Thuở bé, lúc ta còn vô tư ngây thơ, ngày ngày chỉ biết rong chơi, hầu như chẳng vướng bận điều gì.
Duy chỉ có một chuyện khiến ta mãi khắc ghi, ấy là muội muội ở viện bên chẳng bao giờ chịu cùng ta chơi đùa.
Phòng của nàng chỉ cách chỗ ta ở một bức tường, song hai bên lại như hai cõi.
Nhà ta rộn ràng tiếng cười, người qua kẻ lại chẳng dứt, còn bên kia thì tịch mịch như phủ băng, quanh năm vắng lặng, hiếm thấy bóng người.
Một lần nọ, ta trèo tường để nhặt con diều bị gió cuốn, vô tình bắt gặp một bóng dáng nhỏ bé trong viện.
Đó là lần đầu tiên ta trông thấy nàng.
Khuôn mặt nàng trắng nhợt như sương, làn da gần như trong suốt, còn đôi môi lại đỏ sẫm tựa vết son trên tuyết, đôi mắt đen sâu không thấy đáy, vừa lạnh lẽo vừa khiến người nhìn rùng mình.
Ta giật mình ngã khỏi tường, sợ hãi đến phát sốt suốt hai ngày liền.