Tôi bẻ cong Bùi Húc, hủy đi cả cuộc đời lẽ ra phải hạnh phúc của anh.
Anh bị miệng đời ép đến mức phải chọn cái chết, còn tôi thì ngay cả tư cách để khóc thương cho anh cũng không có.
Nếu thời gian có thể quay lại, tôi thà làm một vị khách bình thường nhất trong lễ cưới của anh.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm thứ hai sau khi quen biết Bùi Húc.
Bản thân cứ ngỡ chỉ cần tôi không chủ động nữa thì mối quan hệ này sẽ kết thúc.
Cho đến khi anh dồn tôi vào góc tường: "Sao không theo đuổi anh nữa, nói đi! Không yêu anh nữa à?"
"Đúng vậy, tôi không yêu anh nữa."