Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia
Anh trai tôi là một kẻ biến thái. Anh mắc chứng rối loạn hưng cảm, vì muốn ngăn cản tôi lấy vị hôn phu mà tự làm gãy một bên chân của mình. Về sau, tôi bị vị hôn phu và cô bạn thân thông đồng hãm hại đến chết. Cặp nam nữ đó ân ái ngay trong đám tang của tôi, toan tính xem sẽ tiêu xài khối tài sản thừa kế của tôi như thế nào. Còn người anh trai không chung ruột thịt, bị thọt một chân kia của tôi lại điên cuồng truy sát bọn chúng khắp nửa vòng trái đất. Cả người anh đẫm máu, xách theo thủ cấp của hai kẻ đó đến trước thi thể tôi. Rồi anh ôm lấy tôi, vuốt ve mái tóc tôi, thì thầm bên tai tôi rằng: "Bé ngoan, anh vẫn luôn ở đây." Sống lại một đời. Khi vị hôn phu ôm lấy tôi, xúi giục tôi bỏ thuốc mê vào nước uống của anh trai. Tôi đã đẩy gã đàn ông với nụ cười tởm lợm đó ra. "Anh trai tôi thì có lỗi gì cơ chứ?" "Anh ấy chỉ là quá yêu tôi mà thôi."
Văn án: Năm mười ba tuổi, để có thể hầu hạ vị quý nhân từ phương xa đến, ta lén bôi mỡ heo lên đôi hài của tỷ tỷ đứng đầu đội múa. Khiến tỷ ấy trượt chân ngay trước mặt mọi người, mất hết thể diện. Sau đó, người được đưa vào phòng hầu hạ mỹ nhân như nguyện đã đổi thành ta. Thế nhưng, vị quý nhân phong nhã ấy chỉ lặng lẽ nhìn ta hai lần. Rồi buông một câu, khiến ta như bị dội thẳng một chậu nước đá, toàn thân lạnh buốt. "Vừa rồi, ta đều đã nhìn thấy."
Sau khi xuyên thành nữ phụ độc ác, tôi quyết định nuôi phế nam chính. Cậu ấy là học sinh nghèo do tôi tài trợ. Trước khi kỳ thi đại học diễn ra, tôi xin cho cậu ấy nghỉ hai tháng. Dẫn cậu ấy đi chơi game, xem phim, đi du lịch vân vân. Một ngày trước khi thi, tôi nói với cậu ấy: "Cố lên nhé." Kết quả cậu ấy bảo tôi: "Chị ơi, em được tuyển thẳng rồi, không cần tham gia kỳ thi đại học đâu."
Vừa sinh hạ con trai, ta đã bị phu quân hạ thuốc mê làm ngất đi. Trong lúc mơ mơ màng màng, ta lại nghe thấy hắn muốn tráo đổi con đích và con thứ. “Động tác nhanh lên! Vãn Anh sinh ra một cái thai chết, nhất định phải bế đứa con trai trong bụng Vân Thư qua đó, cứ nói là nàng ấy sinh.” Bà đỡ sợ đến run lẩy bẩy. “Hầu gia, nếu chủ mẫu tỉnh lại phát hiện mình sinh ra thai chết, nhất định sẽ điều tra đến cùng.” “Vậy thì nói là do nàng ta tự tạo nghiệt, làm hại thân thể mình.” Cố Cẩn Thần ngay cả mí mắt cũng không nâng. “Nàng ta ỷ vào gia thế, cướp mất vị trí chính thê của Vãn Anh. Đứa con đích này coi như là bồi thường của nàng ta dành cho Vãn Anh.” “Vãn Anh yếu đuối như vậy, không có đứa trẻ này, nàng ấy sẽ không sống nổi.” Thuốc mê đã bị ta đổi từ trước. Ta đột ngột mở mắt, rút cây trâm trên đầu xuống, dí chặt vào cổ hắn. “Muốn lấy con trai ta đi lấy lòng tiện nhân? Ta thấy ngươi là muốn lấy mạng mình thì có.”
Ngày ta sinh hạ đích tử cho Bùi Cảnh Hành. Vị biểu tiểu thư ở biệt viện Tây Sơn cũng sinh con trong cùng ngày ấy. Nhân lúc ta hôn mê ngủ say. Bùi Cảnh Hành sai bà đỡ tráo con trai của ta đi, một tháng sau, hắn lại đón hai mẹ con ở biệt viện Tây Sơn vào phủ. Mười mấy năm sau đó. Ta lạnh mắt nhìn hắn một lòng một dạ sủng ái Chiêu Nhi, từng bước hao tâm tổn trí mưu tính cho nó. Cũng lạnh mắt nhìn vị biểu muội kia của hắn ngày ngày không đánh thì mắng chính con ruột của mình. Cho đến ngày Chiêu Nhi kế thừa tước vị Hầu phủ. Vị biểu muội kia của hắn cuối cùng cũng không giả vờ nữa, muốn cùng con trai ta nhận lại mẹ con, Bùi Cảnh Hành tuổi già cũng kích động đến nước mắt giàn giụa. Bọn họ đợi ngày này, hẳn đã đợi rất lâu rồi… Trong cơn hỗn loạn. Chiêu Nhi và ta nhìn nhau một cái, bất đắc dĩ cười nói: “Mẫu thân, nay trong lòng người đã thoải mái chưa?”
Kiếp trước, ta là Tể tướng phu nhân khiến ai nấy trong kinh thành đều ngưỡng mộ. Ta tận mắt nhìn phu quân của mình và đương triều công chúa yêu hận dây dưa suốt bao năm. Ta không tranh, không ghen, nhẫn nhịn chịu đựng, chưa từng bộc phát. Ai ai cũng khen ngợi ta hiền đức, ngay cả vị phu quân chưa từng nhìn ta bằng ánh mắt tử tế ấy, đến lúc hấp hối, hắn cũng hứa rằng kiếp sau nhất định sẽ đối xử tốt với ta. Sau đó, ta sống lại. Ta trở về đúng ngày vị thiếu niên Tể tướng khí phách hăng hái năm nào đến trước cổng phủ ta cầu thân. Nhìn gương mặt và hàng mày quen thuộc của hắn, ta khẽ mỉm cười, lắc đầu, nói với hắn: "Ta không đồng ý."
Ta là vị Diêm La chủ mẫu mà các quý phụ khắp kinh thành kính sợ nhất. Trong tiệc bái sư của con gái ta, đứa con ngoại thất tám tuổi bước ra trước mặt đông đảo quan khách, một cước đá lật cây vĩ cầm do Thái hậu ban tặng. Thân cầm gãy làm đôi, tên nhãi đó hai tay khoanh trước ngực: “Cha ta đã nói rồi, đồ đạc trong phủ này sau này đều thuộc về ta! Hai kẻ các ngươi mau chóng cút xéo đi!” Mẹ nó “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống, đáy mắt không giấu nổi vẻ đắc ý: “Phu nhân bớt giận, Phong nhi trưởng thành ở nông thôn, không hiểu quy củ nơi kinh thành.” Ta còn chưa kịp mở lời, con gái bảy tuổi của ta — Nam Tinh — đã tiến lên phía trước, vung một t/át khiến nó loạng choạng quay nửa vòng. “Không hiểu quy củ? Vậy thì quỳ xuống mà học.” “Hủy hoại ngự tứ chi vật là tội lớn tru di cửu tộc, cái m/ạng hèn của ngươi cũng xứng bắt cả phủ ta lấy đầu ra lót chân sao?” Ta đặt chén trà xuống, thong thả cất lời: “Đã nghe rõ lời tiểu thư nói chưa? Lôi xuống. Tổn hại vật ngự tứ, theo luật đ/ánh gậy đến chet.”
Thế kỷ XXI. "Nữ tài xế già" Tô Lương vô tình bị một cuốn tiểu thuyết kỳ quái hố cho không còn đường lui. Chỉ sau một giấc ngủ, nàng xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết ấy, trở thành nữ phụ trùng tên với mình. Tô Lương: ... Không thể đổi cho ta một nhân vật khác sao?! Trong cả cuốn sách, đây là nhân vật phụ duy nhất chết thảm đấy!! Đã vậy còn chết dưới tay chính đồ đệ do mình một tay nuôi lớn nữa chứ!!! Tác giả: Không được đâu nha~ Thế là... Tô Lương tám tuổi bắt đầu cuộc sống bôn ba giang hồ, vừa kiếm sống vừa còng lưng nuôi đồ đệ. Thiếu niên nằm trong lòng nàng ngậm ngón tay, giọng non nớt gọi: " A... a nương..." Tô Lương nước mắt lưng tròng: " Gọi sư phụ!" Mười lăm năm sau. Thiếu niên một thân hắc y, phong hoa tuyệt đại, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tà khí. Hắn ôm chặt lấy Tô Lương vào lòng, giọng nói trầm thấp mà lười biếng: "A Lương..." Tô Lương chỉ biết muốn khóc mà không có nước mắt: "Gọi là sư phụ." Ps: Nhắc nhở 1.Sư đồ luyến thành văn. 2.Đoạn sau nam chính hắc hóa. 1v1, nữ chủ đạo mạo cuống ma vương X cừu non sau này thành hắc hóa nam chủ.
Ông nội vốn là người được nhà bà nội nuôi lớn như con rể từ thuở nhỏ, vậy mà từ ngày quen dì Tiểu Lệ, sự chán ghét ông dành cho bà nội gần như chạm đến tận cùng. “Bà nhìn Tiểu Lệ nhà người ta đi, vừa hiểu lễ nghĩa vừa dịu dàng chu đáo, con trai cô ấy còn làm quản lý cấp cao ở một công ty lớn!” “Còn bà thì sao, cả đời chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời!” “Ngay cả con trai cũng bị bà nuông chiều đến hư hỏng!” Bố tôi và em trai tôi nhất quyết đổi lại sang họ của ông nội. Ba người đàn ông ấy cùng nhau ném hành lý của tôi và bà nội ra khỏi nhà, rồi đường hoàng đón dì Tiểu Lệ bước vào. Thế nhưng bà nội lại chẳng hề hoảng hốt, bà chỉ bình tĩnh dắt tôi đến trước một căn biệt thự, rồi nhẹ giọng nói: “Phúc phần của cháu vẫn còn ở phía sau.” Tôi đứng chết trân, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Hôm ông nội dẫn dì Tiểu Lệ về nhà, bà nội vừa đúng lúc bưng món cuối cùng lên bàn. Trên bàn có khoai mỡ xào mộc nhĩ, canh gà hầm kỷ tử, cá vược hấp, bò hầm cà chua, ở giữa còn đặt một bát cơm gạo lứt nóng hổi đang nghi ngút khói. “Anh à, ngày nào anh cũng ăn mấy món thế này sao?”
Từ khi còn rất nhỏ, trưởng tỷ của ta đã thất lạc khỏi Thẩm gia. Đến năm nàng mười sáu tuổi, Thái tử mới đưa nàng trở về bên cha mẹ, còn âm thầm cùng nàng bái thiên địa, tự mình định xuống một mối nhân duyên không ai hay biết. Hoàng hậu biết chuyện, lập tức nổi trận lôi đình. “Nàng ta lớn lên giữa chốn dân gian, lễ nghi phép tắc đã học được bao nhiêu? Tứ thư Ngũ kinh đã từng xem qua mấy chữ? Đưa nàng ta vào cung đi, bản cung phải đích thân dạy dỗ một thời gian mới được.” Trưởng tỷ nghe xong thì sợ đến mất hết sắc mặt. Mà ta và nàng lại sinh ra giống nhau đến chín phần. Thế là dưới sự im lặng cho phép của Thái tử, nàng buộc ta phải mượn danh nghĩa của nàng vào cung. Mãi đến nửa năm sau, ta và nàng mới đổi lại thân phận vốn thuộc về mình. Sau đó, nàng lại dựa vào lòng Thái tử, mềm giọng xin hắn thay ta chọn một phu quân. “Điện hạ, lần này Oản Oản đã thay chúng ta chịu bao nhiêu chuyện, chàng nên giúp muội ấy tìm một lang quân tốt, để sau này muội ấy cũng có nơi nương tựa.”
Trong bữa tiệc tẩy trần mừng tôi về nước, bạn trai tự tay bóc cho tôi một con tôm. Cô thanh mai trúc mã bé nhỏ của anh ngồi cạnh liền bĩu môi, giọng nũng nịu kéo dài: “Anh ơi, sao anh chẳng bóc cho em con nào vậy, anh thiên vị quá đó.” Gương mặt vốn lúc nào cũng lạnh nhạt của bạn trai tôi bỗng đỏ bừng lên trong chớp mắt. Để tránh cho bầu không khí trên bàn ăn trở nên ngượng ngập, tôi lập tức giơ hai tay lên, cười nhẹ như đang xoa dịu mọi chuyện: “Chỉ tại móng tay của chị hơi dài thôi mà, lát nữa chị sẽ bảo anh trai em bóc cho em nhé.” Lời vừa rơi xuống, cô thanh mai kia đã liếc tôi một cái, ánh mắt vừa chua chát vừa kích động. “Em ngưỡng mộ chị thật đó, có thể làm một bộ móng dài đẹp như vậy. “Không như em, ngày nào cũng phải làm việc nhà, từ nhỏ đến lớn chưa từng có cơ hội làm móng lần nào…” Bàn ăn lập tức chìm vào sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng dao nĩa thỉnh thoảng khẽ chạm vào mặt đĩa sứ, nghe mỏng manh mà lạnh lẽo. Bạn thân nam của tôi là Trần Đống ngồi ở phía đối diện, chân mày nhíu chặt lại, ly rượu vang vừa được nâng lên đã bị anh ấy đặt mạnh xuống bàn. Tôi cũng thu lại nụ cười trên môi, lặng lẽ không đáp lời. Câu này của Vương Thư quả thật quá thâm độc.
Sau khi nuôi ngoại thất sau lưng phu quân, ta vô cùng chột dạ. Ngày nào ta cũng ân cần hỏi han hắn, còn chủ động hỏi hắn có muốn nạp thêm một thị thiếp hay không. Mạnh An Khanh cau mày, nhìn ta đầy nghi ngờ. “Nàng đã làm chuyện gì có lỗi với ta sao?” Ta trừng lớn mắt, lắc đầu phủ nhận. “Ta không có!” Đúng lúc ta vắt óc nghĩ xem phải làm thế nào mới khiến ngoại thất của mình biết an phận thủ thường, một nữ tử bụng đã lớn bỗng quỳ trước cổng phủ. “Giang phu nhân, dân nữ đã có con của Mạnh lang rồi.” “Xin phu nhân nể mặt đứa bé, cho dân nữ một danh phận.” Mọi người kinh ngạc nhìn ta. Ta đập bàn, nghiêm nghị lên tiếng: “Cho! Nhất định phải cho!” Ngay trong đêm, ta đón ngoại thất của mình về phủ. Sáng hôm sau, ngoại thất của ta quỳ bên cạnh Vân nương. Dưới ánh mắt khích lệ của ta, hắn giơ tay về phía Mạnh An Khanh, sắc mặt tái xanh. “Ca ca, mời uống trà.”
Năm thứ bảy ở nhờ phủ Viên, phụ thân rốt cuộc cũng dành dụm đủ của hồi môn cho ta. Ta vui mừng khôn xiết, ôm chiếc tráp gỗ đi tìm Viên Thận. Không ngờ, lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và ma ma. “Khương cô nương năm ngoái đã cập kê, nhưng phu nhân vẫn chưa chịu định hôn kỳ vì chuyện của hồi môn. Ba trăm lượng, quả thực khiến nàng ấy khó xử.” Trong phòng yên lặng chốc lát. Viên Thận đáp rất thản nhiên. “Gạo Lạc Dương đắt đỏ. A Huỳnh ở phủ Viên bao năm nay, mẫu thân chưa từng bạc đãi nàng. Phần ân tình ấy, sao ba trăm lượng có thể bù đắp?” Đến lúc ấy ta mới giật mình nhận ra, bản thân cứ cố chấp chờ xuất giá, quả thật có phần chỉ biết nhận ơn mà không báo. Sáng sớm hôm sau, ta đến phòng Viên phu nhân xin từ biệt.
Khi còn bảy tuổi, ta bỗng nhận ra mình có một năng lực kỳ lạ. Ta có thể nghe thấy tiếng nói của chim muông thú vật. Hôm ấy, tổ mẫu nắm tay ta, chậm rãi đưa ta đi qua dòng người đông đúc trong hội hoa đăng. Ánh đèn rực rỡ treo đầy hai bên đường, tiếng cười nói hòa cùng tiếng gió đêm, vốn là một khung cảnh yên vui. Bỗng từ bên cạnh có một con chuột nhỏ lao vút qua chân ta, vừa chạy vừa kêu lên đầy gấp gáp. “Mau về nhà! Mau về nhà!” Ta còn chưa kịp hoàn hồn, một con chim bay ngang qua trên đỉnh đầu cũng cất tiếng thúc giục. Nó bảo ta phải lập tức trở về phủ. Trái tim ta khi ấy như bị ai gõ mạnh từng hồi, hoảng đến mức không còn nghĩ được gì nữa. Ta vùng khỏi tay tổ mẫu, mặc cho bà gọi phía sau, cứ thế chạy thục mạng về nhà. Khi ta xông vào phủ, thứ chờ ta lại là hình ảnh muội muội nhỏ tuổi đang rơi xuống hồ, hai tay yếu ớt vỗ loạn trên mặt nước lạnh. Xung quanh trống trải không một bóng người. Chỉ chậm thêm một chút thôi, có lẽ nàng đã không còn giữ được mạng.
Ta đồng thời làm ngoại thất cho ba nam nhân. Người thứ nhất là một vị Thái phó thanh lãnh. Trong lòng hắn chỉ có đích nữ thanh mai trúc mã. Người thứ hai là tiểu Hầu gia phong lưu. Hắn phe phẩy quạt xếp, cười nói: “Chúng ta chỉ lấy thứ mình cần, nói chuyện tình cảm làm gì cho tốn tiền.” Người thứ ba là Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Hắn lạnh lùng cảnh cáo ta: “Bổn vương chỉ cưới quý nữ thế gia làm chính phi, nàng biết thân biết phận một chút.” Cho đến khi ta tích đủ bạc, định trở về quê nhà thực hiện hôn ước với trúc mã. Thái phó đem toàn bộ gia sản bày trước mặt ta. Tiểu Hầu gia đỏ mắt nói với ta: “Ta đã lui hôn rồi, chỉ cầu nàng đừng đi.” Nhiếp chính vương xách phượng quan hà bối, chặn ngay trước cửa nhà ta. Không phải chứ. Chẳng phải ban đầu đã nói rồi sao? Chỉ là diễn trò cho đúng dịp thôi mà? …
Khi phu quân đỗ Trạng nguyên, ta vẫn còn đang mổ heo ở phố Tây, tiếng chặt xương vang lên lạch cạch. "Nương tử, sau này đừng bán thịt nữa." Sắc mặt hắn tái nhợt, ta cứ tưởng hắn chê ta không đoan trang. Ta vung da-o chặt đứt chân heo: "Sao nào, vừa làm Trạng nguyên lang đã thấy nữ tử mổ heo không xứng với áo đỏ của chàng rồi hả?" Lúc này, bình luận xuất hiện. [Này, ngươi không biết mình xinh đẹp thế nào sao? Đám con cháu thế gia trong thành này ngày nào cũng xếp hàng đâu phải thực sự đến mua thịt!] [Hũ giấm của Trạng nguyên lang đã vỡ nát dưới đất rồi kìa.] [Hôm qua vì đuổi gã Thế tử Hầu phủ hay trêu ghẹo ngươi, Trạng nguyên lang suýt chút nữa không cần cả mũ ô sa rồi đấy!]
Ta gả vào hầu phủ ba năm, trước sau vẫn chưa có con. Mẹ chồng chưa từng trách móc hay hà khắc với ta. Phu quân cũng luôn đối đãi với ta chu toàn, giữ đủ thể diện. Thế nhưng ta đêm nào cũng chẳng thể yên giấc, ngày nào đến giờ Dần cũng bừng tỉnh. Ta cảm thấy có điều bất thường, bèn giả vờ ngủ để dò xét, muốn làm rõ nguyên nhân. Sau khi cuộc thăm dò kết thúc. Khối ngọc gia truyền mà mẹ chồng tặng ta trong ngày đại hôn… đã vỡ nát. Mảnh ngọc vỡ ấy lại khác hẳn với loại ngọc mà ta từng biết.
[Blogger ngốc nghếch lạc vào dị giới x Nhện Mặt Người bốn mắt mẹ hiền thích bám người] "Đây là... quái vật gì vậy..." Tôi bị dính chặt trên một tấm mạng nhện khổng lồ, kinh hãi nhìn sinh vật nửa người nửa nhện trước mặt. Anh đang cúi đầu nhìn tôi, trên khuôn mặt người tinh xảo ấy lại mọc bốn con mắt, cái bóng khổng lồ bao trùm lấy tôi, dường như anh đang cảm thấy rất tò mò về tôi. Hàm răng tôi run lên cầm cập không kiểm soát, không hiểu sao mọi chuyện lại phát triển thành thế này.
Đêm hỷ sự của Thẩm gia, đích tỷ ta lặng lẽ bỏ trốn, còn ta thì bị người trong phủ hấp tấp khoác áo cưới, đưa lên kiệu hoa rồi đẩy thẳng đến Trấn Bắc Hầu phủ. Bởi khi ấy, Trấn Bắc Hầu Tạ Dực Nam đang trọng thương bất tỉnh, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió. Thái y đã nói, hắn e rằng chẳng thể chống chọi nổi qua mùa đông lạnh lẽo năm ấy. Khắp Hầu phủ phủ một màu u trầm, tựa như mây đen đè thấp trên mái ngói. Ngay cả thị nữ dung mạo kiều diễm luôn kề cận hầu hạ hắn cũng khóc đến mức ngất đi mấy lần. Chỉ riêng ta ngồi yên dưới khăn voan đỏ, khóe môi lại không nhịn được mà cong lên. Phu quân một khi nhắm mắt, gia sản liền có người thừa kế. Trong phủ không có cha mẹ chồng quản thúc, không có ai đè đầu cưỡi cổ. Vậy chẳng phải từ nay về sau, ta sẽ thành người có tiếng nói lớn nhất trong Trấn Bắc Hầu phủ này hay sao? Đêm động phòng, ta cho toàn bộ hạ nhân lui xuống, rồi ngồi bên giường Tạ Dực Nam, thong dong đặt bàn tính lên đầu gối. “Cửa hiệu phía đông thành bán đi cũng được, lấy bạc ấy làm vốn mở tiền trang.”
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở lại ngày săn b/ắn mùa thu năm ấy. Vừa nhìn thấy Hoàng tử b/ắn một mũi tên về phía đại tỷ, ta liền trốn ngay ra sau thân cây mà chẳng buồn suy nghĩ gì thêm.
Ta là đích nữ được Thừa tướng cưng chiều nhất. Kiếp trước, các vị đại sư nói mệnh ta là đại kiếp, bắt buộc phải gả cho tên lính canh giữ cổng thành là Thiệu Cẩn thì mới có thể mượn vận khí của hắn mà chuyển nguy thành an. Ta tin lời họ, cam tâm tình nguyện gả cho hắn, muốn cùng hắn thuận thuận lợi lợi sống cả đời. Nhưng không ngờ tới— Sau khi thành hôn được ba năm, cha ta bị vu oan tội phản quốc, bị sao chép gia tộc. Mà Thiệu Cẩn lại một bước lên mây, giẫm lên xương máu của cha ta để leo lên đến vị trí Thừa tướng. Đến lúc lâm chung, ta mới biết được sự thật: Vì mệnh cách của ta đặc biệt, có thể dùng chính khí vận của mình để cung phụng cho nhà phu quân. Hắn vì muốn báo ân cứu mạng mà ép các đại sư bịa đặt ra một lời nói dối này. Trọng sinh một đời, trở lại đúng lúc các đại sư mở miệng bắt ta gả cho Thiệu Cẩn. Ta giơ tay tát thẳng vào mặt hắn một cái: "Trong những đêm khuya mộng hồi, lương tâm của ngươi có bao giờ cảm thấy bất an?" --------------------
Ta là bà mai nhỏ khéo ăn khéo nói nhất kinh thành, vừa nhận một mối hôn sự mà cả kinh thành không ai dám nhận: làm mai cho Đại Lý Tự Thiếu khanh Thẩm Tri Ngọc. Hắn có một cái tật, hễ đi xem mắt là quan uy nặng nề, làm như đang thẩm án không bằng. Khi Thẩm Tri Ngọc làm cho vị cô nương thứ ba khóc thút thít, ta đang ngồi xổm bên ngoài lan can trà lầu mà lau cái cờ mai mối nhỏ của mình.
Sau khi mẹ giành được một suất tiến cử nữ quan từ Trưởng công chúa, bà đã bảo ta và muội muội dùng tài thêu thùa để định đoạt thắng thua. Ta thức thâu đêm suốt sáng ròng rã một tháng trời, cuối cùng cũng thêu ra được bức thêu hai mặt vốn đã thất truyền từ lâu. Mẹ chỉ liếc nhìn một cái, liền giật lấy bức thêu của ta ném thẳng vào chậu than, rồi quay người trao suất tiến cử ấy cho muội muội. "A Ninh, bức thêu này của con quá mức phô trương, đến trước mặt Trưởng công chúa e là sẽ chuốc họa vào thân." "Bức tranh trúc xanh này của Nguyệt Nhi tuy đường chỉ còn thô sơ, nhưng thắng ở chỗ nề nếp, an phận. Năm nay cứ để nó đi đi." Muội muội đỏ hoe vành mắt, rụt rè kéo vạt áo của mẹ: "Mẹ đừng trách tỷ ấy, tỷ tỷ cũng chỉ vì quá muốn thắng mà thôi, con nhường suất này cho tỷ ấy là được." Đây đã là lần thứ sáu rồi. Bất kể ta làm tốt đến nhường nào, mẹ luôn tìm được lý do để tác thành cho dưỡng nữ của bà. Ta nhìn tâm huyết của mình trong chậu than hóa thành tro bụi, chẳng khóc cũng chẳng nháo. Chiếu thư bổ nhiệm nữ quan của Thái hậu nương nương sắp sửa ban xuống rồi. Suất tiến cử của phủ Công chúa, ta chẳng hiếm lạ nữa.
Kiếp trước, tôi từng bỏ tiền mua cho bố mẹ mỗi người một gói bảo hiểm y tế trị giá hai nghìn tám. Ấy vậy mà họ vừa biết chuyện đã mắng tôi té tát, bảo tôi đúng là đứa phá của: “Mua cái thứ vô dụng này làm gì, thà gom tiền lại cho anh con mua nhà cưới vợ còn hơn!” Họ ép tôi phải hủy bảo hiểm ngay trước mặt họ. Nửa năm sau, bố tôi bị chẩn đoán viêm thận, còn mẹ tôi cũng được xác nhận mắc bệnh tiểu đường, cuối cùng cả hai bị anh trai tôi đuổi thẳng ra khỏi nhà. Không còn chỗ nào để đi, họ kéo theo vali đến chặn trước cổng công ty tôi, nhất quyết bắt tôi phải đứng ra gánh trách nhiệm. Chỉ sau một đêm, tôi biến thành “đứa con gái bất hiếu bỏ mặc cha mẹ” bị cả mạng xã hội chửi rủa. Ngay dưới lầu công ty, tôi bị một đám cư dân mạng tự xưng là chính nghĩa vây kín rồi xô đẩy, cuối cùng trong cảnh hỗn loạn ấy, tôi bị đẩy ra giữa lòng đường. Khi mở mắt thêm lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày bố mẹ ép tôi hủy bảo hiểm. Lần này, tôi không những sẽ không hủy, mà còn phải mua thêm cho mỗi người họ một gói bảo hiểm tai nạn nữa. “Con đúng là biết phá tiền!” Bố tôi vung tay ném mạnh hợp đồng bảo hiểm xuống bàn trà, giọng giận dữ như muốn lật tung cả căn nhà. “Sao tao lại sinh ra một đứa con gái phá của như mày cơ chứ?” “Mày mua cái thứ vớ vẩn này làm gì?”