Truyện Trả Thù tại Lão Phật Gia
Trúc mã của ta là kẻ hèn nhát nhất thiên hạ. Ba năm trước vào ngày biểu muội thành hôn, hắn lại chạy ra ngoài uống say khướt, bước hụt chân ng/ã xuống sông chet đ/uối. Ai ai cũng nói hắn vì yêu biểu muội mà không có được. Ta chê hắn nhu nhược bất tài, suốt ba năm liền chẳng thèm đến đ/ốt cho hắn lấy một xấp tiền giấy. Nào ngờ đến ngày giỗ năm thứ tư, hắn lại đội một đầu đầy rong rêu bò tới trước giường ta. "Ta với muội từ nhỏ đã mặc chung một quần mà lớn lên, mông ta có mấy nốt ruồi muội còn rõ mồn một." "Muội thật sự nghĩ ta sẽ thích loại nữ nhân như biểu muội sao?" "Ta là bị người ta đ/ẩy xuống sông! Ta bị người ta hại chet!"
Sau khi mang thai, chồng tôi bắt đầu chuyển sang ngủ phòng riêng. Anh ta nói bản thân ngủ hay cựa quậy, sợ làm đau tôi. Ngoài chuyện đó ra, cách anh ta đối xử với tôi không có gì khác biệt, thậm chí còn tốt hơn trước. Cho đến khi tôi nghe thấy anh ta nói với bạn mình: "Nếu người mang thai là Thanh Việt thì tốt biết mấy, khi đó tôi đã có lý do để ly hôn rồi." Lúc này tôi mới bừng tỉnh. Tôi và đứa bé trong bụng này, đều là sự tồn tại không được mong chờ.
Lưu thái phi, người bị giam cầm chốn Lãnh cung cô tịch, cuối cùng đã qua đời. Khi ta bước vào cung để bẩm báo sự việc, Hoàng đế đang ở bên cạnh, dịu dàng dặn dò Như phi tần viết thư. Nghe thấy tin dữ, trên gương mặt Người không biểu lộ chút buồn bã cũng chẳng có lấy một niềm vui, hoàn toàn là một sự lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ.\ Ta cúi đầu bẩm báo rõ ràng mọi sự việc. Sau khi nghe xong, Hoàng đế cuối cùng cũng có phản ứng trên nét mặt. Người khẽ nhếch khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng, rồi nhẫn tâm hạ lệnh không một ai được phép chạm vào thi thể của Lưu thái phi, và cũng không một ai được cất tiếng khóc tang cho bà. Người muốn để bà phải ngủ yên mãi mãi, thối rữa trong chốn Lãnh cung lạnh lẽo, cô tịch đó. Ta gật đầu vâng mệnh, rồi nhẹ nhàng kéo cánh cửa Ngự thư phòng đóng lại. Bầu trời bên ngoài xám xịt, tối tăm và ảm đạm, ta bước đi trong vô định và bắt đầu nức nở khóc thầm. -----------------------
Đích tỷ là người được trời cao ưu ái. Tỷ ấy hiền lương thục đức, tựa vầng trăng sáng trên trời, lại đối đãi với ta vô cùng tốt. Năm tỷ ấy được gả làm Thái tử phi, còn để ta cùng xuất giá vào Đông cung. Thái tử vốn không yêu thích một Trắc phi như ta, cũng nhờ tỷ ấy đứng giữa khéo léo dàn xếp mọi việc. Mãi đến khi ta sinh hạ đứa con trai đầu lòng. Thái tử muốn đưa đứa bé đến nuôi dưới gối của Thái tử phi. Ta vội chạy đi tìm tỷ tỷ, cầu xin tỷ ấy giúp ta. Thế nhưng, vô tình ta lại nghe được cuộc trò chuyện giữa tỷ tỷ và mẫu thân. “Đã khiến mẫu thân phải mang tiếng làm kẻ ác suốt ngần ấy năm.” “Nay A Nhứ đã chẳng còn giá trị lợi dụng, làm phiền mẫu thân tìm người xử lý nàng ta giúp con.” “Thái tử đã bắt đầu để tâm đến nàng ta, nếu còn kéo dài e rằng sẽ uy hiếp đến địa vị hiện nay của con.” Sau khi biết được bí mật của tỷ tỷ, ta kinh hãi đến hồn bay phách lạc. Trên đường bỏ trốn, ta chẳng may ngã xuống vực sâu, bỏ mạng. Sống lại một đời, khi tỷ tỷ một lần nữa ngỏ ý muốn đưa ta cùng gả vào phủ Thái tử, ta bình thản lên tiếng: “Tỷ tỷ cứ một mình xuất giá là được, muội sẽ không theo tỷ tỷ vào Đông cung nữa.”
LY HÔN CHƯA ĐẦY 3 GIỜ, NHÀ CHỒNG CŨ BÀY 80 BÀN TIỆC MỪNG CÔNG, ĐẾN KHI CHỒNG CŨ QUẸT THẺ THANH TOÁN HÓA ĐƠN 1.688.000 TỆ, QUẢN LÝ MỈM CƯỜI NÓI: THƯA ÔNG, TÀI KHOẢN CỦA ÔNG ĐÃ BỊ PHONG TỎA Chưa đầy ba giờ sau khi chúng tôi hoàn tất thủ tục ly hôn, nhà chồng cũ đã bày tám mươi bàn tiệc tại khách sạn Cẩm Giang Đế Hào sang trọng nhất thành phố để ăn mừng tôi tay trắng ra đi. Tháp sâm panh phản chiếu những gương mặt tham lam của họ. Ai nấy đều nâng ly reo hò, nói rằng từ nay nhà họ Thẩm cuối cùng cũng có thể kê cao gối mà ngủ. Ba giờ sau khi bữa tiệc bắt đầu, chồng cũ của tôi, Thẩm Hạo, mặt mày hớn hở cầm thẻ đi thanh toán hóa đơn 1.688.000 tệ. Thế nhưng sau khi thử hết tấm thẻ này đến tấm thẻ khác, anh ta chỉ nhận được một câu trả lời lạnh lùng. “Thưa ông Thẩm, phía ngân hàng xác nhận các tài khoản thanh toán của ông đã bị phong tỏa theo lệnh của tòa án.”
Trong bữa tiệc gia đình, mẹ chồng không ngừng khen bạn gái cũ của chồng hiền thục, đảm đang, còn trách tôi không hiểu chuyện, tôi đặt đũa xuống, cười hỏi: Nếu cô ấy tốt như vậy, sao năm đó lại không để mắt đến con trai mẹ? “Vãn Tình, con nhìn Nhược Thi nhà người ta xem, biết chăm sóc người khác biết bao, lần trước Cảnh Xuyên bị cảm, con bé còn thức đêm nấu canh gừng mang đến công ty.” Mẹ chồng gắp một miếng thịt kho bỏ vào bát Cố Cảnh Xuyên, khóe mắt còn chẳng liếc tôi lấy một cái. “Không giống một số người, đến canh cũng không biết nấu, cả ngày chỉ biết bận rộn công việc, cũng chẳng biết dọn dẹp nhà cửa.” Tôi đặt đũa xuống, nâng tách trà lên nhấp một ngụm, bình tĩnh nhìn người phụ nữ có vẻ mặt đầy từ ái ngồi đối diện. “Mẹ, Nhược Thi mà mẹ nói là Lâm Nhược Thi sao?” Mắt mẹ chồng sáng lên: “Chứ còn ai nữa! Đứa trẻ ấy tốt biết bao, vừa dịu dàng vừa đảm đang, năm đó nếu không phải…” Bà nói được nửa chừng thì đầy ẩn ý nhìn tôi một cái.
Hôm nay, thế tử Hầu phủ cưới một tân nương về xung hỉ. Nghe nói nàng ta là một nha đầu thôn dã, đến chữ cũng không biết. Lúc tân phụ kính trà, trên dưới cả phủ đều chờ xem con nha đầu chân lấm tay bùn kia bẽ mặt. Nào ngờ nha đầu ấy chẳng hề có nửa phần khiếp nhược, ngược lại còn hào sảng xốc khăn voan đỏ lên, vắt chéo chân, nhìn chằm chằm ta đang ngồi trên chủ vị. “Bà già, giao vị trí người nắm quyền Hầu phủ ra đây. Đừng thử thách giới hạn cuối cùng của ta.” Đám nha hoàn, bà tử xung quanh sợ đến quỳ rạp đầy đất. Thế tử càng tức đến mức rút kiếm. Ta lại bưng chén trà, cố nhịn khóe miệng đang giật giật, chuỗi Phật châu trong tay cũng bị bóp nát. Người khác không biết câu thoại bá tổng tiêu chuẩn này từ đâu ra, nhưng ta thì biết quá rõ.
Con gái vừa cất tiếng khóc chào đời, chồng tôi đã đặt cho con cái tên Tinh Nguyệt. Anh dịu dàng nói: “Sau này, em và Tinh Nguyệt sẽ là hai bảo bối anh yêu thương nhất trên đời.” Tôi đã vô cùng xúc động, cho tới ngày phát hiện ra… Người yêu cũ của anh cũng tên là Tinh Nguyệt.
Mười năm không liên lạc, chị họ bỗng gọi bắt tôi đặt 12 phòng ở Marriott, tôi cười: “Xin lỗi, mười năm rồi, giờ mới nhớ đến tôi sao?” “Tô Vãn Tình, cô đừng có không biết điều!” “Bảo cô đặt mười hai phòng ở Marriott thì sao?” “Chị họ cô hiếm khi mới về Giang Thành một chuyến, chút mặt mũi này cô cũng không cho à?” Ở đầu bên kia điện thoại, giọng Tô Mạn Lệ the thé chói tai, như muốn trút hết oán khí suốt mười năm trong một lần. Tôi cầm điện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. “Xin lỗi, chị họ, mười năm không liên lạc, sao vừa gọi đã muốn em đặt mười hai phòng?” Đầu bên kia điện thoại im lặng ba giây. “Tô Vãn Tình, có phải cô không muốn giúp không?” “Tôi nói cho cô biết, lần này tôi dẫn cả nhà về, bố mẹ, chú hai thím hai, còn có họ hàng bên chồng tôi, tổng cộng hơn hai mươi người, cô bắt buộc phải sắp xếp ổn thỏa ở Marriott cho tôi, nếu không thì mặt mũi nhà họ Tô chúng ta biết để đâu?” Tôi nhẹ nhàng tựa vào lưng ghế da, ánh mắt lướt qua cảnh đêm thành phố rực rỡ ngoài cửa sổ sát đất. “Chị họ, chuyện đặt phòng em không thể tùy tiện hứa.”
Lâm vào chốn quân kỹ sáu năm, Sở Vương đón ta về thành thân: “Nếu không phải tại ngươi hại Châu Nhi nhảy xuống nước, ta cũng chẳng đem ngươi tống vào quân doanh chịu khổ!" Ta không mảy may tranh biện, ngày đại hôn hắn nhìn vệt m/áu loang lổ khắp đất mà đương trường sụp đổ.
Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (P11): Lời Nguyền Đông Viện: Đêm Trả Nợ Phượng hoàng Niết bàn: Con đường danh dự của nữ hoàng quỷ quốc gia mê hoặc Nằm trong serie truyện: Mộc Lan Tái Sinh
Hôm nay, thế tử Hầu phủ cưới một tân nương về xung hỉ. Nghe nói nàng ta là một nha đầu thôn dã, đến chữ cũng không biết. Lúc tân phụ kính trà, trên dưới cả phủ đều chờ xem con nha đầu chân lấm tay bùn kia bẽ mặt. Nào ngờ nha đầu ấy chẳng hề có nửa phần khiếp nhược, ngược lại còn hào sảng xốc khăn voan đỏ lên, vắt chéo chân, nhìn chằm chằm ta đang ngồi trên chủ vị. “Bà già, giao vị trí người nắm quyền Hầu phủ ra đây. Đừng thử thách giới hạn cuối cùng của ta.” Đám nha hoàn, bà tử xung quanh sợ đến quỳ rạp đầy đất. Thế tử càng tức đến mức rút kiếm. Ta lại bưng chén trà, cố nhịn khóe miệng đang giật giật, chuỗi Phật châu trong tay cũng bị bóp nát. Người khác không biết câu thoại bá tổng tiêu chuẩn này từ đâu ra, nhưng ta thì biết quá rõ.
Ta là đích nữ bị thất lạc nhiều năm của thừa tướng. Ngày nhận lại người thân, huynh trưởng khen ta đẹp tựa thiên tiên, trưởng tỷ ca ngợi ta băng thanh ngọc khiết. Ngay cả thừa tướng phu nhân cũng ân cần hỏi han, chăm sóc ta từng li từng tí. Thế nhưng họ không hề hay biết, ta có thể nghe được tiếng lòng của người khác. "Xấu xí như vậy mà cũng ảo tưởng làm đích nữ thừa tướng, nằm mơ đi!" "Vụng về lóng ngóng, đúng là ngu xuẩn. Ngày mai phải đưa nó ra ngoài, cho đám tỷ muội mở mang tầm mắt mới được." "Con nhãi này mạng lớn thật! Biết thế đã nhổ cỏ tận gốc, cho nó chết chung với mẹ nó luôn cho rồi." Ta mặt ngoài không chút biến sắc, trong lòng lại thầm tính toán: "Nên giải quyết kẻ nào trước đây?" Quyết định rồi, giải quyết tên huynh trưởng ngu ngốc trước mắt này trước!
Trong ngày cưới, sếp chuyển cho tôi hai triệu tiền mừng, còn đặc biệt cho nghỉ phép ba ngày. Nhưng ngay ngày nghỉ đầu tiên, tôi đã nhận được cuộc gọi từ vợ sếp. “Đường Đường! Công ty đang lúc khó khăn mà cô còn dám nhận tiền mừng à? Không có công ty cho cô nền tảng, cô nghĩ mình có được ngày hôm nay sao?” Trưởng phòng cũng gọi đến trách móc: “Công ty đang làm ăn thua lỗ, lương cô mỗi tháng lại cao nhất. Cô còn mặt mũi nhận tiền mừng của sếp sao? Được lợi rồi còn giả vờ thanh cao!” Bộ phận kế toán thậm chí ném thẳng báo cáo thu chi vào nhóm chung. Ngay dòng chi lớn nhất chính là hai triệu sếp chuyển cho tôi. Bị vợ làm ầm, sếp cũng bắt đầu dao động, ấp úng nói: “Thôi thì hai triệu đó tôi cho cô luôn. Nhưng cô vừa cưới, chắc cũng nhận được không ít tiền mừng. Hay là tạm thời cho công ty mượn một thời gian, sau này công ty nhất định sẽ nhớ ơn cô.” Tôi lạnh lùng bật cười, lập tức nộp đơn nghỉ việc. Toàn bộ dữ liệu và quan hệ khách hàng đều nằm trong tay tôi. Không có tôi, tôi muốn xem công ty này còn vận hành được thế nào!
Ta là công chúa giả, là thế thân mà đế sư Thần Uyên tìm đến để chết thay cho công chúa. Hắn ta đối xử với ta rất tốt, dạy ta học, bảo vệ ta sống yên ổn. Nhưng vào hôm công chúa xảy ra chuyện, hắn ta lại trách ta bảo vệ không chu toàn, ban cho ta rư//ợu đ//ộc để lấy mạng đền mạng. Sống lại lần nữa, ta về đến cái hôm chọn thế thân. Các cô nương chưa xuất giá trong trấn nghe tin đều lũ lượt kéo nhau đi xem. Còn ta thì lập tức gõ cửa hàng xóm cách vách: “Lão Lâm, ngươi có muốn thành thân không!”
Kể từ sau khi bị rơi xuống nước vô tình suýt chết đuối, Lâm phi tần đã hoàn toàn biến thành một con người khác. Nàng ta vốn dĩ xuất thân từ một gia tộc nghèo khó, gia cảnh bần hàn, tính tình ngày thường lại vô cùng hướng nội, trầm mặc ít nói. Chính vì thế, hoàng đế trước nay hầu như chưa từng để mắt hay chú ý đến sự hiện diện của một kẻ nhạt nhòa như vậy chốn hậu cung ba ngàn giai lệ. Thế nhưng giờ đây, nàng ta bỗng nhiên đổi tính đổi nết, bằng những thủ đoạn kỳ lạ đã nhanh chóng chiếm trọn được thánh tâm của hoàng đế. Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, nàng ta đã liên tục được phá lệ thăng cấp, phong thẳng lên bậc Phi vị. Vào một ngày, khi trong tẩm cung chỉ còn lại hai người chúng ta, nàng ta nhìn ta rồi nở một nụ cười ngạo nghễ, tràn đầy vẻ tự mãn mà nói rằng: "Lục Lan, cái ngai vàng hoàng hậu này của ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về tay ta mà thôi." Nàng ta tự xưng mình là một nữ nhân có năng lực "xuyên không", đến từ một thời không khác; nàng ta nói một kẻ cổ đại như ta tuyệt đối không tài nào đánh bại được nàng ta. Ta đứng lặng nhìn nàng ta, trong lòng không hề gợn sóng. Thế là ngay ngày hôm sau, ta tự tay đẩy thêm một vị phi tần khác trong hậu cung xuống hồ nước. Và cứ như thế, trong chốn hậu cung mà một tay ta đang cai quản này, đã đồng thời xuất hiện hai người phụ nữ cùng có năng lực xuyên không từ tương lai trở về. -----------------------
Văn án: Quý phi nói rằng, thật ra nàng là người xuyên không đến đây, còn tất cả chúng ta đều chỉ là nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết. Nàng là nữ chính, còn ta là nữ phụ độc ác. Hoàng thượng là nam chính, và số mệnh của nàng là nhất định phải chinh phục được người. Quả nhiên, nàng cướp lấy độc sủng của Hoàng thượng, nắm trọn quyền hành hậu cung, thậm chí còn nhòm ngó cả ngôi vị Hoàng hậu của ta. "Thứ ngươi tranh đoạt, chẳng qua cũng chỉ là sự sủng ái của một nam nhân mà thôi." Ta thật sự không thể nhịn nổi nữa. Một kẻ xuyên không không có lấy nửa phần quyền thế, rốt cuộc lấy đâu ra gan dạ dám mơ tưởng đến vị trí của ta? "Chim sẻ mãi chỉ là chim sẻ. Dù bổn cung có dọn trống chiếc tổ phượng hoàng này cho ngươi, ngươi thật sự ngồi vững được sao?" Tổ tiên ta là khai quốc công thần. Tằng tổ phụ vì có công cứu giá nên được đặc cách an táng trong Hoàng lăng. Phụ thân ta kế thừa tước vị Quốc công, còn huynh trưởng ruột hiện nay giữ chức Nhất phẩm Tể tướng. "Ngươi gọi thứ này là 'cung đấu' sao? Vậy thì bổn cung cũng muốn xem thử, ngươi lấy gì để đấu với bổn cung!"
Thái tử Tống Tuyên yêu thứ muội. Vì muốn cưới nàng ta làm Thái tử phi, vào đêm Thượng Nguyên, hắn cố ý thiết kế để bản thân bị tập kích. Khi đám thích khách đen nghịt lao tới, thứ muội khiếp đảm, do dự không dám tiến lên. Kiếp trước, là ta nhào lên, chắn mũi tên b/ ắ/ n về phía Tống Tuyên. Nào ngờ, trên mũi tên có bôi đ/ ộ/ c dược, sau khi được cứu về, ta đi ba bước đã thở dốc, không thể sống như người bình thường được nữa. Đế hậu cảm niệm ân cứu mạng của ta, hạ chỉ ban hôn. Nhưng đến năm thứ hai, Tống Tuyên liền đón thứ muội vào Đông Cung. Thứ muội hận ta lấy ân báo đáp, chiếm mất vị trí chính phi của nàng ta, ỷ vào được sủng ái mà ngày ngày giày vò ta. Ta khóc lóc kể khổ với Tống Tuyên, hắn lại quở trách ta. “Miên Miên tính tình nhát gan, mềm yếu, sao có thể làm ra chuyện ác đ/ ộ/ c như vậy?” “Thân thể nàng không tốt, liền nghi thần nghi quỷ, tùy tiện cắn bậy người khác, sau này làm sao xứng mẫu nghi thiên hạ?” Khi ta bị bọn họ tiễn đi bằng một bát độc dược, ta mới biết được chân tướng. “Chỉ cần Miên Miên làm bộ một chút, phụ hoàng mẫu hậu nhất định sẽ gật đầu đồng ý hôn sự của chúng ta, chúng ta liền có thể lưỡng tình tương thủ… Ai bảo nàng tự tiện xông ra, phá hỏng chuyện tốt của ta!” Mở mắt ra lần nữa, vậy mà đã trở về hội đèn hoa nơi Thái tử gặp thích khách. Nhìn Tống Tuyên đang đi tới trước mặt, ta không tiến lên, mà xoay người bước vào Túy Tiên Lâu đối diện. Lần này, ta muốn xem thử, ta không cứu, bọn họ có thật sự có thể được như ý nguyện hay không!
Ngày ta và Định Viễn Hầu Tiêu Cảnh Hiển thành thân, một gã công tử trẻ tuổi xông vào hỷ đường. Hắn móc từ trong ngực ra một chiếc yếm đỏ thẫm, đau đớn tột cùng nhìn ta. “Đêm qua lúc triền miên, nàng còn nói đời này không phải ta thì không gả, sao hôm nay lại gả cho người khác?” Kiếp trước, ta trăm lần biện bạch. Ngặt nỗi trong tay hắn lại nắm chiếc yếm thêu tên ta. Không ai tin ta trong sạch. Ta bị Tiêu Cảnh Hiển ghét bỏ, bị bà mẫu sỉ nhục hành hạ. Trưởng bối trong tộc chê ta làm gia tộc hổ thẹn, chẳng ai hỏi han. Ta nhẫn nhục ở Tiêu gia mấy ngày, cuối cùng mới điều tra rõ chân tướng. Hóa ra Tiêu Cảnh Hiển đã sớm tư thông với biểu muội đang ở nhờ trong phủ. Hắn trăm phương nghìn kế mua chuộc thư sinh, khiến chính thê là ta thân bại danh liệt. Như vậy, hắn mới có thể quang minh chính đại để biểu muội dùng thân phận quý thiếp quản gia. Ta hận ngập trời, ngay trong đêm đó phóng một mồi lửa, tiễn toàn bộ Tiêu gia xuống địa ngục. Trọng sinh trở về, thư sinh kia lại một lần nữa móc chiếc yếm từ trong tay áo ra. Chỉ là lần này, trên chiếc yếm ấy lại rõ ràng thêu tên của bà mẫu.
Để trả thù Tần Dực, tôi đã ngủ với anh em của anh ta. Vậy mà anh ta lại cùng người kia cười đùa: "Cảm giác với Tô Bạch thế nào?" "Rất khá, chỗ nào cũng mềm mại, nếu chủ động thêm chút nữa chắc sướng chết tôi rồi. Nhưng này Tần ca, anh biết rõ cô ta vì dỗi anh mới trả thù, vậy mà vẫn nhìn cô ta bò lên giường tôi sao?" "Như vậy cô ấy mới biết ngoan." Tần Dực đáp lời, đầu ngón tay lấp lánh ánh lửa điếu thuốc. "Đợi đến khi cô ấy nhận ra mình đã vấy bẩn, sợ tôi chê bai, thì sẽ không còn làm loạn nữa." Ngày hôm sau, anh ta lại nghe được lời than phiền của tôi với bạn thân. "Đừng nhắc nữa, mấy tên đó vừa không bắt mắt lại vừa không dùng được, nói là Mac thì còn là đề cao họ đấy, phí cả kỹ năng diễn xuất." "Tần Dực thì khá hơn, ít nhất mặt mũi cũng tàm tạm, lúc cười có hai phần giống người ấy nhưng lâu dần cũng chán ngấy." "Thôi bỏ đi, chỉ cần không phải anh Cố, những người khác cũng chỉ là tiêu khiển thôi." "Chơi đùa thôi mà." Vừa ngoảnh đầu lại, đã thấy sắc mặt Tần Dực âm trầm như muốn nhỏ ra nước.
Thứ muội Uyển Nhu khi đi chùa cầu phúc đã bị Quận vương khinh bạc. Trong lúc giãy giụa, muội ấy đã đẩy Quận vương xuống bậc thềm, khiến người hôn mê bất tỉnh. Vị hôn phu Phối Thiệu nôn nóng kéo tay ta: "Xuân Hòa, nàng hãy nhận tội thay Uyển Nhu trước đã. Đợi mọi chuyện sóng yên biển lặng, ta nhất định sẽ cưới nàng làm thê." Kiếp trước, ta nghe theo lời hắn mà gánh chịu việc này. Vì thế, cha ta vì muốn tạ tội nên đã gả ta sang đó. Trong khi Uyển Nhu lại vẻ vang gả cho Phối Thiệu. Ta ở Quận vương phủ chịu hết mọi tủi nh/ục, cuối cùng u uất mà chet. Được sống lại một đời, ta buông lỏng bàn tay hắn ra. Phủ phục trước gối Vương phi, kiên định bất dịch mà nói: "Quận vương là do Thế tử đẩy xuống."
Phụ thân ta dấy binh tạo phản, mưu cầu đại nghiệp thành công, nhờ đó ta liền trở thành một công chúa chính thống, danh chính ngôn thuận. Thế nhưng, kết cục lại nực cười làm sao. Ngay sau khi phụ thân ta đăng cơ ngồi lên ngai vàng, việc đầu tiên người muốn làm lại là đón thanh mai trúc mã của mình — kẻ vốn là mối tình đầu và là tình địch của mẫu thân ta — vào cung để lập làm Hoàng hậu. Đến cả con chó cũng không thể nào chịu đựng nổi nỗi sỉ nhục này! Với một đội quân mười vạn binh mã cùng lịch sử chiến công lẫy lừng, người nghĩ mình xứng đáng biến mẫu thân ta thành thiếp sao? ------------------
Văn án: Ta và Mạnh Thanh Chu đã bái lạy thiên địa, vậy mà vì cứu người trong lòng mình, chàng lại nhẫn tâm ném ta vào ổ thổ phỉ. Mặc cho ta chịu hết mọi khổ sở. Đến khi gặp lại, hai mắt chàng đỏ ngầu, ôm lấy ta đặt trước cửa, hết lần này đến lần khác khàn giọng gọi: "Loan Loan." "Vị công tử này e là đã nhận nhầm người rồi." Ta mỉm cười nhướng mày, hất tay tránh khỏi sự giam cầm của chàng. Ta đưa tay chỉnh lại mái tóc mai, ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói: "Ta là thê tử của Tân nhiệm Điện Tiền Chỉ Huy Sứ Phương Tất Hồi. Còn mong công tử tự trọng." Ánh mắt Mạnh Thanh Chu vẫn gắt gao dán chặt trên người ta, vừa đau đớn vừa oán hận, như hận không thể moi khoét một lỗ trên người ta.
Gặp phải bọn buôn người, tôi dùng hết sức mới trốn thoát được, còn em gái lại bị bọn chúng bắt đi. Vì tôi thoát khỏi nhưng không cứu được em gái, mẹ mắng tôi là sói mắt trắng máu lạnh vô tình. Cha thì cắt toàn bộ tiền sinh hoạt, đuổi tôi khỏi nhà. Mà trúc mã có hôn ước với tôi nhưng trong đêm tân hôn lại nhốt tôi ở ngoài cửa. Giữa trời rét âm hơn mười độ, tôi ch/ết cóng ngay bên vệ đường. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bọn buôn người bắt cóc.