Truyện Ngược

Truyện Ngược tại Lão Phật Gia

Tuyết Tan Buông Bỏ Người Xưa

Trúc mã ngã ngựa mất trí nhớ, nhớ kỹ mọi chuyện, nhưng lại quên mất ta. Hắn coi a tỷ là ánh trăng sáng của lòng mình. Thậm chí còn đoạn nghĩa tuyệt giao với ta. Hắn tự tay bẻ gãy cây cầm của ta, ném miếng ngọc bội hắn tặng ta xuống hồ. Đó là di vật của mẫu thân ta. Ta bất chấp tất cả nhảy xuống hồ nước, hắn cũng nhảy xuống theo. Hắn không còn yêu ta, nhưng cũng chẳng cho phép ta chết. "Vệ Đường Âm, ngươi muốn chết cũng đừng kéo ta chịu tội thay! Ngươi mà chết, a tỷ của ngươi sẽ hận ta!" Ta sốt cao suốt bảy ngày. Mơ thấy mình gả cho trúc mã, nhưng lại phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng cả đời. Lúc trúc mã lâm chung, hắn nhìn ta nhưng lại như nhìn vị a tỷ đã mất sớm từ lâu. "Nếu có kiếp sau... ta nhất định không nghe lời ngươi nữa." Hóa ra là vậy. Hắn vốn chẳng hề mất trí nhớ. Hắn là trùng sinh. Và hắn đã hối hận rồi. Cơn sốt cao vừa lui, ta liền đến quỳ gối trước mặt phụ thân. "A Âm nguyện thay a tỷ gả cho Cửu hoàng tử đang mù lòa, cầu phụ thân thành toàn!" Kiếp này. Ta cũng không muốn gả cho hắn nữa.

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trùng Sinh Để Yêu Anh Lần Nữa

Tôi bẻ cong Bùi Húc, hủy đi cả cuộc đời lẽ ra phải hạnh phúc của anh. Anh bị miệng đời ép đến mức phải chọn cái chết, còn tôi thì ngay cả tư cách để khóc thương cho anh cũng không có. Nếu thời gian có thể quay lại, tôi thà làm một vị khách bình thường nhất trong lễ cưới của anh. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm thứ hai sau khi quen biết Bùi Húc. Bản thân cứ ngỡ chỉ cần tôi không chủ động nữa thì mối quan hệ này sẽ kết thúc. Cho đến khi anh dồn tôi vào góc tường: "Sao không theo đuổi anh nữa, nói đi! Không yêu anh nữa à?" "Đúng vậy, tôi không yêu anh nữa."

0.0
7 ch
HE
Thanh Quang

Kề cận Lương Ẩn Sơn suốt bốn năm.   Tôi cay đắng nhận ra mình đang trèo cao.   Thế nên khi anh bị những bóng hồng vây quanh, tôi luôn biết phận mà lánh đi.    Tối hôm đó, anh cãi vã với tôi một trận nảy lửa rồi buông lời chia tay.   Tôi kiên quyết không nhận lấy dù chỉ một đồng bồi thường.   Một năm sau ngày đường ai nấy đi, khi đang quay những video tấu hài trên phố.   Tôi vô tình gặp lại Lương Ẩn Sơn đang đi dạo cùng người nhà.  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Trùng Sinh Tôi Tiễn Tra Nam Vào Viện Tâm Thần

Tôi là một Alpha khiếm khuyết. Nhưng tôi lại lỡ yêu người anh kế là Alpha cấp S của mình. Khi tâm tư bị vạch trần, anh ta chê tôi ghê tởm, rồi thẳng tay ném tôi vào viện điều chỉnh ngay trong kỳ mẫn cảm. Nơi đó toàn là những Alpha có xu hướng tính dục lệch lạc giống như tôi. Họ dồn tôi vào góc kẹt, cắn xé đến khi tin tức tố của tôi cạn kiệt mới thôi. Một giây trước khi ý thức tiêu biến, tôi đã nghĩ, nếu được làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ không yêu Lục Văn Cảnh nữa. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày anh ta dẫn Omega về nhà. Lần này, tôi không khóc không nháo. Quay đầu đồng ý lời cầu hôn của Enigma quyền lực nhất kinh thành.  

0.0
10 ch
Gia Đấu
Con Đường Xác Sống

Trên đường đi làm, tôi vừa thoát khỏi một vụ giẫm đạp hỗn loạn thì lại đụng phải dị biến. Tôi tận mắt nhìn thấy từng người như sủi cảo rơi xuống nồi, lao thẳng từ tầng cao xuống đất. Sau đó “bọn họ” lại chậm rãi đứng dậy, trên mặt treo nụ cười quái dị. Dễ dàng xé toạc cổ họng của người khác.

0.0
17 ch
HE
Chỉ Là Em Gái Ở Quê

Ngày nhập học, cổng trường đông nghịt người, chen chúc đến mức gần như không thể nhúc nhích. Tôi kéo theo hai chiếc vali lớn, vất vả lắm mới bám sát được sau lưng Chu Minh Tu. Anh đi quá nhanh, tôi phải gần như chạy bước nhỏ mới theo kịp. “Minh Tu, anh đi chậm một chút…” Lúc này anh mới quay đầu lại, cau mày nhận lấy một chiếc vali từ tay tôi. “Sao mang nhiều đồ vậy?” Tôi vừa định mở miệng giải thích, một giọng nói ngọt ngào đã vang lên bên cạnh: “Em là sinh viên khoa Công nghệ thông tin hả? Chị là đàn chị phụ trách đón tân sinh viên.” Cô gái mặc chiếc váy liền màu xanh nhạt, nụ cười rạng rỡ như hoa. Tấm bảng tên trước ngực cô ấy lấp lánh dưới ánh nắng— [Lâm Nghiên – Phó trưởng ban Đối ngoại] Đôi mắt Chu Minh Tu sáng rực lên, giọng nói không giấu được vẻ phấn khởi: “Chào chị, em là tân sinh viên Chu Minh Tu. Trước đó em đã kết bạn với chị trong nhóm đón tân sinh viên rồi ạ.” “Thì ra là em à!” Lâm Nghiên cười đến cong cả mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Chu Minh Tu. “Vậy còn cô bé này là… bạn gái hả?” Sắc mặt Chu Minh Tu cứng lại trong thoáng chốc, yết hầu khẽ chuyển động. Anh ta do dự vài giây, rồi lại nở nụ cười, giọng điệu nhẹ bẫng, có phần gượng gạo: “Không đâu chị ơi, chỉ là… em gái ở quê thôi.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (6)

Mỗi khi có một vai chính đại sát tứ phương, sẽ có vô số phao hôi trở thành đá kê chân của bọn họ. Mặc dù những pháo hôi này đều là người ưu tú, mỹ lệ, cường đại… chung quy không thể thắng nổi hào quang nhân vật chính. Mà đột nhiên có chuyện nghiêm trọng xảy ra, đó là Toa Dư với chứng bệnh tâm thần phân liệt, xuyên thành một nhân vật pháo hôi. Nguyên văn bị khinh nhục, giẫm đạp, bị vai chính cướp đi sinh mạng… nay thời thế thay đổi, nàng đem vận mệnh chính mình viết lại! Vai chính mạnh, Toa Dư càng mạnh hơn, tính tình vai chính táo bạo không dễ chọc, thật ngại quá ta có bệnh tâm thần, so với ngươi càng khó chọc hơn! ——————————- Thiên kim giả dẫn dắt người khác hãm hại nàng ở trường học? Liền trở tay bẻ cong đoạn thép, làm cho nàng biết rõ thế nào mới là bá đạo. ——————————— Tu tiên văn, nữ chủ được nuông chiều tới mức tuỳ tiện ra tay giết cả nhà pháo hôi, còn mạnh miệng bảo “xin lỗi, là ta không cố ý?” Trực tiếp tu luyện thành Ma tôn, tàn sát toàn bộ môn phái nàng. ———————————- Nữ chủ quý phi xinh đẹp vì muốn kéo dài tuổi xuân liền săn giết pháo hôi nhân ngư ăn thịt nhân ngư liền trường sinh bất lão? Trực tiếp điều khiển nước biển, làm một trận sóng thần nhấn chìm quốc gia của nàng! ————————————— Cho dù rơi vào khốn cảnh đáng sợ thế nào, Toa Dư cũng có e thể viết lại cốt truyện, đưa thân phận pháo hôi đi lên đỉnh cao nhân sinh!

0.0
40 ch
Nữ Cường
Tri Ninh

Ta từng thay đích tỷ chắn một kiếp nạn, cái giá phải trả là gả cho người trong lòng nàng.    Tạ Hành Chu che chở ta một thuở, lại hận ta suốt một đời.    Hắn một mực cho rằng ta cố ý giăng kế, mượn lời đồn ép cưới.    Thành thân bảy năm, chúng ta kính nhau như băng. Trước lúc bệnh chết, hắn cũng chưa từng đến nhìn ta lấy một lần.   Trọng sinh trở lại hội đèn Thượng Nguyên, ngựa điên mất khống chế, lao thẳng về phía đích tỷ.    Lần này, ta không tiến lên, nhưng lại có một bóng người còn nhanh hơn kiếp trước, bổ nhào về phía ta.  

0.0
7 ch
HE
Vương Gia Nhất Kiến Chung Tình

Biết được ta là thiên kim giả. Huynh trưởng cho ta hai lựa chọn. Hoặc là gả cho hắn làm thiếp, hoặc là cầm bạc rời khỏi Hầu phủ. Kiếp trước, ta không nỡ rời khỏi nơi mình đã sống mười mấy năm, nên chọn làm thiếp thất của hắn. Đêm tân hôn, hắn thẹn quá hóa giận nhìn ta: “Hóa ra nàng thật sự mang tâm tư ấy với ta?” Khi ấy ta mới biết, hắn để ta lựa chọn chỉ là vì muốn thử ta. Hắn nói muội muội có loại suy nghĩ ấy với ca ca thật ghê tởm! Hắn nói ta dơ bẩn, không cho ta gọi hắn là phu quân. Ngay cả khi ở trên giường, hắn cũng luôn giữ chặt cổ tay ta, u ám bắt ta gọi hắn là “huynh trưởng”. Trở lại ngày phải đưa ra lựa chọn. Ta hành lễ với hắn, giọng điệu cung kính. “Dân nữ nguyện rời khỏi Hầu phủ, mong Hầu gia nể tình huynh muội ngày trước, có thể cho thêm chút bạc.”

0.0
8 ch
Nữ Cường
Phản Diện Tha Mạng!!!

Tôi mang thai con của phản diện.   Đứa bé lớn rồi lại đòi tự đi tìm bố.   Đến khi nó dắt ông bố phản diện ấy về thật…   Tôi chỉ muốn lập tức đánh chết ngay thằng nghịch tử chuyên đào hố chôn mẹ này.   ---  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Phong Hòa Tẫn Khởi

Khi tôi rải tro cốt của Tô Hòa xuống biển, anh trai tôi mới nhận ra đã lâu không gặp cô ấy. Anh ta giả vờ vô tình hỏi tôi. "Con nhóc phiền phức Tô Hòa lại chạy đi đâu chơi rồi?" Tôi mỉm cười: "Cô ấy chết rồi, anh không bao giờ gặp lại cô ấy được nữa đâu." Không ngờ anh tôi lại buông một câu. "Chết thật thì tốt, chỉ sợ lát nữa lại đội mồ sống dậy." Tôi thật sự muốn xem khi anh ta phát hiện Tô Hòa đã chết thật, khuôn mặt anh ta sẽ trông như thế nào.  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Chồng Tôi Có Gia Đình Khác Ở Nước Ngoài

Chồng tôi cứ có cơ hội là lại bay ra nước ngoài chơi nửa tháng, lần nào tôi cũng lưu luyến, không nỡ để anh đi. Nhưng lần này, công ty tôi — một nơi trước nay chưa từng cử nhân viên văn phòng đi công tác — lại phá lệ, đích danh yêu cầu tôi sang nước Z xử lý công việc. Tôi vui đến mức gần như phát điên. Bởi vì chồng tôi thường xuyên đi du lịch ở đó, mà lần này anh cũng đang ở nước Z! Ngồi trên máy bay, lòng tôi lâng lâng hạnh phúc, thầm nghĩ nhất định phải cho chồng một bất ngờ thật lớn. “Ngẩn người cái gì vậy? Nhìn danh sách khách hàng đi.” Đồng nghiệp đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi liếc qua một cái, cả người lập tức cứng đờ. Cái tên “Cố Thần” của chồng tôi xuất hiện rõ ràng trên danh sách khách hàng, phía sau còn ghi chú tên của một người phụ nữ. Đồng nghiệp ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Đây là Tổng giám đốc Cố và vợ anh ấy đấy. Hai người tình cảm tốt lắm, còn có một bé gái bảy tuổi nữa. Đến lúc đó nhớ chuẩn bị ba phần quà.” Tôi nghĩ chắc chắn là có hiểu lầm gì đó. Chồng tôi là người theo chủ nghĩa DINK chính hiệu, ghét trẻ con nhất trên đời.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Giấc Mộng Mười Năm

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi đã xóa sạch mọi thông tin liên lạc của bạn bè.    Thay đổi cả số điện thoại.    Rời khỏi nhà ngoại, nơi tôi đã sống hơn mười năm, và trở về bên bố mẹ.    Thế giới rộng lớn đến vậy, tôi đã từng nghĩ cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ấy nữa.    Nào ngờ, mười năm sau ngày tốt nghiệp cấp ba, tôi và anh ấy lại gặp nhau ở một thành phố khác.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Gả Cho Thái Tử

Trúc mã của ta bị phạt đánh ba mươi trượng, dùng cả quân công để đổi lấy một đạo thánh chỉ hủy hôn với ta. Khắp kinh thành này ai nấy đều rõ, tạ tiểu tướng quân thề rằng thà không cưới ai khác ngoài biểu muội Tô Vịnh Sương của ta. Mẫu thân ta khóc lóc cầu xin: "Lê Nhi, con hãy thành toàn cho bọn họ đi." Ta đáp, được thôi. Ngày đại hôn, ta đứng lẫn trong đám đông nhìn hắn dắt tay nàng ấy bái thiên địa. Hắn cười rạng rỡ đến thế. Ta chưa từng thấy hắn vui vẻ như vậy bao giờ. Ta nghĩ, thế là kết thúc thật rồi. Ba tháng sau ngày cưới, Tô Vịnh Sương về phủ bái kiến lại mặt, nghi trượng phô trương trải dài nửa con phố. Ta trốn kỹ trong viện, vậy mà nàng ấy vẫn phái người đến gọi ta ra bằng được. Vừa bước tới cửa chính sảnh, ta đã nghe thấy tiếng nàng ấy vọng ra: "Minh Viễn, một mình A Lê thật đáng thương, chàng quen biết rộng rãi, hãy tìm cho tỷ ấy một tấm chồng tốt đi."

0.0
7 ch
Nữ Cường
Đã Vậy Phượng Vị Này Ta Sẽ Giành Lấy

Ngày lễ cập kê năm ấy, ta bị hoàng hậu cô mẫu lột sạch xiêm y, đưa lên giường rồng của hoàng đế cô phụ. Ngày thứ hai, cô mẫu nhìn ta, thở dài một tiếng: "Ngươi từ nhỏ đã thích Thái tử, bổn cung đều nhìn ra được." "Ngươi nếu gả vào Đông cung, cùng lắm cũng chỉ giúp nó sinh con đẻ cái, quản lý nội trạch." "Nhưng nếu ngươi lưu lại bên cạnh Bệ hạ, nói đỡ cho nó vài lời, đợi sau này nó đăng cơ, tự nhiên sẽ nhớ kỹ cái tốt của ngươi." Ngay cả Thái tử cũng tỏ ý đồng tình: "Mẫu hậu cũng là vì tốt cho ta, ngươi hãy nhẫn nhịn một chút." Ta im lặng nửa buổi, cuối cùng cũng gật đầu. Thế nhưng đến cuối cùng, bọn họ lại hối hận rồi.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Một Đời An Nhiên

Thái tử từng che giấu thân phận, làm môn sinh trong phủ nhà ta suốt ba năm.   Hắn và tiểu muội vừa gặp đã đem lòng yêu nhau.   Sau đó, hắn trở về Đông cung, việc đầu tiên chính là thỉnh cầu Thánh thượng ban hôn.   Thế nhưng, tên được viết trên thánh chỉ lại là tên ta.   Từ nhỏ ta đã thấp bé, ngây dại, tiểu muội không muốn chịu lép vế dưới người khác nên bắt ta gọi nàng là A tỷ.   Thái tử vẫn luôn tưởng tiểu muội là đích trưởng nữ của hầu phủ, cuối cùng gây nên một phen nhầm lẫn tai hại.   Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta vô cùng tồi tệ.   Mỗi khi ta khóc lóc muốn bỏ trốn, hắn đều bắt ta trở về giường mà giày vò nhục nhã.   “Chẳng phải nàng hao tâm tổn trí cũng chỉ vì chuyện này sao? Nếu đã như vậy, còn chạy làm gì?”   Trọng sinh trở lại đêm trước ngày ban hôn, tiểu muội kéo ta đi gặp thái tử.   Ta lắc đầu.   “Muội đi đi. Nhớ nhắc hắn phải viết rõ tên của muội trên thánh chỉ.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Em Gái Kế Của Bạn Trai

Tôi gặp tai nạn giao thông, được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Lâm Thanh Vũ vội vàng chạy tới ký giấy đồng ý phẫu thuật, rồi lập tức rời đi. Anh ta nói trong nhà đột nhiên có việc, để mặc tôi — một người vừa bị tai nạn gãy chân — nằm lại bệnh viện một mình. Vừa ra khỏi phòng mổ, tôi đã nhìn thấy em gái kế của anh ta đăng một bài trong vòng bạn bè: “Hóa ra chỉ là trật chân thôi, đúng là người nhà mới dễ cuống lên như vậy.” Kèm theo đó là bức ảnh chụp bóng lưng Lâm Thanh Vũ đang nấu canh móng giò cho cô ta, định vị ở thành phố bên cạnh. Cô ta còn cố tình chia sẻ bài đó vào nhóm người thân, rõ ràng muốn nhìn tôi — bạn gái chính thức của anh ta — mất mặt. Tôi bật cười, bình thản trả lời: “Người đàn ông đã nấu canh cho cô thì cưới luôn đi. Người thân biến thành người nhà, như vậy mới đúng là gia đình thật sự.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Bạn Thân "nhường" Thanh Mai Trúc Mã Cho Tôi

Bạn cùng phòng đang cố mai mối tôi với người yêu thời thơ ấu của tôi "Vân Vân, làm ơn hãy nhận lời anh ấy đi, nếu không anh ấy sẽ cứ làm phiền tớ mãi, khó chịu lắm." Sau hai năm hẹn hò, cô ấy nói  "Vân Vân, tôi không muốn giao anh ấy cho cậu nữa." Tôi giống như một nhân vật nữ phụ trong một câu chuyện tình yêu thời thơ ấu, một người thúc đẩy cốt truyện tiến triển, và tôi phải rời khỏi sân khấu khi nam chính và nữ chính đến với nhau. Nhưng tại sao chúng ta lại phải làm vậy?  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Tàn Tro Rơi Vào Đêm Muộn

Hai năm Khương Xuất ở nước ngoài, cứ cách một hai tháng tôi lại bay sang một lần. Cậu ấy không chịu gặp, tôi liền canh trước cửa nhà cậu, nhìn vội một cái rồi bắt chuyến bay giá rẻ nhất về nước. Thỉnh thoảng khi tâm trạng tốt, hoặc trúng vào thời điểm đang độc thân, bên cạnh không có ai, cậu ấy mới đại phát từ bi cho tôi tá túc một đêm. Lần cuối cùng đến đó, Khương Xuất say khướt, ngồi bệt trên bậc thềm trước cửa, ngẩng đầu mắng tôi là "đồ đồng tính chết tiệt". Tôi không nói gì, chỉ cởi áo khoác đưa cho cậu: "Tuần sau tôi kết hôn rồi, Khương Xuất, sau này tôi không đến nữa."

0.0
10 ch
HE
Sau Cơn Giông, Thuyền Cũ Về Bến

Người cha rẻ tiền của tôi vì ba triệu tệ mà bán đứng tôi cho người yêu cũ - Lục Tuân. Ngày gặp lại, Lục Tuân bóp chặt cằm tôi, giọng điệu lạnh lùng pha lẫn khinh miệt: "Cậu cũng chỉ là một món đồ chơi tôi bao nuôi mà thôi." Thời gian mang thai, tôi suýt chết trên giường bệnh vì thiếu tin tức tố của bạn đời. Hai năm sau, Lục Tuân túc trực bên giường tôi, thấp giọng cầu xin: "Mau tỉnh lại đi... Cho anh thêm chút thời gian nữa thôi."

0.0
16 ch
HE
Trùng Sinh Sáu Lần Chỉ Để Cứu Em

Vào ngày nhận được kết quả chẩn đoán mắc bệnh Fabry, tôi đã gọi điện cho Lăng Ngạn, "Anh ơi, em bị bệnh nặng lắm, anh về với em được không?" Đầu dây bên kia lại là giọng chất vấn nghiêm khắc của anh: "Cậu đến bệnh viện tìm Tiểu Duật làm gì? Thằng bé bị cậu dọa cho hen suyễn tái phát, cứ thở dốc mãi!" "Nhà họ Lăng nuôi nhầm cậu mười chín năm qua, cậu lại ích kỷ đến mức không chứa nổi thằng bé như vậy sao! Em trai tôi mà có mệnh hệ gì, tôi hận chết cậu!" Chẳng đợi tôi giải thích, anh đã nhẫn tâm cúp máy. Thế là tôi hạ mình, cố hết sức để bù đắp lỗi lầm. Về sau, Lăng Duật vu khống tôi cướp vị trí đứng đầu của cậu ta, phạt tôi quỳ tạ tội giữa sân. Trận mưa bão như kim châm đâm vào làn da yếu ớt của tôi. Nỗi đau thấu vào tận xương tủy, tôi không tài nào chống chọi nổi nữa. Ngay một giây trước khi ngất đi, Lăng Ngạn lại đột nhiên hoảng hốt lao về phía tôi. Tôi cười lạnh một tiếng rồi nhắm mắt lại. Chẳng phải anh nói hận chết tôi sao? Tôi sắp chết đến nơi rồi, anh còn hoảng hốt cái gì chứ...

0.0
10 ch
HE
Tôi Tên Kiều Nhất, Là Một Đứa Trẻ Mồ Côi.

Ngày tỉnh lại sau khi mất trí nhớ, người làm nói với tôi rằng, một tháng trước tôi đã gả vào hào môn, trở thành phu nhân của Thịnh Dữ - tổng giám đốc tập đoàn Long Hưng. Nhưng tôi đã lướt mạng suốt ba ngày ba đêm mà chẳng tìm thấy bất kỳ một tin tức nào về việc Thịnh Dữ kết hôn. Tôi đoán, cuộc hôn nhân này tám phần mười là dùng thủ đoạn ép buộc mà có. Cũng may, tôi chỉ tham tiền chứ không phải kẻ lụy tình.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Hóa Đơn Trong Túi Quần Chồng Tôi

Lúc giặt đồ, tôi vô tình phát hiện một tờ hóa đơn đã hơi mờ trong túi quần của Lục Tư Nam. Nhìn kỹ một lúc lâu, tôi mới nhận ra trên đó là hai loại thuốc thường dùng cho phụ nữ ở giai đoạn đầu thai kỳ. Tim tôi bỗng chùng xuống. Tôi lặng lẽ rà soát tất cả những cô gái xung quanh anh ta. Không tìm được manh mối gì, tôi dứt khoát chụp ảnh hóa đơn rồi gửi thẳng cho anh ta. [Giải thích đi.] Bên kia màn hình hiển thị “đang nhập…” suốt một lúc lâu. Hơn mười phút sau, tôi mới nhận được tin nhắn của Lục Tư Nam: [Vài hôm trước Chu Húc có mượn anh chút tiền mặt, chắc lúc trả lại vô tình kẹp nhầm hóa đơn vào.] [Em đừng hiểu lầm nhé? Anh thề là anh không làm gì có lỗi với em cả!] Nhưng tối qua trước khi ngủ, tôi vừa thấy bạn gái Chu Húc đăng story lên vòng bạn bè, nói rằng cô ấy đã quyết tâm giảm cân, tháng tới ngày nào cũng sẽ nhảy dây 3000 cái. Đến khi tôi bấm làm mới lại, story đó đã bị xóa mất. Tôi không do dự thêm nữa, lập tức đặt mua vài chiếc camera giấu kín trong cửa hàng gần nhà. Trước khi Lục Tư Nam về, tôi đã lắp xong toàn bộ.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Từ Đầu Đã Chẳng Có Duyên

Sau khi chia tay rồi tái hợp, tôi không còn bám lấy Lương Cạnh Xuyên như trước nữa. Anh đi ăn tối với đồng nghiệp đến tận khuya mới về. Vừa bước vào nhà, anh đã cau có nhìn tôi: “Em có biết anh chờ cuộc gọi của em suốt không?” “Bạn gái người ta ai cũng gọi tới, chỉ có em là không. Trước kia em đâu có như vậy.” Tôi nhẹ nhàng ngắt lời anh: “Nhưng… chẳng phải anh từng nói như vậy rất phiền sao?” Anh sững người.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình