Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia
Mẹ chồng tuyệt thực 3 ngày không cho ghi tên tôi, chồng quỳ xuống cầu xin, tôi báo bố mẹ rút lại 6,990,000 tệ tiền mua nhà. Chương một: Đêm trước ngày làm sổ nhà. Lâm Vãn Đường chưa từng cảm thấy cuộc sống có thể viên mãn đến vậy. Cô đứng trên ban công căn hộ mẫu của khu chung cư mới, tầm nhìn từ tầng hai mươi bảy rộng đến quá mức, phía xa là đường chân trời của thành phố, hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành màu trà ô long đào mật. Gió ấm thổi bay những sợi tóc lòa xòa của cô, cô hít sâu một hơi, thứ ngửi thấy toàn là mùi của đồ nội thất mới và hy vọng. “Thích không?” Trần Vũ Phi vòng tay ôm eo cô từ phía sau, cằm đặt lên hõm vai cô. “Thích quá.” Cô quay đầu hôn lên má anh một cái. “Ban công này sau này em muốn đặt một chiếc ghế bập bênh, rồi trồng đầy sen đá.” “Được, đều nghe em.”
Hệ thống bắt ta cứu rỗi phản diện, nhưng ta lại mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. May mắn thay, ta chợt nảy ra một ý, tìm hệ thống đổi một chiếc áo choàng tàng hình. Thế là—— Năm sáu tuổi, phản diện đói lả trong ngôi miếu hoang, một chiếc bánh nướng lơ lửng bay đến trước mặt hắn. Phản diện: “?” Năm mười sáu tuổi, phản diện suýt mất mạng trên chiến trường, kẻ địch lại tự dưng ngã xuống. Phản diện: “??” Về sau, thiếu niên sa cơ lỡ vận công thành danh toại, ta đang định rời đi, nào ngờ đêm đó hắn rơi xuống nước, ta không nhịn được mà lao xuống cứu hắn, lại bị hắn nắm chặt cổ tay. Đôi mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng chữ một, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng ta cũng gặp được nầng rồi, thần linh của ta.” Hệ thống bắt ta cứu rỗi phản diện, nhưng ta lại mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. May mắn thay, ta chợt nảy ra một ý, tìm hệ thống đổi một chiếc áo choàng tàng hình. Thế là—— Năm sáu tuổi, phản diện đói lả trong ngôi miếu hoang, một chiếc bánh nướng lơ lửng bay đến trước mặt hắn. Phản diện: “?” Năm mười sáu tuổi, phản diện suýt mất mạng trên chiến trường, kẻ địch lại tự dưng ngã xuống. Phản diện: “??” Về sau, thiếu niên sa cơ lỡ vận công thành danh toại, ta đang định rời đi, nào ngờ đêm đó hắn rơi xuống nước, ta không nhịn được mà lao xuống cứu hắn, lại bị hắn nắm chặt cổ tay. Đôi mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng chữ một, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng ta cũng gặp được nầng rồi, thần linh của ta.”
A tỷ lâm bệnh không chịu uống thuốc, chỉ nhớ mãi món bánh Ngọc Lộ ở Tĩnh Châu. Tạ Lâm Mặc liền sai người suốt đêm đi mua về. Đến khi ta mắc chứng ho, miệng đắng ngắt, muốn ăn cao tỳ bà, bèn nhờ hắn đi mua giúp. Thế nhưng hắn lại đem hộp cao tỳ bà ấy đưa sang viện của a tỷ, chỉ sai người mang cho ta một viên kẹo mạch nha. “Đừng tham ăn nữa. Miệng đắng thì ăn cái này cũng thay được.” Huynh trưởng thấy ta buồn bã, trái lại còn thở dài nói: “Nếu không nhờ a tỷ của muội đứng ra thu xếp giúp, Tạ thế tử đã sớm đến từ hôn rồi. Thân thể muội khỏe như trâu vậy, đừng có làm quá nữa.” Nhưng rõ ràng là ta quen biết Tạ Lâm Mặc trước. Hắn từng nói hắn thích nhất tính tình hoạt bát của ta. Vậy mà đến hôm nay, ngược lại còn phải dựa vào a tỷ giúp ta nối dây tác hợp sao? Nhớ lại những chuyện trước kia, thứ gì a tỷ muốn, Tạ Lâm Mặc đều có thể tìm về cho nàng. Còn thứ gì ta muốn, hắn luôn quên hết lần này đến lần khác. Ngay cả phụ mẫu cũng cảm thấy, ta có thể kết được mối hôn sự tốt đẹp này đã là phúc phận lớn lao lắm rồi, thế mà lại chẳng giữ nổi lòng hắn. Suy đi tính lại, cuối cùng họ dứt khoát bảo ta nhường hôn sự này cho a tỷ. Ta gật đầu: “Được.”
Ta vì cứu Bùi Vân Chu mà què một chân. Bùi Vân Chu cảm kích đến rơi nước mắt, để báo đáp ân cứu mạng của ta, hắn công khai từ bỏ hôn sự với phủ Tể tướng. Trước mặt người ngoài, hắn cùng ta ân ái mặn nồng, lúc nào cũng mười ngón tay đan chặt lấy nhau, ba câu không rời khỏi ta. Danh tiếng yêu thương thê tử giúp hắn giành được không ít thiện cảm trước mặt Hoàng đế, quan lộ cũng vì thế mà thuận buồm xuôi gió. Nhưng về sau, hắn đứng sai phe trên triều đình. Những người đồng môn cùng gặp nạn với hắn đều dựa vào thế lực nhà ngoại của thê tử, không những bình yên vô sự mà còn được thăng quan tiến chức. Chỉ có Bùi Vân Chu vì sau lưng không có ai nâng đỡ nên bị biếm truất rồi lưu đày. Những năm cuối đời, hắn sống sa sút khốn đốn. Nhìn những đồng môn năm xưa người nào người nấy đều thăng chức, bước lên các vị trí trọng yếu, bái tướng phong hầu, còn hắn, vị Thám hoa lang từng một thời phong quang, lại chỉ có thể làm một huyện lệnh cửu phẩm ở nơi xa xôi hẻo lánh. Ta vẫn luôn ở bên cạnh hắn, dùng thân thể tàn phế này sinh cho hắn hai trai một gái. Nhưng trước lúc chết, Bùi Vân Chu lại gọi tên thiên kim phủ Tể tướng, đến khi nhìn rõ người trước mặt là ta, hắn oán hận nói: "Ta thà rằng năm đó nàng đừng cứu ta. Nàng chỉ vì ta mà mất một chân, còn ta lại vì nàng mà lỡ dở nửa đời, đứt mất tiền đồ rộng mở. Thật sự không đáng." Cho đến lúc chết, hắn cũng không muốn nhìn ta thêm một lần nào nữa, khiến ta trước mặt các con chẳng thể ngẩng đầu lên được. Cứu hắn một mạng, ngược lại giống như là ta mắc nợ hắn vậy. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày Bùi gia bốc cháy. Trong biển lửa, Bùi Vân Chu đưa tay về phía ta cầu cứu: "Cứu ta... cứu ta với! A Ninh!!"
Từ khi sinh ra, ta đã không phải là một người hiền lành. Năm ba tuổi, ta đã dùng trâm cài tóc đ/âm vào mắt tên công tử nhà bên, chỉ vì hắn lén nhìn mẹ ta tắm. Năm năm tuổi, ta đã phóng hỏa đ/ốt rạp hát, chỉ vì thấy đoàn hát mua bán trẻ con. Năm mười tuổi, ta lặng lẽ sai người phế gã cháu trai của Ngự sử, ai bảo hắn ta dám trêu ghẹo tỷ tỷ ta giữa phố. Những chuyện như thế này, nhiều vô số kể... Sau này, ta gả cho một phu quân tốt, cả nhà chồng đều là người hiền lành. Ta sống trong hậu viện buồn chán đến chet. Khi sống lại vào ngày Hoàng thượng ban hôn cho ta và tỷ tỷ, ta đã dứt khoát đổi hôn sự với tỷ ấy. Kiếp trước, tỷ tỷ ta gả vào phủ Quốc công chưa đầy hai năm đã chet. Tỷ tỷ cũng sống lại, rưng rưng nước mắt nói: "Nhị muội, phủ Quốc công là hang ổ của rắn! Muội không thể gả qua đó!" Ta vô cùng phấn khích: "Nhưng mà... tỷ tỷ, ta là một hạt giống xấu xa bẩm sinh mà."
Sau khi tôi sinh mổ, mẹ chồng đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: “Chào đón cháu trai đích tôn béo mầm, cảm ơn con trai đã giúp mẹ được lên chức bà nội, con trai vất vả rồi." Tôi lập tức tiện tay cho bảo mẫu chăm bà đẻ nghỉ việc. Sau đó, tôi chụp ảnh chồng mình với quầng thâm mắt gấu trúc đang lúi húi giặt tã, đăng ngược lại lên vòng bạn bè: “Cảm ơn chồng yêu đã chăm sóc hai mẹ con em, chồng vất vả rồi ạ."
Nhà họ Lục ở thành phố này gốc rễ sâu bền, Lục Diễn là con trai độc nhất, đứng tên ba công ty, sống trong biệt thự đơn lập giữa trung tâm thành phố. Bản thân anh ta lại càng sở hữu gương mặt có thể lên bìa tạp chí, cao mét tám lăm, cười lên ôn hòa nho nhã, lúc không cười lại toát lên vẻ xa cách quý phái. Mẹ tôi lần đầu gặp anh ta, thừa dịp anh ta đi rửa tay, lén véo tay tôi: “Rốt cuộc con cho người ta uống bùa mê thuốc lú gì thế?” Tôi cười cười, không nói gì. Mẹ tôi không biết là, Lục Diễn cưới tôi, chưa từng phải vì bùa mê gì cả. Mà là vì Thẩm Thanh đã ra nước ngoài.
Khi Kỳ Việt đưa phí chia tay cho tôi lần thứ mười chín, tôi đã đồng ý. Cô gái trong lòng anh ta đang làm loạn đòi danh phận, không thể chờ thêm được nữa. Tôi cũng không thể chờ thêm được nữa. Tôi m/ang t/hai rồi, đứa trẻ không phải của anh ta.
GIỚI THIỆU: Sau khi giết người, ta đi suốt một năm từ Mẫn Nam mới đến được kinh thành. Gõ cửa phủ của người từng cùng ta lập lời hẹn ước, người ra mở cửa là một nam tử có vài phần giống hắn nơi mày mắt. “Huynh trưởng ta chết rồi.” Ta nhìn bộ đồ tang trên người hắn: “Vừa mới chết?” “Gia mẫu vừa qua đời.” “Cho ta vào thắp một nén hương được không?” Hắn cúi đầu nhìn thanh chủy thủ đang kề bên hông mình, gật đầu.
Bị chồng kéo đi ăn mì, anh thuận miệng dặn nhân viên phục vụ: “Bát nhỏ kia đừng cho rau mùi.” Tôi khựng người, khẽ huých vào tay chồng. “Anh đang làm gì vậy? Anh quên em thích ăn rau mùi nhất à?” Cả người chồng tôi lập tức cứng lại. Anh vội vàng xóa dòng ghi chú kia đi. Tôi bật cười, còn trêu anh rằng dạo này trí nhớ đúng là càng lúc càng tệ. Một tuần sau, tôi một mình quay lại quán mì ấy. Không ngờ vừa ngồi xuống, tôi đã nghe cô gái trẻ ngồi ghép bàn bên cạnh mỉm cười dặn nhân viên: “Vẫn là bát nhỏ nhé, không rau mùi.” “Cứ tính vào thẻ hội viên của chồng tôi là được.” “Số điện thoại hội viên là 1730216…78.” Đôi đũa trong tay tôi rơi thẳng xuống đất. Tấm thẻ hội viên đó dùng đúng số điện thoại của chồng tôi. Cô gái nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn sang. “Chị không sao chứ?” “Để em lấy cho chị đôi đũa mới nhé.” Tôi cố gượng ra một nụ cười. “Cảm ơn em.”
Phó Thâm say đến mức không còn tỉnh táo, vậy mà vẫn tự tay đeo chiếc vòng ngọc gia truyền lên cổ tay tôi. Đuôi mắt anh đỏ hoe, cả người ôm siết lấy tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi cái tên ấy. “Sanh Sanh, đừng đi…” Tôi để yên cho anh ôm, còn nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh, kiên nhẫn dỗ anh chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, khi men rượu tan hết, Phó Thâm nhìn thấy chiếc vòng trên tay tôi thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Anh lạnh giọng nói. “Tháo xuống, thứ này không phải dành cho cô.” Tôi ngoan ngoãn gỡ chiếc vòng ra, cẩn thận đặt lại trên đầu giường. “Tổng giám đốc Phó cứ yên tâm, tôi biết thân biết phận.” Đương nhiên tôi biết rất rõ thân phận của mình. Dù sao chỉ cần nhịn thêm một tháng nữa thôi, hợp đồng này sẽ chính thức kết thúc.
Khi được nhà họ Tô nhận về, trên bàn đang đặt một đĩa vải từ Lĩnh Nam đưa tới. Tô mẫu khó xử nhìn ta. “Nhu nhi thích nhất món này, chắc hẳn con chưa từng ăn, đừng tranh với nó, lát nữa mẫu thân sẽ cho người đưa tới cho con một đĩa nho.” Ta lạnh giọng phân phó Tử Yên. “Đi khiêng ba giỏ vải trong phủ tới đây, đĩa vải này màu sắc đã không đúng, ăn vào sẽ hỏng bụng.” Lại nghe Tô phụ lạnh giọng thông báo với ta. “Thính Vũ hiên là nơi dưỡng người nhất, Nghiễn Nhu thân thể không tốt, không tiện dọn đi, con cứ ở Tây viện đi.” Ta mờ mịt nhìn ông ta. “Không cần, ta có phủ công chúa.” Lúc này, thiên kim giả nước mắt lưng tròng bước lên. “Tỷ tỷ, là ta thay thế vị trí của tỷ, chiếm phụ mẫu của tỷ, còn cả hôn ước của tỷ, ta sẽ trả hết lại cho tỷ......” Trưởng tử nhà họ Tô lập tức mở miệng ngăn cản! “Một thôn cô chốn hương dã thì làm sao xứng với công tử nhà Thượng thư? Cho dù nàng là thân muội muội của ta, ta cũng không để nàng tranh với muội!” Ta cạn lời bật cười. “Không cần trả, ta đã có hôn ước rồi.” Cuối cùng bọn họ cũng quay đầu nhìn về phía ta. “Từ xưa hôn sự đều do phụ mẫu chi mệnh, mai mối chi ngôn, sao con có thể tự ý định thân?” Ta khẽ cười. “Hôn sự do lão Hoàng đế ban, không còn cách nào khác.”
Ngày săn mùa thu năm ấy, Tạ Thanh Ngọc săn được một con hươu, một con bạch hồ cùng hai con thỏ nhỏ. Con hươu được dâng lên phụ hoàng của hắn. Con bạch hồ thì dùng để may thành một chiếc áo choàng tuyệt mỹ, đem kính dâng cho Quý phi. Còn hai con thỏ mà ta ngày nhớ đêm mong, cuối cùng lại rơi vào tay tỷ tỷ. Có người từng hỏi Tạ Thanh Ngọc rằng, hắn làm như thế, lẽ nào không sợ ta sinh lòng giận dỗi hay sao. Hắn chỉ cau mày, giọng nói trầm xuống: “Ta làm vậy cũng là vì tốt cho Tụng Nhân mà thôi.” “Tỷ tỷ của muội ấy lưu lạc bên ngoài, chịu biết bao khổ sở, nay từ trên xuống dưới phủ họ Mộc đều đang nghĩ cách bù đắp cho tỷ ấy, ta tất nhiên cũng nên bày tỏ chút tâm ý. Nếu ta cứ thiên vị Tụng Nhân, e rằng muội ấy ở trong phủ sẽ càng thêm khó xử.” Thế nhưng, những cây trâm cài tinh xảo cùng hoa quả tươi ngon mà Hoàng thượng ban thưởng trước đó, hắn cũng đều mang đến cho tỷ tỷ cả. Nay trong phủ đã bắt đầu truyền nhau ầm ĩ rằng… Hắn không còn thích ta nữa, mà đã đổi ý, muốn cưới tỷ tỷ làm thê tử rồi.
Tôi xầm xì sau lưng họ: - Nghe nói anh ta sung mãn lắm... cả đêm cũng chẳng nhằm nhò gì. Ngờ đâu nửa đêm, nam chính thô kệch gõ cửa nhà tôi: - Nói thật như thế, em thử rồi à? Sau này, bất chấp tôi than mệt, anh vẫn lau nước mắt cho tôi, nói: - Một đêm là một đêm, thiếu một phút một giây cũng không được.
Ngày ta lâm chung, Trình Hoài Cẩn túc trực bên giường suốt một đêm. Đó là ngày chúng ta ở bên nhau lâu nhất trong cả cuộc đời này. Sắc mặt ta khi ấy héo úa, vàng vọt vì bệnh tật. Nhưng dưới ánh nến bập bùng, hắn trông vẫn tuấn tú, thanh tú như thuở thiếu niên. Lặng yên hồi lâu, hắn mới khẽ mở lời: "Tri Ý, nếu có kiếp sau, nàng đừng gả cho ta nữa." Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hắn. Một nỗi bi thương cuộn trào nhức nhối dâng lên trong lòng, ta bất lực nhắm nghiền mắt lại. Tốt nhất là... đừng bao giờ có kiếp sau nữa.
Đêm giao thừa, ta tặng bà mẫu một bộ trang sức điểm thúy. Phu quân lại đập đũa ngay trước mặt mọi người, lạnh giọng nói: "Ngươi bày ra bộ mặt cao cao tại thượng này cho ai xem?" "Ngươi chỉ là một nữ tử mồ côi cả cha lẫn mẹ, bấu víu vào cái danh nghĩa cô nhi của bậc trung liệt để sống qua ngày, ngoài việc dùng bạc để lấy lòng mẹ ta thì chẳng giúp ích gì cho con đường làm quan của ta, đúng là đồ vô dụng!" Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào im lặng, họ hàng thân thích ngồi đầy phòng đều đang xem trò cười của ta. Ta nâng ly rượu lên, từ xa kính hắn ta một ly. "Phu quân nói phải lắm." Ta không chỉ không giúp ích gì cho con đường làm quan của hắn ta, mà còn có thể khiến hắn ta rơi xuống vũng bùn chỉ trong một đêm.
Đối với một người đàn ông khác, tôi đã tự tay đuổi đi người phu quân bé nhỏ từng kề cận bên mình mỗi ngày. Để rồi sau này khi gặp lại, chàng bước ra một cách đầy lộng lẫy trong bộ y phục sắc đen. Gương mặt ấy vẫn điển trai, quyến rũ và đầy mê hoặc như xưa. Tôi hối hận rồi. Thế nhưng, bên cạnh chàng lúc này đã có một nữ tử dịu dàng, đáng yêu khác. Tôi không cam lòng, bất chấp tất cả mà kéo vạt áo thắt lưng của chàng vào một góc khuất vắng người, rụt rè cất tiếng hỏi: "Chàng... chàng vẫn sẵn sàng làm phu quân của ta chứ?" Chàng quay đầu lại, ánh mắt tràn ngập vẻ chế giễu: "Công chúa, điều gì khiến người nghĩ rằng ta sẽ mãi đứng một chỗ để đợi người?" Trái tim tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng. Sau đó, tôi đã gật đầu chấp nhận sính lễ đính hôn của một người đàn ông khác. Chính đêm hôm ấy, chàng lại lặng lẽ trèo qua khung cửa sổ của tôi. Chàng ép chặt tôi vào góc giường, gằn giọng đầy nguy hiểm: "Đây là cách mà công chúa muốn làm hòa với ta sao?"
Trưởng tỷ ỷ vào thân thể bệnh tật mà cướp mất hôn sự của ta. Sau khi thành thân với Bình Tuyên hầu, suốt tám năm không có con nối dõi, lại vì lòng ghen tuông mà liên lụy đến các muội muội bên nhà mẹ đẻ khó tìm được mối hôn sự tốt. Hai vị thứ muội bị kéo dài mấy năm trời, cuối cùng chỉ có thể vội vàng gả cho những tú tài sa sút. Về sau, nàng khó khăn lắm mới mang thai được một đứa con, nhưng lúc sinh nở lại bị băng huyết. Nàng nắm chặt cổ tay ta, sốt ruột khóc lóc nói: “Những năm qua muội không chịu xuất giá, chẳng phải vì oán trách ta cướp mất hôn sự của muội sao?” “Giờ đây, ta trả lại Lục lang cho muội.” “Cháu của muội còn nhỏ, ta cầu xin muội, cầu xin muội hãy đối xử tốt với nó…” Phụ mẫu thương xót nàng, liền tự ý quyết định để ta gả cho Lục Phương Chu làm kế thất. “Phù Doanh là di mẫu của Thành ca nhi, sau này cũng sẽ là mẫu thân của nó.” “Về sau nhất định sẽ yêu thương nó như con ruột.” Cả quãng thanh xuân tươi đẹp của ta đều bị hủy hoại trong tay phu thê bọn họ. Đến cuối cùng, phu quân lạnh nhạt, kế tử chán ghét. Vất vả lao lực cả đời, vẫn chẳng được kết cục tốt đẹp. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trưởng tỷ mang thai về nhà thăm thân. “Con thấy Phù Doanh nhiều năm chưa xuất giá, truyền ra ngoài cũng không hay.” “Hay là để con đi cầu xin Hầu gia, nạp muội ấy làm bình thê?” Ngay trước khi mẫu thân mở miệng, ta đã vén rèm bước vào. “Không cần đâu.” “Ta đã đính ước với người khác rồi.”
Từ khi Hạ Liễn ngày càng qua lại thân thiết với nàng thanh mai trúc mã đang sống cảnh góa bụa, ta đã đại náo một trận long trời lở đất. Vào ngày hòa ly, mẫu thân bảo ta về nhà mẹ đẻ ở vài ngày. Bà lấy ra từng bức họa cuộn tròn rồi bảo: "Ba năm không sinh được con lại còn hòa ly, muốn tái giá thì khó mà tìm được tấm chồng tốt nữa. Đây là những người mà phụ thân con đã gom góp lựa chọn cho con." Những người đó, không tật nguyền thì cũng là kẻ chẳng ra gì. Ta vô cùng không cam lòng, liền hỏi: "Chẳng lẽ ta không xứng với một nam tử bình thường hay sao?" Mẫu thân cười ta ngây thơ: "Người như Hạ Liễn, dù hắn có góa vợ thì vẫn cưới được thiếu nữ nhà lành. Những kẻ thân phận thấp kém hơn con cũng chỉ muốn cưới người biết nghe lời. Cưới vợ cưới đức, hạng nữ tử lắm chuyện lại chẳng chịu an phận như con thì ai thèm rước?" Ngày hôm đó, ta đã nghĩ thông suốt rồi. Trở về nhà, cha mẹ vẫn sẽ ép ta gả cho người khác. Chi bằng cứ mắt nhắm mắt mở mà sống tiếp qua ngày cho xong.
A tỷ là đóa hoa khôi đẹp nhất trong thành Dương Châu, dung nhan rực rỡ tựa ánh xuân vừa hé trên mặt nước. Tiêu Chẩm chỉ vừa gặp nàng một lần, trái tim đã như bị hương sắc ấy níu giữ, từ đó sinh lòng say mê không dứt. Khi hắn vi phục tuần du, liền mượn thân phận một thương nhân buôn thuốc, lấy cớ chuộc thân mà muốn mua nàng về bên mình. Nhưng A tỷ lại chẳng muốn theo hắn rời đi. “Thương nhân thấp kém như vậy, ta muốn làm phu nhân của nhà quan.” “Tiểu Mãn, muội thay ta gả đi.” Kiếp trước, ta tháo chiếc mặt nạ đã che giấu dung mạo mình xuống, thay A tỷ bước lên kiệu hoa xuất giá. Nhưng Tiêu Chẩm vốn chẳng phải một thương nhân buôn thuốc tầm thường, mà chính là thiên tử ngồi trên vạn dặm giang sơn. Hắn phong ta làm phi, ban cho ta gấm vóc lụa là, lại một lòng độc sủng ta suốt hơn mười năm dài đằng đẵng.
Chu Cảnh Ngôn ngày thắng trận trở về kinh thành, thấy thê tử không ra khỏi phủ đón chào, bèn quay sang hỏi gã sai vặt trong phủ, gã lắp bắp: “Thưa tướng quân, phu nhân biết chuyện ngài có tổ ấm riêng nơi biên thùy, từ lâu đã xin chỉ dụ hòa ly rồi bỏ đi xa."
Lâm Tiếu từng nói, trong lễ cưới của cô ta, cô ta sẽ dành riêng cho tôi một điều bất ngờ. Cô ta đứng trên sân khấu, tay cầm micro, nụ cười còn ngọt hơn cả cô dâu trong ngày trọng đại. “Tiết mục hài độc thoại tiếp theo, tôi xin dành tặng cho người bạn thân nhất của mình, Tô Vãn.” “Chắc mọi người chưa biết đâu nhỉ, hồi đại học Tô Vãn từng làm tiếp viên trong hộp đêm đấy.” Cả hội trường lập tức bật cười ầm lên. Tôi muốn lên tiếng giải thích, muốn nói rằng tất cả đều là những lời cô ta bịa ra. Nhưng cô ta vốn chẳng định cho tôi bất kỳ cơ hội nào. “Ôi trời, cái miệng tôi đúng là hư quá, mọi người đừng nghĩ lung tung nhé.” “À đúng rồi, cô ấy còn từng mắc căn bệnh kia nữa cơ, HPV ấy, chắc mọi người đều nghe qua rồi đúng không?” Vị hôn phu của tôi ngay tại chỗ bóp mạnh đến mức ly rượu vỡ tan. Sếp ở công ty gọi điện đến, lạnh nhạt bảo tôi nên “tự giác nộp đơn nghỉ việc”. Bố mẹ tôi từ đó không còn dám ngẩng đầu trước mặt họ hàng thân thích. Ba tháng sau, tôi gieo mình xuống từ tầng hai mươi sáu.
Hai ngày trước kỳ thi đại học, bố tôi bất ngờ buông một lời thú nhận ngay trên bàn ăn. “Thật ra Kỳ Lân không phải con trai ruột của chúng ta.” “Nó là con của Thẩm Quyên.” “Năm đó, Kỳ Lân vừa chào đời đã bị phát hiện mắc bệnh tim bẩm sinh.” “Thẩm Quyên không có tiền chữa trị, nên anh đã lén tráo nó về nhà mình.” Mẹ tôi sụp đổ ngay tại chỗ. Bà không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, hất tung cả mâm cơm lên người ông, ánh mắt đỏ ngầu như chỉ hận không thể lao tới xé nát ông ra. Còn tôi vẫn ngồi yên tại chỗ, bình tĩnh gắp cơm ăn tiếp, trên mặt chẳng lộ ra chút dao động nào. Bố ngẩn người nhìn tôi. “Tư Vũ, em trai con không phải em ruột của con, con thật sự không có gì muốn nói sao?” Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ đang khóc đến nghẹn thở, giọng vẫn bình thản như cũ. “Có gì để nói đâu ạ?” “Mọi chuyện cứ đợi con thi đại học xong rồi tính.”
Ta cùng a tỷ vốn là đôi tỷ muội song sinh cùng chung một mẹ, chỉ khác rằng ta từ thuở lọt lòng đã khỏe mạnh, còn tỷ ấy lại yếu ớt như nhành liễu trước gió từ khi còn nằm trong bụng mẫu thân. Ta luyện cưỡi ngựa, học bắn cung, tỷ ấy chỉ nhìn cơn gió lướt qua đã rưng rưng lệ; ta vui vẻ đá cầu, tỷ ấy lại u buồn ủ rũ; đến khi ta bắt đầu bàn chuyện hôn sự, tỷ ấy bỗng đổ một trận bệnh nặng. Thế là mẫu thân bẻ gãy mũi tên của ta, đem quả cầu của ta vứt đi không chút do dự. Bà còn thay ta hoãn cả hôn ước vốn đã định sẵn. Ta tức giận đến run người, nghẹn ngào chất vấn: “Tỷ ấy ốm yếu bệnh tật, vậy con cũng phải theo tỷ ấy mà chịu khổ sao? Nếu một ngày nào đó tỷ ấy chết đi, chẳng lẽ con cũng phải chôn theo tỷ ấy hay sao?”