Truyện Ngược tại Lão Phật Gia
Ta gả cho Tạ Lâm Xuyên năm thứ ba, chính tay hắn đã áp giải ta vào từ đường của Hầu phủ. Hắn nói: "Khương Phù Âm, ngươi hại Sương Nhi rơi xuống nước dẫn đến sẩy thai, hãy quỳ ở đây cho đến khi nàng ấy tỉnh lại mới thôi." Thế nhưng Liễu Như Sương vốn dĩ không hề mang thai. Nàng ta chỉ muốn mượn vở kịch này để đuổi ta xuống khỏi vị trí Hầu phu nhân mà thôi. Ta quỳ giữa đêm mưa buốt giá, nhìn Tạ Lâm Xuyên khoác chiếc áo lông cáo của ta lên người nàng ta, bỗng nhiên chẳng còn muốn giải thích nửa lời. Về sau, trong tiệc thượng thọ của Hầu phủ, hắn ép ta phải nhận tội trước mặt bao người. Ta mỉm cười, lấy ra một bức thư hòa ly. "Tạ Lâm Xuyên, tội này ta không nhận." "Còn người như ngươi, ta cũng không cần nữa."
Kinh thành sắp biến động lớn. Tỷ tỷ bảo ta dẫn theo đứa cháu ngoại mới lên sáu tuổi về Thái Thương lánh nạn. Ta gật đầu đồng ý, lập tức mang theo cháu nhỏ, ngay trong đêm rời khỏi kinh thành. Thế nhưng, vừa đặt chân đến Thái Thương, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên những dòng chữ kỳ lạ liên tiếp lướt qua. 【Nữ phụ làm sao biết được chứ? Đứa trẻ này không phải cháu ruột của ngươi đâu! Tỷ phu của ngươi thân là nam phụ, vì muốn bảo vệ cốt nhục của người trong lòng, nên đã cố tình tráo đổi con trai mình với đứa trẻ đó rồi!】 【Đáng thương cho tỷ tỷ của nữ phụ vẫn chẳng hề hay biết, con trai ruột của mình nửa tháng qua đang phải chịu khổ sở trong thiên lao!】 【Nữ chính vừa khóc một tiếng là nữ phụ nắm chắc phần thua, nam phụ này đúng là chung tình đến cực điểm mà!】 Có điều... ta đã âm thầm tráo cháu ngoại ruột của mình về từ lâu rồi mà.
Mãi đến khi tôi mắc ung thư giai đoạn cuối, tiểu tam của chồng tôi tìm đến tận cửa, giục tôi mau chết đi, tôi mới biết được một sự thật. Người đàn ông đã chung sống với tôi suốt ba mươi năm… hóa ra đã phản bội tôi trọn hai mươi chín năm trời. Khi tôi run rẩy chất vấn, chồng tôi chỉ lạnh lùng, mất kiên nhẫn đáp: “Nếu sớm biết sau khi cưới cô, tôi vẫn có thể thi đỗ đại học, thì có chết tôi cũng không bỏ người mình yêu để lấy cô!” Còn kẻ thứ ba kia thì tựa vào vai chồng tôi, vẻ mặt đắc thắng: “Bà làm vợ giáo sư bao nhiêu năm như vậy cũng đủ rồi, bây giờ nên nhường chỗ đi thôi!” Đứa con nuôi mà tôi nâng niu hơn hai mươi năm cũng nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét: “Tôi bị ép xa mẹ ruột, gọi bà là mẹ ngần ấy năm, bây giờ bà chết cũng đáng đời!” Tôi suy sụp hoàn toàn, dồn hết sức kéo chồng chết chung với mình. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã trở về quá khứ. Mà người chồng ở kiếp trước vừa nhìn thấy tôi đã lập tức hất tay tôi ra. “Hủy hôn đi! Cô không xứng với một sinh viên đại học tương lai như tôi!” Tôi không tức giận, chỉ thầm nghĩ trong lòng: Nếu không có tôi — người đứng nhất tự nguyện bỏ học — thì anh, kẻ đứng thứ hai, lấy tư cách gì mà bước chân vào đại học?
Trong chiếc laptop cũ kỹ của vị hôn phu, tôi vô tình phát hiện ra một thư mục không tên, bị giấu sâu qua rất nhiều lớp. Dung lượng của nó lên tới tận 150GB, chỉ nhìn thôi cũng biết chắc chắn có gì đó không bình thường. Trực giác nhạy bén của phụ nữ lập tức khiến tôi cảm nhận được mùi nguy hiểm. Một linh cảm rất mạnh nói với tôi rằng tôi không nên mở nó ra. Nếu mở, cuộc sống hạnh phúc và yên ổn hiện tại của tôi có thể sẽ tan biến trong chớp mắt. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thắng nổi sự tò mò. Tôi bấm mở thư mục ấy. Trước mắt tôi là vô số ảnh chụp màn hình các đoạn trò chuyện, cùng với đủ loại hình ảnh của cùng một cô gái ở nhiều giai đoạn khác nhau. Tôi nhận ra cô gái đó. Cô ấy là La Tuấn Hinh — người từng theo đuổi hôn phu tôi suốt tám năm nhưng chưa từng thành công. Trong mắt anh, cô ta là một kẻ không biết xấu hổ, một cô gái tầm thường mà tôi chưa từng để vào mắt.
Năm thứ ba dây dưa với thái tử gia của giới giải trí Bắc Kinh, hắn lại tìm được một nữ minh tinh trẻ tuổi xinh đẹp. Hắn chặn hết tài nguyên của tôi để dâng cho cô ta, thậm chí còn dung túng để cô ta xé rách chiếc váy cao cấp đặt riêng của tôi. Tôi đề nghị chia tay với Kỳ Thiệu Bạch. Hắn chỉ cười lạnh: “Đừng làm loạn nữa. Rời khỏi tôi, cô chẳng là gì trong giới này cả.” Khi bị toàn mạng bôi đen, không còn nhận được bất cứ tài nguyên nào, tôi đăng một trạng thái kèm theo thông báo nhận việc: “Đã lên bờ, cảm ơn mọi người đã quan tâm.” Hot search lập tức bùng nổ.
Năm 18 tuổi, tôi lén lút ở bên Cố Hoài An. Thế nhưng anh ta lại không dám công khai với bất kỳ ai, chỉ vì chúng tôi đều là đàn ông. Vậy mà ở bên ngoài, anh ta thay hết bạn gái này đến bạn gái khác. Tôi từng hỏi anh ta, nhưng mỗi lần như vậy, Cố Hoài An đều nói cần phải đối phó với gia tộc, bảo tôi đừng vô lý gây chuyện. Cho đến ngày kỷ niệm hai năm quen nhau, tôi lại bất ngờ nghe được tin Cố Hoài An sắp đính hôn. Tôi không dám đi chất vấn, chỉ lặng lẽ một mình xuất ngoại. Năm năm sau, người chị đối xử tốt với tôi nhất trong gia đình chuẩn bị kết hôn. Chị ấy hết lời cầu xin tôi trở về tham dự hôn lễ, tôi đồng ý. Nhưng không ngờ, chỉ đến ngày thứ ba sau khi về nước, tôi đã gặp lại Cố Hoài An.
Tôi đã ở bên Kỳ Bạch năm năm, trong những tháng ngày bên nhau, anh vẫn luôn không muốn công khai mối quan hệ của chúng tôi. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện này, anh đều nói phải chờ một thời điểm thích hợp. Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và đám bạn. “Anh Kỳ, chẳng lẽ anh thật sự định sống cả đời với Thẩm Đình Mặc sao?” “Làm sao có thể chứ. Chẳng qua chỉ là chơi đùa với một người đàn ông thôi.” “Hahaha, em biết ngay mà. Anh Kỳ sao có thể thật lòng thích một người đàn ông được? Đợi đến lúc anh chơi chán rồi, nhớ nhường cho anh em nếm thử xem cậu ta có mùi vị thế nào nhé.” Kỳ Bạch chỉ cười hờ hững: “Được thôi.” Lúc hoàn hồn lại, nhìn tờ giấy chẩn đoán ung thư trong tay, tôi chợt thấy may mắn. May mà Kỳ Bạch không thật lòng yêu tôi, nếu không, anh ấy sẽ đau khổ biết bao.
Quan nhân nói, điều hắn hối hận nhất chính là năm xưa đã cứu ta. Giữa đêm dài tìm lại được mạng sống, bản thân ta tự mình nhanh nhẹn bò ra khỏi đống xác người trước. Sau này nghe kể lại, Tạ tiểu hầu gia vốn luôn thanh cao ngạo nghễ lại quỳ sụp giữa đống th/ối r/ữa mà khóc đến can trường đoạn tuyệt.
Cả đời này tôi đều nợ Cố Yến Từ. Anh đổi nguyện vọng sang Đại học Hồng Kông, tôi liền từ bỏ Thanh Hoa, theo anh đến Cảng Thành, cam tâm tình nguyện chăm sóc anh suốt bốn năm. Tin anh trở về nước nhận chức, anh nói với tất cả mọi người, chỉ giấu riêng mình tôi. “Khương Từ? Không cần để ý đâu. Cô ấy giống như một con chó vậy, ngửi thấy mùi là tự mò tới.” Tôi coi như chưa từng nghe thấy câu đó. Ngày hôm sau, tôi vội vã trở về Kinh Thành. Về sau, để dỗ dành bạch nguyệt quang vui vẻ, anh còn muốn tôi gả cho vị thái tử gia nổi tiếng tính tình quái gở trong giới thượng lưu Bắc Kinh. “Chỉ là kết hôn thôi mà. Cùng lắm cưới xong lại ly hôn.” Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu. Cuối cùng chỉ đáp lại hai chữ. “Được.” Tôi đồng ý dứt khoát như vậy không phải vì còn nợ anh điều gì. Mà bởi tôi đã gặp vị thái tử gia kia. Anh có gương mặt giống hệt người anh trai nhà họ Cố năm xưa đã vì tôi mà bị bọn buôn người bắt cóc. Tôi không cần phải như đang trả nợ, mãi bám theo sau lưng Cố Yến Từ nữa. Thế nhưng khi nghe được tin này, bàn tay đang nắm vô lăng của Cố Yến Từ lại bất ngờ khựng lại.
Ngày Bùi Chiêu đăng cơ, ta tự mình xin xuất cung. Hắn nhìn ta đang quỳ gối dưới thềm điện, cười mỉa một tiếng: "Tính khí lại lớn đến vậy sao?" "Chẳng lẽ nàng tưởng rằng sinh ra trưởng tử, trẫm nhất định sẽ đón nàng làm hoàng hậu?" "Hoàng hậu và trẫm là thanh mai trúc mã, gia thế mẫu thân nàng ấy tôn quý biết bao. Phong nàng làm tần đã là điều hiếm có, nàng rốt cuộc còn gì không hài lòng?" Ta chẳng muốn phân trần thêm nữa. Bùi Vân Ngạn từ nãy đến giờ vẫn trốn sau bức bình phong, lúc này liền bước ra: "Phụ hoàng, người đừng trách nương nữa." Nói xong, đứa trẻ ấy quay sang thúc giục ta: "Nương, ngày mai bậc đại nho trong tộc của mẫu hậu đã đến dạy học cho con rồi." "Người mau xuất cung đi, mẫu hậu nói không muốn nhìn thấy người nữa đâu."
Lướt mạng, tôi tình cờ nhìn thấy một bài đăng: [Vợ mang thai quá yếu đuối, không muốn chăm sóc thì phải làm sao?] Bên dưới có một câu trả lời được rất nhiều người thích: [Xin công ty điều đi công tác ba năm.] [Vừa khỏi phải chăm bà bầu, vừa khỏi phải trông trẻ nhỏ.] [Dù sao trẻ dưới ba tuổi cũng chẳng nhớ được bao nhiêu.] [Đợi quay về rồi, vẫn có thể làm một người cha tốt như thường.] Tôi chết lặng, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc bụng đã mang thai sáu tháng của mình. Mà người đàn ông trong phòng ngủ đang thu dọn hành lý… cũng chuẩn bị đi công tác ba năm.
Ngày ta đỗ đầu bảng kỳ thi, cũng chính là ngày sinh thần của đích tỷ. Giữa tiệc rượu, mọi người hỏi tỷ ấy có nguyện vọng gì. Tỷ ấy khẽ nghiêng đầu nhìn phu quân chưa cưới của ta, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Muốn có được vị trí đứng đầu, không biết Thái phó đại nhân có thể tác thành chăng?” Người nam nhân ấy rũ mi mắt, im lặng không nói lời nào. Ngày hôm sau, vị trí đầu bảng của ta không còn nữa. Về sau, ta thậm chí còn bị đánh trượt liên tiếp năm lần. Đối mặt với sự chất vấn của ta, hắn chỉ đưa tới một miếng bánh vân phiến: “Đích tỷ của nàng đáng thương, nếu không thể năm lần liên tiếp đứng đầu Quốc Tử Giám thì sẽ bị gia tộc đưa đi liên hôn, gả cho vị vương gia tàn phế gãy chân kia.” “Còn nàng, ngày sau vẫn còn cơ hội.” Nhưng hắn đâu biết rằng, ta đã chẳng còn ngày sau nữa rồi. Thân là thứ nữ, hôn ước này là do di nương dùng cả mạng sống để giành về cho ta. Giờ đây di nương đã qua đời. Đích tỷ vì đem lòng ái mộ hắn nên ở trong phủ trăm phương ngàn kế làm khó dễ ta. Phụ thân để che mắt người đời, dung túng cho đích tỷ mở từ đường lập ra một cuộc đánh cược: Chỉ cần đích tỷ có thể năm lần liên tiếp đứng đầu bảng, liền cho phép chúng ta đổi người thành thân. Vì lẽ đó, ta đã ngày đêm thắp đèn đọc sách, chỉ sợ sẽ thua mất hắn. Nhưng giờ khắc này, khẽ niết những lớp chai mỏng trong lòng bàn tay, ta khẽ cười một tiếng, chấp nhận cam chịu số phận.
Chu Duật Trì là vị công tử phong lưu có tiếng ở Cảng Thành. Trong giới người mẫu nội y truyền tai nhau một câu đùa rằng: "Ai thiếu tài nguyên thì cứ việc đi bám lấy Chu thiếu gia." Bởi vì trong số các bà vợ hào môn ở khắp đất Cảng này, người làm Chu phu nhân là tôi đây chính là kẻ nhu nhược, dễ bắt nạt nhất. Hôm ấy sau khi đánh bài xong, Hoắc phu nhân đưa cho tôi một bức ảnh, vừa mỉa mai vừa cười cợt: "Tôi chặn lại từ chỗ cánh paparazzi giùm cô đấy." "Thế nào, cũng đủ bù lại số tiền bài tôi vừa thua rồi chứ?" Đó là bức ảnh Chu Duật Trì đang hôn môi say đắm với người tình mới ở trường đua ngựa. Tất cả mọi người đều nghĩ tôi sẽ nhận lấy bức ảnh, rồi lại thay chồng che giấu như mọi khi, tiếp tục cuộc hôn nhân hào môn theo kiểu bịt tai trộm chuông này. Nhưng lần này, tôi lại đẩy bức ảnh ngược trở về. "Chụp đẹp đấy, đáng được lên trang nhất báo sáng mai."
Chồng tôi đầu tư thua lỗ, rơi vào cảnh nợ nần chồng chất. Tôi định đem bán toàn bộ số trang sức vàng mà anh tặng tôi mỗi năm, xem thử có thể giúp anh trả được bao nhiêu khoản nợ. Nhưng tiệm vàng lại nói với tôi rằng… tất cả đều là đồ giả. Tôi đi thẩm định căn nhà, nhân viên môi giới kiểm tra ngay trước mặt tôi. Sổ đỏ cũng là giả. Nhưng chẳng phải căn nhà trị giá năm triệu này là quà cưới anh tặng tôi sao? Anh còn nói căn nhà chỉ đứng tên một mình tôi. Rốt cuộc còn thứ gì là thật nữa không? Tôi tiện tay gửi ảnh giấy đăng ký kết hôn cho cô bạn thân đang làm ở cục dân chính. Bạn tôi nhắn lại: “Giả.” Nhìn tờ giấy kết hôn đỏ chói trong tay, tôi bật cười thành tiếng. “May quá, cái này cũng là giả.”
Sơn phỉ hoành hành ngang ngược, phu quân ngày ngày đi tiễu phỉ, hiếm khi gần gũi với ta. Ta xông lên Hắc Phong trại, giận dữ quát: “Gần đây an phận một chút cho ta!” Thuộc hạ khúm núm đáp: “Đại đương gia, gần đây chúng ta rất an phận mà, hơn nữa cũng chẳng có ai tới tiễu phỉ…” Ta sửng sốt, vậy Tần Việt đã đi làm gì? Sau khi điều tra kỹ mới biết, thanh mai trúc mã của Tần Việt đã vào kinh tìm hắn. Những ngày này hắn ngày ngày ở bên bầu bạn. Hệt như năm xưa hắn từng đối xử với ta. Tần Việt thậm chí còn đưa nàng ấy tới dự yến tiệc của bằng hữu. Khi người bên cạnh nhắc tới ta, hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài một câu: “Lạc Ninh thô tục, rốt cuộc không bằng A Vu hiểu lễ nghĩa, biết đọc sách.” Ta rất đau lòng. Thế là thu dọn hành lý trở về Hắc Phong trại, tiếp tục làm đại đương gia của mình. “Nếu Tần đại nhân truy xét…” Ta nghĩ ngợi: “Cứ giả vờ như ta bị sơn phỉ cướp gi.ết đi, để lại dấu vết cho giống một chút, đừng để lộ sơ hở.”
Văn án: Năm mười lăm tuổi, gia đạo của Chu Ngạn sa sút. Khi bán mình vào An Vương phủ, hắn còn mang theo ta, một kẻ chỉ biết kéo chân sau. Đợi đến khi hắn trở thành tâm phúc của An Vương, sự nghiệp thành công, hắn lại tính toán dâng ta cho Vương gia làm trắc phi. Năm ấy, ta đã sắp đến tuổi cài trâm. Đêm đó, ta đến phòng hắn, khẽ gọi một tiếng: "Ca ca..." Ánh mắt hắn tối tăm khó lường, giọng nói khàn khàn vang lên: "Kiệm Kiệm, muội đã nghĩ kỹ chưa? Ta là một thái giám."
Chị tôi đi kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện nơi tôi làm việc và được chẩn đoán bị bệnh bạch cầu. Trớ trêu thay, tủy của tôi lại tương thích hoàn toàn để hiến. Vì muốn thử lòng, tôi nói với người nhà rằng người bị bệnh chính là tôi. Không ngờ họ gần như đồng loạt phản đối: “Hiến tủy đâu phải không có nguy cơ, nhà mình chẳng thể để chị con chịu nguy hiểm.” “Con bệnh thì tự chịu, đừng kéo chị con lún theo, sinh tử có mệnh, con phải học cách nhận mệnh.” Chị tôi còn kiên quyết khước từ vì nói rằng mình đang chuẩn bị có con. Thứ tình thân vốn mỏng manh, sau cùng cũng bị họ xé rách lớp vỏ sau cùng. Tôi chợt nhìn thấu tất cả. Bỏ lại tờ kết quả kiểm tra, tôi kiên quyết rời khỏi nhà họ.
Văn án: Ta sinh ra và lớn lên ở trấn Đá Xanh. Trong nhà mở một tiệm gạo, vốn dĩ cũng là một cô nương nhà lành. Về sau, ta lại đến Ngự Sử phủ nương nhờ, làm một nha hoàn trong phủ. Nhị công tử muốn nạp ta làm thiếp. Ta nói vị Tiều Đô Úy ở Khai Châu kia là tỷ phu của ta, nhưng bọn họ không tin. Mãi đến khi trong phủ mở tiệc chiêu đãi khách khứa, vị Tiều đại nhân xuất thân thổ phỉ kia bất cẩn bóp nát chén rượu trong tay, sau đó cười nói với Trương Ngự Sử: "Nghe nói nhị công tử trong phủ muốn nạp gia muội của ta làm thiếp?"
Hôm ấy, đúng vào ngày tôi biết mình mang thai, tôi vô tình phát hiện trong tủ có một xấp vé máy bay dày cộp mà chồng tôi giấu kín. Tất cả đều là vé bay đến Na Uy, thời gian bắt đầu từ sau khi chúng tôi kết hôn. Tấm vé nằm dưới cùng lại có ngày trước cả đám cưới của chúng tôi. Trên từng tấm vé đều có nét chữ viết tay của anh: “Tống An Tĩnh, anh nhớ em rất nhiều.” Tống An Tĩnh. Cái tên ấy là mối tình khắc cốt ghi tâm trong lòng Lâm Trạch. Trên tấm vé trên cùng còn viết: “Tống An Tĩnh và em bé nhất định phải luôn bình an.”
Buổi lễ cài trâm này, Trưởng công chúa không đến dự. Bà ta đi làm chính tân cho tiệc cài trâm của thiên kim nhà Thôi Thượng thư, chỉ sai người mang đến một phần hậu lễ. Mẫu thân gượng chút tàn lực tiễn hết khách khứa, vừa quay người lại đã ôm lấy ta mà rơi lệ: "Con của ta, chuyện này biết phải làm sao mới tốt đây..." "Mẫu thân." Ta nghe thấy giọng nói của chính mình bình tĩnh đến mức không giống người thường, "Hôn sự của con và Thế tử, sợ là không thành được nữa rồi. Người và phụ thân hãy tìm nơi khác mà xem xét cho con đi." Ngày đó ta đến phủ bái phỏng, muốn thỉnh Trưởng công chúa làm chính tân cho lễ cài trâm của mình, lại vô tình nghe thấy bà ta và Bùi Đàm nhắc đến ta. "Năm đó vì duyên cớ của con mới khiến con bé bị thất lạc, nay quốc công phủ đã tiến cử phụ thân con bé bổ vào chỗ khuyết của tuần muối ngự sử. Ơn nghĩa nợ nần coi như đã trả xong. Còn người... đã lưu lạc nơi chốn phong trần suốt ba năm, không xứng làm vợ." Hắn không hề lên tiếng. Từ đầu đến cuối, một chữ cũng chẳng hề phản bác.
Năm thứ hai mươi thay trưởng tỷ nhập cung, ta đã ngồi lên ngôi vị Quý phi. Ta từng nếm qua vải ngon vùng Lĩnh Nam, từng thưởng thức rượu quý xứ Tây Lương. Nhưng chỉ có trầm thủy hương do Tây Vực tiến cống hàng năm là ta chưa từng được thấy. Ta từng mở lời hỏi Hoàng thượng. Hắn chỉ mỉm cười nhạt nhòa: “Vân Y, thứ không thuộc về ngươi thì đừng gượng ép.” Sau này ta mới biết, số hương liệu đó đều được hắn đem ban tặng cho trưởng tỷ. Chỉ vì trưởng tỷ thích dùng hương trầm. Nàng không thích vải, cũng chẳng mặn mà với rượu, vậy nên những thứ đó mới đến lượt ta. Ta ôm nỗi u uất ấy suốt mười mấy năm trời. Đến lúc lâm chung, Hoàng thượng dịu dàng hỏi ta có tâm nguyện gì chưa thành. Ta bảo, ta muốn được ngửi thử mùi vị của trầm thủy hương. Hắn sai người thay cho ta bộ y phục cũ của trưởng tỷ, rồi nhìn vào đôi lông mày và ánh mắt của ta, khẽ lắc đầu thở dài: “Không được, hương liệu này chỉ có thể thuộc về trưởng tỷ của ngươi.” “Dù sao cũng chỉ là kẻ thế thân, một nửa phần dung mạo của nàng ngươi cũng chẳng bằng. Vân Y, kiếp sau đừng thay trưởng tỷ vào cung nữa.” Ta qua đời trong niềm uất nghẹn. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trùng sinh vào đúng ngày Hoàng thượng tuyển phi. Khi ngón tay của hắn chỉ về phía ta, ta bấm chặt lòng bàn tay, cụp mắt quỳ lạy: “Thần nữ phúc mỏng, không dám trèo cao đón nhận ơn trời.”
Ảnh đế và mối tình đầu giận dỗi, xoay sang cưới tôi. Kết hôn ba năm, bọn họ dây dưa không rõ. Lúc quay phim ôm nhau hôn môi, lúc phỏng vấn nói lời tâm tình mập mờ. Cư dân mạng đều nói, tôi là một thế thân đáng thương. Tôi chưa bao giờ tức giận, chỉ cười, giúp hắn làm sáng tỏ từng scandal một. Cho đến sau đó, tôi ngoài ý muốn mang thai, gạt hắn để phá thai. Hắn vừa tức giận vừa đau lòng, gay gắt chất vấn tôi tại sao. Tôi vuốt ve mặt hắn, bình tĩnh trả lời: "Bởi vì, em không yêu anh." Người tôi yêu là anh trai đã c.h.ế.t của hắn.
Ngày cha ta bị chém đầu, tuyết rơi rất lớn. Quan giám trảm hỏi ông có lời trăn trối gì không. Cha ta quỳ trên hình đài, bộ tù y màu đen đã bị máu nhuộm đẫm, nhưng tấm lưng vẫn thẳng như tạc. Bách tính cả thành đều mắng chửi ông. "Nghịch tặc!" "Tên thần tặc tử, chết đáng đời!" "Thẩm gia đời đời chịu ơn vua, vậy mà dám thông địch phản quốc!" Những cọng rau thối ném vào người ông, nước bùn văng đầy lên mặt. Cha không hề né tránh. Ông chỉ đăm đăm nhìn về hướng hoàng cung, nói một câu: "Thần Thẩm Hoài An, một đời không phụ Đại Lương." Khoảnh khắc đao rơi xuống, mẫu thân đã che mắt ta lại. Nhưng tay bà run rẩy không thôi. Dòng máu nóng hổi bắn tung tóe trên nền tuyết trắng, từ từ loang ra, đỏ đến nhức mắt. Ta cắn chặt mu bàn tay mình, không dám khóc thành tiếng. Bởi vì trước khi chết, cha đã nhìn ta một cái. Cách một biển người, cách cả trời tuyết phủ, ông mấp máy môi nói với ta: Sống tiếp. Ba ngày sau, Thẩm gia chịu án tịch thu tài sản, toàn môn bị lưu đày. Mẫu thân bệnh chết ngay trên đường đi. Trưởng huynh vì bảo vệ ta mà bị quan áp giải vung roi quất ngã xuống vách núi sâu. Ấu đệ sốt cao ba ngày rồi cũng bỏ mạng trong ngôi miếu hoang, đến một chiếc chiếu rách để bó thây cũng không có. Ta quỳ giữa trời tuyết, tự tay bới từng vốc đất đóng băng, móng tay bật ra, máu thịt be bét. Lúc ta chôn cất ấu đệ, trong tay nó vẫn còn nắm chặt nửa chiếc bánh lạnh chưa ăn hết. Năm đó, ta mười bốn tuổi. Ta cứ ngỡ Thẩm gia chỉ còn lại một mình ta trên đời này. Cho đến đêm thứ bảy của cuộc hành trình lưu đày, có kẻ vén tấm rèm che của ngôi miếu đổ nát, giẫm lên đống xương tàn bước đến trước mặt ta. Hắn khoác chiếc áo lông cáo trắng như tuyết, chân mày ánh mắt đều dịu dàng, trông như một vị Bồ Tát cứu khổ cứu nạn. Hắn cúi người xuống, bóp chặt cằm ta. "Thẩm Chiếu Tuyết, ngươi có muốn sống không?" Ta phun thẳng ngụm máu tươi vào mặt hắn. Hắn lại cười. "Tốt lắm, rất giống cha ngươi." Ta trừng mắt nhìn hắn đầy căm hận. Ta nhận ra hắn. Tân nhiệm Thừa tướng của Đại Lương, Phê Chẩn. Chính hắn là kẻ đã dâng bức mật thư thông địch ngay giữa điện Kim Loan. Chính tay hắn đã đặt một nửa chiếc hổ phù đó trước mặt Bệ hạ. Cũng chính là hắn, đứng dưới hình đài lớn tiếng tuyên đọc tội trạng của Thẩm gia. Cha ta chết trong tay hắn. Cả nhà Thẩm gia chết trong tay hắn. Vậy mà hắn lại nói với ta: "Cha ngươi mưu phản, tội đáng chết. Nhưng ngươi sinh ra lại rất giống một người, bản tướng giữ lại mạng này cho ngươi." Ta hỏi: "Giống ai?" Hắn lau đi vệt máu trên mặt, nụ cười càng thêm sâu hoắm: "Giống người nữ nhân đã chết tám năm trước trong lòng Bệ hạ." Ta được hắn đưa trở lại kinh thành. Thay tên đổi họ, thay đổi thân phận, thay cả giọng nói và dáng đi. Hắn mời những ma ma già từng hầu hạ trong cung về dạy ta gảy đàn, vẽ tranh, dâng trà, hành lễ. Dạy ta làm sao để cười giống Tiên hoàng hậu nhất. Làm sao để khi cúi đầu có thể lộ ra một đoạn cổ gầy mong manh. Làm sao để rơi lệ mỗi khi Bệ hạ nhắc về chuyện cũ. Làm sao để dùng một gương mặt tương tự, rạch sâu thêm vào vết thương cũ đã thối rữa từ lâu trong lòng bậc đế vương. Phê Chẩn nói: "Từ ngày hôm nay, ngươi không còn là Thẩm Chiếu Tuyết nữa." "Ngươi tên là Liễu Chiếu." "Một nữ nhi mồ côi vùng Giang Nam, gia thế trong sạch, dịu dàng ngoan ngoãn, không chút hại ai." Ta quỳ rạp trước mặt hắn, khẽ khàng hỏi: "Thừa tướng muốn ta làm gì?" Hắn cài một chiếc trâm bạch ngọc lên tóc ta. "Vào cung." "Khiến Bệ hạ sủng ái ngươi." "Khiến Thái tử căm ghét ngươi." "Đến lúc bản tướng cần ngươi lên tiếng, ngươi phải thay bản tướng nói lời cần nói." Ta hạ mi mắt, tỏ vẻ phục tùng: "Vâng." Hắn hài lòng cười lớn. Hắn không hề biết rằng, đêm đó khi ta quỳ trước gương đồng, ta đã mài nhọn hoắt chiếc trâm ngọc kia từng chút một. Lúc mũi trâm đâm vào lòng bàn tay, từng giọt máu tươi rỉ ra. Ta nhìn vào gương, nói với khuôn mặt xa lạ bên trong: Thẩm Chiếu Tuyết, ngươi có thể làm quân cờ. Nhưng tuyệt đối không được quên cách cầm dao.
Phò mã của nữ nhi ta, dắt về một đóa bạch liên hoa nhỏ bé đáng thương đang mang long thai. Ả quỳ sụp ngoài cửa cung, khóc lóc thảm thiết, luôn miệng tự xưng mình là đứa con gái ngoài giá thú bị lưu lạc dân gian của Hoàng đế. Ả còn mặt dày cầu xin nữ nhi của ta hãy vì tình nghĩa tỷ muội mà nhường lại vị trí Hoàng tử phi cho ả. Thế nhưng, điều mà hai kẻ đó tuyệt đối không thể ngờ tới chính là: Hoàng đế và ta đang ngồi chễm chệ ngay giữa sảnh chính, lạnh lùng dõi mắt nhìn màn kịch khôi hài của bọn họ. Ta nhướng mày, liếc mắt nhìn người bên cạnh rồi hờ hững lên tiếng: — Mạnh Kiên, tốt nhất là phu quân nên giải thích cho rõ ràng, đứa con gái ngoài giá thú này từ đâu mà chui ra? Hoàng đế nghe vậy thì biến sắc, vội vàng phân trần đầy ấm ức: — Nương tử, nàng thật là oan uổng cho trẫm quá! Trẫm trong sạch, tuyệt đối không làm gì có lỗi với nàng cả! Về sau, khi thân phận thật sự của ả bạch liên hoa kia bị vạch trần, vị phu quân phối ngẫu kia mới kinh hoàng nhận ra mình đã phạm phải sai lầm chết người. Hắn quỳ rạp dưới chân nữ nhi của ta, khóc lóc thảm thiết, cầu xin con bé đừng hòa ly với hắn. Nữ nhi của ta chỉ lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, khinh bỉ chế nhạo: — Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì chứ? ======================