Truyện Sủng tại Lão Phật Gia
Ngày thành bị phá, Hoắc Tranh dẫn theo tẩu tẩu góa chồng của hắn bỏ trốn. Trước khi đi, hắn khàn giọng nói với ta: 「Tẩu tẩu và Chi Chi ở lại đây chắc chắn chỉ có đường chết, nhưng muội thì khác. Nghe đồn tên tặc họ Vệ kia thâm tình với vong thê vô cùng, mà muội lại có dung mạo giống hệt tỷ tỷ của mình, hắn nhất định sẽ không giết muội.」 「Lang quân……」 Ta nghẹn ngào đưa tay níu lấy hắn. Hắn nhắm mắt lại, quay đầu ngựa, phóng đi chẳng ngoảnh lại. Lần này, ta thật sự bật khóc. Nào có tỷ tỷ gì chứ? Người năm xưa phụ bạc Vệ Diệu, bỏ mặc hắn trước sau, chính là ta mà!
Thời cấp ba, tôi giấu tất cả mọi người để âm thầm thích Tạ Triệt. Nhưng cuối cùng tình cảm ấy lại chẳng đi đến đâu. Nhiều năm sau, một vụ sạt lở đất khiến tôi và anh mắc kẹt trên con đường lúc trở về. Tôi chưa từng nghĩ khi gặp lại nhau sau nhiều năm, tóc tôi lại bị mưa lớn làm ướt sũng, dán chặt vào hai bên má trông có phần nhếch nhác như vậy. Còn ống quần của anh thì dính đầy bùn đất. Về sau, khi tỉnh dậy sau một buổi liên hoan, tôi mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường của Tạ Triệt. Giữa bầu không khí ngượng ngùng, tôi và anh im lặng mặc lại quần áo. Ngờ đâu khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cả hai chúng tôi đều hóa đá tại chỗ. Anh với khuôn mặt cứng đờ cất tiếng: "Bố, mẹ, sao hai người lại tới đây?" Ngay chính giữa ghế sofa chễm chệ chiếc áo của tôi bị Tạ Triệt xé rách đêm qua. Còn tôi cúi đầu nhìn chiếc áo cộc tay của Tạ Triệt đang mặc trên người mình, trong đầu chỉ xẹt qua đúng ba chữ… Tiêu đời rồi.
Đích tỷ của ta có một vòng eo mảnh đến mức tưởng như chỉ cần một bàn tay cũng ôm gọn, dáng người lại yếu ớt, gió mạnh thêm đôi chút liền khiến người ta lo nàng đứng không vững. Bởi vậy, hễ ai gặp nàng cũng phải khen một câu yếu liễu đỡ gió. Còn ta là thứ nữ của Hầu phủ, từ nhỏ đã sinh ra đẫy đà khỏe mạnh, năm mười tám tuổi nặng tròn một trăm năm mươi cân, mỗi lần ngồi xuống ghế đều nghe gỗ dưới thân kẽo kẹt như đang than thở. Trước ngày đến dự yến xem mắt, đích mẫu dặn đi dặn lại rằng ta chỉ cần ngoan ngoãn ngồi yên, từ đầu đến cuối tốt nhất đừng mở miệng, cứ xem mình như một món đồ bày trong sảnh là được. Ta vốn nghe lời, cho nên đến nơi liền lặng lẽ chọn chỗ cuối bàn mà ngồi. Trước mặt có giò heo kho tương, có sườn chua ngọt, ta ăn rất tự nhiên, chẳng hề che giấu sức ăn của mình. Đích tỷ ngồi phía trên, lời nói chu toàn, cử chỉ đoan trang, chỉ một lát đã khiến cả sảnh liên tục tán thưởng. Thế tử ngồi đối diện vốn lạnh nhạt ít lời, không hiểu sao lại bỗng cong môi. Chàng đặt đũa xuống, gọi người hầu đem toàn bộ những món mặn trên bàn mình chuyển đến trước mặt ta. Rồi ngay trước ánh mắt kinh ngạc của cả phòng tân khách, chàng nói ra một câu khiến mọi người nhất thời quên cả lên tiếng.
"Thần thiếp không muốn làm Hoàng hậu nữa." Ta nằm trên long sàng, lật mình một cái, ngáp dài. Hắn ngẩng đầu lên hỏi: "Nàng lại làm sao vậy?" Ta hừ khẽ một tiếng: "Chàng quả nhiên là đồ tra nam." Hoàng thượng ngơ ngác nhìn ta rồi thở dài: "Tùy nàng nói sao thì nói, nàng nói là thế nào là thế đó." Ta bò dậy từ trên giường, bắt đầu liệt kê những câu kinh điển của tra nam. "Nàng lại làm sao vậy, tùy nàng nói sao thì nói, nếu nàng nghĩ như vậy ta cũng hết cách, nàng đừng làm loạn, thật sự không có. Tần Hoài Dư, ngươi dám nói ngươi không phải?" "Được rồi, Hoàng hậu yêu dấu, nàng sao vậy? Tại sao lại không muốn làm Hoàng hậu nữa?" Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt ta. "Phì, thâm tình đến muộn còn rẻ mạt hơn cả chó." "Vậy ta đi?"
Năm ấy, giữa mối hận sâu đến tận xương tủy, tôi lại sinh con cho kẻ thù không đội trời chung. Để anh ta trở thành một người cha đơn thân, chặt đứt toàn bộ duyên đào hoa của anh ta. Trong một chương trình giải trí, khi đã trở thành ảnh đế, anh được hỏi về mẹ của đứa trẻ. Giọng anh lạnh đến thấu xương: “Chạy rồi.” Chương trình hẹn hò quy mô lớn phút chốc biến thành chuyên mục tìm vợ. Về sau, đầu ngón tay anh lần theo vết sẹo trên bụng tôi, bắt tôi phải đưa ra lời giải thích. “Tôi... thật ra là mổ ruột thừa.” Anh chẳng tin lấy một chữ, “Đàn ông thì không thể sinh con sao?” Trong lòng tôi thầm kêu không ổn. Mấu chốt là, tôi thật sự có thể sinh con.
Vị hôn phu Lục Yến Chu thi đỗ Trạng nguyên, đón ta lên kinh thành để hưởng phúc. Thế nhưng trên đường đi, ta nghe phong phanh chuyện công chúa đã đem lòng ái mộ chàng. Chàng giờ đây đã trở thành nhân vật được giới quyền quý tranh nhau kết giao. Đã xem quá nhiều thoại bản về Trần Thế Mỹ ruồng rẫy vợ con, trong lòng ta không khỏi ớn lạnh. Ta chỉ là một đầu bếp làng quê, thỉnh thoảng nấu cỗ bàn hiếu hỉ mới có chút hữu dụng, làm sao xứng lứa vừa đôi với Lục Yến Chu của hiện tại. Ta vốn là người biết thân biết phận. Thế nên khi diện kiến công chúa, ta quyết định ra tay trước. Ta vội vã phủi sạch quan hệ với Lục Yến Chu. Để thêm phần chân thật, ta còn bồi thêm một câu: "Dân nữ từ lâu đã có người trong mộng." Chiêu Dương công chúa ngồi ở vị trí thượng tọa chưa kịp lên tiếng, phía sau ta đã vang lên tiếng khóc gào sụp đổ: "Trời ơi, là tên thư sinh ở đầu làng đông hay tên thư sinh ở cuối làng tây? Ta biết ngay là bọn chúng sẽ quyến rũ nàng mà! Ta vẫn chậm một bước rồi, hu hu hu!"
Bạn cùng phòng sau khi câu được thái tử gia, liền đem tên dự phòng vứt cho tôi, “Cái tên dự phòng này làm màu quá, chẳng thể nào sánh bằng bạn trai tôi, nhưng để ghép với cậu thì cũng khá ổn.” “Cậu là người câm mà, yêu cầu cũng đừng cao quá.” Cậu ta nói đúng. Là một người câm, quả thực tôi không nên đòi hỏi quá nhiều. Nhưng có một chuyện cậu ta không biết, đó là tôi rất có tính chiếm hữu. Sau khi nói chuyện với anh, từ chuyện ăn gì, mặc gì, anh đều phải báo cáo với tôi. Mỗi tuần, anh phải gửi cho tôi một tấm ảnh chụp vóc dáng. Đến cả sợi dây chuyền tôi mua, anh cũng nhất định phải đeo. Không chỉ phải cho tôi xem, anh còn phải làm đúng tư thế tôi yêu cầu rồi chụp ảnh gửi sang. Cho đến khi anh đề nghị muốn gọi video với tôi. Thế nhưng ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, tôi bỗng sững người. Người này... sao lại giống hệt thái tử gia mà bạn cùng phòng của tôi đã câu được?
Trong quán bar, cô bạn thân đang say khướt nhắm trúng một anh chàng tóc đỏ bàn bên, cứ nằng nặc đòi tôi xin giúp phương thức liên lạc. Anh chàng đẹp trai kia từ chối không chút do dự. Những người ngồi quanh anh ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng, tôi ngại ngùng định quay người bỏ đi thì tiếng cười của bọn họ bỗng im bặt. "Ồ, Thẩm Kinh Diễn cuối cùng cũng đến rồi." "Ha, đến đúng lúc lắm, tôi cá là mục tiêu của cô ta sắp đổi thành anh Diễn cho xem." Còn tôi, vừa nghe đến ba chữ đó, cả người liền cứng đờ không dám nhúc nhích. Quay đầu lại, Thẩm Kinh Diễn đang đứng cách tôi chỉ vài mét, hai tay đút túi quần, lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi là một Omega cấp S, nhà họ Quý đã nhận nuôi tôi. Sau một lần ngoài ý muốn, tôi bị anh nuôi đánh dấu, trong bụng còn mang theo đứa con của anh. Tôi định ôm bụng bỏ chạy, nào ngờ chạy trốn không thành, ngược lại còn bị yêu cầu cùng anh đi đăng ký kết hôn. Anh nuôi đã hứa với tôi, sau khi sinh con, tôi và nhà họ Quý sẽ thanh toán sòng phẳng, từ đó không còn liên quan gì đến nhau. Tôi biết, anh nuôi vốn phải kết hôn với thiếu gia nhà họ Lạc. Sau khi sinh con, tôi rời đi. Hai năm sau, anh dẫn theo đứa bé tìm đến tôi. Giọng nói khàn khàn: "Nguyễn Dư, ai nói em và anh đã thanh toán sòng phẳng?" "Em còn nợ anh một người yêu, nợ con anh một Omega làm ba."
Ta bị nhận nhầm thành ấu muội, giữa phố bị bắt cóc. Sáng sớm hôm sau, toàn thân đầy máu, quần áo không che nổi thân thể, ta bị ném ngay giữa con phố chính. Để phủi sạch quan hệ với ta, ấu muội lại còn ra ngoài rêu rao khắp nơi. Phụ mẫu chẳng những không trách cứ nàng ta, ngược lại còn khuyên ta mau mau tự vẫn, để giữ gìn thanh danh của nữ quyến trong nhà. Ta bị dồn đến đường cùng, cuối cùng nhảy sông tự vẫn. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày mình bị bắt cóc ở kiếp trước. Ấu muội muốn đi tìm người trong lòng, liền cầu xin ta giả trang thành nàng để đi học đàn. Ta bật cười: 「Ta cũng có người trong lòng, hôm nay cũng phải đi tìm chàng. Muội muội vẫn nên tự mình đi đi.」 Ấu muội từ nhỏ đã có một kẻ tử đối đầu.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Giọng tôi không cao nhưng rõ ràng xuyên qua khoảng không vừa im bạt, mỗi một chữ thốt ra đều như lưỡi dao nhỏ ngâm trong nước đá: "River, trận đấu tập BO3 hôm qua, tổng cộng ba ván đấu, anh đã dự đoán sai tuyến đường đi rừng giai đoạn đầu trận của jungler bên phía YSG — 'Ảnh Nhẫn' — tới ba lần." Ngón tay tôi chỉ chính xác vào số liệu đỏ chót, gai mắt được khoanh tròn trên trang giấy đang mở ra: "Sai lầm lần thứ nhất dẫn đến việc cặp đôi đường dưới bị double-kill, mất trụ một và chiến công đầu; lần thứ hai khiến tình huống phản gank của anh vồ hụt, nửa trên rừng nhà mình bị quét sạch, mất hoàn toàn tầm nhìn Sứ Giả; lần thứ ba trực tiếp khiến đường giữa bị băng trụ giết chết, tạo thành hiệu ứng domino dẫn đến nát cả ván đấu."
Thư Du là một cô nàng sợ xã hội chính hiệu, đùng một cái lại xuyên thành cô bạn gái cũ đào mỏ của nam chính trong tiểu thuyết. Trong nguyên tác, cô nàng này yêu qua mạng với nam chính, trắng trợn "bào" của anh ta tận một trăm triệu. Cuối cùng, vì tiếc tiền của anh mà mò lên giường nam chính, để rồi bị anh chán ghét ném đi làm mồi cho chó Beagle. Thư Du nuốt nước bọt, chỉ vào mình ngơ ngác hỏi: "Đà... đào mỏ? Ý đang nói... nói tôi sao?" Hệ thống: "Chính xác, là cô đấy. Chỉ cần duy trì đúng thiết lập nhân vật và diễn xong kịch bản của cô bạn gái cũ, cô sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hậu hĩnh." Vì phần thưởng kếch xù ấy, Thư Du đành nhắm mắt nhắm mũi bắt đầu hành trình "đào mỏ" nam chính, tính kế xong nhiệm vụ là quất ngựa truy phong ngay lập tức. … Tư Dĩ Hành là người cao lãnh, cấm dục, trước nay chưa từng để mắt đến bất kỳ người phụ nữ nào. Đối với cô bạn gái yêu qua mạng là Thư Du, anh cũng chẳng có mấy cảm xúc. Hội bạn thân của Tư Dĩ Hành từng khẳng định chắc nịch: “Tôi cá là cậu với Thư Du quen nhau chưa nổi hai tháng đâu.” Tư Dĩ Hành im lặng không đáp. Cho đến hai tháng sau, người bạn đó lại hỏi anh: “Chia tay chưa đấy?” Tư Dĩ Hành lạnh giọng: “Đừng nói mấy lời như thế. Bạn gái tôi rất yêu tôi, chúng tôi sẽ không bao giờ chia tay.” Thế nhưng về sau, Thư Du bốc hơi khỏi thế gian, đơn phương đá văng Tư Dĩ Hành. Khi tìm được Thư Du, Tư Dĩ Hành từng bước ép sát, dịu dàng vuốt ve gò má cô: “Chẳng phải em nói rất yêu anh sao? Chẳng phải hứa sẽ bên anh trọn đời sao? Sao lại bỏ chạy hả, Du Bảo?” Thư Du: “!!!” Cứu... Cứu tôi với! Hệ thống! Đã bảo là nam chính không yêu tôi cơ mà?
Cha ta bế về cho ta một phu quân nuôi từ bé, hắn mặc bộ hoa phục vàng chóe, nhưng chỗ nào cũng rách tả tơi. Lần đầu nhìn thấy ta, hắn hất cằm lên tận trời: "Nàng chính là vị hôn thê của cô sao?" Ta cười khẩy: "Ngươi ấy à? Vị hôn thê gì chứ? A Ngưu ca, huynh so với hắn xem ai tiểu xa hơn đã, rồi hãy tính xem ta có muốn gả hay không!" Hắn thua thảm hại. Tối hôm đó về nhà điên cuồng uống nước, sáng hôm sau lại hùng hổ chạy tới. Nhiều năm sau, Hoàng hậu nắm tay hắn, tận tình khuyên nhủ: "Mỹ nhân quan trọng nhưng giang sơn còn quan trọng hơn. Mẫu hậu đã có người thích hợp hơn cho con." Hắn nổi giận ngay: "Giang sơn là do phụ hoàng đánh hạ, còn mỹ nhân là do chính tay trẫm tiểu… à cướp về! Dựa vào đâu đồ của ông ấy lại quan trọng hơn người của trẫm?" Về sau, toàn bộ những trò lăn lộn tranh giành từ nhỏ của hắn đều được mang lên triều đường. Cãi nhau với văn thần. Đánh nhau với võ tướng. Ai dám thắng nổi hắn? Đám đại thần mặt mũi bầm dập khóc lóc tìm ta phân xử: "Hoàng hậu nương nương, người khuyên bệ hạ đi ạ..." Ta tức đến phát điên: "Đương nhiên phải khuyên rồi! Náo loạn lâu như vậy mà đến một kẻ bị chém đầu, lưu đày hay tru di cả nhà cũng chưa có, còn ra thể thống gì nữa?!" Năm đó Tam cô ở sát vách chọc giận ta, đến cả con chó nhà bà ấy ta còn thiến luôn cơ mà!
Trong cung yến, hoàng cô phụ bỗng nổi hứng muốn chỉ hôn cho ta và trưởng tỷ. Trưởng tỷ xưa nay luôn nhường nhịn, để ta chọn trước. Ta thích nam tử có dung mạo tuấn tú, tính tình trầm ổn nội liễm. Thế nên, ta chọn vị Trạng nguyên lang tài hoa phong nhã. Trưởng tỷ thì được gả cho tiểu tướng quân kiêu dũng thiện chiến. Sau khi thành thân, Trạng nguyên lang trước sau vẫn khách sáo xa cách với ta, chưa từng chủ động thân cận. Ta vốn tưởng bản tính hắn trời sinh đã như vậy. Mãi đến trước lúc lâm chung, ta mới nghe hắn thở dài nói: "Ta thật hối hận... năm đó đã thành thân với nàng." "Người ta rõ ràng... ái mộ chính là tỷ tỷ của nàng." "Nếu được sống lại một đời, ta thà kháng chỉ, cũng phải cầu Hoàng thượng thu hồi thánh mệnh." Trở lại đêm cung yến này, ánh mắt ta lướt qua vị Trạng nguyên lang đang mang vẻ căng thẳng, rồi dừng lại trên người phía sau hắn. "Thần nữ chọn... Tần tướng quân."
Năm thứ ba xuyên thành chim hoàng yến thế thân, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi sự vô độ, chẳng biết tiết chế của Trì Tẫn nữa. Tôi gọi hệ thống đã ngủ say từ lâu tỉnh dậy. [Hệ thống à, ba năm rồi sao ánh trăng sáng của nam chính vẫn chưa chịu về nước?] Hệ thống im lặng ba giây, sau đó đột nhiên hét lên chói tai: [Đồ ngốc, cô nhận nhầm người rồi. Cái tên đang nằm trên giường cô đây là phản diện bệnh kiểu đấy.]
Ta cực kỳ thích sưu tầm đủ loại chuyện lạ chuyện kín. Thích sưu tầm còn chưa đủ, ta còn thích chia sẻ. Cũng vì cái ham muốn chia sẻ đáng chết ấy mà hai mối hôn sự của ta liên tiếp đổ bể. Mẫu thân thật sự hết cách, đành đưa ta đến chùa tu một năm bế khẩu thiền. Sau đó, bà lại nhờ vào các mối quan hệ của mình để tìm cho ta một mối hôn sự khác. Mãi đến một ngày trước khi thành thân, bà mới đón ta từ chùa về phủ. “Nhà chồng tương lai của con ba đời đều là văn quan thanh chính, gia phong nghiêm cẩn.” “Con gả qua đó nhất định phải giữ mồm giữ miệng.” Ta ngoan ngoãn gật đầu nhận lời. Đêm đại hôn, Từ Mục vén khăn hỉ của ta lên, thần sắc lạnh nhạt. “Ta không biết nàng đã dùng cách gì để gả vào Từ gia, nhưng ta cảnh cáo nàng, đừng si tâm vọng tưởng...” Nghe trúng từ khóa, hai mắt ta lập tức sáng lên. “Ta biết mà!” “Ta nói cho chàng nghe, mối hôn sự của chúng ta...” Bước chân Từ Mục vừa nhấc lên bỗng khựng lại, hai tai lặng lẽ dựng thẳng. Chàng bưng chén trà, âm thầm ngồi xuống bên cạnh ta. “Nương tử uống trà đi.” “Sau đó thì sao?” ...
GIỚI THIỆU: Phụ hoàng bảo ta chọn một người làm phò mã giữa Giang Viễn Hạc và Tạ Lan Chi. Ngay khi ta sắp đưa ra lựa chọn, trên không trung bỗng xuất hiện từng hàng chữ: [Tiểu công chúa đừng chọn Tạ Lan Chi, hắn có chí lớn, trở thành phò mã chỉ hủy hoại hắn, không thể bước vào triều đường, cũng không thể quang minh chính đại giao thoa tâm hồn với tài nữ.] [Cầu xin cũng đừng chọn Giang Viễn Hạc, tiểu tướng quân mà trở thành phò mã thì khác gì hùng ưng bị chặt mất đôi cánh?] [Hiện tại ta hơi ghét tiểu công chúa rồi, chỉ là một gánh nặng vô dụng, chẳng bằng đưa nàng đi hòa thân.] Ta đứng tại chỗ đầy mờ mịt, không thể chỉ vào bất kỳ ai. Đúng lúc này, lại có một hàng chữ xuất hiện: [Đừng thay Giang Viễn Hạc lựa chọn được không? Hắn ở biên cương luyện được một thân sức lực, chỉ mong được hầu hạ tiểu công chúa thôi, những kẻ không cho Giang Viễn Hạc được chọn là muốn hủy hoại hắn sao?] Ánh mắt ta lập tức tập trung, rơi xuống người Giang Viễn Hạc đang quỳ dưới đường. Sức lực của hắn, là muốn dùng trên người ta sao?
Từ nhỏ tôi đã là cái đuôi sai đâu đánh đó của chị tôi. Chị ấy để mắt đến một người đàn ông, nhưng người ta thà chết cũng không chịu. Hết cách, tôi đành thay chị dạy dỗ hắn một phen. Nửa tháng sau, tôi quay xong video "cún ngoan" gửi cho chị, hí hửng chờ được khen. Biểu cảm trên mặt chị tôi vỡ vụn. "Anh ấy đang nằm trong vòng tay chị, thế em bắt ai về vậy?"
Tỷ tỷ tài mạo song toàn, danh tiếng vang khắp Giang Nam. Thế nhưng nàng đã tròn hai mươi mà vẫn chẳng ai dám cưới, chỉ bởi nàng có một yêu cầu. Muốn cưới nàng, nhất định phải có một người huynh đệ chịu cưới ta. Ban đầu, bà mối tới cửa cầu thân đông đến mức gần như giẫm nát ngưỡng cửa. Nhưng vừa trông thấy dáng vẻ trầm mặc, chậm chạp của ta, ai nấy đều lắc đầu. Không ai muốn cưới một kẻ ngốc. Mặc dù ta cảm thấy mình chẳng hề ngốc, chỉ là lười động não mà thôi. Trùng hợp thay. Có người từ kinh thành tới cầu thân. Bà mối ấp úng nói: “Phủ Trường Ninh Hầu có một mối hôn sự rất thích hợp, vừa hay đáp ứng yêu cầu của hai tỷ muội các cô.” Đại công tử phủ Trường Ninh Hầu thân thể ốm yếu, quanh năm nằm liệt trên giường. Nhị công tử thân thể khỏe mạnh, tiền đồ vô lượng. Hầu phủ muốn tỷ tỷ ta gả cho đại công tử bệnh tật kia. Để bù đắp cho tỷ tỷ, nhị công tử sẽ cưới kẻ ngốc là ta. Mối hôn sự này nghe thế nào cũng thấy, dường như chỉ có một mình ta là được viên mãn.
Định thân với trúc mã đến năm thứ năm, hắn vẫn chẳng chịu sang bàn chuyện cưới hỏi. Mỗi lần bị giục, hắn lại ra vẻ phẩy tay thỏa hiệp: "Ta đã hứa với Nhã Nhu, ở lại chăm sóc nàng ấy thêm hai năm nữa rồi mới thành thân. Nàng cũng biết đấy, phủ họ Mạnh quy củ phức tạp, bước chân vào làm dâu rồi đâu còn được tự do như trước." "Dù sao nàng cũng đã chờ năm năm, đợi thêm hai năm nữa thì có sao?" "Cứ yên tâm, ta sẽ không để nàng gả cho người khác đâu. Dù có thành cô nương già, ta cũng quyết lấy nàng bằng được." Thế nhưng, ta không muốn ngóng đợi thêm một năm, một ngày nào nữa. Suốt một đêm trằn trọc, đến sáng hôm sau, ta sai người sang viện của mẫu thân nhắn lại một câu: "Ơn nghĩa năm xưa, xin Mạnh gia hãy quy thành tiền bạc để làm của hồi môn cho con. Mối duyên này, con không gả nữa."
Ta không có một cái tên đàng hoàng. Người trong thôn gặp ta đều gọi ta là nha đầu ngốc. Chỉ có vị công tử từ nơi khác đến đã cưu mang ta nói rằng ta rất đáng mến. Chàng cho ta một viên kẹo mạch nha, bảo ta làm nương tử của chàng. Năm thứ hai sau khi thành thân, ta mang cái bụng sắp đến ngày sinh, đi ngang qua cửa sổ thư phòng của phu quân. Bên trong có người hỏi chàng: “Ngươi trở về kinh thành cưới Thẩm tiểu thư, vậy nha đầu ngốc này phải làm sao?” Phu quân đặt xuống một quân cờ, cười nói: “Người trong lòng ta thân thể yếu, không chịu nổi khổ sở sinh nở, nên ta mới dỗ nàng ta sinh thay cho chúng ta một đứa.” “Đứa trẻ vừa chào đời thì nàng ta cũng hết tác dụng, đưa về kinh thành làm gì?” Những lời khác ta nghe mà mơ mơ hồ hồ, chỉ nghe rõ mấy chữ “đứa trẻ chào đời” và “hết tác dụng”.
Ta, kẻ ngốc nhất của Hợp Hoan Tông, muốn khiêu chiến với đệ tử xuất sắc nhất của Vô Tình Đạo. Đại sư huynh thanh lãnh, hờ hững, đẹp tựa thiên tiên. Tay trái huynh ấy chém yêu hồ, tay phải bổ lệ quỷ. Thế nhưng lúc nghỉ ngơi, huynh ấy lại ngây ngô nhận lấy chén trà ta đưa tới. Mặt không chút biểu cảm, một hơi uống cạn. Chờ dược hiệu phát tác, hai chúng ta im lặng nhìn nhau. Huynh ấy nhìn ta, còn ta thì mắt trông mong nhìn huynh ấy. Đại sư huynh cụp mắt, lau đi lớp bột thuốc dính bên mép chén. 「Muội bỏ đủ lượng thuốc chưa?」 Huynh ấy bình thản hỏi: 「Nếu chưa đủ thì có thể thêm.」
Năm ta năm tuổi, phụ thân phạt ta đến quỳ ở từ đường. Ngày hôm sau, ta một chưởng đánh sập nửa gian từ đường. Năm bảy tuổi, trưởng tỷ bắt gặp vị hôn phu lén nuôi ngoại thất, úp mặt lên gối khóc suốt một đêm. Ta tìm được chỗ ở của nữ nhân kia, từ bên ngoài cài chặt cổng viện, rồi mời nửa con phố đến xem náo nhiệt. Trời vừa sáng, Hầu phủ đã lui hôn, đôi gian phu dâm phụ kia cũng nhờ đó mà nổi danh khắp nơi. Cha mẹ sợ ta chọc thủng cả kinh thành, ngay trong đêm liền nhét ta lên xe ngựa xuôi về phương Nam. Phụ thân cách rèm xe dặn dò ta rằng huynh trưởng sang năm phải vào trường thi, hai tỷ tỷ cũng đang chờ nghị thân, ta mà còn ở kinh thành thì chẳng ai được yên ổn. “Trước hết con đến nhà ngoại tổ ở ít ngày, đợi cha mẹ tìm được lúc thái bình sẽ đón con về.”
Cùng tham gia show hẹn hò với vị Ảnh đế cao lãnh, tôi đột nhiên nghe được tiếng lòng của anh ấy. 【Mẹ nó chứ, em ấy đáng yêu quá, giọng ngọt vãi! Cho dù phải làm "chó liếm" ông đây cũng nguyện ý!】 【Đáng chết, sao người phụ nữ này lại đứng xa mình thế chứ?】 Chân tôi đang định nhích ra xa đột ngột dừng khựng lại. Nam thần hệ cấm dục ngoài mặt thì nghiêm túc chỉn chu, rốt cuộc lại là một kẻ cuồng yêu vừa có máu ảo tưởng vừa tấu hài thế này sao??