Vào ngày nhận được kết quả chẩn đoán mắc bệnh Fabry, tôi đã gọi điện cho Lăng Ngạn, "Anh ơi, em bị bệnh nặng lắm, anh về với em được không?"
Đầu dây bên kia lại là giọng chất vấn nghiêm khắc của anh: "Cậu đến bệnh viện tìm Tiểu Duật làm gì? Thằng bé bị cậu dọa cho hen suyễn tái phát, cứ thở dốc mãi!"
"Nhà họ Lăng nuôi nhầm cậu mười chín năm qua, cậu lại ích kỷ đến mức không chứa nổi thằng bé như vậy sao! Em trai tôi mà có mệnh hệ gì, tôi hận chết cậu!"
Chẳng đợi tôi giải thích, anh đã nhẫn tâm cúp máy.
Thế là tôi hạ mình, cố hết sức để bù đắp lỗi lầm.
Về sau, Lăng Duật vu khống tôi cướp vị trí đứng đầu của cậu ta, phạt tôi quỳ tạ tội giữa sân. Trận mưa bão như kim châm đâm vào làn da yếu ớt của tôi. Nỗi đau thấu vào tận xương tủy, tôi không tài nào chống chọi nổi nữa.
Ngay một giây trước khi ngất đi, Lăng Ngạn lại đột nhiên hoảng hốt lao về phía tôi.
Tôi cười lạnh một tiếng rồi nhắm mắt lại. Chẳng phải anh nói hận chết tôi sao? Tôi sắp chết đến nơi rồi, anh còn hoảng hốt cái gì chứ...