Truyện Truy Thê

Truyện Truy Thê tại Lão Phật Gia

Thuyền Xưa Đã Vùi Sâu Đáy Biển

Tôi là kẻ thứ ba của Phong Tiêu. Dù anh có thay bao nhiêu người tình, tôi vẫn vĩnh viễn là kẻ thứ ba ấy. Mối quan hệ này bắt đầu từ năm chúng tôi mười mấy tuổi, đến nay đã kéo dài trọn mười năm. Chẳng phải tôi ham hố gì cái danh "tiểu tam". Chỉ là mối quan hệ kiểu này lại vô cùng bền vững. Thế nhưng khi anh hỏi liệu tôi có nguyện ý làm bạn trai của anh không… Tôi lại bỏ chạy, biến mất không một dấu vết. Anh hỏi quá muộn rồi. Tôi đã chẳng còn sống được bao lâu nữa.  

0.0
18 ch
Gia Đấu
Trừng Phạt Ổng Xã

Năm thứ hai sau khi kết hôn, người chồng suốt ngày quấn lấy tôi đòi nấu ăn bỗng nhiên bắt đầu lạnh nhạt với tôi. Tôi đã nghĩ đủ mọi cách để quyến rũ nhưng anh ấy vẫn luôn dửng dưng không động lòng. Tôi cho rằng anh ấy không còn yêu mình nữa, nên quyết định ly hôn với anh ấy. Nhưng vào cái ngày mang thoả thuận ly hôn đến phòng anh ấy, tôi lại vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký của anh ấy. 【Sau khi phân hóa thành thú nhân, tôi càng không thể khống chế bản thân mình.】 【Chỉ cần đầu ngón tay chạm vào cô ấy thôi, tôi đã suýt không kiềm chế nổi.】 【Có những lúc tôi thậm chí còn cảm thấy ngay cả hơi thở của cô ấy cũng đang quyến rũ tôi.】 【Rất thích Tiểu Vãn, rất muốn hôn Tiểu Vãn, rất muốn được gần gũi với Tiểu Vãn】 【Nhưng tôi không thể. Chỉ cần thân mật thêm một chút thôi, tôi sẽ lộ ra bản thể trăn khổng lồ xấu xí của mình.】 【Tôi quá xấu xí, quá đáng sợ. Nếu Tiểu Vãn nhìn thấy bộ dạng tồi tệ này của tôi, chắc chắn cô ấy sẽ muốn ly hôn với tôi.】 【Hu hu, tôi không muốn ly hôn, bắt tôi ly hôn thà bảo tôi c h ế t đi còn hơn!】 Trăn khổng lồ? Nhớ lại một vài lời đồn đại liên quan đến loài rắn…  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Người Cũ Không Quay Về

Lại một bát thuốc tránh thai đưa đến trước mặt. Tiêu Tuyệt cầm thìa ngọc, tự tay đưa tới bên môi ta, nhẹ nhàng dỗ dành: "A Nguyên ngoan, uống hết bát cuối cùng này đi. Uống xong rồi, ta sẽ cho nàng sinh con." Ta nhìn bóng mình soi trong bát thuốc, mái tóc đen nay đã điểm vài sợi bạc. Hai mươi lăm tuổi, đến nay làm dâu nhà Tĩnh Vương phủ vừa tròn bảy năm, ta cũng đã uống thuốc tránh thai suốt bảy năm ròng. Hôm nay là sinh nhật ta. Năm nào hắn cũng nói với ta câu ấy, rằng uống hết bát này rồi sẽ cho ta sinh con. Ta há miệng nuốt xuống, vị đắng chát từ đầu lưỡi lan thẳng vào tận đáy lòng. Tiêu Tuyệt hài lòng đặt bát thuốc xuống, lau sạch vết thuốc nơi khóe miệng ta. "Ngoan lắm." Hắn đứng dậy định bước đi, ta níu lấy tay áo hắn: "Vương gia, đêm nay..." Hắn gạt nhẹ tay ta ra: "Đêm nay ta phải sang bên biểu muội ngắm trăng. Nàng ấy mới vào phủ, còn e ngại chưa quen." Ta nhìn theo bóng lưng hắn hướng về phía nguyệt môn. Sau cánh cổng ấy là nơi ở của Lâm Uyển Nhi, vị biểu muội thanh mai trúc mã của hắn. Nửa tháng trước khi nàng ta mới vào phủ, Tiêu Tuyệt nắm tay nàng ta dặn dò ta: "Uyển Nhi thân thể yếu đuối, A Nguyên, nàng là Chính phi, nên nâng đỡ chăm sóc nàng ấy nhiều hơn." Chăm sóc. Giống như suốt bảy năm qua, ta đã hết lòng chăm sóc cho từng người phụ nữ hắn lần lượt mang về phủ. Nhưng giờ đây ta không muốn nhẫn nhịn nữa, cũng chẳng muốn vì hắn thêm nữa.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Không Để Lại Tiếc Nuối

Sau khi chị gái tôi góa chồng, chị ấy đã nộp đơn xin cấp một người bạn đời thú nhân mới. Không ngờ, hệ thống lại ghép đôi chính xác với người em trai sinh đôi của chồng tôi. Kể từ khi biết chuyện này, Giang Húc cứ thẫn thờ ôm chặt lấy tôi, cả đêm không hề chợp mắt. Tôi cũng hiếm hoi rơi vào trạng thái mất ngủ. Mãi đến rạng sáng, tôi nghe thấy anh ta rốt cuộc vẫn không nhịn được, lén lút ra ngoài ban công gọi điện thoại cho em trai mình: "A Trì, anh thực sự không muốn cả đời này đều phải lỡ hẹn với cô ấy." "Em giúp anh lần này thôi." "Yên tâm đi, Ôn Ninh ngốc nghếch lắm, cô ấy tuyệt đối không nhận ra em đang giả danh anh đâu." "Em còn nhớ không? Trước đây cô ấy từng nhận nhầm hai chúng ta một lần rồi đó." "Phía Ôn Lâm cũng chưa từng gặp em, cho dù anh có thay thế em vài ngày, cô ấy cũng sẽ không mảy may phát hiện." "Anh xin em đấy, chỉ tráo đổi một tuần thôi, một tuần là đủ rồi, anh chỉ muốn không để lại tiếc nuối..." Anh ta cứ khẩn khoản cầu xin như thế cho đến khi mặt trời ló dạng. Giang Trì cuối cùng mới chịu đồng ý giả làm anh trai để ở lại giữ chân tôi. Ngay khoảnh khắc đó, tôi và Giang Húc vô tình cùng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta trước giờ không hề hay biết. Thực ra tôi cũng giống như anh ta. Trong lòng cũng chôn giấu một đoạn tình cảm cầu mà không được, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Kéo Đen "tra Nam", Tôi Phát Hiện Anh Ta Chưa Kết Hôn!

Tôi là một đại tiểu thư kiêu kỳ, ngang ngược. Vì thấy anh thực tập sinh mới đến trông rất giống mối tình đầu thuở ôm đơn phương mà chẳng được đáp lại, tôi liền chẳng nói chẳng rằng, bắt người ta về nhà luôn.  Anh thực tập sinh dĩ nhiên là không cam lòng rồi, nhưng ngặt nỗi đang kẹt tiền nên đành phải khép nép, khúm núm chiều lòng tôi. Tôi vẫn đang đắc ý với chiến tích của mình. Cho đến hôm nay, tôi vô tình bắt gặp anh ta ngay đầu con hẻm. Anh chàng ngày thường chỉ cần bị tôi b.ắ.t n.ạ.t hơi quá tay một tí là mắt đỏ hoe, lúc này đây đang ngậm điếu t.h.u.ố.c, tay lăm lăm cây gậy sắt lớn.  Anh ta dùng chân đạp lên gã tóc vàng dưới đất, gằn giọng: "Chính mày là đứa định đến trước mặt vợ tao để bóc phốt, vạch trần tao đúng không?" "Tao khó khăn lắm mới cưa đổ được vợ, nếu bị mày phá hỏng chuyện đại sự thì cứ coi chừng cái m.ạ.n.g mày đấy!" Tôi trợn tròn hai mắt. Giỏi thật chứ. Tên này sau lưng tôi không những nếm đủ mùi t.h.u.ố.c r.ư.ợ.u, mà đến cả vợ cũng có luôn rồi?! Cái quái gì vậy, sao không nói sớm một tiếng hả trời!  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bị Tra Nam Ép Tăng Ca, Tôi Thành Phu Nhân Sếp Lớn

Đối tượng kết hôn hợp đồng chê tôi là một Omega hạ cấp, sau lưng tôi vẫn dùng dằng không dứt với Ánh trăng sáng. Để tránh bị tôi phát hiện, anh ta cố tình nhờ vị Sếp lớn của công ty chèn ép tôi. Ngày nào cũng giao lượng công việc làm hoài không hết, ép tôi thành một kẻ tăng ca bán mạng. Thế nhưng ánh mắt vị Sếp lớn nhìn tôi lại ngày càng khác lạ. Đêm nay, Kỳ Diệp lại gọi điện kiểm tra, "Tối nay tôi phải sang mừng sinh nhật với Quý Cẩn." "Hạ Tự đang làm gì đó? Đừng để cậu ta đến đây phá hỏng chuyện tốt của tôi." Sếp lớn liếc nhìn tôi đang gục dưới thân mình, khàn giọng đáp lại: "Cậu ấy rất ngoan, đang tăng ca." Kỳ Diệp yên tâm cúp máy. Tôi cuối cùng không chịu nổi mà thốt lên tiếng than: "Có thể... nhẹ một chút không?" Nhưng mà người Alpha ấy ánh mắt chợt tối sầm, cúi xuống cắn mạnh vào tuyến thể của tôi. Vừa thở dốc vừa cất lời chất vấn: "Bé cưng, khi nào em mới chịu hủy bỏ hôn ước?"  

0.0
8 ch
HE
Tín Hiệu Đếm Ngược 72 Giờ: Ràng Buộc Định Mệnh

Tôi kết hôn với Bùi Yến, cứ nghĩ đây chỉ là một cuộc hôn nhân trên giấy tờ. Alpha và Omega, thỏa thuận hai năm, nước sông không phạm nước giếng, hết hạn thì ly hôn. Mãi đến tháng thứ bảy sau khi kết hôn, tôi mới phát hiện tin tức tố của mình đã bị anh ta đơn phương ràng buộc. Rời xa anh ta quá 72 giờ, tôi sẽ chết. Mỉa mai hơn nữa là, người xúc tiến cuộc hôn nhân này lại nói với tôi rằng, Bùi Yến ngay từ đầu đã biết tôi là dòng máu thất lạc của nhà họ Thẩm. Rốt cuộc, anh ta tiếp cận tôi là vì yêu, hay vì nhiệm vụ?

0.0
8 ch
HE
Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 3

Các bạn vào nhà mình tìm đọc p1 và p2 trước nhé!

0.0
33 ch
Ngôn Tình
Bị Tổng Tài Điên Phê Ngày Đêm Tra Tấn

[BG+ ngược thân ngược tâm + tổng tài điên phê + cưỡng chế yêu cầm tù + cẩu huyết + song khiết + hiện đại]   Lâm Thu Nguyệt là chủ một quán nhỏ bán hoành thánh. Cô vô tình nhặt được một người đàn ông với vẻ ngoài tuấn tú lạ thường ở ven đường rồi mang về nhà chăm sóc, cô chẳng thể ngờ rằng đây lại là điểm bắt đầu cho chuỗi vận mệnh bi thảm của đời mình. Cô không muốn ngày đêm phải khuất phục dưới thân xác của vị tổng tài ấy. Vô số lần đã bỏ trốn rồi lại vô số lần bị bắt trở về giam cầm, thậm chí cô đã giả vờ mất trí nhớ, dùng hết mọi thủ đoạn nhưng Cố Cảnh Khâm vẫn nhất quyết không chịu buông tha cho cô…  

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia

Vì mê mẩn nhan sắc của thái tử gia giới Kinh Thành, tôi che giấu thân phận, cam tâm làm chim hoàng yến được anh nuôi bên mình, chỉ mong mượn giống sinh con. Thế nhưng còn chưa kịp mang thai, tôi đã nghe tin thái tử gia sắp đi xem mắt. Tôi đưa tay xoa cái bụng vẫn chưa có động tĩnh của mình, trước khi bỏ trốn còn để lại cho anh một mẩu giấy: [Gặp phải cái đồ vô dụng không biết sinh con như anh, coi như tôi xui xẻo.] Sau đó, tôi ngoan ngoãn đến tham dự buổi xem mắt do bố mẹ sắp xếp. Không ngờ ngay buổi đầu tiên đã chạm mặt thái tử gia với gương mặt lạnh lùng. Anh nhìn tôi với nụ cười nửa miệng như có như không, cất giọng đầy mỉa mai: “Cô đúng là xui xẻo thật đấy, lại gặp phải tôi, cái đồ vô dụng không biết sinh con này rồi.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Hai Phong Thư, Hai Mối Lương Duyên

Ta và đích tỷ thay phiên nhau viết thư cho thái tử. Ta phụ trách dỗ hắn móc bạc, tỷ tỷ phụ trách chấp bút thay. Hôm ấy, trên phong thư thái tử gửi tới chỉ có hai câu. “Tô Hạm, mấy ngày nay chữ viết của nàng, vì sao lúc thì thanh tú, lúc lại như gà cào?” “Hai ngày sau, mang theo kẻ viết thư thay nàng, đến biệt viện ngoài thành gặp cô.” Sau lưng ta lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Người trong kinh đều nói thái tử tính tình thất thường, thích nhất là trêu đùa nữ tử. Mỗi lần hoàng đế chọn thái tử phi cho hắn, đều sẽ đồng thời chọn hai quý nữ vào cung. Cuối cùng lại chẳng có một ai có thể ở lại. Ta và tỷ tỷ còn lừa của hắn trọn vẹn mười vạn lượng. Nếu sự việc bại lộ, e là chúng ta ngay cả toàn thây cũng chẳng giữ được. Thế là ta và tỷ tỷ uống Quy Tức Hoàn, giả chết rồi hạ táng. Đợi đến khi không còn ai, ta ôm hòm tiền bò ra khỏi mộ, chuẩn bị gọi tỷ tỷ tỉnh dậy để chạy trốn. Sau lưng bỗng vang lên một tiếng kinh hô: “Hoàng huynh.” “Con thú nuốt vàng của huynh bò ra rồi, nàng ta thật chuyên nhất, đến lúc này cũng không quên ôm hòm tiền.” “Tẩu tử, nếu tẩu yêu hoàng huynh ta được như yêu bạc, huynh ấy đã không nửa đêm uống say rồi ôm ta khóc.” Ta cứng đờ quay đầu lại. Dưới ánh trăng, có hai nam nhân đứng đó, mày mắt cực kỳ giống nhau. Một giọng khác lạnh hơn: “Tô Hạm, bây giờ nàng qua loa với cô đến mức này, ngay cả thư cũng lười tự mình hồi đáp?”

0.0
10 ch
Cổ Đại
Bẻ Thẳng Anh Trai Kế

Anh trai tôi là gay. Để “bẻ thẳng” anh trở lại, tôi giả làm một cô gái xinh đẹp n g ự c khủng gợi cảm để hẹn hò với anh qua mạng. Cách vài hôm, tôi lại gửi cho anh những bức ảnh nóng bỏng đầy quyến rũ của mình. Kiên trì suốt ba tháng, cuối cùng anh cũng có phản ứng. Tôi: [Em có thể xem chiếc G màu hồng của anh được không?] Một lúc sau, anh gửi cho tôi một bức ảnh động. Không phải chiếc Mercedes G của anh, mà là… “cái G” thật sự của anh. Anh giải thích: [Xem xong bức ảnh đôi chân em vừa gửi, tự nó dựng lên luôn.] Nhận ra đó là thứ gì, tôi hoảng hốt khóa màn hình điện thoại ngay lập tức. Sau phút giây kinh ngạc, tôi biết mình đã thành công. Đến lúc phải rút lui rồi.  

0.0
10 ch
Đô Thị
Mười Một Năm Bằng Không

Thẩm Hoài Cẩn từng hẹn cùng ta ra ngoài thành ngắm hoa mai. Nhưng hắn lại thất hẹn. Lần trước, ta vì chuyện này mà giận dỗi, chiến tranh lạnh với hắn suốt nửa tháng. Sau cùng, vẫn là hắn cúi đầu trước, bưng một bát chè trôi nước hoa quế nóng hổi đứng ngoài viện của ta. Tuyết rơi phủ trắng hai vai, hắn nhẹ nhàng bảo: "A Uẩn, triều đình nhiều việc gánh vác, ta không cố ý đâu. Chờ đợt tuyết tới, ta nhất định sẽ đi cùng nàng." Ta tin. Lần nào ta cũng chọn tin tưởng hắn. Thế nên ngày tuyết đầu mùa rơi, ta đã dậy sớm trang điểm, khoác chiếc áo choàng màu trắng trăng mà hắn từng khen đẹp, rồi đứng ở trước cổng phủ chờ hắn suốt một canh giờ. Cho đến khi gã sai vặt vội vã chạy về báo: "Phu nhân, tướng quân... ngài ấy đã đi tới mã trường ở phía đông thành rồi." Ta hỏi: "Nơi đó có việc gì mà hắn phải tới?" Gã sai vặt cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn thẳng ta: "Thẩm tiểu thư nói muốn học cưỡi ngựa, tướng quân liền đích thân qua đó dạy." Thẩm Tri Ý. Là giọt máu duy nhất của vị ân sư quá cố, đã tá túc ở phủ này suốt ba năm qua. Nàng ta gọi hắn một tiếng "Hoài Cẩn ca ca" ngọt như rót mật vào tai, còn hắn đáp lại lúc nào cũng nhạt như nước ốc. Nhưng dù có nhạt nhẽo thế nào, hắn vẫn tới đó. Ta một mình đi xe ngựa tới rừng mai. Tuyết bay ngợp trời, mai đỏ như máu. Chẳng ngờ lại bắt gặp Thẩm Hoài Cẩn đang dắt ngựa, trên lưng ngựa chính là Thẩm Tri Ý. Nàng ta cười tươi, đưa một cành hoa mai ra trước mặt hắn, bảo hắn cài lên tóc mình. Hắn giơ tay nhận lấy. Ánh mắt hắn vô tình va phải ta. Thấy ta đứng đó, tay hắn bỗng khựng lại, cành hoa mai rơi tót xuống tuyết. Thẩm Tri Ý nương theo ánh mắt hắn nhìn sang, rồi nở một nụ cười hồn nhiên nhí nhảnh: "Tẩu tẩu cũng tới sao? Vừa hay quá, chúng ta cùng ngắm mai nhé." Ta thản nhiên mỉm cười, gật đầu với nàng ta một cái. Sau đó xoay người, bước qua Thẩm Hoài Cẩn. Hắn không đuổi theo. Bước chân hắn chỉ hơi khựng lại trên nền tuyết chớp mắt rồi thôi. Tựa hồ ta mới là kẻ không nên xuất hiện ở nơi này. Trở lại trong xe ngựa, ta cúi đầu nhìn cổ tay trống trơn của mình. Trước khi ra khỏi nhà, ta đã đeo chiếc vòng bạch ngọc duy nhất mà hắn từng tặng. Bây giờ ngẫm lại, thật chẳng cần thiết chút nào. Ta tháo chiếc vòng ra, thong thả cất vào trong tay áo. Ngoại rèm xe ngựa vang lên tiếng gánh hàng rong rao bán kẹo hồ lô. Ta chợt nhớ ra, hắn từng bảo hồi nhỏ hắn thèm món này nhất. Thế nhưng hắn chưa từng mua cho ta lấy một xâu. Ta buông rèm xe xuống, bảo với phu xe: "Về phủ." "Phu nhân không đợi tướng quân sao?" "Không đợi nữa." Từ nay về sau, đều không đợi nữa.

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Vương Phi Pháo Hôi

Người nhà ép ta gả cho một tiểu vương gia si ngốc.   Ta không khóc cũng chẳng làm loạn, trái lại còn đồng ý vô cùng dứt khoát.   Tâm trí hắn như trẻ con, tiền bạc trong vương phủ đương nhiên chỉ có thể giao cho ta quản lý.   Cầm tiền của tên ngốc ra ngoài bao nuôi trai đẹp, chẳng phải rất thơm sao? Dù gì hắn cũng chẳng biết làm gì.   Đúng lúc ta đang quấn quýt với một thư sinh nghèo, chuẩn bị tiến thêm một bước, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận:   【Cười chết mất, nam chính dẫn theo cả đám người, đang chơi trốn tìm ngay ngoài cửa kìa.】   【Chuyện xấu của nữ pháo hôi sắp bị cả vương phủ nhìn thấy rồi, cô ta sắp bay màu!】   【Ai mà ngờ nam chính cục cưng nhà chúng ta vẫn luôn giả ngốc chứ! Đến cả gian phu cũng do hắn sắp xếp.】   Ta còn chưa kịp hiểu những lời này có ý gì, bên ngoài đã vang lên giọng của tiểu vương gia:   “Chúng ta trốn hết vào căn phòng này đi, ma ma chắc chắn không tìm thấy đâu!”  

0.0
6 ch
HE
Mảnh Hương Nhài

Khi Tạ Vọng dẫn theo một cô gái xinh đẹp đến buổi tụ tập, tôi đang đứng ngoài cửa, tình cờ nghe thấy có người lên tiếng trêu chọc anh:   "Thái tử gia, đây mới đúng là gu thẩm mỹ của cậu chứ. Sao năm đó cậu lại nhìn trúng Trần Mạt vậy?"   Anh hờ hững cười cười: "Chưa yêu đương với con gái bình thường bao giờ, thử một chút không được sao?"   Tôi không khóc lóc ầm ĩ, cũng chẳng bước vào chất vấn, chỉ quay lưng đăng ký đi Áo Thành làm sinh viên trao đổi.   Mãi về sau, Tạ Vọng mới chậm chạp nhận ra đã hai tháng rồi mà không thấy tôi liên lạc với anh, bèn bay đến Áo Thành ngay trong đêm.   Nào ngờ anh lại bắt gặp cảnh người anh em tốt nhất của mình đang ôm chặt tôi vào lòng, trên người vương vấn mùi hương nhài của tôi.   Đôi mắt Chu Cảnh Ngật đong đầy ý cười mãn nguyện: "Tạ Vọng, là tự tay cậu dâng cơ hội này cho tôi."   Đêm ấy, Chu Cảnh Ngật cúi người hôn tôi với động tác nôn nóng và mãnh liệt hơn hẳn ngày thường.   "Trần Mạt, anh đến đòi phần thưởng cho tối nay đây."  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Gió Đông Lửa Tàn

Vào năm yêu Lục Tẫn Ngôn nhất, để chứng minh bản thân không phải vì tiền mới ở bên hắn, tôi đã chấp nhận điều kiện của mẹ hắn: sau khi cưới phải lập tức rút khỏi giới giải trí, đồng thời suốt năm năm không được tiêu của Lục Tẫn Ngôn một đồng nào.   Vì đám cưới ấy, tôi đã chi sạch một triệu tệ tích cóp được sau mười năm đóng phim, chỉ để tổ chức một hôn lễ thế kỷ.   Tôi còn đổi dòng chứng thực trên Weibo từ "Ảnh hậu Oscar" thành "Vợ của Lục Tẫn Ngôn".   Suốt năm năm, mặc cho cả thế giới chế giễu tôi là "kiều thê", là "não yêu đương", tôi vẫn chẳng hề bận tâm.   Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Lục Tẫn Ngôn mua cây kem cuối cùng đưa cho Tô Noãn, tôi mới hoàn toàn tuyệt vọng.    Ngay trong ngày hôm đó, tôi đặt vé máy bay sáng hôm sau tới Milan.    Tôi xóa sạch mọi bài đăng liên quan đến Lục Tẫn Ngôn trên Weibo, đồng thời đổi lại dòng chứng thực thành: Diễn viên.  

0.0
17 ch
Vả Mặt
Gió Đông Lửa Tàn (full)

Vào năm yêu Lục Tẫn Ngôn nhất, để chứng minh bản thân không phải vì tiền mới ở bên hắn, tôi đã chấp nhận điều kiện của mẹ hắn: sau khi cưới phải lập tức rút khỏi giới giải trí, đồng thời suốt năm năm không được tiêu của Lục Tẫn Ngôn một đồng nào.   Vì đám cưới ấy, tôi đã chi sạch một triệu tệ tích cóp được sau mười năm đóng phim, chỉ để tổ chức một hôn lễ thế kỷ.   Tôi còn đổi dòng chứng thực trên Weibo từ "Ảnh hậu Oscar" thành "Vợ của Lục Tẫn Ngôn".   Suốt năm năm, mặc cho cả thế giới chế giễu tôi là "kiều thê", là "não yêu đương", tôi vẫn chẳng hề bận tâm.   Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Lục Tẫn Ngôn mua cây kem cuối cùng đưa cho Tô Noãn, tôi mới hoàn toàn tuyệt vọng.    Ngay trong ngày hôm đó, tôi đặt vé máy bay sáng hôm sau tới Milan.    Tôi xóa sạch mọi bài đăng liên quan đến Lục Tẫn Ngôn trên Weibo, đồng thời đổi lại dòng chứng thực thành: Diễn viên.  

0.0
9 ch
Vả Mặt
Phu Nhân Đoan Trang Nuôi Ngoại Thất

Ta không yêu phu quân của ta. Hắn cổ hủ, lạnh lùng lại khắc nghiệt. Ngoại trừ một gương mặt ưa nhìn ra thì chẳng có nửa điểm thu hút. Thế nhưng không sao cả, ta là một đương gia chủ mẫu biết giữ thể diện. Ta sẽ vì hắn sinh con đẻ cái, quán xuyến công việc vặt vãnh trong nhà, làm tốt tròn vai một người dâu họ Thôi. Thế nhưng hắn vạn lần không nên, đi ăn hiếp chàng ngoại thất bệnh tật yếu ớt mà ta nuôi ở biệt viện! "Hòa ly đi, Thôi Thanh Yến." Ta ôm lấy ngoại thất định rời đi, lại bị hắn vội vàng níu chặt lấy vạt áo. "Trịnh Niệm Từ, vì hắn mà nàng không cần ta nữa sao?" "Nàng là muốn phá nát cái nhà này có phải không?" Hốc mắt hắn đỏ ngầu, gương mặt tái nhợt. Vẻ cao quý thanh cao như tuyết trên đỉnh núi ngày trước, giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh dưới đất.  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Chưa Bao Giờ Là Quá Muộn Để Gặp Lại Nhau

Đêm liên hoan của phòng ban, khi ấy tôi chỉ là một trợ lý mới vào làm, vì cầm nhầm thẻ phòng mà cùng tổng giám đốc Lục Chấp trải qua một đêm hoang đường. Sáng hôm sau, vừa đặt chân đến công ty, tôi đã nghe thấy những lời xì xào từ phòng thư ký: “Đêm qua tổng giám đốc Lục giữ phó tổng giám đốc Lâm ở lại, xem ra chuyện tốt sắp thành rồi. Chứ đâu như mấy nhân viên mới chẳng biết thân biết phận, ngày nào cũng mơ bước chân vào hào môn, cũng chẳng tự soi gương xem mình là ai.” Thì ra, người mà anh hết lần này đến lần khác gọi tên trong cơn mê loạn đêm qua, lại là vị thiên kim nhà họ Lâm ấy. Tủi nhục đến đỏ hoe vành mắt, ngay trong ngày hôm đó tôi đã nộp đơn xin thôi việc, rồi hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh. 5 năm sau, để cứu công ty đang trên bờ vực phá sản, tôi buộc phải đến các buổi tiệc rượu để tiếp khách. Đàn anh ghé sát tai tôi dặn dò: “Người ngồi chính giữa phòng riêng kia là ông trùm đang hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh. Đừng dại mà đắc tội.” Tôi hít sâu một hơi, nở nụ cười công sở hoàn hảo nhất rồi đẩy cửa bước vào. Giữa làn khói thuốc mờ mịt, Lục Chấp ngồi ở vị trí chủ tọa chậm rãi nhả ra một vòng khói. Đôi mắt lạnh lẽo, sắc bén và đầy uy áp của anh ghim chặt lên gương mặt tôi, không hề rời đi.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Cốc Vũ

Sau cơn mưa, mẫu thân bảo ta mang canh gừng đến thư phòng của huynh trưởng.   Ta cố ý ho khan mấy tiếng, nói:   “Con sợ truyền bệnh khí sang cho ca ca, vẫn không nên đi thì hơn.”   Bà cau mày liếc ta một cái, sau đó vội vã rời đi.   Tỳ nữ hỏi ta hà tất phải làm vậy.   Ta lắc đầu.   “Không thể đi.”   Chỉ bởi ta đã từng đến đó một lần.   Sai lầm trong một đêm, đổi lấy cả đời thê lương.   Nay được sống lại, ta chỉ muốn sống cho chính mình.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Nịnh Hót Quá Đà, Tôi Mang Thai Với Lục Thiếu Gia Rồi

Tôi là người lưỡng tính được Lục Yến mua về từ một thị trường đặc biệt. Để không phải quay lại cái nơi sống không bằng chết đó, tôi uống thuốc làm ngực nảy nở, tìm đủ mọi cách để lấy lòng anh. Nào ngờ nịnh hót quá đà, tôi lại mang thai mất rồi.

0.0
9 ch
HE
Nhận Nhầm Nam Thần

Bất ngờ phát hiện nam thần của trường đang lén làm streamer nội dung người lớn. Tôi đe dọa cậu ấy rằng phải gửi ảnh cho tôi mỗi ngày, nếu không tôi sẽ vạch trần bí mật này. Nam thần đành ngậm đắng nuốt cay đồng ý. Dần dần, tôi không còn thấy thỏa mãn nữa, bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu: “Chiếc vòng cổ này nhìn kích thích quá, đeo thêm vài ngày đi!” “Bộ đồ này gợi cảm thật đấy, mặc ngay cho tớ xem!” “Làm trong livestream sơ sài quá, làm riêng cho một mình tớ xem đi!” Nam thần đều đồng ý hết, khiến tôi ngày càng được hưởng lợi. Cho đến một ngày, trong buổi livestream, cậu streamer ấy đột nhiên để lộ khuôn mặt mà không báo trước. Nhìn gương mặt xa lạ hoàn toàn không giống nam thần của trường, tôi lập tức sững sờ. Hình như… tôi nhận nhầm người rồi?  

0.0
8 ch
Gương Vỡ Lại Lành
Tơ Dâu Định Duyên

Vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ, tiểu muội bỗng ôm lấy ta, khóc nức nở.   “Thái tử vô tình, đã hành hạ tỷ đến chết.   “A tỷ, kiếp này tuyệt đối không được gả cho hắn!”   Tay ta khựng lại, cúi đầu nhìn muội ấy.   Hốc mắt tiểu muội đỏ hoe, không giống đang nói dối.   Nhưng ta chỉ là một cô gái hái dâu, đến huyện thành cũng chưa từng đi được mấy lần.   Trừ phi...   Những lời muội ấy nói, đều là sự thật.  

0.0
11 ch
HE
Bị Tổng Tài Cưng Chiều Đến Mơ Hồ

Kể từ ngày gả cho Thẩm Nghiên Châu, đôi khi tôi vẫn có cảm giác mơ hồ, ngỡ như mình đang trong một giấc mộng.   Không phải vì cuộc hôn nhân này thiếu chân thực — mà là vì con người anh, thực sự quá mức khó tin.   Người ngoài mỗi khi nhắc đến Thẩm Nghiên Châu, luôn dùng những từ ngữ như "lạnh lùng", "tuyệt tình", "máu lạnh", hay "đóa hoa cao ngạo" để hình dung. Tập đoàn Thẩm thị qua ba năm dưới tay anh, giá trị thị trường đã tăng vọt gấp đôi, giới kinh doanh còn ưu ái tặng anh biệt danh "Thẩm Diêm Vương". Chẳng phải vì anh ra tay tàn độc, mà bởi khuôn mặt ấy lúc nào cũng lạnh tanh như Diêm Vương sống, chẳng bao giờ thấy lấy một nụ cười.   Năm thứ hai tôi vào làm ở Thẩm thị, tại tiệc tất niên của công ty, có một cô thực tập sinh mới tới chưa biết đến uy danh của anh. Cô nàng bưng ly rượu tới kính, cười tươi như hoa chúc: "Chúc Thẩm tổng năm mới vui vẻ." Thế mà anh đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng, đi thẳng qua người cô, chỉ bỏ lại một tiếng "Ừ" hờ hững.   Chỉ vỏn vẹn một tiếng "Ừ".   Không có "chúc năm mới vui vẻ", không có lấy một cái gật đầu đáp lễ, thậm chí đến một cái liếc mắt dành cho cô bé kia cũng không.   Nghe đồn sau đó cô thực tập sinh ấy đã bật khóc.   Đứng cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc, tôi thầm nghĩ: Quả nhiên là Thẩm Nghiên Châu trong truyền thuyết, danh bất hư truyền.   Lúc bấy giờ, có đánh chết tôi cũng không dám tin, sẽ có một ngày, người đàn ông này lại hệt như một chú cún bự ngoan ngoãn gối đầu lên đùi tôi, dùng chất giọng trầm khàn, mang theo chút tủi thân mà gọi tôi hai tiếng: "Chủ nhân".  

0.0
6 ch
Ngôn Tình