Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Trong nghề làm người giấy, có một quy tắc bất di bất dịch. Không điểm mắt cho người sống, không lưu ảnh cho người chết. Nhưng đêm nay, một chiếc kiệu nhỏ màu đen không treo đèn lồng dừng trước cửa tiệm người giấy của ta, vài người khiêng vào một thiếu niên. Thiếu niên mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền, trong lồng ngực chỉ còn một hơi thở vào, không có hơi thở ra. Người đàn ông áo đen dẫn đầu ném xuống một chiếc hộp gỗ tử đàn. Vừa mở nắp, ánh vàng chói mắt. Vạn lạng vàng. "Làm một người thế thân giống hệt tiểu hầu gia nhà ta, không sai một ly." Giọng người đàn ông áo đen khàn khàn: "Đêm mai giờ Tý, chúng ta sẽ đến lấy." Không đợi ta mở lời, họ để lại thiếu niên, quay người bỏ đi, không cho tôi một cơ hội từ chối nào. Ta nhìn chằm chằm vào số vàng trong hộp, rồi lại nhìn thiếu niên đang nằm trên giường tre, lông mày giật giật. Người này dương thọ chưa hết, nhưng lại bị người ta hút cạn sinh khí. Vừa kéo cổ áo của hắn ra, động tác của ta đột nhiên cứng đờ. Dưới xương quai xanh bên trái của thiếu niên, có một vết bớt màu đỏ sẫm, hình trăng khuyết. Ta vô thức sờ vào vị trí tương tự trên người mình. Ở đó, cũng có một vết trăng khuyết giống hệt. Bàn mệnh của Thiên Cơ Các chưa bao giờ sai. Trên đời này, người có vết bớt giống ta và tuổi tác tương đương, chỉ có một người. Đó là người đệ đệ song sinh mà theo lời đồn đã chết yểu ngay khi mới sinh ra.
Thanh mai trúc mã, vị hôn phu của ta là Tống Tử Kỳ, vì bạch nguyệt quang trong lòng mà khăng khăng đòi hủy hôn. Hắn nói: "Đã biết nàng ấy một lòng ái mộ ta, ta tuyệt đối không thể cưới nàng nữa." Ta ngấn lệ van cầu: "Nếu chàng hủy hôn, phụ thân nhất định sẽ giết ta!" Thái độ của hắn vô cùng kiên quyết: "Nhưng ta không thể trái với lòng mình mà cưới nàng." Cùng đường mạt lộ, ta đích thân đến phủ tìm Bùi Tẫn. "Quận vương điện hạ, ngài có bằng lòng cưới ta làm thê tử chăng?" Bùi Tẫn cười lạnh: "Chu Phù Cừ, ta đã có hôn ước từ trước, ta và vị hôn thê nhất định sẽ bạc đầu giai lão. Dù nàng bị hủy hôn, cũng không nên đến tìm ta." Ta bèn nói rõ sự thật: "Nhưng vị hôn thê của ngài, chính là người đã cướp mất Tống Tử Kỳ." Bùi Tẫn nổi trận lôi đình, lập tức đuổi ta ra ngoài. Ta không dây dưa thêm, chỉ lấy từ trong ngực ra cuốn danh sách những người thích hợp để kén chồng đã chuẩn bị sẵn, định tìm người khác thành thân để giữ lấy mạng sống. Sắc mặt Bùi Tẫn liên tục biến đổi, giọng nói trầm hẳn xuống: "Ta... là người đứng đầu trong danh sách dự bị của nàng sao?"
Ngày thay gả, khi kiệu hoa đi đến chốn phồn hoa, ta bất ngờ vén mạnh rèm kiệu, thoăn thoắt lao thẳng lên lầu hai của quán trà, lớn tiếng hô vang: “Đích trưởng nữ phủ Hứa hầu là Hứa Bảo Loan đã tư bôn cùng biểu ca rồi! Bọn họ ép một nha đầu quê mùa như ta thay nàng xuất giá!” “Hứa gia chê Túc vương là đoạn tụ, không nỡ để trưởng nữ mà họ nâng như châu như ngọc phải thủ tiết sống, bèn lấy ta ra lấp chỗ trống!” “Thanh thiên đại lão gia, cứu mạng!” Đôi phu thê tiện nghi ta vừa mới nhận làm cha mẹ vội vã chạy tới, mắng ta ngỗ nghịch bất hiếu. Ta từ trên cao nhìn xuống, nhổ thẳng một bãi xuống trước mặt bọn họ: “Phi! Năm ta lên bốn, chính các người đã bỏ mặc ta giữa loạn quân, chạy còn nhanh hơn thỏ. Nếu không có nhũ mẫu liều mình che chở, ta sao có thể sống đến ngày hôm nay, còn nói gì đến chuyện ngỗ nghịch? Chẳng qua các người thấy ta chỉ là một nha đầu thôn dã, dễ bề bắt nạt, nên muốn đẩy hết tội khi quân lên đầu ta, để cả nhà các người vẫn tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý!” Ta cúi đầu nhìn những gương mặt bên dưới vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, trong lòng chỉ thấy vô cùng sảng khoái. Ta quả thực chẳng có chỗ dựa nào. Nhưng cố tình lại là kẻ có thù tất báo. Nha đầu thôn dã tựa cỏ dại, đè không chết, đốt cũng chẳng hết. Muốn bắt ta gánh tội thay, vậy thì đừng trách ta kéo cả đám các người cùng xuống nước! Kẻ chân trần nào sợ người đi giày. Lúc cả nhà cùng hưởng phú quý thì chưa từng có phần của ta. Đến khi cùng chịu hoạn nạn, nhất định phải chỉnh chỉnh tề tề, không sót một ai.
Tôi và bạn cùng phòng góp tiền mua chung một tờ vé số, không ngờ trúng giải bảy triệu tệ. Tối đó, cô ta chuyển khoản cho tôi đúng sáu tệ rồi nói: "Cục cưng à, ý tưởng mua vé số là do tôi đề xuất, phần tiền cậu góp tôi đã trả lại rồi đó, tờ vé số này không còn liên quan gì đến cậu nữa đâu nha." Tôi giận đến bật cười, vừa định tranh lý lẽ với cô ta thì bàng hoàng phát hiện tượng Quan Âm tôi thờ trên bàn đột nhiên bị gãy một cánh tay. Quan Âm gãy tay là điềm cực hung, ngụ ý chạy thoát thân. Mặt tôi cắt không còn giọt máu, lập tức nói với bạn cùng phòng: "Tờ vé số đó tôi không cần nữa! Tôi không cần nữa!"
Một đạo thánh chỉ từ trong cung truyền xuống, định hôn sự giữa Tứ hoàng tử và đích nữ Hứa gia của phủ Uy Viễn hầu. Khắp kinh thành đều biết Tứ hoàng tử là người khó thuần, hành sự ngông cuồng, tính khí lại hung bạo chẳng khác gì lưỡi đao chưa từng vào vỏ. Năm xưa, chỉ vì đôi bên lời qua tiếng lại không hợp, hắn đã xuống tay đánh gãy chân con trai Định Quốc công, kẻ vốn được đưa đến bên cạnh hắn làm thư đồng. Hoàng đế ban hôn lần này, nói cho đẹp là thuận theo tổ chế. Nhưng ai nấy trong lòng đều rõ, người chỉ muốn để Tứ hoàng tử thành gia, sau đó thuận thế phong vương, tống hắn đến đất phong càng sớm càng tốt. Mắt không thấy, lòng mới tạm yên. Mà cái tên được Hứa gia kính cẩn dâng lên để ngồi vào vị trí Tứ hoàng tử phi, lại là tên của ta. Ta nghĩ đi nghĩ lại rất lâu, vẫn chẳng hiểu nổi vì sao cuối cùng lại là ta. Hứa gia chia làm hai phòng. Trưởng phòng có ba vị đích nữ, nhị phòng có hai vị đích nữ. Ta là đích thứ nữ của trưởng phòng. Trưởng tỷ cùng mẫu thân với ta chưa từng đính hôn, đường tỷ bên nhị phòng cũng vẫn còn ở chốn khuê phòng. Vậy vì lẽ gì, bọn họ ngay cả một câu hỏi ý ta cũng không có, đã lặng lẽ đưa tên ta lên trước mặt thiên tử?
Trong yến tiệc tuyển phi hôm ấy, Hoàng hậu nương nương bảo mỗi vị quý nữ hãy dùng bốn chữ để phẩm bình Thái tử. Có người dịu dàng khen “phong hoa tuyệt đại”, cũng có người nhỏ nhẹ nói “thanh lãnh khiêm hòa”. Đến lượt ta, ta ngẫm nghĩ thật lâu vẫn chẳng nghĩ ra điều gì hay ho, nghẹn đến đỏ bừng cả mặt mới miễn cưỡng nặn được bốn chữ: “Trọng dục nan hống”, nghĩa là ham muốn cao, khó lòng dỗ dành. Khi mọi người đồng loạt ồ lên kinh ngạc, ta lại kiêu hãnh hắng giọng vài tiếng. Ngày thường phu tử vẫn luôn chê ta ngốc nghếch, lần này nhất định người phải khen ta một câu rồi. Mọi người đều che miệng sửng sốt như vậy, hẳn là vì ta đã nói trúng vô cùng chuẩn xác. Trên đài cao, Hoàng hậu nương nương nghe xong thì ngẩn ra trong giây lát, rồi vội vàng căn dặn tất cả những người có mặt không được truyền bậy nửa lời, sau đó cuống quýt cho giải tán yến tiệc. Người giữ ta lại, thần sắc chất đầy lo âu. “Bảo Nhi, có phải Thái tử đã ức hiếp con rồi không?” Ta không hiểu, chỉ lắc đầu thật thành thật. “Không có ạ, Thái tử ca ca đối xử với ta rất tốt, huynh ấy ăn cơm cùng ta, dạo tiệm trang sức cùng ta, còn bồi ta ngủ nữa.” “Ngủ… sao?” “Vâng ạ!”
Khi tiệc gia yến Trung Thu kết thúc, phu quân ta ôm người biểu muội góa chồng, chậm rãi bước vào. “Chiêu Chiêu, nhát đao ấy đã đâm trúng tử cung của Uyển Nhi, đại phu nói cả đời này nàng ấy sẽ không thể sinh con được nữa.” “Nàng ấy vì cứu ta mới rơi vào kết cục như vậy. Ta định cưới nàng ấy làm bình thê, rồi để Hằng nhi ghi dưới danh nghĩa là con của nàng ấy, chúng ta phải biết báo đáp ân tình.” Ta còn chưa kịp lên tiếng, con trai ta đã bước ra, nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc. “Phụ thân, hôm nay phụ thân ra ngoài bị lừa đá vào đầu rồi sao?” “Người nàng ta cứu là phụ thân, kẻ mang ơn cũng là phụ thân. Phụ thân nên đem cái mạng của mình trả cho nàng ta, hoặc vung đao tự thiến, cùng nàng ta làm một đôi uyên ương khổ mệnh đều không thể sinh con.” “Lấy cốt nhục của người khác đem đi báo đáp ân tình, phụ thân lấy tư cách gì mà nói được mấy lời đó thế?" ...
Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Trở Thành Nữ Chưởng Quỹ Đệ Nhất Trước Ngự Tiền. Trước lúc lên kiệu hoa, vị hôn mẫu tương lai bỗng đưa tay vén khăn hỉ của ta lên. Sau lưng bà ta là một nữ tử đang ôm bụng lớn. Nàng ta yếu đuối đỡ lấy vòng eo, vành mắt đỏ hoe. "Thẩm cô nương, ta không dám tranh danh phận, chỉ cầu sau khi cô vào cửa, hãy chừa cho đứa bé trong bụng ta một con đường sống." Vị hôn mẫu tương lai vỗ nhẹ lên tay nàng ta, nhưng những lời bà nói lại là hướng về phía ta. "Vân nương hầu hạ Hoài Châu nhiều năm, nay đã mang thai sáu tháng." "Con là chính thê, sau khi vào cửa phải có lòng bao dung." "Đợi đứa bé chào đời, sẽ ghi dưới danh nghĩa của con, cũng coi như cho con chút thể diện." Ta còn chưa kịp mở miệng, thì thứ muội của ta là Thẩm Minh Châu bỗng quỳ phịch xuống, vừa khóc vừa nói: "Tỷ tỷ, tỷ đừng tức giận." "Nếu tỷ thật sự không chịu nổi, muội nguyện thay tỷ gả sang đó." "Dù sao số muội cũng hèn mọn, nào dám kén chọn." Mọi người lập tức đồng loạt nhìn về phía ta. Tựa như chỉ cần ta không gật đầu, thì sẽ trở thành kẻ bất hiền, bất hiếu, không màng thể diện của hai nhà. Mẫu thân nắm lấy tay ta, cười lạnh một tiếng. "Được."
Ta sinh ra đã khờ khạo, nhưng mệnh lại cực kỳ tốt. Vừa được nhận lại về Hầu phủ, vị hôn phu đã bị thiên kim giả c/ướp mất. Vừa học được cách quản lý hạ nhân, cha mẹ đã đồng loạt qua đời. Vừa chuẩn bị tuyển rể, liền nhặt được một Trạng nguyên lang, dung mạo như hoa như ngọc. Vừa nhìn chán muốn đổi người khác, liền có một thôn nữ hùng hổ tìm đến tận cửa. Nàng ta chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng mỏ: "Kỳ Chiêu và ta đã sớm bái đường thành thân, là ngươi cậy thế khinh người, c/ưỡng đ/oạt trượng phu dân lành!" Ta nhìn nàng ta, hai mắt sáng rực. Trời đất ơi, số mệnh của ta sao mà tốt đến thế này!
Ta và phu quân thành hôn đã bảy năm, cuối cùng cũng sinh được con trưởng. Khắp phủ đều nói, ta rốt cuộc cũng khổ tận cam lai, khổ cực qua đi tới ngày hòa thuận. Thế nhưng vào ngày sinh nở ấy, phu quân ta lại ôm đứa trẻ đi về phía viện của đại tỷ. "Năm xưa nếu nàng không viết bài thơ giống hệt nàng ấy, ta đã chẳng cưới nhầm người." "Nàng ấy không thể sinh nở, sau này hãy để đứa trẻ này ghi tên dưới danh nghĩa của nàng ấy, coi như là bồi thường vậy." Ta sau đó bị băng huyết, nghe tiếng chúc mừng nàng ta có được con trai vang vọng khắp viện. Lúc ấy mới hiểu ra, đến cả đứa con của mình cũng chỉ là món quà tạ lỗi mà hắn dành cho nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hội thơ năm ấy. Nha hoàn đang dâng lên bài thơ ta viết trên giấy hoa tiên. Ta giơ tay, xé nát. "Viết không tốt, không cần bêu xấu."
Năm ta còn rất nhỏ, ta và trưởng tỷ từng cùng lúc rơi xuống hồ. Trưởng tỷ vừa được cứu lên đã kinh sợ đến mức hồn phách chẳng yên, cả Nguyễn phủ vì nàng mà rối loạn suốt ba ngày ba đêm, người hầu kẻ hạ thay phiên canh giữ bên giường, sợ nàng nhắm mắt lại sẽ lại mơ thấy làn nước lạnh. Còn ta nằm trong căn phòng lạnh lẽo, sốt đến thần trí mơ hồ, hơi thở khi nặng khi nhẹ. Nhũ mẫu vội vàng đi thỉnh đại phu, nhưng mẫu thân chỉ nói một câu: “Cứ chăm tỷ tỷ con trước, nó nhát gan, chịu không nổi một phen kinh hãi như vậy.” Từ đó về sau, thân thể ta chẳng còn được như trước. Bệnh căn lặng lẽ bám vào phế phủ, như sương lạnh thấm vào cành khô, mỗi khi trời đổi gió lại khiến ta ho đến ngực đau âm ỉ. Nhưng trong mắt người Nguyễn gia, ta là đứa mệnh cứng. Đã mệnh cứng, vậy thì chẳng cần quá để tâm. Trưởng tỷ sợ lạnh, viện ấm nhất trong phủ được dọn sạch cho nàng ở. Trưởng tỷ sợ buồn, tiệc vui náo nhiệt nhất đều đưa nàng đi tiêu khiển. Trưởng tỷ không bằng lòng gả cho người ta đã chọn, mối hôn sự ấy liền vòng một vòng rồi rơi xuống đầu ta.
Tôi và chồng cãi nhau chỉ vì một bát trứng hấp nước tưởng chừng chẳng đáng để nhắc tới. Đến nửa đêm, tôi nghe thấy mẹ chồng khuyên anh: “Con cũng thật là, cô ấy chỉ nhờ con làm một bát trứng hấp nước thôi mà? Có gì phiền phức đâu, làm cho cô ấy một bát thì đã sao.” Thế nhưng chồng tôi lại đáp: “Mẹ không hiểu đâu, bọn con mới vừa kết hôn, nếu bây giờ con để cô ấy sai khiến dễ dàng như vậy, sau này chắc chắn sẽ còn cả đống việc không bao giờ làm hết.” “Con chỉ muốn cho cô ấy hiểu rõ rằng bọn con đã kết hôn rồi, những việc chăm sóc hầu hạ người khác sau này đều phải là phần của cô ấy.” Tôi đứng trong nhà vệ sinh của phòng ngủ chính, lặng lẽ nghe tiếng chồng và mẹ chồng vọng sang từ phòng ngủ phụ bên cạnh, trong khoảnh khắc đó, trái tim tôi lạnh đi từng chút một. Chuyện tôi và chồng tôi, Trần Triết, cãi nhau đã xảy ra từ tối hôm qua. Hôm ấy tôi tan làm trở về nhà trong trạng thái vô cùng mệt mỏi, lại đúng vào kỳ sinh lý nên cảm giác rã rời toàn thân càng như bị nhân lên gấp bội. Vì vậy tôi không ăn cơm tối, mà đi thẳng về phòng ngủ để nghỉ ngơi trước. Mẹ chồng tuy có vẻ không vui lắm, nhưng bà cũng không nói gì nặng lời, chỉ bảo tôi rằng bà sẽ để phần cơm trong tủ lạnh, tối nếu đói thì tôi cứ ra hâm nóng rồi ăn. Vì chuyện nhỏ ấy, lúc đó trong lòng tôi còn thật sự thấy cảm động.
EM CHỒNG KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN NHÀ TÔI Ở CỮ, CÒN BẮT MẸ TÔI HẦU HẠ, TÔI TRỰC TIẾP ĐỔI KHÓA CỬA “Chị dâu, sao khóa cửa này lại đổi rồi?” Lục Đình Đình kéo hai chiếc vali lớn đứng trước cửa, trên mặt chất đầy nụ cười. “Mẹ em nói rồi, bảo em đến nhà chị ở cữ, điều kiện bệnh viện trong thành phố tốt hơn.” Phía sau cô ta còn có mẹ chồng tôi, Vương Quế Lan, tay xách túi lớn túi nhỏ. Tôi dựa vào khung cửa, nhìn hai mẹ con họ. “Mẹ cô là mẹ cô, mẹ tôi là mẹ tôi, về nhà cô đi.” Nụ cười của Lục Đình Đình lập tức cứng lại. Mặt mẹ chồng cũng sầm xuống ngay. “Cố Niệm, cô có thái độ gì vậy?” “Đình Đình là em chồng cô, đến nhà cô ở vài ngày thì sao?” Tôi lấy điện thoại ra, mở số của ban quản lý tòa nhà. “Có cần bây giờ tôi gọi bảo vệ lên không?” Lục Đình Đình hét lên: “Anh! Anh nhìn chị dâu kìa!”
Nghiêm Tuyết xui xẻo xuyên không, khi tuổi còn trẻ để thoát khỏi cảnh khốn cùng, cô đành phải chấp nhận lấy chồng xa ở tận vùng Quan Ngoại. Nghe đồn đối phương tuy không có gia thế nương tựa nhưng lại rất tháo vát, dáng vẻ cao ráo, anh tuấn lịch sự, nên Nghiêm Tuyết cũng khá hài lòng. Ngày hôm đó, lâm trường tuyết rơi dày đặc. Cô lặn lội đường xa, đổi từ tàu hỏa lớn sang tàu hỏa nhỏ, tay chân đều đông cứng lại. Giữa màn tuyết bay tán loạn, cô mới nhìn thấy một bóng dáng cao ráo cùng đôi mắt còn lạnh lẽo hơn cả băng giá. Kỳ Phóng sa sút gia đạo, nếm đủ thói đời nóng lạnh. Không chỉ bị mọi người tránh như tránh tà, mà ngay cả vị hôn thê cũng muốn đến giẫm anh thêm một cước. Ngày hôm đó gió lớn, dòng máu trong người anh tưởng chừng như bị thổi cho đông cứng lại. Vốn dĩ tưởng sẽ phải nghe những lời nhục nhã, nào ngờ đối phương lại mỉm cười vươn tay ra: “Là đồng chí Kỳ Phóng phải không? Chào anh, tôi là Nghiêm Tuyết, đến để kết hôn với anh.” Cô gái nhỏ nhắn vừa cong khóe miệng, đôi mắt tròn xoe đã híp lại thành hình trăng khuyết. Hóa ra, cô không phải đến để từ hôn. Về sau, khi gió ngừng tuyết tạnh, vị hôn thê thật sự rốt cuộc cũng tìm đến tận cửa. Cô vị hôn thê này từng nằm mơ thấy một cuốn sách, trong sách kể rằng Kỳ Phóng từ lâm trường vươn lên, quay lại thành phố, một tay sáng lập nên công ty công nghiệp nặng Thường Thanh danh chấn cả nước. Sau đó, anh dùng đủ mọi thủ đoạn để giẫm đạp tất cả những kẻ từng có lỗi với mình – bao gồm cả cô ta – cho đến khi họ bầm dập thê thảm. Vốn tưởng rằng Kỳ Phóng trong sách cả đời không cưới vợ, mọi chuyện vẫn còn kịp cứu vãn. Vậy mà khi vội vã chạy đến, cô ta lại nhìn thấy người đàn ông ấy đang cãi nhau với một cô gái. Vị đại lão tương lai nổi tiếng máu lạnh, tuyệt tình kia dù tức đến xanh cả mặt, thế mà vẫn cẩn thận từng li từng tí cõng người ta trên lưng... Vị hôn thê sững sờ. Cùng lúc đó, Nghiêm Tuyết – người bị "Kỳ Phóng thật" tìm đến tận cửa đòi người – cũng ngơ ngác không kém: Bà thím mai mối không phải nói đối tượng xem mắt trông rất đẹp trai sao? Tiêu chuẩn thẩm mỹ của các người chênh lệch nhiều đến vậy à???
"Sao lần nào truy quét mại dâm cũng có cô vậy?" Tôi ôm đầu ngồi xổm dưới đất, ngẩng lên nhìn Lý Dương bằng ánh mắt vô tội. "Thưa Chấp Hành Quan, quán bar của tôi kinh doanh hợp pháp mà." Chấp Hành Quan Lý Dương giơ tay chỉ về phía trước. Một đám trai xinh gái đẹp mặc đồ bơi bé tí như chẳng đủ che thân. Cùng với mấy người sói cởi trần, đang ngồi xổm dưới đất gào om sòm, nhất quyết không chịu phối hợp. Tôi đứng bật dậy, vươn tay như muốn níu kéo. "Chấp Hành Quan, tôi có thể giải thích..." Lý Dương dùng hai ngón tay lạnh nhạt gạt bàn tay đang đặt trên ngực bộ đồng phục của anh xuống. "Đến Cục Dị Sự giải thích với Tinh Linh Máy Phát Hiện Nói Dối của tôi đi."
Ngày đưa tang trưởng tỷ, Hầu phủ đến cả cờ trắng cũng chưa kịp treo đầy đủ. Vậy mà phụ thân đã ngồi trong thiên sảnh, nóng lòng đem sinh thần bát tự của ta dâng cho Hầu gia. “Tuyết Trần tuy tính tình có phần ngang bướng, nhưng cũng đã học đủ lễ nghi quy củ, nhất định có thể trở thành kế thất của Thế tử.” Thẩm Xác chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, ánh mắt cao ngạo ngự trên tất cả: “Chỉ cần nàng ghi nhớ thân phận của mình, đừng không biết chừng mực như tỷ tỷ nàng, Hầu phủ tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.” Ta nhìn ba kẻ trước mặt đang đắc ý mãn nguyện, khẽ lắc đầu với trưởng tỷ đang đứng phía sau bọn họ. A tỷ, tỷ cứ nhìn cho kỹ. Muội sẽ báo thù cho tỷ như thế nào. ...
Trước ngày tuyển tú, ta được đại phu chẩn ra là đã hoài thai. Cả gia tộc đều đồng lòng muốn giấu kín bí mật này, không để lọt ra ngoài dù chỉ nửa lời. Thế nhưng ngay giữa yến tiệc trong cung, thứ muội của ta lại cố tình thay ta đỡ chén, rồi cất giọng nói lớn: “Tỷ tỷ đang mang thai, không thể uống rượu.” Vừa nhận ra mình đã “lỡ lời”, nàng ta liền vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu xin tội. “Xin Hoàng thượng thứ tội, là do tỷ tỷ uống say nên mới bị gian nhân làm nhục. Thân thể nàng chẳng phải cố ý thất tiết.” Cuối buổi cung yến, theo lễ thường, mọi người phải cùng nâng chén kính rượu Thái hoàng thái hậu. Ta vừa mới nâng chén lên, muội muội Lục Tụng Ngọc ngồi bên cạnh đã bất ngờ vung tay, đánh đổ chén nước trong tay ta, rồi cất giọng thật vang: “Tỷ tỷ đang mang thai, không thể uống rượu.” Lời ấy vừa rơi xuống, toàn bộ ánh mắt trong điện tức khắc đều đổ dồn về phía ta. Lục Tụng Ngọc lập tức bày ra dáng vẻ vô tội như vừa gây nên đại họa, tự đưa tay phải lên khẽ đánh vào miệng mình. “Muội thật hồ đồ, vậy mà lại lỡ lời mất rồi.”
Trước giờ đăng ký kết hôn nửa tiếng, tôi đứng trước cổng Cục Dân chính và nhìn thấy một cậu bé bất ngờ lao thẳng vào vòng tay vị hôn phu của mình. Cách cậu bé ôm anh tự nhiên đến mức quen thuộc, tiếng gọi bật ra cũng thân thiết đến lạ lùng. “Bố!” Tôi đứng chết lặng tại chỗ, bàn tay vẫn siết chặt cuốn sổ hộ khẩu, còn đầu óc thì trong khoảnh khắc ấy trống rỗng hoàn toàn. Thẩm Nghiên Châu ôm lấy đứa bé kia, sắc mặt anh thay đổi rõ rệt ngay trước mắt tôi. Phản ứng đầu tiên của anh không phải là đẩy đứa bé ra, cũng chẳng phải lập tức quay sang giải thích với tôi. Anh chỉ ngẩng đầu nhìn tôi trước. Ánh mắt ấy giống như đang cân nhắc xem vừa rồi tôi đã nghe được đến mức nào. Còn đứa bé kia thì đã ôm chặt cổ anh, giọng đầy tủi thân mà nói: “Bố, sao bố cứ không chịu nghe điện thoại vậy? Bà bị ngã rồi, chảy rất nhiều máu.” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn kia suốt hai giây. Từ đôi mắt, sống mũi, cho đến khuôn miệng. Quả thật giống Thẩm Nghiên Châu đến mức cứ như được tạc ra từ cùng một khuôn mẫu.
GIỚI THIỆU: Vào năm tình cảm nồng đậm nhất, vị tiểu tướng quân danh chấn biên cương đã dùng toàn bộ quân công của mình để cầu xin phụ hoàng cưới ta làm thê tử. Thế nhưng ba năm sau, một nữ tử bế hài tử tìm đến tận cửa, khóc lóc cầu ta thu nhận mẫu tử bọn họ. Phu quân nói hắn chỉ là nhất thời uống say không cẩn thận, mới phạm phải sai lầm. Bà mẫu nói, ta đã đoạn mất tiền đồ của phu quân, vậy thì không thể đoạn luôn cả con nối dõi của hắn. Người thân khuyên ta nên rộng lượng, các đương gia chủ mẫu trong kinh thành đều là đi qua như vậy. Chỉ có vị tỷ tỷ từng bất hòa với ta, vỗ nhẹ lên lưng ta mà nói: “Trước kia, muội để hoàng huynh thay muội quyết định.” “Sau đó, muội lại để phu quân thay muội quyết định.” “Bây giờ, muội nên học cách tự mình trưởng thành rồi.” “Dù sao, muội cũng đã có một tiểu cô nương.” Ta cúi đầu nhìn nữ nhi nhỏ bé trong lòng, vẫn còn đang mút ngón tay. Ta hiểu rằng, nếu ta mềm yếu, nữ nhi của ta sẽ không biết phải kiên cường thế nào. Nếu ta dễ bị ức hiếp, nữ nhi của ta sẽ không biết phải tự lập ra sao. Lần này, nên đến lượt ta ra tay rồi.
Bảy giờ tối, tôi nằm trên ghế sofa, đầu đau như búa bổ. Nhiệt kế hiện lên ba mươi chín độ tám. Tôi cầm điện thoại định gọi cho Cố Cảnh Thâm. Đúng lúc ấy tiếng mở cửa vang lên. Anh về rồi. Tôi cố gắng ngồi dậy mỉm cười. - Anh về rồi... Cố Cảnh Thâm vừa nhìn thấy tôi lập tức bước nhanh tới đưa tay sờ trán. Sắc mặt anh thay đổi. - Sao nóng thế này? Tôi khàn giọng. - Chắc em bị cảm... Anh đưa em... Chưa kịp nói hết câu điện thoại anh vang lên. Lại là Hoắc Tiểu Nghiên. Cố Cảnh Thâm khựng lại, do dự vài giây rồi vẫn nghe máy. Đầu dây bên kia tiếng khóc nức nở truyền tới. - Anh... Em đau bụng quá... Đau lắm... Em không đứng dậy nổi... Em sợ... Tôi nhìn sắc mặt anh, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành. Anh đứng bật dậy. - Em gọi cấp cứu chưa? - Em... em sợ... - Anh đến ngay. Anh cúp máy quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy bối rối. - Vãn Vãn, Tiểu Nghiên đau bụng dữ lắm. Anh qua xem con bé một chút xong sẽ đưa em đi viện ngay. Tôi mở to mắt không dám tin. - Em đang sốt gần bốn mươi độ. Em cũng cần đi bệnh viện. Anh nắm lấy tay tôi. - Em còn có dì Trương ở đây. Để dì đưa em đi trước. Tiểu Nghiên ở một mình anh không yên tâm. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt bỗng cảm thấy rất xa lạ. Tôi cố giữ bình tĩnh. - Cảnh Thâm, em...em thật sự rất khó chịu. Anh khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ do dự, chỉ vài giây. Rồi anh vẫn rút tay ra. - Xin lỗi. Anh về ngay.
Mua nhà cưới bố mẹ chồng quyết không cho tôi thêm tên, chồng cũng giả vờ câm điếc; tôi quay người dùng 1,2 triệu tệ tiền hồi môn bố mẹ cho, mua đứt căn hộ ở tòa ngay bên cạnh, cả nhà anh ta đều ngớ người
Vào sinh nhật mười tám tuổi, tôi bị vạch trần không phải con gái ruột. Nhà họ Diệp lập tức đuổi tôi ra khỏi cửa ngay trong đêm. Cô con gái thật đắc ý nói: “Mẹ ruột mày chẳng qua chỉ là một con giúp việc hèn mọn, mày lấy gì mà so với tao?” Mẹ ruột đón tôi về căn biệt thự nơi bà làm việc. Nơi ấy còn xa hoa gấp mười lần biệt thự nhà họ Diệp. Tôi sợ mình sẽ làm phiền bà, khiến bà phải nhìn sắc mặt chủ nhà mà sống, nên chủ động đề nghị dọn ra ngoài. Vị phu nhân ban đầu vẫn còn tươi cười, sắc mặt đột nhiên lạnh xuống. Sau đó bà nắm chặt tay tôi, nhất quyết không buông. “Con ngoan, con không được đi đâu cả! Ta sẽ cho con tiếp tục học trường quý tộc, học phí và sinh hoạt phí đều lo đầy đủ. Nếu con muốn du học cũng được. Ta cầu xin con đừng rời khỏi nhà này!” “Nhà chúng ta không thể thiếu mẹ con được!” Khi tôi còn đang ngơ ngác, phu nhân đã tháo chiếc vòng tay ngọc lục bảo đeo lên tay tôi. Mẹ tôi — người giúp việc — vẫn bình tĩnh nhìn cảnh đó. Bà nói: “Phu nhân, xin hãy giữ chừng mực.” Thì ra mẹ tôi chính là “người giúp việc siêu cấp” mà giới hào môn tranh nhau mời về.
Sau khi thiên kim giả bị đưa đi, ta được đón trở về kinh thành, trở lại bên cạnh cha mẹ ruột của mình trong Hoắc gia, từ đó được nâng niu, dạy dỗ chu toàn. Năm ta mười bảy tuổi, ta xuất giá cho Thế tử Vũ An Hầu là Hạ Hầu Thận, phu thê ân ái suốt ba năm, lại sinh hạ được một đôi long phượng thai. Thế nhưng ngay trong đêm hai đứa trẻ vừa tròn đầy tháng, Hạ Hầu Thận lại đem về phủ một nữ tử nông phụ có dung mạo đã bị hủy hoại. Hóa ra người mà năm xưa Hạ Hầu Thận muốn cầu thú, vốn chưa từng là thất tiểu thư chân chính của Hô gia là ta. Mà là thiên kim giả Phương Tư Mân, kẻ từng cứu hắn một mạng vào thuở thiếu thời. Hạ Hầu Thận hận ta đã cướp đi nhân duyên vốn thuộc về Phương Tư Mân, lại càng hận ta cậy vào thân thế mà chiếm lấy cuộc đời thiên kim tiểu thư lẽ ra của nàng ta. Hắn cho rằng chính ta đã khiến nàng ta phải vội vàng gả cho một tên đồ tể, chịu đủ mọi nỗi giày vò khổ sở nơi nhân gian. Hắn vu cáo ta tư thông cùng kẻ khác, nhẫn tâm đem đôi hài tử vừa đầy tháng của chúng ta ném chết trước mắt ta, rồi ép ta nhường lại vị trí chính thê cho Phương Tư Mân. Suốt mười năm về sau, ta bị hắn giam cầm nơi Tây viện, tàn phế đến mức chẳng còn ra dáng một con người. Mà Hô gia, chỉ vì năm xưa quả quyết từ bỏ thiên kim giả, cũng bị hắn báo thù đến cửa nát nhà tan.
Kiếp trước, vào năm ta 15 tuổi, ta liều mình đỡ một nhát đao thay Thái hậu, cuối cùng cũng được như ý nguyện, gả cho Cố Khinh Chu. Đêm đại hôn, chàng sau cơn say liền mất hết chừng mực, ghì chặt lấy ta mà mặc sức giày vò, trút hết nỗi uất hận: “Nếu không phải nàng cố ý sắp đặt thích khách, lấy chuyện đỡ đao làm khổ nhục kế, thì sao ta có thể hồ đồ đến mức không nghe lời nàng ấy?” Mười mấy năm sau đó, tuy là phu thê, Cố Khinh Chu đối với ta vẫn luôn kính trọng, giữ trọn lễ nghĩa. Chỉ là... Chưa từng có một chút tình ý. Về sau, chàng lâm trọng bệnh, nhất quyết không chịu để đại phu chữa trị. Lúc hấp hối, chàng nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má ta, thần sắc thanh thản như vừa được giải thoát. “Nếu có kiếp sau, mong nàng tìm được lương nhân, chớ nên tiếp tục vướng bận với ta nữa.” Chàng đưa tay về phía khoảng không, khẽ thì thầm: “Âm Âm...” Đến khi cánh tay ấy nặng nề buông xuống, ta mới hay. Người trong lòng Cố Khinh Chu bấy lâu nay, chính là đích nữ phủ Thượng thư, Thẩm Lưu Âm. Kiếp này, ta sống lại đúng vào ngày liều mình đỡ nhát đao thay Thái hậu.