Bàn tay của Bùi Húc từ từ buông thõng xuống. Anh lùi lại nửa bước, đột nhiên bật cười, nhưng khóe mắt lại hoen rướm nước: "... Em nói dối."
Nhưng tôi đã lướt qua vai anh để rời đi.
Nơi góc rẽ, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t lấy mu bàn tay, nuốt ngược tiếng khóc nghẹn ngào vào trong cổ họng.
Bùi Húc, anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được…
Khoảnh khắc tôi quay lưng đi, giọt nước mắt rơi xuống đất của anh. Cũng chính là giây phút tôi rơi lệ vì anh.
11.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã chấm dứt tại đó. Cho đến ngày hôm ấy quay về ký túc xá, vừa đẩy cửa bước vào…
Vali của Bùi Húc đã mở toang hoác nằm ngay ngắn trên sàn, bên trong xếp gọn gàng từ sách giáo trình, chai sữa tắm hương bạc hà anh vẫn hay dùng, cho đến cặp chiếc cốc đôi kia.
Đó là món quà anh đặc biệt đặt làm riêng vào dịp sinh nhật năm ngoái của tôi, dưới đáy cốc còn giấu hai chữ cái viết tắt tên của hai đứa.
Anh xoay lưng về phía tôi để thu dọn tủ quần áo: "Cố vấn học tập phê duyệt rồi." Giọng anh rất nhạt, cứ như thể đang bàn luận về chuyện thời tiết vậy.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa. Sao anh có thể làm thế?
Sao anh dám làm thế?
Thế nhưng trái tim lại phản bội lý trí, nó điên cuồng đập liên hồi nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, chấn động đến mức làm màng nhĩ tôi đau nhức.
Những ngày tháng sau đó trôi qua một cách kỳ dị và bình lặng. Bùi Húc ngủ ở chiếc giường đối diện tôi, vậy mà hai đứa lại như cách nhau cả một dải Ngân hà.
Anh không còn mua bữa sáng cho tôi nữa, nhưng lúc nào cũng sẽ "vô tình" mua dư một phần bánh mì sandwich rồi đặt trên chiếc bàn chung.
Anh không còn đứng đợi tôi tan học, nhưng mỗi khi tôi đội mưa trở về, trước cửa phòng luôn treo sẵn một chiếc khăn lau khô ráo.
Đáng sợ nhất chính là vào những đêm muộn. Khi tôi vờ như đã ngủ say, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng anh trằn trọc trở mình, cùng với những tiếng thở dài kìm nén, khẽ khàng đến mức gần như không thể nghe thấy.
12.
Tống Thành hẹn gặp tôi ở quán cà phê. Anh ta dùng thìa khuấy ly cà phê đen, những viên đá va vào nhau kêu lách cách: "Em làm như vậy, đối với cậu ta hay đối với tôi, đều không công bằng."
Tôi nhìn chằm chằm vào những giọt nước ngưng tụ trên thành cốc: "... Tôi xin lỗi."
"Đừng nói lời này." Anh ta đột ngột nắm lấy tay tôi, "Thẩm Mặc, tôi đi."
Tôi ngẩng đầu, không kịp đề phòng mà đ.â.m sầm vào ánh mắt anh ta, trong đó vậy mà lại thoáng hiện lên vài phần yếu đuối: "Tôi có thể đợi em quên được cậu ta."
Tôi bỗng nhớ đến kiếp trước, lúc bị tôi từ chối, anh ta cũng có biểu cảm như thế này.
"Đừng đợi nữa." Tôi rụt tay về, "Tôi không xứng."
13.
Lúc trở về ký túc xá, Bùi Húc đang phơi quần áo. Ánh nắng xuyên qua chiếc áo sơ mi trắng của anh, phác họa nên đường eo thanh mảnh, gầy gò.
Anh kiễng chân treo chiếc móc áo lên, để lộ một đoạn da thịt bị nắng làm cho ửng đỏ sau gáy. Tôi c.h.ế.t trân ngay cửa phòng.
Đêm trước ngày anh tự vẫn ở kiếp trước cũng giống hệt thế này, anh đứng phơi ga trải giường ngoài ban công căn nhà thuê, ngoảnh đầu lại mỉm cười với tôi: "Ngày mai anh muốn ăn sườn xào chua ngọt."
Còn bây giờ, anh nghe thấy tiếng động liền xoay người lại, trong tay vẫn đang cầm chiếc áo thun màu đen của tôi.
Bốn mắt nhìn nhau. Hàng mi anh khẽ run lên, đột nhiên nở nụ cười: "Yên tâm đi, tôi không giặt lẫn lộn áo của em với áo của tôi đâu."
Giọng điệu anh vô cùng thoải mái, cứ như thể chúng tôi chỉ là những người bạn cùng phòng bình thường.
Thế nhưng trên dây phơi, chiếc áo sơ mi trắng của anh và chiếc áo thun đen của tôi đang khẽ khàng đan quấn vào nhau trong gió.
14.
Thời gian trôi đi tựa như một dòng sông băng đặc quánh, chúng tôi biến thành những người xa lạ thân thuộc nhất. Cùng sống dưới một mái hiên, vậy mà đến cả nhịp thở cũng phải cẩn trọng từng chút một.
Tuần lễ cuối cùng trước kỳ nghỉ Đông, tòa ký túc xá cứ thế thưa thớt dần.
Khi tôi đang thu dọn hành lý, Bùi Húc chỉ ngồi ở chiếc giường đối diện, trên đầu gối lật mở một cuốn sách, nhưng suốt nửa tiếng đồng hồ anh không hề lật qua trang mới.
Ngoài cửa sổ bắt đầu lất phất trận tuyết đầu mùa của mùa Đông năm nay, anh đột nhiên lên tiếng: "Kỳ nghỉ này em ở một mình à?"
Tôi kéo khóa vali lại, không đưa ra câu trả lời.
Trong tiếng khóa kéo rèn rẹt ken két vào nhau, tôi nghe thấy anh khẽ hít vào một hơi thật sâu.
"Thẩm Mặc." Ngón tay anh giữ c.h.ặ.t lấy cần kéo vali của tôi, các khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi ngẩng đầu, lập tức đập vào mắt là vành mắt đỏ ngầu của anh.
"Tôi đã thử cố gắng không nghĩ đến em nữa." Giọng anh khàn đặc đến đáng sợ, "... Nhưng tôi không làm được."
"Tôi không dám hy vọng xa vời rằng em sẽ yêu tôi, nhưng xin em hãy cho tôi một cơ hội... để tôi yêu em, có được không?"
Không được! Anh sẽ c.h.ế.t đấy Bùi Húc à!
Thế nhưng những lời này lại nghẹn ứ nơi cổ họng, hóa thành những chiếc gai rướm m.á.u. Trong cơn thảng thốt, cái lạnh lẽo của nhà tang lễ như lại tràn về vây hãm lấy tôi. Tôi vẫn nhớ rõ trên ngón tay áp út của anh lúc đó vẫn còn đeo chiếc nhẫn đôi của hai đứa.
"Tôi và Tống Thành ở bên nhau rồi." Câu nói này tựa như một lưỡi d.a.o, tàn nhẫn rạch toạc lớp vỏ bọc ấm áp giả tạo.
Bàn tay Bùi Húc từ từ buông lỏng ra. Anh cúi đầu, khẽ nở một nụ cười khổ: "... Em đi đi."