn đêm đen kịt, bóng dáng già nua bước ra từ ánh đèn lờ mờ của căn phòng cũ kỹ. Bốn năm sau khi tôi qua đời, bà ngoại lục tìm được chiếc điện thoại cũ của tôi trong góc tủ. Lấy hết can đảm, bà bấm gọi vào số của Thẩm Hoài. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói lạnh lùng, châm biếm của Thẩm Hoài vang lên: "Tô Hà, đã bốn năm trôi qua rồi, giờ cô mới nhớ ra phải gọi cho tôi à?" "Sao thế, gã đại gia bao nuôi cô hết tiền rồi à? Nếu thiếu tiền thì tự đi mà bán thân, đừng có giở cái trò đáng thương đó ra với tôi." "Để tôi nói cho cô biết, tôi không muốn nhìn thấy cô dù chỉ một giây một phút nào nữa. Cho dù cô có chết đi, tôi cũng chẳng thèm bận tâm!" Người bà ở đầu dây bên này khựng lại, ngơ ngác trước những lời nhục mạ cay nghiệt. Dáng người khom lưng của bà dưới ánh đèn trông cô độc và bất lực đến nhói lòng.
Chỉ vì lúc rảnh rỗi thức đêm cày truyện ngôn tình, kết quả tôi xuyên sách luôn rồi. Xuyên thì xuyên đi, nhưng sao người ta xuyên sách thì toàn nhà cao cửa rộng, tiền xài không hết, đến lượt tôi lại nghèo rớt mùng tơi? Không sao, tôi sẽ đi bán hàng vỉa hè. Đang bán đèn lồng trong công viên, một cậu nhóc xinh xắn chỉ vào tôi, bảo với người đàn ông bên cạnh: "Bố ơi, là mẹ kìa." Trời đất, đứa con gái ế từ trong trứng nước như tôi, tự nhiên lại vớ được kịch bản "làm mẹ không đau"?
Thẩm Hi Hòa: "Các vị hoàng tử, mỗi người một vẻ, đều tranh nhau cầu hôn. Vậy Thái tử điện hạ ngài thắng ở chỗ nào?" Tiêu Hoa Ung: "Bản thân chẳng có tài cán gì, may mắn thay thân thể yếu nhược. Đợi khi ta làm hoàng đế, nếu nàng hiềm ta vướng chân vướng tay, ta có thể chết sớm."
Khi tôi gặp Thẩm Lãng lần đầu tiên, cậu ấy đang nằm trên giường bệnh cấp cứu, người đầy máu. "Xe máy va chạm trực diện với một chiếc xe tải lớn... Chấn thương không hề nhẹ." "Nếu không phẫu thuật ngay lập tức, tính mạng của cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm!" "Nhưng... Nhưng bệnh nhân nói cậu ấy là trẻ mồ côi... Không có người thân nào ký giấy cam kết cả..." Tôi chậm rãi bước lại gần, nhìn thấy bàn tay cậu ấy đang nắm chặt một mặt dây chuyền hình Quan Âm bằng ngọc.
Ta trời sinh thân hình đầy đặn, biểu ca lại chê bai điều đó là ghê tởm. Hắn ta châm chọc rằng người có dáng vẻ như ta chỉ hợp làm vú nuôi. Sợ bị người đời cười chê, ta ngày ngày nịt ngực vì sợ bị phát hiện. Năm biểu ca lên kinh ứng thí, gia cảnh nhà ta ngày càng sa sút. Vừa vặn gặp lúc tiểu quận chúa của phủ Ninh Vương đầy tháng. Vì để kiếm kế sinh nhai, ta chợt nhớ lại lời nói của biểu ca. Ta nảy ra ý định đến phủ Ninh Vương, muốn tìm một công việc làm vú nuôi. Về sau, mọi chuyện lại chuyển biến theo hướng kỳ lạ. Làm vú nuôi... mà người cần bú mớm lại là một nam tử tráng kiện đã qua tuổi trưởng thành, tay nắm đại quyền sao?
Tôi dùng quyền thế ép Kỳ Tống ở bên mình hai năm. Tôi tưởng chúng tôi đã tâm linh tương thông, nào ngờ khi có người nói với anh ấy rằng muốn theo đuổi tôi, anh ấy lại cười đáp: "Cầu còn không được." Tôi đứng ngoài cửa, đầu ngón tay lạnh buốt. Buổi họp mặt năm năm sau, có người hỏi tôi có phải từng ở bên Tổng giám đốc Kỳ - vị tân quý của giới tư bản hay không. Tôi cười: "Sao có thể chứ, làm gì có chuyện đó." Vừa quay đầu lại, đã thấy Kỳ Tống đứng ngay cửa, ánh mắt thâm trầm nhìn tôi chằm chằm.
Chuyện xét nhà diễn ra vào lúc nửa đêm. Ta đang bị đích mẫu phạt qu/ ỳ trong từ đường hậu viện, đầu gối đã qu/ ỳ đến mất đi cảm giác, bỗng nghe thấy từ tiền viện vọng lại tiếng binh khí va chạm xoảng xoảng. Ngay sau đó là tiếng khóc la chói tai của đích mẫu, tiếng mắng mỏ phẫn nộ của đại ca, và cả tiếng van xin cầu xin tha mạ/ ng của nhị tỷ. Ta sửng sốt mất ba nhịp thở, sau đó đưa ra một quyết định. Ta không chạy ra tiền viện, mà xoay người nh/ ả/y ù/ m xuống hồ sen. Khoảnh khắc nước trà/ n vào màng nh/ ĩ, cả thế giới lập tức chìm vào tĩnh lặng. Dưới đáy nước, ta mở trừng mắt, nhìn ánh lửa chiếu xuyên qua mặt nước, cứ lập lòe chập chờn, hệt như những xấp tiền giấy bị đốt suốt cả một đêm thâu. Khi trời sáng, ta từ dưới hồ bò lên, cả phủ môn đã chẳng còn bóng người. Cuốn danh sách bị vứt lăn lóc trên mặt đất, ta lật từng trang từng trang một, bên trên rành rành tên tuổi của từng vị chủ tử, từng gã hạ nhân Trương gia. Duy chỉ không có tên ta. Ta nhìn đăm đăm vào cuốn sổ ấy hồi lâu, rồi chợt bật cười. Trương gia phí hết tâm cơ để xóa sổ mọi dấu vết tồn tại của ta, đến cuối cùng, sự tuyệt tình này ngược lại lại trở thành con đường sống duy nhất của ta.
Chiêu Nguyệt quận chúa khẽ mỉm cười, Bùi Tự liền bày ra mưu kế đẩy ta xuống nước này. Khi ta bị kéo lên bờ như một con chó chết, liền nghe thấy quận chúa hờn trách: "A Tự, nàng ấy giận rồi kìa." Bùi Tự dửng dưng đáp: "Dỗ dành chút là được thôi mà." Người trong kinh thành ai ai cũng biết, vì ơn cứu mạng thuở nhỏ, ta si mê Bùi Tự đến điên cuồng. Ta từng vì hắn mà cãi lời phụ thân, cũng từng vì hắn bị hàm oan ngồi tù mà đêm ngày phi ngựa gấp ba trăm dặm để tìm chứng cứ minh oan... Ngay cả bản thân Bùi Tự cũng từng nói. Ai cũng có thể rời bỏ hắn, chỉ có ta là không thể. Trận ngã xuống nước này làm tổn thương đến đầu óc, ta hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại. Bùi Tự im lặng thở phào nhẹ nhõm một tiếng: "Xem kìa, ta đã bảo là nàng ấy không sao rồi mà." Hắn vội vã rời đi, nghe nói là để đến chỗ hẹn với quận chúa. Phụ thân đứng một bên, muốn nói lại thôi. Ta có chút ngơ ngác thu hồi tầm mắt: "Phụ thân, người đó là ai vậy?"
Tôi từ Alpha cấp A nâng cấp thành Alpha cấp S thì gặp vài tình huống đặc biệt nên bị mất trí nhớ. Lúc tỉnh lại, vừa nhìn thấy Omega trong phòng bệnh là tôi biết ngay… Chết tiệt, đây chắc chắn là vợ tôi rồi. Vì thế mỗi ngày tôi đều dính lấy em ấy, ôm ôm hôn hôn nâng lên cao. Dù vẻ mặt em ấy có hơi không tự nhiên, tôi cũng chỉ cho rằng em ấy đang ngại thôi. Mãi đến khi khôi phục ký ức, tôi mới nhớ ra… trước đây hai đứa tôi thật sự là yêu kiểu Plato à?! Không thể nào đâu. Tôi có thể không hiểu em ấy nhưng chẳng lẽ còn không hiểu chính mình sao? Sao tôi có thể yêu kiểu Plato với em ấy được chứ! Đừng có bịa chuyện hại danh dự tôi vậy chứ!
Tôi là một cô nhi được Nguyên Dã nh ặt về. Sống cùng anh ấy sáu năm, Nguyên Dã đã nuôi tôi bằng đủ công việc lặt vặt và ve chai, còn dành dụm tiền cho tôi đi học đại học. Thậm chí vì tôi mà anh ấy phải ngồi t ù bảy năm. Bảy năm sau, tôi trở thành giám đốc điều hành một công ty lớn, có cuộc sống thành công ở thành phố nhờ tấm bằng đại học danh giá. Còn anh ấy, vừa mới ra t ù. Sống trong một khu tập thể t ồi t àn, không một xu dính túi. Bạn bè tôi ai cũng ngưỡng mộ vây quanh Nguyên Dã, hỏi bao giờ anh ấy sẽ cưới tôi. Nhưng người đàn ông từng k iêu ng ạo đến mức chẳng bao giờ cúi đầu trước ai, lần đầu tiên khẽ khàng cúi mình, "Mạch Mạch và tôi, từ lâu đã không còn cùng đường nữa rồi."
Ta từng yêu một thư sinh nghèo khó. Thuở thiếu thời, ỷ vào quyền thế gia đình và tính khí kiêu kỳ, ta đã ép buộc huynh ấy phải ở bên mình. Đến khi gia đạo sa sút, vì không muốn huynh ấy bị liên lụy, ta chọn cách chừa cho huynh ấy một đường sống, bản thân thì biến mất không một dấu vết. Năm năm sau, ta và huynh ấy trùng phùng tại một yến tiệc của giới quyền quý. Chỉ khác là, ta giờ đây là kẻ chạy bàn bưng trà rót nước, còn huynh ấy lại là vị quan lớn ngồi ở vị trí chủ tọa, nhận hết thảy sự xu nịnh của người đời. Huynh ấy ôm ôm ấp ấp đích nữ của tể tướng, dịu dàng dỗ dành nàng ta. Còn ta thì im lặng không thốt một lời, tay ra sức che đi mu bàn tay bị vị thiên kim kia hất nước sôi lên đến đỏ rực. Trần Thanh Bách lạnh lùng liếc nhìn ta một cái: "Uyên Nhi, nàng muốn phạt hắn thế nào?"
Tư Cảnh Uyên là người có ham muốn cực kỳ cao, thế nhưng anh lại bị dị ứng với dịch thể của con người. Chính vì thế, anh đã nuôi tôi, một mị ma. Đến năm thứ ba giúp anh giải tỏa dục vọng, tôi mang thai. Ngay khi định báo tin này cho anh biết, tôi đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận chạy qua trước mắt. [Thằng bé mị ma này đúng là chịu đựng giỏi thật, thế mà cũng mang thai được luôn?] [Chỉ là món đồ chơi thôi mà còn muốn danh chính ngôn thuận à? Nếu không phải vì thụ chính nhà chúng ta là con người thì làm gì đến lượt cậu ta!] [Không sao đâu, thuốc đặc trị sắp được tung ra thị trường rồi, bệnh của công sẽ khỏi thôi. Nhân thú luyến mau đi chết đi!] Để bảo vệ đứa bé trong bụng, tôi dứt khoát thu dọn đồ đạc bỏ trốn. Mấy tháng sau, tôi hạ sinh một cặp song sinh. Thế nhưng, người đàn ông với vóc dáng cao lớn, vạm vỡ ấy lại tìm đến tận cửa. Anh đỏ hoe cả mắt, nghẹn ngào chất vấn tôi: "Thằng khốn nào đã làm một mị ma nam như em mang thai?" "Bé cưng, em nói cho anh biết đi, anh nhất định phải băm vằm gã ra!"
Tháng thứ ba sau khi Tiêu Quyết hoà ly với ta để cưới con gái của ân sư. Hắn cầm hôn thư đến tìm ta: "Nhà của thầy bị phán tội lưu đày, ta không thể trơ mắt nhìn Minh Tuyết chết trên con đường lưu đày đó." "Ta và nàng ta chỉ có tình nghĩa huynh muội, nàng mới luôn là người vợ duy nhất của ta." Nhưng hắn không biết. Không lâu sau ngày hoà ly trở về nhà, ta đã đồng ý hôn sự với Tô gia.
Edit + Beta: Machi Đôi lời muốn nói: Mình đọc xong thì thấy bộ này là quá trình NP nhưng kết 1x1 trong chính truyện, có ngoại truyện riêng cho các nhân vật nam khác nhe. Nếu bạn đọc cảm thấy không hợp thì xin hãy nhẹ nhàng rời đi. Cảm ơn bạn đã ghé qua🌷🌷🌷 Văn án: 【 Vạn nhân mê / Hỏa táng tràng / Tu La tràng / Vả mặt cực mạnh 】 【 Văn học ác nữ, mỹ nhân tâm cơ trà xanh / Kiêu ngạo, xinh đẹp, dối trá / Hồ ly tinh họa quốc 】 Tạ Thời Diên xuyên vào vai nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đoàn sủng. Vì quyến rũ vị hôn phu của nữ chính bất thành, cô sắp rơi vào cảnh thân bại danh liệt, bị đuổi khỏi nhà, cuối cùng bị coi như món đồ chơi dâng cho kẻ biến thái hành hạ đến mức phải tự sát trong tủi nhục. Để viết lại cốt truyện, cô cẩn trọng từng bước công lược những thiên chi kiêu tử cao ngạo kia. Một người anh trai cao lãnh nguy hiểm với thân thế bí ẩn. Một người thừa kế tài phiệt vừa u tối vừa ôn nhu, mang nét dịu dàng bệnh hoạn. Một đại thiếu gia ngông cuồng, cố chấp hay xù lông. Một bá chủ tàn bạo hung tàn một phương... Ban đầu, bọn họ đều chán ghét cô, khinh bỉ cô, ruồng bỏ cô, cười nhạo cô, hận không thể giết chết cô. Nhưng sau này, Tạ Thời Diên lại trở thành nốt chu sa, là ánh trăng sáng trong lòng những người đàn ông ấy. Bọn họ khàn giọng gặng hỏi, rốt cuộc cô yêu ai nhất. Cô đáp: "Yêu bản thân."
Người yêu cũ từng thề non hẹn biển, giờ đây lại tự tay đeo còng vào cổ tay tôi. Anh ta khoác trên mình bộ cảnh phục nghiêm trang, dáng vẻ quang minh lỗi lạc, bên cạnh còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Nơi đồn cảnh sát đầy nghiêm nghị, anh ta làm việc hoàn toàn theo công sự công biện, thần sắc hờ hững lạnh lùng: "Làm những gì thì cứ khai hết ra, đừng có nói dối."
Ta và phu quân thành hôn đã bảy năm, cuối cùng cũng sinh được con trưởng. Khắp phủ đều nói, ta rốt cuộc cũng khổ tận cam lai, khổ cực qua đi tới ngày hòa thuận. Thế nhưng vào ngày sinh nở ấy, phu quân ta lại ôm đứa trẻ đi về phía viện của đại tỷ. "Năm xưa nếu nàng không viết bài thơ giống hệt nàng ấy, ta đã chẳng cưới nhầm người." "Nàng ấy không thể sinh nở, sau này hãy để đứa trẻ này ghi tên dưới danh nghĩa của nàng ấy, coi như là bồi thường vậy." Ta sau đó bị băng huyết, nghe tiếng chúc mừng nàng ta có được con trai vang vọng khắp viện. Lúc ấy mới hiểu ra, đến cả đứa con của mình cũng chỉ là món quà tạ lỗi mà hắn dành cho nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hội thơ năm ấy. Nha hoàn đang dâng lên bài thơ ta viết trên giấy hoa tiên. Ta giơ tay, xé nát. "Viết không tốt, không cần bêu xấu."
Bảy giờ tối, tôi nằm trên ghế sofa, đầu đau như búa bổ. Nhiệt kế hiện lên ba mươi chín độ tám. Tôi cầm điện thoại định gọi cho Cố Cảnh Thâm. Đúng lúc ấy tiếng mở cửa vang lên. Anh về rồi. Tôi cố gắng ngồi dậy mỉm cười. - Anh về rồi... Cố Cảnh Thâm vừa nhìn thấy tôi lập tức bước nhanh tới đưa tay sờ trán. Sắc mặt anh thay đổi. - Sao nóng thế này? Tôi khàn giọng. - Chắc em bị cảm... Anh đưa em... Chưa kịp nói hết câu điện thoại anh vang lên. Lại là Hoắc Tiểu Nghiên. Cố Cảnh Thâm khựng lại, do dự vài giây rồi vẫn nghe máy. Đầu dây bên kia tiếng khóc nức nở truyền tới. - Anh... Em đau bụng quá... Đau lắm... Em không đứng dậy nổi... Em sợ... Tôi nhìn sắc mặt anh, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành. Anh đứng bật dậy. - Em gọi cấp cứu chưa? - Em... em sợ... - Anh đến ngay. Anh cúp máy quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy bối rối. - Vãn Vãn, Tiểu Nghiên đau bụng dữ lắm. Anh qua xem con bé một chút xong sẽ đưa em đi viện ngay. Tôi mở to mắt không dám tin. - Em đang sốt gần bốn mươi độ. Em cũng cần đi bệnh viện. Anh nắm lấy tay tôi. - Em còn có dì Trương ở đây. Để dì đưa em đi trước. Tiểu Nghiên ở một mình anh không yên tâm. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt bỗng cảm thấy rất xa lạ. Tôi cố giữ bình tĩnh. - Cảnh Thâm, em...em thật sự rất khó chịu. Anh khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ do dự, chỉ vài giây. Rồi anh vẫn rút tay ra. - Xin lỗi. Anh về ngay.
Ba tháng sau ngày cưới, vợ tôi đột ngột biến mất không dấu vết. Báo cảnh sát, treo thưởng, thuê thám tử tư, tất cả đều như muối bỏ bể. Năm năm sau, tôi tái hôn với một người phụ nữ dịu dàng, chu đáo. Trong chuyến trăng mật tại thành cổ Lệ Giang, khi đi qua một con hẻm nhỏ, tôi chợt thấy một người không có tứ chi đang nằm rạp dưới đất bỗng ngẩng đầu lên. Gương mặt đó, gương mặt đã ám ảnh trong những cơn ác mộng suốt năm năm qua của tôi. Tôi tuyệt đối không thể nào quên. Mà móng tay của người vợ mới cưới bên cạnh đã cắm sâu vào cánh tay tôi từ lúc nào.
Cô trợ lý nhỏ của bạn trai tôi đã ghi nhầm tên cô dâu trên thiệp cưới. Đến khi tôi phát hiện ra chuyện đó, 298 tấm thiệp in tên cô ta đã được gửi sạch tới tay họ hàng và bạn bè. Tôi tức giận tìm anh ta chất vấn, nhưng anh ta lại tỏ ra hờ hững như thể chẳng có gì nghiêm trọng. “Vậy thì sao? Ai chẳng biết người anh cưới là em. Chỉ viết sai cái tên thôi mà, có gì ghê gớm đâu!” Kết quả là ngay hôm sau, hình ảnh anh ta đi đăng ký kết hôn với cô trợ lý kia đã thẳng một đường leo lên top tìm kiếm. Cô ta còn đăng bài tỏ tình: “Cuối cùng em cũng chờ được anh rồi, may mà em chưa từng bỏ cuộc. Anh Thẩm, quãng đời còn lại mong anh chăm sóc em.” Bên dưới là vô số bình luận phấn khích: “Trời ơi đáng yêu xỉu! Trợ lý bé nhỏ và tổng tài bá đạo, CP này ngọt chết mất!” Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ im lặng tắt trang web rồi đi tìm bạn trai để đòi một lời giải thích. Và rồi, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa anh ta và bạn mình. “Không còn cách nào khác. Nếu tôi không cưới cô ấy, cô ấy sẽ bị người nhà ép gả cho một kẻ cô ấy không yêu.” “Vậy Uyển Uyển thì sao? Cô ấy mới là bạn gái danh chính ngôn thuận của cậu. Cậu không sợ cô ấy nổi giận à?” “Giận thì đã sao? Uyển Uyển ở bên tôi suốt bảy năm rồi, cô ấy không thể rời tôi đâu.” Sau đó, tôi và anh ta tổ chức hôn lễ cùng một ngày. Khi hai đoàn xe cưới lướt ngang qua nhau, lúc hai cô dâu trao đổi hoa cưới, khoảnh khắc anh ta nhìn thấy tôi ngồi trong chiếc xe đối diện — cả người anh ta hoàn toàn sụp đổ. “Con đồng ý cuộc hôn nhân sắp đặt này, mẹ ạ.”
Năm thứ ba ở bên cạnh Chu Yến Thanh, anh ta muốn liên hôn. Tôi khẽ cúi đầu, nhìn bụng mình vẫn còn phẳng lì, gom hết can đảm ngước lên hỏi anh ta. "Em yêu anh. Anh đừng chọn cô ấy nữa... chọn em, được không?" Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một như đang cười, nhưng đáy mắt lại lạnh tanh không chút hơi ấm. "Thẩm Trĩ, tôi nuông chiều em quá rồi." "Nhớ kỹ thân phận của mình đi, đừng mơ tưởng hão huyền nữa." "Em hiểu rõ thủ đoạn của tôi mà." Tôi cuống quýt lau sạch nước mắt, đặt vé bay đến Cảng Thành ngay trong đêm. Từ đó về sau cắt đứt mọi dính líu với anh ta. Hai năm sau, vị hôn phu đưa tôi trở lại Kinh Thị để tổ chức lễ đính hôn. Anh tỉ mỉ giới thiệu cho tôi từng người trong gia tộc, khi nhắc đến người chú út có địa vị hiển hách nhất ở Kinh Thị, anh kề sát tai tôi trêu chọc thì thầm. "Đừng thấy chú út của chúng ta lúc nào cũng lạnh lùng vô tình. Hai năm trước, chú ấy từng làm một chuyện điên rồ vì tình yêu mà cho chặn đứng máy bay lại đấy!"
Những năm tháng thanh xuân trong trẻo nhất, tôi đã dùng một cách chẳng giống ai để khiến người mình thầm thích nhớ mình suốt cả đời. Tôi luôn cố ý khống chế điểm số của mình, khiến cậu ấy ngậm ngùi ngồi ở vị trí thứ hai toàn khối suốt ba năm liền. Cậu ấy tức muốn phát điên, bèn dùng chiêu giả vờ yêu đương để làm nhiễu loạn tinh thần tôi. Tôi cười tủm tỉm gật đầu đồng ý, rồi nhanh tay lẹ mắt đá cậu ấy trước. Tin tốt là, cậu ấy thực sự đã ghim tôi cả đời này. Tin xấu thì... Nhiều năm sau khi tôi đi xin việc, cậu ấy lại chính là người phỏng vấn. Cậu ấy cầm hồ sơ của tôi vứt toẹt sang một bên. "Hồ sơ này không đạt, gọi người tiếp theo."
Sau bảy ngày bị giam trong từ đường, Bùi Trạch đích thân đến thả ta ra. Ta của lúc ấy vẫn là đương gia chủ mẫu của phủ Hầu môn như trước. Chỉ là, ta không còn quan tâm đến Bùi Trạch nữa, cũng chẳng buồn ghen tuông hờn giận. Càng không tìm cách gây khó dễ cho nàng thanh mai trúc mã, người vốn là bảo bối đặt trên đầu quả tim của hắn. Thậm chí, khi tin tức nàng thanh mai kia mang thai truyền đến, ta còn vui mừng khôn xiết. Ta nhìn Tiêu Trạch đang ôm ta trong lòng, mở lời: "Lâm muội muội có tin vui rồi, phu quân mau đến thăm muội ấy đi." "Ta đã sắp xếp người hầu chu đáo, thai này của muội ấy nhất định sẽ bình an vô sự." Ta cong cong khóe mắt, bày ra dáng vẻ chân thành thực ý. Thế nhưng sắc mặt của Tiêu Trạch bỗng chốc sa sầm. Hắn bóp chặt cằm ta, đôi mắt đỏ ngầu ép ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn. "Thẩm Minh Đường, sao nàng không làm loạn lên nữa?"