Truyện Trọng Sinh tại Lão Phật Gia
Vào ngày ta và Tiêu Cẩn thành thân, vì muốn đi cứu "huynh đệ tốt" của hắn ta, hắn ta đã công khai bỏ rơi ta. Kết cục là hắn ta bị thuốc nổ làm đứ-t đôi chân, mù cả hai mắt. Ta từ chối cùng Tiêu Cẩn bái đường lại. "Huynh đệ tốt" của hắn ta đã xúi giục người Tiêu gia chặ-t đứ-t đôi chân và chọc mù mắt ta, để ta "xứng đôi" với Tiêu Cẩn. Đêm tân hôn, ngay lúc "huynh đệ tốt" của hắn ta đang làm trò náo động phòng, ta đã châm ngòi nổ, cùng bọn họ đồng quy vu tận!
Mẫu thân thiên vị. Bà thường nói ta là thứ nữ, lại có dung mạo xinh đẹp, được nuông chiều một chút cũng chẳng sao. Còn trưởng tỷ thân là trưởng nữ, lại bị bà nghiêm khắc yêu cầu đủ điều. Trưởng tỷ oán ta. Nàng lấy danh nghĩa của ta, thư từ qua lại với vị công tử danh tiếng nhất kinh thành, khiến hắn đến tận cửa cầu thân. Sau khi thành thân, Tạ Trường Ngọc mới biết ta ngu dốt nông cạn, hoàn toàn không phải người trong lòng hắn. Trưởng tỷ khóc đến lê hoa đái vũ. “Mẫu thân thiên vị, ép ta phải tìm cho muội muội một mối hôn sự tốt. Ta cũng là bất đắc dĩ mới…” Tạ Trường Ngọc hận ta suốt nửa đời. Cho đến ch/ ếc, hắn vẫn cho rằng ta cố ý mạo danh thay thế người khác, một lòng trèo cao. Trọng sinh trở về ngày Tạ gia đến cửa cầu thân. Ta lắc đầu. “Ta không quen Tạ đại công tử.”
Công xã súc bị chính vụ dồn điên × thụ thân yếu náo nhiệt. Tạ Thức Kinh vừa chết đã trọng sinh về năm 18 tuổi, chiếm tiên cơ trên triều, vừa làm Nhiếp chính vương thì bị tiểu hoàng đế ban hôn với chính địch tiền kiếp — Hứa Tầm mới 16, non nớt yếu đuối. Hắn không chọn折辱 mà chọn nuông chiều. Văn án góc công, chính văn chủ thụ. Cổ đại giả không, cưới trước yêu sau.
Xuyên không trở về thời điểm ngay sát kỳ thi đại, tôi từng bước thong thả vươn lên thành ái nữ của gia đình giàu có. Nhờ đi trước một bước về mặt thông tin, tôi vừa thi đỗ trường đại học thuộc hàng top, vừa cứu bố mẹ thoát nạn, lại tranh thủ đầu tư bất động sản và cho đám họ hàng một bài học nhớ đời. Mới trẻ tuổi mà tôi đã tự do tài chính, ngày ngày thong dong thu tiền thuê nhà. Thấy tôi phất lên, họ hàng ghen tức đến tột cùng.
Ngày nhà họ Tô bị tịch biên, phụ thân đích thân khoác lên người ta một bộ xiêm y hoa lệ, sau đó đẩy ta về phía đám quan binh. Ông chỉ tay vào ta, dõng dạc nói: "Đây chính là đại tiểu thư Tô Nguyệt Oanh của nhà họ Tô." Trong mắt người đời, phụ thân luôn là một vị bề tôi trung thành, tận tâm với triều đình. Đến khi gặp lại, ông đã trở thành Thần Vũ đại tướng quân được tân đế hết mực sủng ái. Còn Tô Nguyệt Oanh, nàng ta cũng một bước lên mây, trở thành mẫu nghi thiên hạ, cùng tân đế bên nhau trọn đời trọn kiếp. Mà ta, cuối cùng chỉ còn là một kỹ nữ chốn lầu xanh, mặc cho người đời mua vui. Mẫu thân vì muốn chuộc thân cho ta, dù bệnh nặng quấn thân vẫn cố gắng lê từng bước đến trước cửa phủ cầu xin phụ thân. Nhưng bà còn chưa kịp gặp được ông, đã bị hai tên gia đinh canh cổng dùng gậy đánh chết. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh giúp lo liệu hậu sự cho mẫu thân. Nào ngờ, thứ ta nhận lại chỉ là một câu nói lạnh lẽo đến tận xương: "Chốn lầu xanh thiếu gì kỹ nữ tự xưng thanh cao." "Nếu ngươi còn giữ được sự trong sạch, ta có lẽ sẽ giúp ngươi một tay." "Nhưng chính ngươi đã cam tâm đắm mình nơi thấp hèn ấy, vậy thì ta sẽ không giúp một kẻ như ngươi." Đêm hôm đó, ta bị chặt đứt tứ chi rồi ném thẳng xuống sông. Khi mở mắt lần nữa, ta kinh ngạc nhận ra mình đã quay trở lại đúng ngày nhà họ Tô bị tịch biên. Lần này, ta muốn để Tô Nguyệt Oanh tự mình nếm thử cái gọi là "trong sạch" ở chốn lầu xanh.
Vị hôn phu của ta lỡ chung chăn gối với người tẩu tẩu sắp qua cửa của ta. Hắn là Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã cùng ta tình sâu nghĩa nặng. Để che giấu chuyện này, Tạ Huyền Hoàn vội vàng thành hôn với ta, còn vị tẩu tẩu tương lai thì gả xa xuống Giang Nam, từ đó không bao giờ gặp lại huynh trưởng ta nữa. Thuở mới thành thân, hắn cảm thấy vô cùng áy náy, dành muôn vàn sủng ái cho một mình ta. Nhưng khi tin Hứa Uyển Hề qua đời truyền đến, hắn ngày càng lạnh nhạt. "Nếu không phải vì nàng mà ta nghịch ý trời, nàng ấy sao có thể mất mạng nơi hoàng tuyền?" "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ đường đường chính chính cưới nàng ấy làm thê, tuyệt đối không để nàng ấy chịu thêm nửa phần ấm ức." Sau đó, hắn tuyển nạp vô số phi tần, người nào người nấy đều giống Hứa Uyển Hề đến cực điểm. Ngay cả huynh trưởng cũng oán hận ta, cho dù ta chịu đủ giày vò trong cung, huynh ấy cũng chưa từng ra tay giúp đỡ. Lần nữa mở mắt, ta đã trở lại yến tiệc ngày xuân. Đối mặt với Hoàng hậu đang thúc giục ta thay thế người trong phòng, ta đau đớn quỳ xuống. "Điện hạ cùng người trong lòng đã sớm âm thầm định tình, thần nữ sao dám chia rẽ uyên ương?"
Đích tỷ sau khi nhảy hồ được cứu lên, liền nói rằng tỷ ấy đã trọng sinh. Tỷ ấy vứt bỏ vị công tử phủ Tướng gia mà mình đã ái mộ từ lâu, một mực lao vào vòng tay vị hôn phu tầm thường đến không thể tầm thường hơn của ta. «Dù sao hắn cũng không yêu muội, chẳng qua chỉ xem muội như thế thân của ta. «Đợi đến khi hắn quyền cao chức trọng, cũng chính là lúc hắn ruồng bỏ người vợ tào khang như muội.» Ta là thứ muội, chỉ có thể mỉm cười chắp tay nhường lại. Đích tỷ đã chết qua một lần rồi. Lẽ nào tỷ ấy vẫn chưa hiểu đạo lý đàn ông không thể dựa vào được sao?
Trong buổi yến tiệc, ta bị kẻ khác hạ dược, ngoài ý muốn lại phát sinh quan hệ phu thê với Bùi thế tử. Bởi vậy, Bùi Hành buộc phải cưới ta làm thê tử. Thế nhưng hắn vốn chẳng hề yêu thích ta. Sau khi thành thân, hai người chỉ lạnh nhạt như khách qua đường, nước sông không phạm nước giếng, cuộc sống ấy thực sự vô vị đến cùng cực. Trọng sinh trở lại một đời, ta vội vàng nhặt lấy y phục rơi vãi trên đất, luống cuống mặc vào chỉnh tề rồi lảo đảo bỏ trốn. Suốt một khoảng thời gian rất dài sau đó, ta vẫn không thấy người nhà họ Bùi tìm tới. Đến lúc ấy ta mới có thể nhẹ nhõm thở phào. Thế nhưng hơn một tháng sau, khi đưa tay xoa bụng dưới đang dần nhô lên, ta mới bàng hoàng nhận ra mọi chuyện dường như đã hoàn toàn xong đời.
Ta là đích nữ, thánh chỉ từ sớm đã định ta làm Thái tử phi. Muội muội thứ xuất bị phụ thân gả cho một vị Thượng thư Bộ Lại tóc mai đã điểm bạc, phải đến làm kế thất cho ông ta. Ngày đại hôn, nàng mua chuộc bà mối, đổi kiệu hoa, đưa ta vào phủ Thượng thư. Đợi đến khi ta xông tới Đông cung, nàng đã cùng Thái tử uống rượu hợp cẩn, màn giường cũng đã buông xuống. Nàng tưởng rằng chỉ cần tranh trước một bước viên phòng, là có thể giẫm lên ta mà một đường trèo cao. Nhưng nàng quên mất, ngoại tổ phụ họ Tạ của ta nắm trong tay quân lương kinh kỳ, đồng thời cũng nắm trong tay nhân tình của hơn nửa triều đình. Nàng dùng hết mọi thủ đoạn, cuối cùng cũng chỉ đổi được một đạo ý chỉ phong Trắc phi. Còn ta lại bị nhốt trong cung tường, chưa từng nhận được dù chỉ một phần chân tình của phu quân. Làm Hoàng hậu rồi, ta cũng chỉ thay hắn trông coi một tòa Phượng Nghi cung lạnh lẽo chẳng khác nào lãnh cung. Ngày cửa thành kinh đô thất thủ, ta cầm kiếm giết Hoàng đế, cũng giết luôn muội muội thứ xuất đã được phong làm Quý phi. Sau đó, ta uống rượu độc, phóng hỏa thiêu rụi tẩm điện của chính mình. Mở mắt lần nữa, bà mối đang ôm hỉ phục đứng trước mặt ta. Lần này, chính tay ta đội khăn hỷ cho muội muội, đưa nàng vào Đông cung. Còn ván cờ ấy —— đã đến lúc đổi thành ta ngồi vào vị trí người cầm quân rồi.
Hạ Trúc là thiên tài bị bắt cóc từ nhỏ, sau khi được nhà họ Tần tìm về thì phát hiện mình chỉ là người thừa. Trong nhà có An An - cô con gái nuôi "yếu ớt" mà cả nhà nâng niu. Ngày thi đại học, vì một câu nói của An mà ba mẹ bắt cô xuống xe đi bộ 10km để lấy "thẻ dự thi". Kết quả cô lỡ mất kỳ thi. Trong nhà, họ cười nói: "Nó học dốt, không thi cũng chẳng sao." Anh trai thì mắng: "Mau về xin lỗi An, nếu không đừng nhận anh là anh." Không ai biết, Hạ Trúc đã sớm được đề cử tuyển thẳng vào Thanh Hoa. Không ai biết, cô đã nhịn nhục bao năm chỉ vì sợ An buồn. Khoảnh khắc nghe tiếng cười nhạo từ trong nhà, Hạ Trúc gọi cho thầy giáo: "Thưa thầy, em đồng ý tuyển thẳng." Cô rời khỏi nhà họ Tần, một mình đến Bắc Kinh. Không cần gia đình công nhận. Không cần tình thân rách nát. Cô dùng học bổng, dùng chính năng lực của mình để sống. Vài tháng sau, cả nhà họ Tần đưa An lên Bắc Kinh "giải khuây". Tình cờ bước vào nhà hàng nơi Hạ Trúc làm thêm, họ mới biết con gái ruột mình đã trở thành thủ khoa tuyển thẳng Thanh Hoa. Ba mẹ sững sờ: "Sao con không nói?" Hạ Trúc chỉ cười: "Các người... đã từng cho tôi cơ hội để nói chưa?" Đây là câu chuyện về một cô gái bị cả nhà xem là rác rưởi. Và hành trình cô tự mình tỏa sáng, khiến những người từng bỏ rơi cô phải hối hận cả đời.
Ta vốn là tỳ nữ thiếp thân của tiểu vương gia, đã từ chối ân điển làm thông phòng để được xuất phủ lấy chồng. Ngày đại hôn, Trường Ninh quận chúa lại một cước đá văng cửa hỉ đường của ta. Ả dùng roi ngựa hất khăn voan đỏ của ta lên, cười đến run cả người trước mặt khách khứa đầy sảnh: “Mọi người ngàn vạn lần đừng để nữ nhân này lừa, bẹn trái của ả có một vết bớt đỏ cỡ móng tay, đã sớm lén lút qua lại với tên phu xe ngựa trong phủ của ta rồi. Loại đàn bà lăng loàn này mà các người cũng coi như bảo bối sao?” Chỉ vì một câu nói nhẹ bẫng này của ả. Nhà chồng đuổi ta ra khỏi cửa, tộc nhân chê ta làm bại hoại gia phong. Bọn họ trói ta ở từ đường, lột bỏ áo ngoài, dùng roi mây có gai hung hăng quất đập, lấy cái chết của ta để cảnh cáo nữ nhân trong tộc. Lúc ta sắp chết, xe ngựa của quận chúa đi ngang qua từ đường, ả vén rèm lên cười khinh miệt. “Chỉ bằng thân phận như ngươi, cũng xứng để biểu ca nhìn thêm một cái sao?” Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại cái ngày tự xin Thái phi cho xuất phủ.
Kiếp trước, tại yến tiệc mùa xuân, đích tỷ bị người ta đẩy xuống hồ, giữa hồ còn có An Vương không biết bơi. Đích tỷ vốn bơi rất giỏi, âm sai dương thác lại cứu được An Vương. Trước bao ánh mắt của mọi người, hai người ôm chặt lấy nhau, hoàng hậu lập tức ban hôn ngay tại chỗ. Thế nhưng đích tỷ từ lâu đã cùng thiếu niên tướng quân lưỡng tình tương duyệt, một đôi uyên ương cứ thế bị chia cắt. Về sau, thiếu niên tướng quân đành lui một bước, cưới ta làm thê. Ta từng ngỡ mình đã gặp được một mối lương duyên, nào ngờ sau mấy năm thành hôn, ta vẫn chưa một lần mang thai. Mẹ chồng ngày ngày mắng ta chiếm vị trí chính thất, vậy mà ngay cả một đứa con cũng sinh không nổi, còn thiếu niên tướng quân chưa từng thật lòng nhìn ta lấy một lần. Bên hông hắn luôn đeo túi thơm do chính tay đích tỷ thêu, mỗi khi say rượu, điều hắn gọi cũng là nhũ danh của nàng. Ta bị vây khốn trong phủ tướng quân, chịu đủ mọi ánh mắt lạnh nhạt và khinh miệt, cuối cùng uất ức mà chết. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng ngày diễn ra yến tiệc mùa xuân.
Sư môn của ta dạo này rất bất thường. Sự bất thường này bắt đầu từ đêm mưa gió sấm sét ba tháng trước. Khi ấy, một luồng sấm sét tím đánh trúng cây thông già ngàn năm ở sau núi Thanh Hư Tông chúng ta, ngày hôm sau tỉnh dậy, cả sư môn cứ như bị đoạt xá tập thể, trừ ta. Đại sư huynh Lăng Vân vốn là một kẻ cuồng kiếm, mỗi ngày ngoài luyện kiếm ra thì chính là lau kiếm, thời gian huynh ấy trò chuyện với bản mệnh linh kiếm "Trảm Nguyệt" còn nhiều hơn thời gian nói chuyện với toàn thể tông môn cộng lại. Nhưng ngày thứ hai sau khi bị sét đánh, vừa hửng sáng huynh ấy đã xách kiếm xuống núi, ba ngày sau trở về, trên tay xách một bọc vải máu me đầm đìa quăng đến trước mặt sư tôn, hờ hững nói: “Sư phụ, Huyết Ma lão tổ, con đã làm thịt trước rồi." Nhị sư tỷ Tử Tuyền, đệ nhất mỹ nhân của tông môn chúng ta, ngày thường thích soi gương trang điểm nhất, thu thập đủ loại pháp y trang sức. Sau sự cố sét đánh, tỷ ấy đột nhiên mất hết hứng thú với việc trang điểm, ngược lại ngày nào cũng chạy về phía cấm địa sau núi. Bảy ngày sau, tỷ ấy ôm một quả trứng ngũ sắc rực rỡ trở về, quả trứng ấy to bằng cái chậu rửa mặt, bề mặt lưu quang sắc sảo, còn như tự mang BGM phát ra từng tiếng phượng gáy ngâm vang. Sư tôn lại suýt nữa nhổ sạch râu: “Đây là... trứng Phượng Hoàng? Không đúng, khí tức này là… trứng thần thú thượng cổ Chu Tước?!" “Vâng." Nhị sư tỷ dịu dàng vuốt ve vỏ trứng, ánh mắt lại hướng về nơi xa: "Kiếp trước bị nữ nhân của Thiên Kiếm Tông kia cướp mất trước, kiếp này con rình trước ba tháng, cuối cùng cũng cướp được rồi." Tỷ ấy vừa nói vừa lạnh lùng liếc nhìn về hướng đông nam, đó là nơi Thiên Kiếm Tông tọa lạc. Trớ trêu nhất chính là Tiểu sư đệ Mặc Trần. Mặc Trần năm nay mới mười bốn tuổi, là tên ăn xin nhỏ được sư tôn nhặt từ dưới núi về vào năm ngoái, mang trong mình Lôi linh căn hiếm có, nhưng tính tình hướng nội, thấy người là trốn. Sau khi bị sét đánh, đệ ấy chỉ trong một đêm đã trưởng thành như già đi hai mươi tuổi, ánh mắt sâu thẫm đến mức như có thể vắt ra mực. Hôm kia, đệ ấy chặn Liễu sư muội mới nhập môn ngay tại cổng sơn môn, dùng giọng nói thiếu niên chưa vỡ tiếng của mình, lạnh lùng nói: “Ngươi tự đi, hay là để ta 'mời' ngươi đi?" Từng người từng người các người, cứ "kiếp trước" với "kiếp trước", rốt cuộc là có ý gì hả?
Thẩm Hi Hòa: "Các vị hoàng tử, mỗi người một vẻ, đều tranh nhau cầu hôn. Vậy Thái tử điện hạ ngài thắng ở chỗ nào?" Tiêu Hoa Ung: "Bản thân chẳng có tài cán gì, may mắn thay thân thể yếu nhược. Đợi khi ta làm hoàng đế, nếu nàng hiềm ta vướng chân vướng tay, ta có thể chết sớm."
Ngày ta thành thân với Thụy Vương, thanh mai của hắn đã lén bỏ Đoạn Tự Tán vào chén rượu hợp cẩn của ta. Chuyện bại lộ, nàng đỏ hoe mắt biện giải: “Ta chẳng qua chỉ muốn thêm chút hỷ khí, nào ngờ Vương phi thật sự uống xuống?” “Ta nguyện vào phủ làm thiếp, thay Vương phi sinh con dưỡng cái, về sau mọi hài tử đều ghi dưới danh nghĩa của Vương phi.” Thụy Vương che nàng phía sau: “Chiêu Ninh, chính phi phải có lòng bao dung. Sau này nàng không cần chịu nỗi khổ sinh nở, còn có gì phải ấm ức?” Thế là ta trở thành Thụy Vương phi đã đoạn tuyệt đường con cái. Thụy Vương sủng thanh mai thành Trắc phi, dưới gối có bốn hài tử ngày ngày quây quần. Chẳng qua vài năm, cả kinh thành chỉ còn biết đến Hứa Trắc phi, sớm đã quên mất ta, vị chính phi này. Ta bị nhốt trong một viện hẻo lánh nhất của vương phủ, ngày ngày canh giữ sân vắng chờ chết. Trước lúc lâm chung, Hứa Trắc phi bưng tới một bát canh độc: “Canh độc cũng đã bưng đến rồi, nếu không phải còn cần mượn binh quyền của phụ huynh ngươi, ai lại chịu để ngươi chiếm mãi ngôi chính phi?” Khi Thụy Vương nhìn ta, trong mắt chỉ còn vẻ chán ghét: “Ngày mai cô sẽ vào Đông cung, ngôi Thái tử phi chỉ có thể dành cho Nhu Gia. Ngươi nên nhường lại đi.” Ngày hắn được sách lập làm Thái tử, bát canh độc kia bị cưỡng ép rót vào cổ họng ta, ta lập tức tắt thở. Mở mắt lần nữa, ta lại ngồi trong tân phòng phủ đầy hỷ trướng, trên bàn, hai chén rượu vẫn còn ánh lên sắc sáng nhàn nhạt.
GIỚI THIỆU: Năm xưa, để mượn binh, Thôi Diễm Chi dùng đủ lễ nghi cưới ta làm thê tử. Sau đó chiến hỏa đột ngột nổi lên, hai chúng ta ly tán. Ba năm sau, ta nghe nói Thành chủ có một thiếp thất giống ta đến sáu phần, là người hắn cướp từ tay vị hôn phu của nàng. Vị hôn phu kia lập tức khởi binh, bao vây thành Trường Hoài mấy vòng, nhất quyết không chịu rút quân. Để cầu đối phương lui binh, trong thành gấp rút tìm một nữ tử có dung mạo tương tự thiếp thất kia, dùng người thế thân thay nàng chịu nạn. Giữa thời loạn thế, một bữa cơm cũng khó cầu, vì một trăm lượng vàng, ta chủ động tới ứng tuyển. Mãi đến đêm trước ngày bị đưa đi, ta mới phát hiện vị Thành chủ ấy lại chính là phu quân đã thất lạc ba năm của ta, vì thương nhớ ta nên mới tìm một người thay thế. Sau đó, hắn trả thiếp thất kia về, lại dùng lễ nghi dành cho phu nhân đón ta vào phủ. Ban đầu, phu thê chúng ta vẫn hòa thuận, tình ý quấn quýt. Nhưng ngày tháng lâu dần, hắn lại thường xuyên gọi ta bằng tên của người thế thân kia. Mãi đến khi tin nàng ấy qua đời truyền tới, hắn mới hối hận rơi lệ: "Là ta phụ nàng ấy. Nàng ấy chẳng làm sai điều gì, lỗi là ở ta đã xem nàng ấy như nàng, giữ nàng ấy bên cạnh." "A Cẩn, ta từng hứa với nàng bạc đầu đồng tâm, một đời chỉ có một người, nhưng vì sao nàng... lại không thể dung nổi một người số khổ?" Người số khổ? Ta cũng từng vì hắn mà lưu lạc khắp nơi, vì hắn mà mất đi một đứa con, càng từng vì hắn mà xương vỡ cổ tay gãy, suýt chết mới giữ được mạng. Thân này, mệnh này, trên đời có ai chẳng chìm nổi giữa bể khổ? Trọng sinh trở về ngày Thôi Diễm Chi mượn binh cầu cưới. Không ngờ hắn đã sớm nhận thiếp thất kia làm nghĩa muội, hai người như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Ta nói với phụ thân: "Nghĩa muội của hắn giống con đến sáu phần, ai biết được hắn có phải đang xem con là thế thân của nàng ta hay không?"
Ngày đại hôn, ta rơi vào tay sơn tặc, bị chúng hành hạ đến chết. Trước lúc tắt thở, ta nhìn thấy phu quân cùng huynh trưởng bước ra từ phía sau đám sơn tặc, trong mắt chỉ có sự chán ghét: "Lòng dạ ngươi độc ác, bao năm nay ỷ vào gia thế mà bắt nạt nàng, hôm nay chịu khổ chính là báo ứng." "Hạng người vừa bẩn thỉu vừa độc địa như ngươi, vốn không xứng sống trên đời." Tô Vãn Đường lệ rưng rưng, trên mặt tràn đầy vẻ không đành lòng: "Thẩm Tri Ý, nếu có kiếp sau, đừng hại người nữa." Ta mang gương mặt bị hủy dung, chết thảm nơi hoang sơn, còn Tô Vãn Đường lại trở về kinh thành, trở thành chính thất phu nhân của Tể tướng. Cuồng phong cuốn qua núi rừng. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về bữa tiệc sinh thần năm mười lăm tuổi. Tô Vãn Đường đang tự tay xé rách váy áo, còn đắc ý cười với ta: "Thẩm Tri Ý, lát nữa có người đến, ngươi định nói thế nào?" Ta nhấc chân đạp nàng ta xuống hồ, rồi lại giẫm cái đầu vừa nhô lên khỏi mặt nước trở xuống: "Chẳng phải ngươi luôn một mực khẳng định ta bắt nạt ngươi sao?" "Hôm nay ta sẽ cho ngươi nhìn xem thế nào mới gọi là bắt nạt thật sự!"
Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên ta nhìn thấy là bức thư đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Mùi thuốc đắng vẫn quẩn trong phòng, vết tên độc dưới vai trái đau âm ỉ theo từng nhịp thở. Ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa phủ trắng doanh trại Bắc Cảnh, cảnh tượng giống hệt ngày ta nhận được thư của con trai ở kiếp trước. Ta chống tay ngồi dậy, cầm phong thư đã được bóc sẵn. Nét chữ trên giấy ngay ngắn, cứng cáp, là bút tích của hoàng trưởng tử Tiêu Nguyên Dực. Nó không hỏi bệnh tình của ta. Câu đầu tiên đã nói đến Huyền Giáp Binh Phủ. "Mẫu hậu ở Bắc Cảnh đã lâu, trong triều khó tránh lời đồn, chỉ cần người chịu giao binh phù, phụ hoàng và hoàng cô ắt sẽ hiểu tấm lòng của người." Ta đọc đến đó thì dừng lại. Kiếp trước, chính vì một câu ấy, ta đã giao thứ cuối cùng có thể bảo vệ mình. Khi đó ta vẫn cho rằng Nguyên Dực còn nhỏ, chẳng qua bị người khác xúi giục nên mới viết những lời lạnh lùng. Ta sai người ngày đêm mang binh phù về kinh, còn bất chấp lời ngăn cản của quân y, gượng chống thân thể trúng độc lên đường hồi cung. Tiêu Cảnh Hành nói ta đa nghi, Thái Thượng Hoàng nói ta không có khí độ quốc mẫu, còn Tiêu Thanh Nghi đứng bên cạnh rơi nước mắt, tự nhận chỉ thay ta chăm sóc hai đứa trẻ. Nguyên Dực quỳ trước điện, xin ta đừng vì tình cảm riêng mà làm tổn hại thể diện hoàng gia. Ninh An trốn sau váy Thanh Nghi, không chịu để ta chạm vào. Đến lúc ấy, ta mới hiểu người chồng từng cùng ta sống chết và hai đứa con ta dùng nửa cái mạng sinh ra đều đã đứng ở phía đối diện. Ta bị đưa đến một tòa điện vắng với danh nghĩa dưỡng bệnh, độc trong người tái phát từng ngày. Trước lúc chết, ngoài một nữ quan già mang thuốc đến, không ai bước qua cánh cửa ấy. Khi hơi thở cuối cùng tan đi, ta vẫn còn nắm bức thư đòi binh phù của Nguyên Dực trong tay.
Đến ngày ta sắp chết, hắn mới chịu dời mắt nhìn ta. Hắn đứng cách giường ba bước, áo rồng màu vàng tươi sạch sẽ không vương hạt bụi, giọng điệu hờ hững: "Hoàng hậu còn tâm nguyện gì chưa thành?" Lâm Uyển Nhi tựa bên thân hắn, khoác áo choàng lông cáo trắng tinh, cất lời thỏ thẻ: "Tỷ tỷ có điều gì chưa nỡ buông tay, cứ việc nói ra. Bệ hạ nhân hậu, nhất định sẽ thành toàn." Ta im lặng nhìn nàng ta. Đó là đứa Biểu muội ta đã dốc lòng che chở nửa đời người, cũng là người trong mộng mà hắn nâng niu trên gót ngọc. Năm ta mười sáu tuổi, Thái hậu mở tiệc chọn phi. Lâm Uyển Nhi do chức quan của cha quá thấp nên vốn không có tư cách vào cung. Chính ta đã van xin mẹ, ghi tên nàng ta dưới danh nghĩa con gái dòng chính của bà để tham dự. Tại buổi tiệc, ánh mắt hắn băng qua gấm vóc lụa là, dừng lại trên người nàng ta. Về sau hắn nói với ta: "Uyển Nhi ngây thơ, nàng hãy để mắt săn sóc nhiều hơn." Một lời "săn sóc" ấy mà kéo dài suốt mười lăm năm. Ta đỡ chén rượu độc thay nàng ta, gánh tội gian thay nàng ta, thức trắng đêm bên giường khi nàng ta sảy thai. Ta nhọc nhằn nhấc mí mắt, nhìn về phía hắn. "Thiếp... chỉ có một tâm nguyện." Sắc mặt hắn hơi biến chuyển: "Nàng nói đi." "Sau khi thiếp nhắm mắt, xin Bệ hạ cho phép thiếp không vào lăng miếu hoàng gia." Khắp điện tĩnh lặng như tờ. Lâm Uyển Nhi kinh ngạc đến mức vội bịt chặt miệng. "Nàng!" Hắn bước tới một bước, nhưng rồi lại dừng khựng. Ta nhắm mắt lại: "Coi như... thiếp cầu xin ngài lần cuối cùng." Sau khoảng thời gian lặng im thê lương. "Chuẩn tấu." Trước khi thần trí tiêu tan, ta nghe thấy tiếng khóc nỉ non yếu ớt của Lâm Uyển Nhi: "Bệ hạ, tỷ tỷ nhất định là bệnh đến mê muội rồi, ngài đừng để trong lòng..." Lại nghe thấy tiếng thở dài trầm đục của hắn. "Truyền chỉ, Hoàng hậu tạ thế, truy phong... Tuệ Hiền Hoàng quý phi. Nghi lễ hạ táng chiếu theo hàng Hoàng quý phi, không đưa vào hoàng lăng."
Ta liều mạng cứu Quận vương và thứ muội bị rơi xuống nước. Nào ngờ vì quần áo ướt sũng, ta lại bị chụp lên đầu cái mũ nhơ bẩn mang tội danh “cố ý câu dẫn, ép cưới để trèo cao”. Từ ân nhân cứu mạng, ta biến thành kẻ tâm cơ bị cả kinh thành phỉ nhổ. Ngày đại hôn, Mộ Dung Lệnh đến khăn trùm đầu cũng không vén lên, trong mắt tràn đầy chán ghét: “Dùng thủ đoạn hạ tiện như vậy để ép ta cưới nàng, bổn Quận vương tuyệt đối sẽ không để nàng sống dễ chịu.” Vân Nga, người được ta dìu lên bờ, siết chặt khăn tay, vẻ mặt tủi thân: “Tỷ tỷ tâm cơ thật thâm sâu. Lúc cứu muội thì dứt khoát gọn gàng, vậy mà dưới nước lại cùng Quận vương quấn quýt bên nhau lâu đến thế…” Ta hết lòng cứu hai mạng người, cuối cùng lại chẳng được lòng bất kỳ ai. Những sự giày vò trong phủ Quận vương, ta đều đã nếm trải hết. Mở mắt lần nữa, nhìn hai người đang chìm nổi dưới sông. Ta dứt khoát rẽ sang một hướng khác. Ung dung thong thả lên phố, mua một xiên kẹo hồ lô. Cắn một miếng— Thật ngọt.
Lúc lên kinh, tiện đường ghé thăm biểu cô, không may ta bị trượt chân bên hồ. Vân Sách vì muốn kéo ta lại nên cũng cùng rơi xuống nước, bất đắc dĩ phải cưới ta, nhưng hắn chưa từng oán trách. Trái lại, Vân Sách thường cảm thấy chính hắn đã liên lụy ta, nên luôn tìm mọi cách đối tốt với ta. Khi ta mang thai, chỉ thuận miệng nói muốn ăn bánh anh đào ở thành Đông, hắn liền đội mưa lớn ra ngoài mua cho ta. Hắn biết không thể vào kinh dự thi tuyển nữ quan là khúc mắc trong lòng ta, nên không tiếc bỏ ra số tiền lớn mua cho ta những món trang sức, son phấn thịnh hành trong giới quý nữ kinh thành, chỉ để khiến ta vui lòng. Hơn ba mươi năm thành hôn, ta và Vân Sách là đôi phu thê ân ái khiến ai nấy đều ngưỡng mộ. Ngay cả bản thân ta cũng từng cho rằng như vậy. Cho đến khi Vân Sách bệnh nặng, thần trí hỗn loạn, nắm lấy tay ta rồi gọi tên nha hoàn trước kia của hắn. "A Noãn, trên hôn thư ghi tên ta và nàng, vậy chúng ta có thể xem như cũng từng là phu thê rồi phải không?" Hắn cười ngây dại. Đó là vẻ mặt mà suốt ba mươi năm qua ta chưa từng thấy trên gương mặt hắn. “Ta nghe nói nàng đã trở thành hoàng hậu.” "Đem thân phận của nàng ấy đổi cho nàng, đó là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì nàng." Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày rơi xuống nước năm ấy.
Cốt truyện của phản diện vốn dĩ đã sắp đến hồi kết rồi, nào ngờ ta lại vừa vặn xuyên không tới, thay hắn đỡ lấy một đòn chí mạng. Ngay lúc đó, tất cả mọi người bao gồm cả ta đều ngẩn ngơ sững sờ. Thế này thì hay rồi. Kẻ phản diện sống rồi. Còn ta thì c.h.ế.t.
Đích tỷ người đạm như cúc, không tranh không giành. Tại tiệc thưởng hoa, nàng ta bị tiểu thư nhà khác làm khó, ta giúp nàng ta ra mặt. Nàng ta lại nói nữ tử khuê các không nên ăn nói thô lỗ, thế là có được cái danh hiền huệ vững vàng. Thanh mai trúc mã của vị hôn phu đích tỷ hãm hại nàng ta rơi xuống hồ, sau khi bị ta vạch trần, nàng ta lại nói không thể tùy ý vu oan cho người khác, hại ta bị tát một cái. Cho đến khi nàng ta xuất giá, biết được Thế tử ở bên ngoài nuôi một nữ nhân lại còn mang thai, ta lập tức giúp nàng ta dọn dẹp. Nàng ta lại cảm thấy nữ nhân đó đáng thương, thậm chí còn cho người đó vào phủ làm di nương, được người đời khen ngợi có lòng bao dung, Thế tử lại càng thêm sủng ái nàng ta. Nàng ta nơi nơi đều nhận được tiếng tốt, còn ta lại trở thành kẻ trong ngoài đều không phải người. Ta uất hận trong lòng, trút bầu tâm sự với vị hôn phu, hắn ta lại an ủi ta rằng: "Nàng hãy bao dung một chút, đích tỷ của nàng quả thực không biết tranh giành, nàng phải bảo vệ nàng ấy đàng hoàng, biết chưa?" Cho đến một ngày, ta bắt gặp hắn ta ôm lấy đích tỷ, nét mặt đầy xót xa. "Tính tình nàng thế này gả vào Hầu phủ làm sao sống nổi? Sau này có chuyện gì đừng đứng ra, mọi việc đã có muội muội nàng, biết chưa?" Ta quá đỗi bàng hoàng nên bị bọn họ phát hiện, để che giấu tư tình, bọn họ lại ném ta xuống hồ làm ta chế-t đuối! Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại tiệc thưởng hoa.
Tôi ly hôn và lấy đi 800 triệu đô la. Thẩm Bạc Châu năm 35 tuổi đã công thành danh toại, nóng lòng muốn cưới hồng nhan tri kỷ của anh ta. Dù tôi đã ở bên anh ta từ năm 20 tuổi, kết quả vẫn bị đuổi ra khỏi cửa một cách nhục nhã. Kết hôn nhiều năm, anh ta luôn dịu dàng chu đáo, cho đến khi ly hôn mới ngả bài với tôi: "Thực ra anh sớm đã không còn yêu em nữa, nhưng em ở bên anh quá lâu rồi, nếu không đến với nhau thì nghe không lọt tai cho lắm." "800 triệu, em nên thấy đủ đi. Đổi lại là em, có làm cả đời cũng kiếm không nổi." Tôi vô cùng kinh ngạc và hối hận, lúc này mới biết anh ta sớm đã thay lòng đổi dạ. Sau khi trọng sinh, tôi vẫn tỏ tình với anh ta như trước. Hì hì, tôi mới không ngốc thế đâu. Năm xưa anh ta nghèo rớt mồng tơi, tôi còn dám đi theo anh ta; bây giờ biết anh ta là cổ phiếu tiềm năng, tôi lại càng không thể buông tay. Thẩm Bạc Châu là con cưng của trời, thực lực bày ra đó, đổi lại là người khác chưa chắc đã thành công. Khởi nghiệp rất vất vả mà, cứ để anh ta chịu hết khổ cực đi, rồi tôi sẽ cầm tiền cấp dưỡng trên trời rơi xuống để xinh đẹp ly hôn.