Truyện Sủng tại Lão Phật Gia
Trúc mã của tôi phá sản, ban ngày làm công nhân ở công trường nhà tôi, tối đến lại mặc tôi bắt nạt. Sau một lần nữa được anh chiều chuộng đến thỏa mãn, tôi lăn ra ngủ ngay, phần bình luận lập tức bùng nổ. [Nữ phụ kiêu căng đúng là ích kỷ quá, lần nào cũng chỉ biết mình vui, chẳng thèm quan tâm nam chính cảm thấy thế nào.] [Có ai hiểu không, bắt một nam chính ham muốn mãnh liệt phải sống thanh tâm quả dục, đúng là quá tàn nhẫn, tâm lý nam chính sắp méo mó luôn rồi.] [Không sao đâu, nam chính sắp vực dậy rồi. Sau này anh ấy sẽ cưng chiều nữ chính hết mực, còn nữ phụ thì cứ chờ phá sản rồi dọn vào khu ổ chuột đi.] Giang Hàn Dữ đang định đi vào phòng tắm. Tôi nắm lấy tay anh, hai má ửng đỏ, nhỏ giọng hỏi. "Em hơi lạnh... anh có thể ôm em thêm một lúc nữa được không?"
Tôi cưỡi trên người thanh mai trúc mã, hai tay bóp cổ anh, gào lên đầy đau đớn: "Anh đền nam thần cho em!" Thanh mai trúc mã khẽ rên một tiếng. "Em làm anh đau rồi!" Thấy hai tay anh ôm chặt lấy chỗ kia, tôi vội vàng lăn xuống. Dù gì cũng là chuyện liên quan đến con cháu đời sau của nhà họ Đoàn.
Phần 2: [Xuyên Không + Trọng Sinh] Một luyện đan sư không biết cầm kỳ thi họa thì không phải là một đầu bếp giỏi, một yêu quái không biết nũng nịu ra vẻ thì không phải là một người dẫn chương trình tốt. Nhắm mắt, mở mắt, vị luyện đan sư đệ nhất của giới tu chân, đã tự trúng độc của chính mình rồi bị độc chết, trở thành thú cưng riêng của một tổng tài lạnh lùng. Đây, đây, đây... thật sự tuyệt vời quá đi! Ăn cơm có người đút, ngủ có người dỗ, chỉ cần kêu hai tiếng là có dịch vụ mát-xa toàn thân. Quý cô Heo cho rằng, những ngày như thế này có thể kéo dài thêm cả chục lần nữa. ======== Vũ Văn Thiên Thụy, một người đàn ông tỏa sáng nhưng không thể chiếu rọi bản thân mình. Anh là con cưng của trời, được vô số người tôn sùng, là nhân vật nổi tiếng toàn cầu. Anh dường như sở hữu mọi thứ người khác ghen tị, nhưng lại mất đi quyền được hạnh phúc. Cho đến khi một con heo nhỏ kiêu ngạo, bướng bỉnh, tham ăn và thích giở trò xuất hiện, anh mới hiểu được hương vị của hạnh phúc. “Quý cô streamers, cảm giác ăn hết hai mươi phần gà rán là như thế nào, có thể chia sẻ với mọi người không?” “Vẫn còn đói.” Ngọt ngào. “Quý cô streamers, Mỹ nhan đan lại hết hàng rồi, khi nào bổ sung vậy?” “Xem tâm trạng.” Lạnh lùng. “Quý cô streamers, lại có một vị ảnh đế tỏ tình với bạn rồi, đây đã là ảnh đế thứ ba rồi phải không?” “Không đếm.” Kiêu ngạo. “Quý cô streamers, tổng tài đại nhân gọi bạn về nhà ăn cơm kìa!” “Tạm biệt!” Ai dà, đồ ăn ơi, ta đến đây! …… Tuyên ngôn của đồ tham ăn: Có gì ăn nấy, đói thì ăn cả chính mình, xem ngươi có sợ không! Tuyên ngôn của người bao nuôi: Muốn ăn gì thì cứ ăn nấy, đợi ngươi ăn thành một con heo béo, có thể bỏ vào nồi hầm thịt! Tag: Hiện đại, 1v1, Sủng văn, Trọng sinh, Hào môn, Giả heo ăn thịt hổ, Yêu quái
Năm tôi mắc chứng rối loạn cảm nhận đau nghiêm trọng nhất, cậu trúc mã u ám luôn tìm đủ lý do để đòi hôn tôi. Hắn nói rằng hôn có thể làm dịu chứng bạo lực của mình. Ban đầu, hắn chỉ khẽ chạm lên môi tôi một cái. Về sau, hắn đập phá đồ đạc, mắt đỏ hoe chạy đến tìm tôi. Hắn nói phải hôn sâu hơn mới có thể làm dịu, nếu không sẽ mất kiểm soát. Tôi vừa định từ chối thì trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận. [Ôi chao, tên trúc mã trà xanh này sống lại rồi vẫn y chang. Vừa tranh vừa giành, sợ nam chính từ trên trời rơi xuống cướp mất em gái nên giả vờ mắc chứng bạo lực để lừa em gái hôn mình.] [Nhưng tên trà xanh này còn ngon hơn cả tổng tài bá đạo ấy chứ. Trúc mã trẻ tuổi lại si tình, cơ bụng tám múi, eo chó săn, sức bền siêu đỉnh.] [Hí hí, muốn xem cảnh lên giường quá. Trúc mã trà xanh tháo một bên máy trợ thính xuống, giả vờ không nghe thấy em gái cầu xin tha thứ...] [Khụ khụ, đừng theo nam chính nữa. Đi theo cái tên tổng tài chỉ biết đau dạ dày mà chẳng biết mở miệng kia làm gì. Theo cậu chó sói trà xanh này mới thật sự hạnh phúc về sau.] Chân tôi lập tức khựng lại. Tôi không đi nữa. Không vì lý do gì khác. Chỉ là muốn xem thử... Rốt cuộc hắn biết giả vờ đến mức nào. Chỉ là... Tôi không ngờ... Ngay cả chuyện mình sẽ sống lại, hắn cũng biết trước.
Ngày tỷ tỷ từ hôn, ta đang ở trong viện bắt bướm. Nghe tin tỷ ấy đã hủy bỏ hôn sự với vị Thế tử phiền phức kia, ta phủi phủi bùn đất trên tay, quay đầu bảo nha hoàn: "Đi, đem miếng ấm ngọc bội do Tiêu tiểu tướng quân gửi tới đập đi, chúng ta cũng từ hôn." Kế mẫu mắng ta không biết tốt xấu, nói Tiêu Liệt là công thần chiến công hiển hách. Ta đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng: "Nhưng ta không quan tâm, ta là do một tay tỷ tỷ nuôi lớn. Tỷ tỷ không gả, ta cũng không gả. Làm gì có đạo lý muội muội lại thành hôn trước đích tỷ chứ!"
Bùi Duật chê tôi là một người hám tiền. Nghe theo lời khuyên của đám anh em chí cốt, anh ta quyết định phải "dạy dỗ" tôi một trận đàng hoàng. "Chia tay cô ta đi, khóa hết thẻ lại." "Chưa tới ba ngày, cô ta sẽ khóc lóc quay lại tìm mày thôi. Đến lúc đó chẳng phải mày muốn dạy dỗ thế nào thì dạy sao?" Bùi Duật nghe lời bọn họ nói lời chia tay với tôi. Lúc đó tôi khẽ níu lấy vạt áo anh ta. Anh ta không thèm ngoảnh đầu lại: "Nếu em không sửa được cái thói xấu này thì đừng hòng quay lại với tôi." Không phải, tôi chỉ muốn nói là... mấy người bạn tốt của anh, mỗi người đều đã nhét cho tôi một tấm thẻ đen rồi. Trong đó, Lương Tranh là người bạo tay nhất. Thẻ đen toàn cầu không giới hạn hạn mức, cả xấp sổ đỏ dày cộm... Tôi thực sự không thể cưỡng lại được cám dỗ này. Sau này, Bùi Duật đợi mãi không thấy tôi quay đầu, bèn sốt sắng chạy đi tìm tôi. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh ta không dám tin vào mắt mình, tức giận chửi thề: "Mẹ kiếp! Không phải mày chê cô ấy hám tiền sao?" Lương Tranh ôm chặt lấy tay tôi: "Cô ấy chỉ hơi mê tiền một chút thôi, sao lại gọi là hám tiền được?"
Khi tôi gặp Thẩm Lãng lần đầu tiên, cậu ấy đang nằm trên giường bệnh cấp cứu, người đầy máu. "Xe máy va chạm trực diện với một chiếc xe tải lớn... Chấn thương không hề nhẹ." "Nếu không phẫu thuật ngay lập tức, tính mạng của cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm!" "Nhưng... Nhưng bệnh nhân nói cậu ấy là trẻ mồ côi... Không có người thân nào ký giấy cam kết cả..." Tôi chậm rãi bước lại gần, nhìn thấy bàn tay cậu ấy đang nắm chặt một mặt dây chuyền hình Quan Âm bằng ngọc.
Ta trời sinh thân hình đầy đặn, biểu ca lại chê bai điều đó là ghê tởm. Hắn ta châm chọc rằng người có dáng vẻ như ta chỉ hợp làm vú nuôi. Sợ bị người đời cười chê, ta ngày ngày nịt ngực vì sợ bị phát hiện. Năm biểu ca lên kinh ứng thí, gia cảnh nhà ta ngày càng sa sút. Vừa vặn gặp lúc tiểu quận chúa của phủ Ninh Vương đầy tháng. Vì để kiếm kế sinh nhai, ta chợt nhớ lại lời nói của biểu ca. Ta nảy ra ý định đến phủ Ninh Vương, muốn tìm một công việc làm vú nuôi. Về sau, mọi chuyện lại chuyển biến theo hướng kỳ lạ. Làm vú nuôi... mà người cần bú mớm lại là một nam tử tráng kiện đã qua tuổi trưởng thành, tay nắm đại quyền sao?
Tôi sinh ra đã có tính cách kiêu kỳ, đỏng đảnh. Ỷ vào việc lớn lên cùng Phó Duật Kiều, là thanh mai trúc mã của anh, tôi tha hồ sai khiến anh không chút kiêng dè. Ép anh cùng lúc làm bốn công việc chỉ để nuôi mình. Đêm nào cũng quấn quýt lấy anh, đòi hỏi hết lần này đến lần khác, mặc cho anh đã mệt rã rời. Hôm ấy, như thường lệ, tôi thay váy ngủ rồi chuẩn bị lên giường. Đúng lúc ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận. [Nam chính mệt đến mức sắp ngất rồi, nữ phụ có thể làm người tử tế một hôm được không? Ngày nào cũng bóc lột anh ấy, quá đáng thật!] [Chờ nam chính được nhà họ Phó đón về đi, bạch nguyệt quang dịu dàng của anh ấy sắp xuất hiện rồi!] [Đến lúc đó anh ấy sẽ đá bay nữ phụ, rồi cùng nữ chính yêu đương ngọt ngào thôi~] [Tôi nhớ kết cục của nữ phụ là bị chính tay nam chính đưa vào chợ đen, chết đến mức xác cũng chẳng còn nguyên, đúng không?] Động tác vén chăn của tôi khựng lại. "...Tối nay… thôi." Nghe vậy, Phó Duật Kiều như được tha tội. Nhưng đến nửa đêm… Một vòng tay nóng ấm bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau. Hơi thở anh lướt nhẹ qua sau gáy, giọng nói đầy bất an. "Tiểu Hy..." "Có phải anh làm gì không tốt khiến em giận rồi không?" "Bây giờ anh có sức rồi. Anh chơi với em đến sáng nhé?"
Tôi từ Alpha cấp A nâng cấp thành Alpha cấp S thì gặp vài tình huống đặc biệt nên bị mất trí nhớ. Lúc tỉnh lại, vừa nhìn thấy Omega trong phòng bệnh là tôi biết ngay… Chết tiệt, đây chắc chắn là vợ tôi rồi. Vì thế mỗi ngày tôi đều dính lấy em ấy, ôm ôm hôn hôn nâng lên cao. Dù vẻ mặt em ấy có hơi không tự nhiên, tôi cũng chỉ cho rằng em ấy đang ngại thôi. Mãi đến khi khôi phục ký ức, tôi mới nhớ ra… trước đây hai đứa tôi thật sự là yêu kiểu Plato à?! Không thể nào đâu. Tôi có thể không hiểu em ấy nhưng chẳng lẽ còn không hiểu chính mình sao? Sao tôi có thể yêu kiểu Plato với em ấy được chứ! Đừng có bịa chuyện hại danh dự tôi vậy chứ!
Lúc chơi đồ hàng, ta bắt tiểu Thái tử làm tức phụ cho mình. Cha “thông minh” của ta bừng tỉnh: "Ồ, nữ nhi ta muốn Thái tử ở rể!" Thánh thượng đang ngồi hàng VIP theo dõi toàn bộ quá trình: "!!?" Cửu tộc của cha ta: "???" Lớn hơn một chút, ta trở thành phá gia chi tử nhỏ tuổi số một kinh thành. Cha ta phái ta đến thư viện làm loạn đám con nhà lành. Tiểu Thái tử lại cứ khăng khăng, hắn chính là tức phụ do ta chọn. Còn tố cáo ta có mới nới cũ. Ta & cha: "??!!" Thánh thượng: "… Đỉnh!"
Vị hôn phu thanh mai trúc mã Tống Tử Kỳ vì bạch nguyệt quang trong lòng mà nhất quyết đòi từ hôn. “Đã biết nàng ấy có lòng với ta, ta tuyệt đối không thể tiếp tục cưới nàng.” Ta rưng rưng nước mắt van cầu: “Nếu chàng từ hôn, phụ thân nhất định sẽ giết ta!” Thái độ của hắn vô cùng quyết tuyệt: “Nhưng ta không thể trái với lòng mình mà cưới nàng.” Bị dồn vào đường cùng, ta đích thân đến tìm Bùi Tẫn. “Quận vương điện hạ, người cưới ta làm thê tử có được không?” Bùi Tẫn lạnh lùng cười nhạt: “Chu Phù Cừ, ta đã có vị hôn thê. Chúng ta nhất định sẽ bên nhau đến bạc đầu. Cho dù nàng bị từ hôn, cũng không nên tìm đến ta.” Ta nói ra sự thật: “Nhưng vị hôn thê của người chính là kẻ đã cướp mất Tống Tử Kỳ.” Bùi Tẫn nổi trận lôi đình, đuổi ta ra ngoài. Ta không tiếp tục dây dưa, chỉ lấy cuốn danh sách tuyển phu đã chuẩn bị sẵn trong ngực áo ra, định tìm một người khác thành thân để bảo toàn tính mạng. Thần sắc Bùi Tẫn liên tục biến đổi, giọng nói trầm xuống: “Ta là lựa chọn đầu tiên của nàng sao?”
Nghe đồn sau khi biết nhà họ Hạ hủy hôn, đại tiểu thư nhà họ Khương vì nhất thời không chịu nổi cú sốc mà trượt chân ngã xuống từ sân thượng. Ngay lúc này đây, tôi – người vừa mới chật vật bò dậy từ giường bệnh – chỉ muốn gào lên giận dữ: “Cái quân tàn ác nào lại vứt rác bừa bãi trên sân thượng thế hả!” Còn nữa… mấy con số trên đầu mọi người là cái quái gì vậy? Dãy số này là điểm thiện cảm sao? Nhưng ai đó có thể giải thích cho tôi không… Tại sao kẻ thù của tôi lại có điểm thiện cảm là 100, đã thế còn kèm theo một trái tim màu hồng đang nhấp nháy là sao?
Tôi bao nuôi tên tử thù của mình. Mặc dù anh ấy không yêu tôi. Nhưng tôi chẳng thèm bận tâm. Bản thân tôi thấy vui là được. Thái độ của anh ấy vô cùng lạnh lùng. Nhưng cơ thể thì lại chẳng hề từ chối tôi. Ngay vào lúc tôi lại dùng một dải băng lụa che mắt anh ấy lại để hôn anh như mọi khi. Trước mắt tôi bỗng nhiên lướt qua một loạt dòng bình luận: 【Ơ kìa, nam phụ số hưởng quá vậy, nữ chính vừa đẹp vừa giàu, anh ta làm cái vẻ mặt đó cho ai xem không biết!】 【Tự coi mình là báu vật cơ đấy, chẳng qua cũng chỉ là một thế thân của nam chính mà thôi.】 【Đúng vậy, nếu không thì mọi người tưởng nữ chính che mắt anh ta làm gì, chơi trò kích thích chắc?】 【Chẳng qua là vì đôi mắt này trông thù ghét, chẳng giống nam chính nhất mà thôi.】 【Nếu không phải vì để trả thù anh ta, nữ chính thèm giữ anh ta lại bên mình à?】 【Nam chính đã về nước rồi, nam nữ chính sắp sửa gặp nhau tới nơi rồi kìa! Mau đá cái gã nam phụ không biết điều này đi thôi.】
Ta xuyên thành miếng ngọc bội đeo bên hông của một tên đại ma đầu điên khùng. Hệ thống Tiểu Bát bảo ta phải công lược hắn, xóa bỏ chỉ số hắc hóa, ngăn chặn hắn hủy diệt tu chân giới. Vấn đề là — cái hệ thống này bị lỗi. Tất cả mọi người đều không nhìn thấy ta, cũng chẳng nghe thấy ta nói gì. Hắn nhìn ta cứ như nhìn vào không khí vậy. Nhưng điều quái dị là, tên điên này ngày nào cũng treo ta bên hông, lúc tắm còn đặt ta ở vị trí quan sát tốt nhất, một ngày sờ soạn miếng ngọc bội mười mấy lần, còn ghé sát mắt vào nhìn chằm chằm. Càng quái dị hơn là, kiếm pháp hắn dùng đều là do ta tự sáng tạo khi còn sống. Đường đường là Kiếm Tôn, ta đã thu đồ đệ bao giờ đâu? Thế nên giờ đây, ngày nào hắn cũng vừa sờ ta vừa luyện kiếm của ta, nhưng nhìn ta thì lại như nhìn vào hư vô. — Tên điên này rốt cuộc có nhận ra ta không thế?
1 Tôi xuyên không thành nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Khi tỉnh lại, tôi đang trốn sau tấm rèm ở hậu trường lễ đường, tay cầm điện thoại, màn hình hiện ra một bản thảo bài đăng ẩn danh chưa kịp gửi đi. Nội dung bài đăng rất ngắn, nhưng đủ để hủy hoại một con người. [Tiết mục piano kết màn trong đêm hội chào tân sinh viên tối nay là do Cố Tinh Từ dựa vào quan hệ mà giành được. Có người tận mắt nhìn thấy, tối qua hắn đã vào văn phòng Chủ tịch Hội học sinh, ở lỳ trong đó hai tiếng đồng hồ mới chịu ra ngoài.] Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó, đầu óc ong lên một tiếng. Cố Tinh Từ. Hắn là "thụ" chính trong nguyên tác, tính tình ôn hòa, ngoại hình thanh sạch, tiếng đàn lại rất hay, là người không đáng bị bắt nạt nhất trong cả cuốn sách này. Còn tôi, Thẩm Kiểu Kiểu, chính là nữ phụ độc ác vì yêu "công" chính Tống Văn Cảnh đến mất hết lý trí trong nguyên tác. Theo đúng cốt truyện, ba phút sau, tôi sẽ nhấn nút gửi, đăng bài viết ẩn danh này lên diễn đàn trường. Nửa giờ sau, trước khi lên đài, Cố Tinh Từ sẽ nhìn thấy bài đăng, ngón tay run rẩy đến mức suýt chút nữa đánh sai đoạn nhạc đầu tiên. Tống Văn Cảnh sẽ lao thẳng vào hậu trường chất vấn tôi, tôi không thừa nhận, còn khóc lóc nói mình chỉ vì quá yêu hắn. Về sau, tôi sẽ trượt dài trên con đường làm trời làm đất, lần lượt tự chuốc lấy thất bại, cuối cùng bị toàn trường bêu rếu, bị giảng viên hướng dẫn mời lên làm việc, rồi bị cha mẹ vốn còn định giúp đỡ đón về nhà và vội vàng làm thủ tục chuyển trường. Tóm lại, kết cục vô cùng thảm hại.
Đang lúc sinh tử cận kề, chiến đấu với lũ quái vật thời mạt thế, chỉ thiếu một chút nữa thôi. Chỉ một chút nữa thôi là lưỡi dao của tôi đã đâm xuyên cổ họng nó rồi. Kết quả, ngươi bảo ta cái gì cơ? Ta bị trói buộc với cái thứ gì? Hệ thống Cứu vớt Bi kịch? Thế thì tại sao cái gã đàn ông tồi tệ này lại đang bóp cổ tôi thế kia?! "Bảo bối, sao em mãi vẫn không chịu ngoan ngoãn thế nhỉ?" "Em yêu hắn đến thế sao?" "Nếu đã vậy, chúng ta cùng tuẫn tình đi." "Như thế, chúng ta sẽ được bên nhau mãi mãi." Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, tuẫn tình chỉ là một truyền thuyết cổ xưa mà thôi.
Ta xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ, sắm vai nữ phụ độc ác. Vừa mở mắt ra, ta đã thấy mình đang bò bên bờ hồ giữa tháng Chạp giá rét, nửa cái mạng ngâm dưới làn nước lạnh thấu xương, trong miệng vẫn còn ngậm nửa phiến lá sen nát. Trên bờ, một đám người đang vây quanh ta. Kẻ kinh hô, người khóc lóc, kẻ lại không giấu nổi vẻ cười trên nỗi đau của người khác. Ngay trước mặt ta là một thiếu niên áo trắng đang quỳ đó. Sắc mặt hắn tái nhợt, vạt áo ướt đẫm, cổ tay bị người ta ấn chặt xuống bùn lầy. Dù trông vô cùng chật vật nhưng ánh mắt hắn vẫn thanh triệt lạ thường. Ta nhận ra hắn. Cố Tuyết Xuyên. Một trong hai nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết này. Theo đúng kịch bản, lúc này ta phải run rẩy đưa ngón tay ra, chỉ thẳng vào mặt hắn mà nói: "Chính hắn đã đẩy ta xuống nước." Sau đó, Cố Tuyết Xuyên sẽ bị phạt quỳ ở từ đường suốt ba ngày ba đêm, khiến vị nam chính còn lại là Tiêu Kế Minh vì thế mà nảy sinh hiềm khích với hắn. Còn cái mạng của nữ phụ độc ác Tống Chiếu Đường ta đây, chỉ ba chương sau sẽ bị phát hiện đã chết trong khuê phòng, tay còn nắm chặt miếng ngọc bội của Tiêu Kế Minh, tư thế chết cực kỳ khó coi. Ta nhìn Cố Tuyết Xuyên. Hắn cũng đang nhìn ta. Mọi người xung quanh đều nín thở, chờ ta mở miệng. Ta nhổ miếng lá sen nát trong miệng ra, run bần bật nói: "Đừng có... hàm hồ. Là ta tự mình trượt chân thôi." Cả khu vườn chìm vào im lặng chết chóc. Hồi lâu sau mới có kẻ lý nhí thốt lên: "Tống cô nương... không phải là bị va đập đến hỏng não rồi chứ?" Ta nhắm nghiền mắt lại. Não có hỏng hay không chẳng quan trọng. Quan trọng là ta không muốn vừa mới mở màn được ba chương đã phải nhận cơm hộp lãnh phần chết.
Kỷ Liên Tuyết vốn là người rất mê trai đẹp, nhưng lại yêu phải một vị tổng tài cấm dục, lạnh lùng. Mỗi lần hôn anh, anh chỉ lướt qua như chuồn chuồn đạp nước. Cơ bụng ư? "Đừng chạm vào." Đến cả việc nghĩ xa hơn cũng không dám nghĩ. Sau 99 lần mặc đồ gợi cảm để quyến rũ anh nhưng đều thất bại, Kỷ Liên Tuyết nổi giận, tức đến mức đề nghị chia tay. "Nghe nói đàn ông sau 25 tuổi là bắt đầu xuống phong độ rồi. Chú à, nếu chú không được thì để người khác thay nhé!" Nói xong, cô quay người đến một câu lạc bộ, gọi một dàn "cún con" trẻ tuổi, trái ôm phải ấp. Đang mải mê sờ cơ bụng của một cậu trai thì... Rầm! Cánh cửa bị ai đó đá tung từ bên ngoài. Kỷ Liên Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bạn trai mình với gương mặt u ám bước vào, không nói một lời đã vác cô lên vai mang đi. Đêm khuya, trong căn phòng ánh đèn vàng mờ ảo. Người đàn ông ép cô trước tấm gương sát đất khổng lồ, ánh mắt nóng bỏng đến điên cuồng. "Ngoan nào, bảo bối... Có làm hỏng cũng không sao. Cứ việc khóc đi..."
Ngày ta gả cho Thẩm Yến, cả kinh thành đều bảo ta gặp vận rủi. Nói hắn là thiếu niên tướng quân từ biên quan trở về, giết người không chớp mắt, tính khí cực kỳ hung dữ. Đêm tân hôn, ta đợi trong phòng nửa canh giờ vẫn không thấy hắn bước vào cửa. Yêu hoàn khẽ thì thầm: "Tiểu thư, có phải tướng quân không tình nguyện không?" Ta tự tay vén khăn trùm đầu, đẩy cửa bước ra ngoài. Sau đó, ta nhìn thấy vị Thẩm tiểu tướng quân vốn nổi danh hung ác trong lời đồn đang đứng ngay trước cửa. Hắn mặc hỉ phục, sống lưng thẳng tắp, nhưng ngón tay lại siết chặt lấy ống tay áo. Vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ máu đến nơi. Thấy ta đi ra, mắt hắn bỗng chốc sáng rực lên. "Tỷ tỷ." "Ta có thể vào không?" Ta nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng từ vết sẹo cũ nơi đuôi mắt hắn, ta nhớ lại đêm mưa của bảy năm về trước. Năm đó, tại cửa sau của Hầu phủ, ta đã nhặt được một thiếu niên người đầy máu. Hắn ôm thanh kiếm gãy, trông giống hệt một chú chó nhỏ bị mưa ướt sũng. Ta đưa cho hắn một bát canh nóng. Tiện miệng nói một câu: "Nếu ngươi có thể sống sót, hãy tới tìm ta." Sau này, hắn thật sự đã tới. Còn trở thành phu quân của ta.
Sau khi xuyên không, ta bỗng dưng nhặt được một phu quân, vừa tuấn tú lại vừa không được thông minh cho lắm. Vừa hay, ngày nào ta cũng có thể tẩy não chàng. Ta ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng hỏi: “Mỗi ngày tỉnh dậy, việc đầu tiên phải làm là gì?” A Thọ nghiêm mặt, thành thật đáp: “Tìm nương tử.” Ta không đổi sắc mặt, tiếp tục hỏi: “Ngoại trừ nương tử ra…” A Thọ trả lời trôi chảy: “Tất cả những người khác đều là kẻ lừa đảo.” Ta: “Hôm nay không nghe lời nương tử…” A Thọ: “Sau này chỉ được ăn khổ qua.” Ta: “Ngày nào cũng ăn khổ qua…” A Thọ: “Cuộc đời khổ như qua.” “Tổng kết.” “Yêu nương tử, đời này, đời sau, đời sau nữa.” “Ăn cơm.” Chàng thành kính nhắm mắt, chắp hai tay lại: “Thê môn.” Nghi thức trước bữa cơm kết thúc.
Ta xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết về vị tướng quân thô kệch. Một tờ thánh chỉ ban hôn, Hoàng đế đã biến vị tướng quân thô kệch nghe đồn mấy tháng không tắm, diện mạo đáng sợ kia thành phu quân của ta. Thế nhưng, ta lại đánh cược cả tính mạng để đòi hòa ly. "Cho nên nàng không quản dặm trường xa xôi đuổi đến tận đây, chỉ vì cái này?" Lâu Việt dùng hai ngón tay kẹp lấy tờ hòa ly thư, những vết thương cũ mới đan xen trên khối cơ ngực và cơ bụng màu đồng cổ càng làm tăng thêm vài phần hoang dã. "Ừm." Ta cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu. "Lý do?" Hắn nhìn ta chằm chằm, ánh mắt rực cháy như đuốc. "Chàng... chàng để ta phải sống cảnh góa bụa, nên ta muốn hòa ly với chàng!" Ta nuốt nước miếng, giọng nói không kìm được mà run rẩy. Sau này... Lâu Việt trong bộ long bào minh hoàng cúi người hôn nhẹ lên trán ta: "Ngoan nào, đến lúc phải thức dậy rồi."
[Thiên kim giả + Đọc tâm thuật + Ăn dưa + Cười vỡ bụng] Sống được 22 năm, Đường Hinh phát hiện mình là thiên kim giả và bị đuổi ra khỏi nhà. Cô đã nói mà, cô chắc chắn không phải là người nhà họ Đường, nhà họ Đường ai cũng là vương giả, làm sao có thể sinh ra cô - một con cá muối. Sau khi bị đuổi ra ngoài, Đường Hinh đột nhiên có khả năng nghe thấy tiếng lòng người khác. Để kiếm tiền, Đường Hinh tận dụng sự nóng hổi trên mạng về câu chuyện thật thiên kim giả, liền ngay lập tức tham gia một chương trình truyền hình thực tế. Chỉ là chương trình này có quá nhiều drama! Ngoài cô ra thì mọi người đều là diễn viên hết phải không? Một ngày sau khi quay xong, Đường Hinh chuẩn bị về nghỉ ngơi thì thấy một đôi nam nữ lăn lộn với nhau trong bụi cỏ trước cửa nhà. Đường Hinh: … Cô quyết đoán bò thấp mà tiến vào, mất hơn mười phút mới bò vào được cửa. Paparazi (thợ săn ảnh) núp gần đó: … Cô ta có vấn đề gì à! Một buổi tối nọ cô ra ngoài đi dạo, thấy một nam khách mời đang trèo vào cửa sổ của đạo diễn, giày của anh ta rớt ở bên ngoài. Cô im lặng một chút, rồi tốt bụng đặt giày lên bậu cửa sổ, sau đó lặng lẽ rời đi. Paparazi: … Đạo diễn và nam khách mời sau đó phát hiện ra đôi giày: !!! Sau khi chương trình truyền hình bùng nổ, những chuyện đen tối của các khách mời đều bị lộ ra, và mọi người còn phát hiện ra rằng, trong mỗi bức ảnh hay video, Đường Hinh đều luôn xuất hiện ở một góc nào đó với tư thế kỳ lạ đang ăn dưa, đôi mắt còn sáng rực lên ánh sáng của trí tuệ! Khán giả: …… Sau đó, giới Paparazi còn truyền tai nhau rằng, chỉ cần theo dõi Đường Hinh, chúng ta sẽ không bao giờ thiếu chuyện để viết!
Nửa đêm đi quẩy về nhà, cô bị anh trai nuôi bắt tại trận! Trong túi còn vô tình rơi ra một chiếc hộp nhỏ. Cô cuống quýt giải thích: "Là kẹo cao su..." Sắc mặt hắn tối sầm đến mức như muốn giết người. "Kẹo cao su gì mà size XL đầy đủ thế này?" "Ăn khá ngon mà..." Cô chột dạ nhưng vẫn cãi lại. "Không cần anh quản, dù sao em cũng là người trưởng thành rồi." Sau đó, hắn lạnh mặt đè cô xuống dưới người, ánh mắt đầy nguy hiểm. "Trưởng thành rồi đúng không?" "Ban ngày dám cãi anh một câu, buổi tối anh trả lại gấp đôi."