Truyện Sủng

Truyện Sủng tại Lão Phật Gia

Trâm Lưu Vĩ

Trước lúc lâm chung, sinh mẫu đã cầu cho ta một mối hôn sự tốt đẹp.   Đối phương là trưởng tử Tạ gia, Tạ Duật Châu, người nổi danh khắp thiên hạ với khí chất thanh phong lãng nguyệt.   Thế nhưng chung sống bên nhau nhiều năm, thái độ của hắn đối với ta vẫn luôn nhàn nhạt.   Nữ công thêu thùa của ta không bằng tứ tỷ thiên phú tự nhiên, dung mạo giọng nói cùng nụ cười cũng chẳng nổi bật bằng lục muội.   Mỗi lần Tạ Duật Châu nhìn thấy ta, hắn luôn khó giấu được vẻ tiếc nuối.   “Trong người nàng chẳng có điểm gì nổi bật, chỉ còn lại quy củ, vậy càng phải nghiêm cẩn hơn người khác ba phần.”   Hắn muốn ta kính thuận đích mẫu, nhường nhịn muội muội nhỏ tuổi.   Nhường tới nhường lui, y phục váy áo Tạ Duật Châu đưa tới, trâm ngọc sinh mẫu để lại, tất cả đều bị ta nhường cho nàng ta.   Khó khăn lắm mới chịu đựng đến trước ngày thành hôn, lục muội lại đột nhiên tìm đến, nói muốn đổi hôn sự với ta.   Vốn dĩ ta không muốn đồng ý, nhưng nhớ đến những lời dạy dỗ ngày trước của người kia, ta chỉ đành ủ rũ gật đầu.   “Vậy ta nhường Tạ Duật Châu cho muội, muội có thể trả lại trâm Lưu Vĩ cho ta không?”  

0.0
8 ch
HE
Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (5)

Đường Tuyết trọng sinh rồi, trọng sinh về những năm tám mươi, đúng vào ngày bị ép thay người khác đi lấy chồng. Nghe nói, người cô phải lấy là một doanh trưởng, lớn tuổi, chuyện vợ chồng không đảm đương nổi, còn dắt theo hai đứa con riêng. Đường Tuyết: nắm đấm cứng rồi! Không chạy được, nhưng không có nghĩa là không thể khiến bọn họ phải lột da. Cô quay đầu vét sạch nhà cha ruột cặn bã, hiên ngang bước lên chuyến tàu thay cô dâu, tìm ông chú kia để đòi hủy hôn. Ai ngờ người chồng sĩ quan kia không những đẹp trai mà còn rất cường tráng. Thế là, với y thuật trong tay, cô vừa trừng trị kẻ xấu, vừa nuôi dạy con riêng, mở ra con đường trở thành một phú bà rạng rỡ. Nhiều năm sau, Đường Tuyết bụng bầu nhô cao, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh được mọi người kính nể, vừa cấu vừa đánh. “Lục Bỉnh Chu, anh là đồ lừa đảo. Rõ ràng đã nói không sinh đứa thứ hai rồi mà.” Lục Bỉnh Chu nắm lấy tay cô, mặt mày nghiêm túc nói: “Không sinh đứa thứ hai thì sinh đứa thứ ba vậy.”

0.0
40 ch
HE
Tuyết Tan Buông Bỏ Người Xưa

Trúc mã ngã ngựa mất trí nhớ, nhớ kỹ mọi chuyện, nhưng lại quên mất ta. Hắn coi a tỷ là ánh trăng sáng của lòng mình. Thậm chí còn đoạn nghĩa tuyệt giao với ta. Hắn tự tay bẻ gãy cây cầm của ta, ném miếng ngọc bội hắn tặng ta xuống hồ. Đó là di vật của mẫu thân ta. Ta bất chấp tất cả nhảy xuống hồ nước, hắn cũng nhảy xuống theo. Hắn không còn yêu ta, nhưng cũng chẳng cho phép ta chết. "Vệ Đường Âm, ngươi muốn chết cũng đừng kéo ta chịu tội thay! Ngươi mà chết, a tỷ của ngươi sẽ hận ta!" Ta sốt cao suốt bảy ngày. Mơ thấy mình gả cho trúc mã, nhưng lại phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng cả đời. Lúc trúc mã lâm chung, hắn nhìn ta nhưng lại như nhìn vị a tỷ đã mất sớm từ lâu. "Nếu có kiếp sau... ta nhất định không nghe lời ngươi nữa." Hóa ra là vậy. Hắn vốn chẳng hề mất trí nhớ. Hắn là trùng sinh. Và hắn đã hối hận rồi. Cơn sốt cao vừa lui, ta liền đến quỳ gối trước mặt phụ thân. "A Âm nguyện thay a tỷ gả cho Cửu hoàng tử đang mù lòa, cầu phụ thân thành toàn!" Kiếp này. Ta cũng không muốn gả cho hắn nữa.

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trùng Sinh Để Yêu Anh Lần Nữa

Tôi bẻ cong Bùi Húc, hủy đi cả cuộc đời lẽ ra phải hạnh phúc của anh. Anh bị miệng đời ép đến mức phải chọn cái chết, còn tôi thì ngay cả tư cách để khóc thương cho anh cũng không có. Nếu thời gian có thể quay lại, tôi thà làm một vị khách bình thường nhất trong lễ cưới của anh. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm thứ hai sau khi quen biết Bùi Húc. Bản thân cứ ngỡ chỉ cần tôi không chủ động nữa thì mối quan hệ này sẽ kết thúc. Cho đến khi anh dồn tôi vào góc tường: "Sao không theo đuổi anh nữa, nói đi! Không yêu anh nữa à?" "Đúng vậy, tôi không yêu anh nữa."

0.0
7 ch
HE
Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (4)

Đường Tuyết trọng sinh rồi, trọng sinh về những năm tám mươi, đúng vào ngày bị ép thay người khác đi lấy chồng. Nghe nói, người cô phải lấy là một doanh trưởng, lớn tuổi, chuyện vợ chồng không đảm đương nổi, còn dắt theo hai đứa con riêng. Đường Tuyết: nắm đấm cứng rồi! Không chạy được, nhưng không có nghĩa là không thể khiến bọn họ phải lột da. Cô quay đầu vét sạch nhà cha ruột cặn bã, hiên ngang bước lên chuyến tàu thay cô dâu, tìm ông chú kia để đòi hủy hôn. Ai ngờ người chồng sĩ quan kia không những đẹp trai mà còn rất cường tráng. Thế là, với y thuật trong tay, cô vừa trừng trị kẻ xấu, vừa nuôi dạy con riêng, mở ra con đường trở thành một phú bà rạng rỡ. Nhiều năm sau, Đường Tuyết bụng bầu nhô cao, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh được mọi người kính nể, vừa cấu vừa đánh. “Lục Bỉnh Chu, anh là đồ lừa đảo. Rõ ràng đã nói không sinh đứa thứ hai rồi mà.” Lục Bỉnh Chu nắm lấy tay cô, mặt mày nghiêm túc nói: “Không sinh đứa thứ hai thì sinh đứa thứ ba vậy.”

0.0
40 ch
HE
Lừa Trúc Mã Chúng Tôi Là Anh Em Ruột

Hồi còn nhỏ, anh bạn thanh mai trúc mã của tôi — Cố Trần Niên — rất thích lén xem nhật ký của tôi. Để cho anh ấy một bài học, tôi đã cố tình viết vào nhật ký: “Mẹ nói với mình, thật ra mình và Cố Trần Niên đều là con ruột của mẹ. Chỉ vì anh ấy quá nghịch ngợm nên mới bị gửi sang nhà chú Cố nuôi. Chú ấy là cảnh sát, chỉ có chú mới quản được anh ấy…” Từ sau ngày đó, thái độ của Cố Trần Niên đối với tôi thay đổi hẳn. Có đồ ăn ngon, anh ấy sẽ nhường tôi ăn trước. Có đồ chơi hay, anh ấy cũng để tôi chơi trước. Nếu có ai bắt nạt tôi, anh ấy lập tức đứng ra “xử đẹp” đối phương. Anh ấy đối xử với tôi như thể tôi thật sự là em gái ruột của mình, hết lòng che chở. Mãi đến sau khi tốt nghiệp cấp ba, có một nam sinh trong lớp tỏ tình với tôi. Cả lớp ồn ào trêu chọc, còn Cố Trần Niên thì lặng lẽ rời khỏi phòng. Tối hôm đó, anh uống say bí tỉ, ngồi vật vờ bên đường, vừa khóc vừa làm loạn. Tôi chạy đến tìm, lại bị anh đẩy ra một cái. “Tớ không xứng để cậu đối xử tốt như vậy!” Ánh mắt Cố Trần Niên lúc ấy buồn đến mức khiến lòng người chua xót. “Tớ lại đi thích chính em gái ruột của mình… Tớ đúng là đồ tồi tệ!” Tôi: “???”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Tiểu Kiều Thê Chinh Phục

Khương Tri Tri trong lúc thực hiện nhiệm vụ đã gặp sự cố, cô vô tình xuyên không về những năm 70. Ngay khi bắt đầu, cô đã bị nữ phụ trọng sinh hãm hại, bị gả đến vùng Tây Bắc xa xôi. Nữ phụ trọng sinh ngày ngày mong chờ chồng của Khương Tri Tri chết sớm để Khương Tri Tri trở thành góa phụ bị người đời khinh rẻ. Nhưng kết cục lại hoàn toàn ngược lại: chồng của Khương Tri Tri chẳng những không chết mà cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Khương Tri Tri còn bước lên bục vinh quang cao nhất! Cả bộ đội ai cũng biết, nhà đội trưởng Chu ép anh cưới một cô vợ xấu xí, tâm địa độc ác. Không những tính toán chiếm đoạt toàn bộ tài sản của cha mẹ nuôi, thậm chí còn ép con gái ruột của họ phải xuống nông thôn. Cả bộ đội cũng biết, dạo gần đây đội trưởng Chu đặc biệt quan tâm đến một cô gái xinh đẹp. Anh nói rằng mình chỉ đơn thuần ngưỡng mộ kỹ năng xuất sắc và phản ứng nhạy bén của cô ấy, cho rằng cô là một hạt giống tốt để trở thành quân nhân. Nhưng mà, quan tâm quá mức rồi đấy, hết tặng phiếu lương thực lại tặng phiếu vải, đi công tác ở tỉnh về còn mua cả khăn lụa hồng để tặng. Mọi người trong bộ đội ngày ngày thấp thỏm lo âu, sợ rằng đội trưởng Chu không kiềm chế nổi mà phạm sai lầm. Lỡ đâu dính líu đến vấn đề tác phong, bị người ta tố cáo thì sao? Cho đến một ngày, họ tận mắt nhìn thấy, đội trưởng Chu ôm chặt cô gái xinh đẹp kia, nhỏ giọng làm nũng: “Vợ ơi, bao giờ em mới chịu về nhà với anh?” Cả đội bàng hoàng: Hóa ra chỉ có mỗi chúng ta lo lắng suốt bấy lâu nay thôi sao?

0.0
40 ch
HE
Thanh Quang

Kề cận Lương Ẩn Sơn suốt bốn năm.   Tôi cay đắng nhận ra mình đang trèo cao.   Thế nên khi anh bị những bóng hồng vây quanh, tôi luôn biết phận mà lánh đi.    Tối hôm đó, anh cãi vã với tôi một trận nảy lửa rồi buông lời chia tay.   Tôi kiên quyết không nhận lấy dù chỉ một đồng bồi thường.   Một năm sau ngày đường ai nấy đi, khi đang quay những video tấu hài trên phố.   Tôi vô tình gặp lại Lương Ẩn Sơn đang đi dạo cùng người nhà.  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng

Tôi thẫn thờ nhìn người đàn ông có gương mặt siêu đẹp trai đang ngồi trên ghế sofa. Từ đầu đến cuối không thấy anh ấy di chuyển một chút nào. Nhưng thật kì lạ là tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh ấy. Tôi và Trình Tiêu kết hôn chớp nhoáng.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Dưới Ánh Đèn Mờ

Tôi là một tổng tài 37 tuổi mang cơ thể song tính. Vì nhu cầu quá lớn nên tôi bao nuôi một cậu sinh viên Đại học. Cậu nhóc này có ý thức phục vụ rất tốt, rất hợp ý tôi. Thế nhưng trong một buổi tiệc, cậu ta lại đến cầu xin trước mặt đối thủ một mất một còn của tôi: "Cố tổng, anh giúp tôi với, tôi thật sự không muốn ở cùng lão đàn ông song tính kia nữa. Tôi có ảnh giường chiếu của anh ta ở đây, tôi đưa hết cho anh, chúng ta khiến anh ta thân bại danh liệt rồi nuốt chửng công ty của anh ta." Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, rượu vang đỏ đổ đầy lên người. Cố Yến lười nhác nghịch phong bì đựng đầy ảnh, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý, giọng điệu đầy vẻ cợt nhả: "Song tính sao? Vậy chắc là đẹp lắm nhỉ?"

0.0
8 ch
HE
Kẻ Văn Nhã Bại Hoại Đã Đưa Tôi Vào “bẫy”

Tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm thuê tôi đi quyến rũ vị hôn phu Alpha của cậu ta. Người đàn ông đó vai rộng eo thon, vừa đẹp trai lại nhiều tiền. Chỉ có một khuyết điểm duy nhất, đó là dục vọng quá mạnh và quá bền bỉ, loại siêu mỏng một tuần ít nhất cũng phải hết một hộp. Tôi bị anh ta giày vò đến mức không chịu nổi. Cuối cùng, nhiệm vụ cũng hoàn thành. Tôi đang sầu não không biết làm sao để chia tay với Phó Tư Đằng thì nghe được tin anh ta sắp cầu hôn mối tình đầu Beta của mình. Bạn nối khố trêu chọc hỏi anh ta: "Thế còn chú chim hoàng yến anh nuôi ở nhà thì sao?" Phó Tư Đằng khẽ hừ một tiếng, hờ hững đáp: "Cậu ta không thích, chẳng lẽ tôi còn giữ lại bên người? Cậu đi xử lý giúp tôi đi." Thế là ngay trong đêm, tôi gom sạch đồng hồ xa xỉ và siêu xe anh ta tự nguyện tặng, mang theo hai triệu rưỡi tiền tiết kiệm, chạy trốn một cách đường hàng.  

0.0
11 ch
HE
Tri Ninh

Ta từng thay đích tỷ chắn một kiếp nạn, cái giá phải trả là gả cho người trong lòng nàng.    Tạ Hành Chu che chở ta một thuở, lại hận ta suốt một đời.    Hắn một mực cho rằng ta cố ý giăng kế, mượn lời đồn ép cưới.    Thành thân bảy năm, chúng ta kính nhau như băng. Trước lúc bệnh chết, hắn cũng chưa từng đến nhìn ta lấy một lần.   Trọng sinh trở lại hội đèn Thượng Nguyên, ngựa điên mất khống chế, lao thẳng về phía đích tỷ.    Lần này, ta không tiến lên, nhưng lại có một bóng người còn nhanh hơn kiếp trước, bổ nhào về phía ta.  

0.0
7 ch
HE
Sủng Thiếp Nhà Ai Chẳng Tìm Đường Chết

[Nữ chính biết diễn x nam chính đen tối] Bùi Thời Nguyên vốn nghĩ, một thứ nữ như mình mà có thể ở nhà hô mưa gọi gió, chẳng qua nhờ biết chút trà nghệ, lại khéo lấy lòng cha. Vì thế nàng vẫn luôn đắc ý, cho đến khi bước chân vào hậu viện của Bát hoàng tử. Bát hoàng tử vốn có mẫu phi được sủng ái nhất lục cung, uy thế lấn át cả Hoàng hậu. Mẫu tộc quyền thế khuynh đảo triều đình, ép quần thần thở không ra hơi. Bản thân hắn lại được vua cưng chiều, đè ép các hoàng tử khác chẳng còn cơ hội. Cả triều đình lẫn hậu cung đều căm hận mẹ con họ, chỉ mong một ngày nhổ tận gốc cho hả lòng. Nhưng rốt cuộc cũng chẳng làm gì được. Quý phi vẫn ngạo nghễ, Bát hoàng tử vẫn ngang ngược. Bùi Thời Nguyên chỉ thản nhiên nghĩ: “Thích gì thì cứ hưởng đi, dù sao sau này xảy ra chuyện cũng chẳng ai cứu nổi.” Đọc bao nhiêu tiểu thuyết rồi nên nàng hiểu rõ: Hạng người này thường là phản diện, số mệnh cuối cùng hoặc để vai chính ra tay tế trời, hoặc là bị người qua đường tiện tay kết liễu. Nghĩ vậy nên nàng cũng chẳng buồn quan tâm, lạnh nhạt mặc kệ. Ngày tháng tốt đẹp còn được bao lâu ai mà biết. Có rượu thì hôm nay cứ uống say, chuyện ngày mai để ngày mai tính. Nào ngờ mệnh Bát hoàng tử thật dài. Bỗng một hôm hắn tuyên bố muốn quét sạch hậu viện, nào là kẻ khoe trà nghệ, kẻ giỏi làm dáng, kẻ đóng vai bạch liên hoa, kẻ giấu tâm cơ… tất cả đều gặp họa. Bùi Thời Nguyên bẻ ngón tay tính toán, thở dài: “Xem ra lần này đến lượt ta "lạnh" thật rồi.”  

0.0
40 ch
HE
Tôi Là Thú Cưng Của Thú Nhân Rắn

  Sự khác biệt về vóc dáng, thú nhân rắn bệnh kiều x Con người là thú cưng của tôi   Tỉnh lại lần nữa, tôi đang bị nhốt trong một căn phòng làm bằng kính.   Ngoài các hoạt động sinh lý bình thường ra, mọi hành động của tôi đều bị những thú nhân khổng lồ qua lại bên ngoài nhìn thấy rõ mồn một qua lớp kính.   Tôi nhìn sang phòng bên cạnh, một con người nhỏ nhắn giống hệt tôi đang õng ẹo trước mặt thú nhân dừng chân lại.   Thú nhân không nghe hiểu tiếng người, và tôi cũng không hiểu thú nhân đang nói gì.   Tôi chỉ biết một điều, tôi đã trở thành thú cưng.   Tôi trầm tư một lúc, nhớ lại công ty đáng ghê tởm trước đây của mình, rồi an tâm cuộn tròn trong chiếc ghế sofa trưng bày.   Ai mà lại từ chối cuộc sống hạnh phúc như thú cưng cơ chứ?   Có lẽ con người là giống loài quý hiếm ở đây, cho dù đang ở trong cửa hàng thú cưng, tôi vẫn được chăm sóc rất tốt.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Phim Giả Tình Thật Với Thần Tượng

Tô Vãn là một huyền thoại không thể sao chép của giới giải trí trong nước. Năm 22 tuổi, cô chỉ nhờ một bộ phim nghệ thuật mà ôm trọn chiếc cúp Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của giải Kim Ảnh, trở thành Ảnh hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Năm 24 tuổi, bộ phim cổ trang do cô đóng chính bùng nổ trên toàn mạng, lượt xem vượt mốc mười tỷ, người hâm mộ trải dài khắp mọi lứa tuổi. Cô thanh lãnh, khắc chế, từ trước đến nay không bao giờ nhận phim rác, không xào xáo scandal. Đến cả những bức ảnh chụp ở sân bay của cô cũng luôn toát ra một cảm giác xa cách, sơ ly. Công chúng tôn sùng cô là "Bạch nguyệt quang", nhưng người trong giới lại âm thầm gọi cô là kẻ thuộc "phái cô cao" — không một ai có thể thực sự bước vào thế giới của cô. Không một ai biết được rằng, nữ ngôi sao đứng ở đỉnh cao của ánh đèn tụ quang ấy, sau khi tẩy sạch lớp trang điểm vào mỗi đêm muộn, việc cô thường làm nhất lại là cuộn tròn mình trên chiếc ghế sofa của khách sạn, đeo tai nghe chống ồn và xem hết trận thi đấu điện tử này đến trận thi đấu điện tử khác.  

0.0
4 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (3)

Đường Tuyết trọng sinh rồi, trọng sinh về những năm tám mươi, đúng vào ngày bị ép thay người khác đi lấy chồng. Nghe nói, người cô phải lấy là một doanh trưởng, lớn tuổi, chuyện vợ chồng không đảm đương nổi, còn dắt theo hai đứa con riêng. Đường Tuyết: nắm đấm cứng rồi! Không chạy được, nhưng không có nghĩa là không thể khiến bọn họ phải lột da. Cô quay đầu vét sạch nhà cha ruột cặn bã, hiên ngang bước lên chuyến tàu thay cô dâu, tìm ông chú kia để đòi hủy hôn. Ai ngờ người chồng sĩ quan kia không những đẹp trai mà còn rất cường tráng. Thế là, với y thuật trong tay, cô vừa trừng trị kẻ xấu, vừa nuôi dạy con riêng, mở ra con đường trở thành một phú bà rạng rỡ. Nhiều năm sau, Đường Tuyết bụng bầu nhô cao, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh được mọi người kính nể, vừa cấu vừa đánh. “Lục Bỉnh Chu, anh là đồ lừa đảo. Rõ ràng đã nói không sinh đứa thứ hai rồi mà.” Lục Bỉnh Chu nắm lấy tay cô, mặt mày nghiêm túc nói: “Không sinh đứa thứ hai thì sinh đứa thứ ba vậy.”

0.0
40 ch
HE
Giấc Mộng Mười Năm

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi đã xóa sạch mọi thông tin liên lạc của bạn bè.    Thay đổi cả số điện thoại.    Rời khỏi nhà ngoại, nơi tôi đã sống hơn mười năm, và trở về bên bố mẹ.    Thế giới rộng lớn đến vậy, tôi đã từng nghĩ cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ấy nữa.    Nào ngờ, mười năm sau ngày tốt nghiệp cấp ba, tôi và anh ấy lại gặp nhau ở một thành phố khác.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (2)

Đường Tuyết trọng sinh rồi, trọng sinh về những năm tám mươi, đúng vào ngày bị ép thay người khác đi lấy chồng. Nghe nói, người cô phải lấy là một doanh trưởng, lớn tuổi, chuyện vợ chồng không đảm đương nổi, còn dắt theo hai đứa con riêng. Đường Tuyết: nắm đấm cứng rồi! Không chạy được, nhưng không có nghĩa là không thể khiến bọn họ phải lột da. Cô quay đầu vét sạch nhà cha ruột cặn bã, hiên ngang bước lên chuyến tàu thay cô dâu, tìm ông chú kia để đòi hủy hôn. Ai ngờ người chồng sĩ quan kia không những đẹp trai mà còn rất cường tráng. Thế là, với y thuật trong tay, cô vừa trừng trị kẻ xấu, vừa nuôi dạy con riêng, mở ra con đường trở thành một phú bà rạng rỡ. Nhiều năm sau, Đường Tuyết bụng bầu nhô cao, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh được mọi người kính nể, vừa cấu vừa đánh. “Lục Bỉnh Chu, anh là đồ lừa đảo. Rõ ràng đã nói không sinh đứa thứ hai rồi mà.” Lục Bỉnh Chu nắm lấy tay cô, mặt mày nghiêm túc nói: “Không sinh đứa thứ hai thì sinh đứa thứ ba vậy.”

0.0
40 ch
Xuyên Không
Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Gả Cho Thái Tử

Trúc mã của ta bị phạt đánh ba mươi trượng, dùng cả quân công để đổi lấy một đạo thánh chỉ hủy hôn với ta. Khắp kinh thành này ai nấy đều rõ, tạ tiểu tướng quân thề rằng thà không cưới ai khác ngoài biểu muội Tô Vịnh Sương của ta. Mẫu thân ta khóc lóc cầu xin: "Lê Nhi, con hãy thành toàn cho bọn họ đi." Ta đáp, được thôi. Ngày đại hôn, ta đứng lẫn trong đám đông nhìn hắn dắt tay nàng ấy bái thiên địa. Hắn cười rạng rỡ đến thế. Ta chưa từng thấy hắn vui vẻ như vậy bao giờ. Ta nghĩ, thế là kết thúc thật rồi. Ba tháng sau ngày cưới, Tô Vịnh Sương về phủ bái kiến lại mặt, nghi trượng phô trương trải dài nửa con phố. Ta trốn kỹ trong viện, vậy mà nàng ấy vẫn phái người đến gọi ta ra bằng được. Vừa bước tới cửa chính sảnh, ta đã nghe thấy tiếng nàng ấy vọng ra: "Minh Viễn, một mình A Lê thật đáng thương, chàng quen biết rộng rãi, hãy tìm cho tỷ ấy một tấm chồng tốt đi."

0.0
7 ch
Nữ Cường
Đã Vậy Phượng Vị Này Ta Sẽ Giành Lấy

Ngày lễ cập kê năm ấy, ta bị hoàng hậu cô mẫu lột sạch xiêm y, đưa lên giường rồng của hoàng đế cô phụ. Ngày thứ hai, cô mẫu nhìn ta, thở dài một tiếng: "Ngươi từ nhỏ đã thích Thái tử, bổn cung đều nhìn ra được." "Ngươi nếu gả vào Đông cung, cùng lắm cũng chỉ giúp nó sinh con đẻ cái, quản lý nội trạch." "Nhưng nếu ngươi lưu lại bên cạnh Bệ hạ, nói đỡ cho nó vài lời, đợi sau này nó đăng cơ, tự nhiên sẽ nhớ kỹ cái tốt của ngươi." Ngay cả Thái tử cũng tỏ ý đồng tình: "Mẫu hậu cũng là vì tốt cho ta, ngươi hãy nhẫn nhịn một chút." Ta im lặng nửa buổi, cuối cùng cũng gật đầu. Thế nhưng đến cuối cùng, bọn họ lại hối hận rồi.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Một Đời An Nhiên

Thái tử từng che giấu thân phận, làm môn sinh trong phủ nhà ta suốt ba năm.   Hắn và tiểu muội vừa gặp đã đem lòng yêu nhau.   Sau đó, hắn trở về Đông cung, việc đầu tiên chính là thỉnh cầu Thánh thượng ban hôn.   Thế nhưng, tên được viết trên thánh chỉ lại là tên ta.   Từ nhỏ ta đã thấp bé, ngây dại, tiểu muội không muốn chịu lép vế dưới người khác nên bắt ta gọi nàng là A tỷ.   Thái tử vẫn luôn tưởng tiểu muội là đích trưởng nữ của hầu phủ, cuối cùng gây nên một phen nhầm lẫn tai hại.   Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta vô cùng tồi tệ.   Mỗi khi ta khóc lóc muốn bỏ trốn, hắn đều bắt ta trở về giường mà giày vò nhục nhã.   “Chẳng phải nàng hao tâm tổn trí cũng chỉ vì chuyện này sao? Nếu đã như vậy, còn chạy làm gì?”   Trọng sinh trở lại đêm trước ngày ban hôn, tiểu muội kéo ta đi gặp thái tử.   Ta lắc đầu.   “Muội đi đi. Nhớ nhắc hắn phải viết rõ tên của muội trên thánh chỉ.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Ngọc Lựu Nhi

GIỚI THIỆU:   Năm thứ bảy kể từ khi ta và Nhiếp chính vương Chu Doãn Đường đoạn tuyệt qua lại, đến già chết cũng không nhìn mặt nhau.   Ta ỷ vào quyền thế, từng cưỡng đoạt không ít nam nhân.   Nhưng tất cả đều thiếu mất chút gì đó.   Người ôn nhuận hơn hắn, lại không có dã tâm bằng hắn.   Người tài hoa hơn hắn, lại không đẹp bằng hắn.   Bỗng một ngày, Chu Doãn Đường mất tích, sống chết không rõ.   Tất cả mọi người đều đang tìm hắn.   Chính địch của hắn vỗ tay hả hê.   Thân tín của hắn đau đớn khôn nguôi.   Nhưng vào lúc nửa đêm, một nam nhân xinh đẹp, toàn thân quỷ khí âm trầm, lại gõ vang cửa phủ ta.   Bên dưới mái tóc rối bời, là đôi mắt ướt đẫm của Chu Doãn Đường.   Hắn mất trí nhớ, đến nương nhờ ta.   Phúc bá bảo hắn cút.   Hắn không chịu, chỉ im lặng cầm dao đưa lên cổ ra hiệu.   “Ta thân không một xu, cùng đường mạt lộ, chỉ cầu Tam tiểu thư rủ lòng thương xót.”  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Thẩm Độ

Tôi có một cuộc hôn nhân liên hôn với người đứng đầu nhà họ Thẩm, hơn tôi bốn tuổi. Nghe đồn anh là đóa hoa trên núi cao, kiêu ngạo, thâm sâu khó lường, tính tình lạnh lùng, chưa từng nể mặt bất kỳ ai. Còn tôi thì được nuông chiều từ bé, tính tình trẻ con, là người không thích hợp với Thẩm Độ nhất. Ai ai cũng chờ xem tôi bị Thẩm Độ ruồng bỏ, rồi đi đến ly hôn. Thế nhưng trong phòng khách tối mờ. Ngón tay người đàn ông chậm rãi mơn trớn nơi nào đó. Giọng anh khàn khàn, trầm thấp: “Đám tạp nham ngoài kia đều nói em sẽ ly hôn với anh.” Anh cầm lấy tay tôi, đặt lên nơi ấy của mình. “Tống Hòa, em đã tránh mặt anh suốt một tháng rồi, thật sự không định để ý đến nó sao?”  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Sau Cơn Giông, Thuyền Cũ Về Bến

Người cha rẻ tiền của tôi vì ba triệu tệ mà bán đứng tôi cho người yêu cũ - Lục Tuân. Ngày gặp lại, Lục Tuân bóp chặt cằm tôi, giọng điệu lạnh lùng pha lẫn khinh miệt: "Cậu cũng chỉ là một món đồ chơi tôi bao nuôi mà thôi." Thời gian mang thai, tôi suýt chết trên giường bệnh vì thiếu tin tức tố của bạn đời. Hai năm sau, Lục Tuân túc trực bên giường tôi, thấp giọng cầu xin: "Mau tỉnh lại đi... Cho anh thêm chút thời gian nữa thôi."

0.0
16 ch
HE