Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Tôi đã chiên quẩy được mười hai năm ở tiệm ăn sáng trước cổng khu tập thể ngân hàng. Mỗi ngày vào lúc sáu giờ hai mươi lăm phút, nhân viên ngân hàng Lâm Duyệt sẽ xuất hiện đúng giờ, lấy hai chiếc quẩy, đóng gói, đưa tờ năm tệ. Mười năm rồi, câu thoại dài nhất giữa hai chúng tôi chỉ là "Lấy sữa đậu nành không?" - "Dạ không, cảm ơn anh". Cho đến một buổi sáng mùa thu muộn, cô ấy không thấy đâu. Trong điện thoại là tiếng khóc kìm nén của cô ấy: "Anh Trương, Đóa Đóa tan học... anh đón con bé giúp tôi được không?" Bản báo cáo chẩn đoán ung thư phổi nằm trong ngăn kéo ở bệnh viện, cô ấy đã giấu suốt bốn tháng trời. Và buổi chiều hôm đó, xe của chồng cô ấy đỗ ở phía đối diện. Ngồi ở ghế phụ là một cô gái trẻ với mái tóc nhuộm màu hạt dẻ. Anh ta hạ cửa kính xuống gọi con gái, còn không buồn xuống xe.
Nghiêm Tuyết xui xẻo xuyên không, khi tuổi còn trẻ để thoát khỏi cảnh khốn cùng, cô đành phải chấp nhận lấy chồng xa ở tận vùng Quan Ngoại. Nghe đồn đối phương tuy không có gia thế nương tựa nhưng lại rất tháo vát, dáng vẻ cao ráo, anh tuấn lịch sự, nên Nghiêm Tuyết cũng khá hài lòng. Ngày hôm đó, lâm trường tuyết rơi dày đặc. Cô lặn lội đường xa, đổi từ tàu hỏa lớn sang tàu hỏa nhỏ, tay chân đều đông cứng lại. Giữa màn tuyết bay tán loạn, cô mới nhìn thấy một bóng dáng cao ráo cùng đôi mắt còn lạnh lẽo hơn cả băng giá. Kỳ Phóng sa sút gia đạo, nếm đủ thói đời nóng lạnh. Không chỉ bị mọi người tránh như tránh tà, mà ngay cả vị hôn thê cũng muốn đến giẫm anh thêm một cước. Ngày hôm đó gió lớn, dòng máu trong người anh tưởng chừng như bị thổi cho đông cứng lại. Vốn dĩ tưởng sẽ phải nghe những lời nhục nhã, nào ngờ đối phương lại mỉm cười vươn tay ra: “Là đồng chí Kỳ Phóng phải không? Chào anh, tôi là Nghiêm Tuyết, đến để kết hôn với anh.” Cô gái nhỏ nhắn vừa cong khóe miệng, đôi mắt tròn xoe đã híp lại thành hình trăng khuyết. Hóa ra, cô không phải đến để từ hôn. Về sau, khi gió ngừng tuyết tạnh, vị hôn thê thật sự rốt cuộc cũng tìm đến tận cửa. Cô vị hôn thê này từng nằm mơ thấy một cuốn sách, trong sách kể rằng Kỳ Phóng từ lâm trường vươn lên, quay lại thành phố, một tay sáng lập nên công ty công nghiệp nặng Thường Thanh danh chấn cả nước. Sau đó, anh dùng đủ mọi thủ đoạn để giẫm đạp tất cả những kẻ từng có lỗi với mình – bao gồm cả cô ta – cho đến khi họ bầm dập thê thảm. Vốn tưởng rằng Kỳ Phóng trong sách cả đời không cưới vợ, mọi chuyện vẫn còn kịp cứu vãn. Vậy mà khi vội vã chạy đến, cô ta lại nhìn thấy người đàn ông ấy đang cãi nhau với một cô gái. Vị đại lão tương lai nổi tiếng máu lạnh, tuyệt tình kia dù tức đến xanh cả mặt, thế mà vẫn cẩn thận từng li từng tí cõng người ta trên lưng... Vị hôn thê sững sờ. Cùng lúc đó, Nghiêm Tuyết – người bị "Kỳ Phóng thật" tìm đến tận cửa đòi người – cũng ngơ ngác không kém: Bà thím mai mối không phải nói đối tượng xem mắt trông rất đẹp trai sao? Tiêu chuẩn thẩm mỹ của các người chênh lệch nhiều đến vậy à???
Có kẻ đã lấy trộm ảnh của tôi để đi yêu qua mạng. Cô ta tự xây dựng cho mình hình tượng một cô gái ngoan hiền, gia cảnh tan vỡ, tâm lý mong manh dễ vỡ. Đối tượng yêu qua mạng vì thương hại cho hoàn cảnh của cô ta nên đã mua quần áo, mua trang sức, bao ăn uống sang chảnh cho cô ta. Tất nhiên, nếu ba gã người yêu qua mạng kia không vô tình chạm mặt nhau thì chuyện đã chẳng có gì để nói. Nếu... họ không chặn tôi ở cổng trường để đòi lời giải thích. Thì quả thực là quá tốt rồi!
Cố Y Y là một cô trợ lý văn phòng mẫn cán, cuộc sống của cô hoàn toàn đảo lộn sau chuỗi sự kiện định mệnh bắt đầu từ một lần cô vào bệnh viện chăm sóc mẹ. Tại đây, cô quen biết và vô tình lấy lòng được dì Dương – một người bạn cùng phòng bệnh bình dân nhờ tài nấu ăn khéo léo và tính cách ngoan ngoãn. Sau khi cả hai người mẹ xuất viện, dì Dương vì quá nhớ tay nghề của Y Y nên đã "dụ dỗ" cô đến nhà riêng ăn cơm. Đến nơi, Y Y mới ngỡ ngàng phát hiện ra dì Dương thực chất là một đại phú bà sống trong biệt thự xa hoa. Chấn động hơn nữa, Chu Xuân – vị sếp tổng tài lạnh lùng, nghiêm nghị ở công ty của cô – lại chính là con trai cưng của dì Dương!
Khương Tri Tri trong lúc thực hiện nhiệm vụ đã gặp sự cố, cô vô tình xuyên không về những năm 70. Ngay khi bắt đầu, cô đã bị nữ phụ trọng sinh hãm hại, bị gả đến vùng Tây Bắc xa xôi. Nữ phụ trọng sinh ngày ngày mong chờ chồng của Khương Tri Tri chết sớm để Khương Tri Tri trở thành góa phụ bị người đời khinh rẻ. Nhưng kết cục lại hoàn toàn ngược lại: chồng của Khương Tri Tri chẳng những không chết mà cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Khương Tri Tri còn bước lên bục vinh quang cao nhất! Cả bộ đội ai cũng biết, nhà đội trưởng Chu ép anh cưới một cô vợ xấu xí, tâm địa độc ác. Không những tính toán chiếm đoạt toàn bộ tài sản của cha mẹ nuôi, thậm chí còn ép con gái ruột của họ phải xuống nông thôn. Cả bộ đội cũng biết, dạo gần đây đội trưởng Chu đặc biệt quan tâm đến một cô gái xinh đẹp. Anh nói rằng mình chỉ đơn thuần ngưỡng mộ kỹ năng xuất sắc và phản ứng nhạy bén của cô ấy, cho rằng cô là một hạt giống tốt để trở thành quân nhân. Nhưng mà, quan tâm quá mức rồi đấy, hết tặng phiếu lương thực lại tặng phiếu vải, đi công tác ở tỉnh về còn mua cả khăn lụa hồng để tặng. Mọi người trong bộ đội ngày ngày thấp thỏm lo âu, sợ rằng đội trưởng Chu không kiềm chế nổi mà phạm sai lầm. Lỡ đâu dính líu đến vấn đề tác phong, bị người ta tố cáo thì sao? Cho đến một ngày, họ tận mắt nhìn thấy, đội trưởng Chu ôm chặt cô gái xinh đẹp kia, nhỏ giọng làm nũng: “Vợ ơi, bao giờ em mới chịu về nhà với anh?” Cả đội bàng hoàng: Hóa ra chỉ có mỗi chúng ta lo lắng suốt bấy lâu nay thôi sao?
Là chủ mẫu lười nhác nhất từ trước đến nay, ta chưa bao giờ tham gia vào mấy cuộc tranh đấu nội trạch. Thanh mai của phu quân, Tô Ninh Ninh, giả vờ rơi xuống nước để vu oan cho ta, ta không biện giải. Cố Trường Phong biết rõ ta bị oan, nhưng vẫn phạt ta quỳ giữa trời băng tuyết, khiến ta mất hết thể diện, ta cũng không tức giận. Thậm chí đến khi Cố Trường Phong muốn ta nhường lại vị trí chính thê, ta cũng sảng khoái đồng ý. Ngày bị bỏ, Tô Ninh Ninh ngồi trên ghế chủ vị, từ trên cao nhìn xuống, còn cố ý thêm cho ta ba quy củ. “Thứ nhất, mỗi ngày chép Nữ Giới ba lần, tu thân dưỡng tính.” Ta không chút do dự gật đầu. “Thứ hai, không được nhắc với người ngoài một câu rằng ngươi từng là chủ mẫu Hầu phủ, làm mất mặt Hầu gia.” Không vấn đề gì, ta tiếp tục gật đầu. “Cuối cùng, giờ giấc sinh hoạt phải nghiêm khắc, nhất là chuyện dậy sớm!” “Tỷ tỷ, tỷ nói xem, một người không có chỗ dựa như tỷ, ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, còn ra thể thống gì nữa?!” “Sao này mỗi ngày vào giờ Mão, tỷ nhất định phải đến viện của ta đứng học quy củ!” Lần này ta không gật đầu, lần đầu tiên từ chối. Cái gì mà không có chỗ dựa? Nàng ta tưởng ta gả vào Hầu phủ, làm một chủ mẫu lười nhác đến tận hôm nay bằng cách nào? Ta chính là thượng cổ Mộng Mô mà đương kim Thánh thượng đêm nào cũng gặp ác mộng không ngủ được, phải dập đầu tám trăm cái mới cầu được về để hút mộng yểm. Phạt quỳ chịu đánh cũng không sao, vị trí chủ mẫu ta không thèm, nhưng riêng chuyện bắt ta dậy sớm này, phải hỏi xem Hoàng đế có vui lòng hay không đã. ……
Những năm tháng thanh xuân trong trẻo nhất, tôi đã dùng một cách chẳng giống ai để khiến người mình thầm thích nhớ mình suốt cả đời. Tôi luôn cố ý khống chế điểm số của mình, khiến cậu ấy ngậm ngùi ngồi ở vị trí thứ hai toàn khối suốt ba năm liền. Cậu ấy tức muốn phát điên, bèn dùng chiêu giả vờ yêu đương để làm nhiễu loạn tinh thần tôi. Tôi cười tủm tỉm gật đầu đồng ý, rồi nhanh tay lẹ mắt đá cậu ấy trước. Tin tốt là, cậu ấy thực sự đã ghim tôi cả đời này. Tin xấu thì... Nhiều năm sau khi tôi đi xin việc, cậu ấy lại chính là người phỏng vấn. Cậu ấy cầm hồ sơ của tôi vứt toẹt sang một bên. "Hồ sơ này không đạt, gọi người tiếp theo."
Tôi cùng kẻ thù không đội trời chung cùng xuyên vào một trò chơi kinh dị, cô ta đẩy tôi vào chuồng nuôi heo. Một sinh vật quái dị mang gương mặt heo, máu me đầy mình đang tiến về phía chúng tôi. Nhưng nhìn thấu bản chất qua hiện tượng, trong mắt tôi đây lại là một anh chàng da ngăm siêu đẹp trai! Tôi không kìm được mà ngân nga hát, cơ thể uốn lượn theo nhịp điệu: "Wow, đẹp trai quá, còn có chút đáng yêu nữa. Ơ kỳ lạ thật, anh có hẳn tám múi cơ bụng. A, mong chờ quá, yết hầu kết hợp với cà vạt. Này em đây, anh trai đẹp trai đúng gu của em!" Vừa nghe tôi hát xong, anh chàng đầu heo lập tức đỏ bừng cả mặt, ngượng ngùng xoắn xuýt. Người chơi: “Chỉ… chỉ vậy thôi sao? NPC này cũng quá dễ tán rồi!”
Vào ngày tiệc sinh nhật của tôi, vị hôn phu ôm chặt lấy tôi, nhưng lại dùng tiếng Đức để bày tỏ tình cảm sâu đậm với một người phụ nữ khác ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. “Hãy đợi anh thêm chút nữa, sau đám cưới anh sẽ cưới em.” Hắn ta nghĩ tôi nghe không hiểu, nên nụ cười vừa dịu dàng lại vừa tàn nhẫn. Gương mặt tôi vẫn nở nụ cười đõng dạc. Tôi nhẫn nhịn suốt ba tháng, chờ cho đến tận hôn lễ. Khi người dẫn chương trình hỏi tôi có đồng ý lấy hắn làm chồng hợp pháp hay không, tôi cầm lấy mic, dõng dạc nói với hắn bằng thứ tiếng Đức chuẩn chỉnh: Heute wünsche ich dir und deiner Geliebten: Hure und Hund, bis in alle Ewigkeit! “Hôm nay, tôi chúc anh và nhân tình của anh, đĩ điếm sánh đôi với chó, thiên trường địa cửu.” Hắn lập tức ngớ người.
Khi ta bị chẩn đoán mắc phải chứng nan y, kế mẫu dẫn theo hai vị muội muội phấn son lòe loẹt đến thăm phu quân của ta. Muội muội không thể chờ đợi thêm, liền muốn nhổ cỏ tận gốc nhi nữ của ta, hòng dọn đường cho cốt nhục tương lai của ả. Chúng ngỡ ta là con ve sầu sắp chết, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chúng nuốt gọn vào bụng. Nào đâu biết rằng, ta là cánh chim tước bay cao trên chín tầng trời. Ván cờ vàng son sa đọa này, chính là ảo ảnh hải thị thận lâu mà ta đã dày công bày bố cho chúng. Lúc mộng tỉnh, cũng chính là lúc chôn thân.
Ngày ta xuất giá, đích tỷ cười rất khó hiểu. Nàng ta thấp giọng nói: “Ta chống mắt xem ngươi làm sao ngồi vững được vị trí Thái tử phi này.” Điều nàng ta nói đúng là chuyện ta đang lo. Ta xuất thân thứ nữ, chưa từng nghiêm túc học quản gia. Ta cứ lo tới lo lui, đến khi khăn đỏ được vén lên. Thái tử mắt sáng răng trắng khẽ nhếch môi. “Nước yếu ba nghìn, ta chỉ lấy một gáo.” (*) À, vậy thì không cần lo nữa.
Ta rất ngưỡng mộ a tỷ vì có đến hai người trúc mã. Một người là thiếu niên tướng quân, người kia là kinh vĩ tể tướng. Ta bèn hỏi a tỷ liệu có thể nhường cho ta một người được không? A tỷ híp mắt cười, xoa đầu ta rồi hỏi: "Miên Miên muốn người nào?" Kiếp trước, ngón tay ta cứ phân vân lắc lư giữa hai người họ. A tỷ bèn để ta và họ oẳn tù tì định thắng thua. Ai thua cuộc sẽ phải làm phu quân của ta. Thiếu niên tướng quân đỏ hoe cả mắt, lần nào cũng thắng ta. Chỉ có Tể tướng Tạ Vân Từ ở ván cuối cùng đã lén lút nhường ta, thua cuộc thi, rồi đón ta về làm thê tử. Sau khi thành hôn, ta suốt ngày chạy quanh Tạ Vân Từ. Học theo dáng vẻ của a tỷ, ta cũng tập tành ngâm thơ vẽ tranh, cố gắng lấy lòng chàng. Sau một lần lại làm trò cười cho thiên hạ, ta bị Tạ Vân Từ quở trách, liền trốn vào thư phòng khóc thầm. Vô tình, ta nhìn thấy bức thư chưa gửi đi trên bàn làm việc của chàng: "Ta đã hứa với nàng là sẽ nhường nàng ấy, cưới Tang Miên." "Kiếp sau, liệu có thể đổi lại là ta bầu bạn cùng nàng đi hết quãng đời còn lại?" Sống lại kiếp này, lại nghe thấy tỷ tỷ hỏi ta câu đó. Ngón tay ta run lên, lẳng lặng rụt về. "Cả hai người này muội đều không muốn... Tỷ tỷ, tỷ còn người nào tốt hơn không?"
Khi thái tử nâng ánh trăng sáng trong lòng mình lên tận tim gan, ta đã chủ động nhường lại ngôi chính phi. Cả Trường An đều cười nhạo Khổng gia trăm năm môn phong vậy mà lại nuôi ra ta, một nhánh bàng hệ tự cam hạ tiện đến thế. Bọn họ không hiểu, trong cuộc đối cờ nơi thâm cung, người chơi cao tay nhất thường là kẻ đứng ngoài ván cờ. Ta rút lui giữa lúc náo nhiệt nhất, suốt hai năm, chỉ làm ba việc. Đọc sử thư, nghe tai mắt, tu sửa bản tâm. Khi Đông Cung lại một lần nữa vì sự ngây thơ lãng mạn của thái tử phi mà náo loạn khắp nơi, ta đang cầm ô, đi ngang qua đình trúc nơi ta và thái tử từng cùng nghe tuyết rơi. Hắn đứng trong tuyết, ánh mắt đầy mệt mỏi. Ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy nửa gương mặt ta ẩn trong gió tuyết, mày mắt trầm tĩnh như tranh, hắn bỗng sững người. Ngay khoảnh khắc ấy, thắng bại đã định. Ta chưa từng tranh giành vị trí đó, ta chỉ chờ. Chờ hắn tự tay coi mắt cá là trân châu, chờ tình ý biến thành sự si mê dây dưa không dứt. Cuối cùng còn lại, chỉ có gương mặt không chê vào đâu được của ta, gương mặt vĩnh viễn phù hợp với thể diện hoàng thất.
Tôi nhầm lẫn tài khoản game của đại ca trường là của crush, nên đã ra sức kết bạn cho bằng được. Lúc đầu: [Em sợ quá, anh phải bảo vệ em đó nha.] Về sau: [Trời ạ, anh đi ship mạng cho bên địch đấy à? Sao toàn chết liên tục thế không biết!] Tôi hì hục gánh team mấy ngày, cuối cùng cũng đến lúc phải buông tay. Ngày tôi quyết định bỏ game, đại ca trường chặn tôi ở cửa ký túc xá, nghiến răng hỏi: "Kỹ thuật của tôi tệ đến vậy à?" ??? Anh nói năng không thèm suy nghĩ à!
Đến tận năm bảy tuổi, Tương Vãn mới bàng hoàng nhận ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Nghiệt ngã thay, ngay ngày hôm trước, nàng vừa mới dạo chợ tu tiên và mua về một chiếc bình ngọc. Theo đúng cốt truyện, nữ chính sẽ sớm xuất hiện, khóc lóc kể khổ để xin lấy chiếc bình này. Ít ai biết rằng, ẩn sâu trong bình ngọc đó là một viên Cực phẩm Tẩy Linh Đan. Nhờ nó, nữ chính từ một kẻ có tứ linh căn tạp nham đã tẩy tủy thành công, sở hữu Cực phẩm Băng linh căn hiếm có. Trong khi đó, Tương Vãn vốn có tam linh căn, lại vì đánh mất cơ duyên mà lỡ dở cả cuộc đời. Kiếp trước, nữ chính nhờ viên đan ấy mà được bái dưới môn hạ của một vị Đại Thừa kỳ lão tổ, tiền đồ xán lạn. Còn Tương Vãn, cho đến lúc chết vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn thấp kém. Sống lại kiếp này, Tương Vãn quyết tâm không bước chân vào tông môn đó nữa. Nàng muốn chống mắt lên xem, nếu không có nàng làm "bàn đạp", nữ chính sẽ làm cách nào để cướp đoạt cơ duyên của nàng thêm một lần nữa!
Nguồn: 风过水无痕 - Tấn Giang Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 182 (Hoàn P1: C1-27) (Hoàn P2: C28-43) Văn án: Khương Xuân viết về một nhân vật mỹ cường thảm mà một bước thành danh. Vất vả lắm mới sắp giàu to. Lại ngoài ý muốn ập đến mà lìa đời. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính mình tiểu thuyết đã viết. Trở thành nguyên phối thê tử của nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời Án. Đó lại là một nữ đồ tể xinh đẹp như hoa nhưng sức mạnh như hổ. Cuối cùng vì hồng hạnh xuất tường mà bị bỏ lồng heo chết thẳng cẳng. Khương Xuân cạn lời: "Muốn trêu đùa ta như vậy sao?" Cũng may nàng thuộc lòng cốt truyện do chính mình viết ra. Lại có thêm bàn tay vàng là hệ thống điểm danh. Ừm, vẫn còn cứu được! Vẫn còn cứu được! … Tống Thời Án một giấc ngủ dậy. Phát hiện chính mình không ngờ lại trở lại kiếp trước. Lúc còn ở Khương gia làm con rể ở rể. Đối mặt với người thê tử nguyên phối tương lai sẽ ngoại tình làm chính mình mất hết mặt mũi, trở thành nỗi nhục cả đời. Hắn quyết định ra tay trước để trừ hậu họa! Nhưng ai ngờ tới, nữ nhân này chẳng những bỏ ra số tiền lớn để điều trị thân thể cho hắn. Còn đối với hắn mọi bề chiếu cố. Nửa đêm còn mặc yếm đỏ chui vào chăn anh anh làm nũng muốn viên phòng. Tống Thời Án đem đao thu lại, thầm nghĩ: "Chờ một chút, để ta xem nàng diễn kịch bản gì." Tiểu kịch trường: Ngày nọ Khương Xuân đi mỗ hầu phủ dự tiệc. Một đám phu nhân trước mặt cười nhạo nàng xuất thân thấp hèn. Là kẻ đồ tể không lên được mặt bàn. Khương Xuân quyết đoán xắn tay áo vén váy. Đem đám người đó đấm đá một trận. Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, như thể vừa mới mất đi phu quân vậy. Xong việc, phu quân của những phu nhân đó tìm đến chỗ Tống Thời Án. Muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời Án nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là một người ở rể nhà họ Khương, chỉ có thê tử quản ta, chứ không có chuyện ta quản thê tử, thứ cho Tống mỗ vô năng." Mọi người nghẹn lời. Có việc thì là người ở rể Khương gia. Không có việc gì thì là Nội các Thủ phụ kiêm Quốc cữu gia đúng không? Note: Truyện sẽ có nhiều phần do CS mới của web, Các phần còn lại các bae vào trang sốp để theo dõi các phần tiếp thoe nheen <3 <3 <3
Anh ấy là ông trùm tư bản quyền lực, còn tôi là thiên kim tiểu thư sa cơ lỡ vận. Anh ấy để mặc người khác nhục mạ tôi, ngầm cho phép “tình mới” tát tôi, chỉ vì muốn trả thù nỗi đau bị tôi “cắm sừng” năm xưa. Nhưng anh ấy không biết rằng, đứa con bị gọi là “hoang” năm đó thực chất là của anh ấy, và khoản tiền 400 nghìn tệ cứu mạng ngày trước cũng là do tôi chạy vây mượn về. Đến khi sự thật phơi bày, anh ấy đỏ hoe mắt, ép chặt tôi vào tường: “Đổng Thấm, mẹ kiếp em còn định giấu anh bao lâu nữa?”
Sau bảy ngày bị giam trong từ đường, Bùi Trạch đích thân đến thả ta ra. Ta của lúc ấy vẫn là đương gia chủ mẫu của phủ Hầu môn như trước. Chỉ là, ta không còn quan tâm đến Bùi Trạch nữa, cũng chẳng buồn ghen tuông hờn giận. Càng không tìm cách gây khó dễ cho nàng thanh mai trúc mã, người vốn là bảo bối đặt trên đầu quả tim của hắn. Thậm chí, khi tin tức nàng thanh mai kia mang thai truyền đến, ta còn vui mừng khôn xiết. Ta nhìn Tiêu Trạch đang ôm ta trong lòng, mở lời: "Lâm muội muội có tin vui rồi, phu quân mau đến thăm muội ấy đi." "Ta đã sắp xếp người hầu chu đáo, thai này của muội ấy nhất định sẽ bình an vô sự." Ta cong cong khóe mắt, bày ra dáng vẻ chân thành thực ý. Thế nhưng sắc mặt của Tiêu Trạch bỗng chốc sa sầm. Hắn bóp chặt cằm ta, đôi mắt đỏ ngầu ép ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn. "Thẩm Minh Đường, sao nàng không làm loạn lên nữa?"
Khương Tri Tri trong lúc thực hiện nhiệm vụ đã gặp sự cố, cô vô tình xuyên không về những năm 70. Ngay khi bắt đầu, cô đã bị nữ phụ trọng sinh hãm hại, bị gả đến vùng Tây Bắc xa xôi. Nữ phụ trọng sinh ngày ngày mong chờ chồng của Khương Tri Tri chết sớm để Khương Tri Tri trở thành góa phụ bị người đời khinh rẻ. Nhưng kết cục lại hoàn toàn ngược lại: chồng của Khương Tri Tri chẳng những không chết mà cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Khương Tri Tri còn bước lên bục vinh quang cao nhất! Cả bộ đội ai cũng biết, nhà đội trưởng Chu ép anh cưới một cô vợ xấu xí, tâm địa độc ác. Không những tính toán chiếm đoạt toàn bộ tài sản của cha mẹ nuôi, thậm chí còn ép con gái ruột của họ phải xuống nông thôn. Cả bộ đội cũng biết, dạo gần đây đội trưởng Chu đặc biệt quan tâm đến một cô gái xinh đẹp. Anh nói rằng mình chỉ đơn thuần ngưỡng mộ kỹ năng xuất sắc và phản ứng nhạy bén của cô ấy, cho rằng cô là một hạt giống tốt để trở thành quân nhân. Nhưng mà, quan tâm quá mức rồi đấy, hết tặng phiếu lương thực lại tặng phiếu vải, đi công tác ở tỉnh về còn mua cả khăn lụa hồng để tặng. Mọi người trong bộ đội ngày ngày thấp thỏm lo âu, sợ rằng đội trưởng Chu không kiềm chế nổi mà phạm sai lầm. Lỡ đâu dính líu đến vấn đề tác phong, bị người ta tố cáo thì sao? Cho đến một ngày, họ tận mắt nhìn thấy, đội trưởng Chu ôm chặt cô gái xinh đẹp kia, nhỏ giọng làm nũng: “Vợ ơi, bao giờ em mới chịu về nhà với anh?” Cả đội bàng hoàng: Hóa ra chỉ có mỗi chúng ta lo lắng suốt bấy lâu nay thôi sao?
Trước lúc lâm chung, sinh mẫu đã cầu cho ta một mối hôn sự tốt đẹp. Đối phương là trưởng tử Tạ gia, Tạ Duật Châu, người nổi danh khắp thiên hạ với khí chất thanh phong lãng nguyệt. Thế nhưng chung sống bên nhau nhiều năm, thái độ của hắn đối với ta vẫn luôn nhàn nhạt. Nữ công thêu thùa của ta không bằng tứ tỷ thiên phú tự nhiên, dung mạo giọng nói cùng nụ cười cũng chẳng nổi bật bằng lục muội. Mỗi lần Tạ Duật Châu nhìn thấy ta, hắn luôn khó giấu được vẻ tiếc nuối. “Trong người nàng chẳng có điểm gì nổi bật, chỉ còn lại quy củ, vậy càng phải nghiêm cẩn hơn người khác ba phần.” Hắn muốn ta kính thuận đích mẫu, nhường nhịn muội muội nhỏ tuổi. Nhường tới nhường lui, y phục váy áo Tạ Duật Châu đưa tới, trâm ngọc sinh mẫu để lại, tất cả đều bị ta nhường cho nàng ta. Khó khăn lắm mới chịu đựng đến trước ngày thành hôn, lục muội lại đột nhiên tìm đến, nói muốn đổi hôn sự với ta. Vốn dĩ ta không muốn đồng ý, nhưng nhớ đến những lời dạy dỗ ngày trước của người kia, ta chỉ đành ủ rũ gật đầu. “Vậy ta nhường Tạ Duật Châu cho muội, muội có thể trả lại trâm Lưu Vĩ cho ta không?”
Đường Tuyết trọng sinh rồi, trọng sinh về những năm tám mươi, đúng vào ngày bị ép thay người khác đi lấy chồng. Nghe nói, người cô phải lấy là một doanh trưởng, lớn tuổi, chuyện vợ chồng không đảm đương nổi, còn dắt theo hai đứa con riêng. Đường Tuyết: nắm đấm cứng rồi! Không chạy được, nhưng không có nghĩa là không thể khiến bọn họ phải lột da. Cô quay đầu vét sạch nhà cha ruột cặn bã, hiên ngang bước lên chuyến tàu thay cô dâu, tìm ông chú kia để đòi hủy hôn. Ai ngờ người chồng sĩ quan kia không những đẹp trai mà còn rất cường tráng. Thế là, với y thuật trong tay, cô vừa trừng trị kẻ xấu, vừa nuôi dạy con riêng, mở ra con đường trở thành một phú bà rạng rỡ. Nhiều năm sau, Đường Tuyết bụng bầu nhô cao, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh được mọi người kính nể, vừa cấu vừa đánh. “Lục Bỉnh Chu, anh là đồ lừa đảo. Rõ ràng đã nói không sinh đứa thứ hai rồi mà.” Lục Bỉnh Chu nắm lấy tay cô, mặt mày nghiêm túc nói: “Không sinh đứa thứ hai thì sinh đứa thứ ba vậy.”
Ta và Ôn Thức Diêm từng yêu nhau đến mức cả kinh thành đều hay biết, vậy mà cuối cùng lại trở mặt thành thù, thế như nước với lửa. Mỗi lần ta đòi hòa ly, Thái hậu đều chỉ biết thở dài. "Chẳng phải năm xưa chính hai đứa các ngươi cầu xin ban hôn hay sao?" Đúng vậy, nhưng người hắn muốn cưới vốn là tỷ tỷ ta, Thẩm Hoàn, chỉ vì Thái hậu nghe lầm. Người đã nhầm "Hoán Nhi" thành "Hoàn Nhi", rồi ban hôn ta cho hắn. Đã không thể chia lìa, vậy chỉ còn cách giày vò lẫn nhau. Hắn nạp hơn mười mỹ thiếp kiều diễm, ngày ngày để hậu viện diễn đủ mọi trò. Ta lén rắc thuốc tráng dương xuống giếng, chỉ mong hắn sớm chết vì thượng mã phong. Thế nhưng, đến trước tin báo tử của một trong hai chúng ta lại là mũi tên lạnh lùng của thích khách. Hắn, kẻ vốn hận ta thấu xương, lại không chút do dự chắn trước người ta, để mũi tên xuyên thẳng qua tim mạch. "Năm đó, ai cũng có nỗi khổ riêng. Nhưng nếu có kiếp sau... nàng hãy giơ cao đánh khẽ, buông tha cho chúng ta đi." Đến khi hoàn hồn, ta lại đang đứng giữa tiệc ngắm hoa đào của năm định thân. Ôn Thức Diêm đang cầu xin Thái hậu ban hôn. Ta lùi về sau một bước, lần này... có lẽ ta nên đổi cách xưng hô, gọi hắn một tiếng "tỷ phu".
Ta và Tiêu Độ sinh cùng ngày, cùng nhau lớn lên. Chàng vẫn luôn tin rằng chúng ta là mối lương duyên do ông trời se định, sau này cũng sẽ cùng nhau đầu bạc răng long, khi trăm tuổi lại chung một nấm mồ. Lúc tình ý mặn nồng nhất, chàng từng khước từ hôn sự do Tể tướng gả thiên kim, thề rằng cả đời này chỉ có một mình ta. Dẫu bởi vậy mà con đường làm quan lắm phen trắc trở, chàng cũng chưa từng một lời oán hận. Thế nhưng đêm thiên kim Tể tướng gả cho người khác, chàng uống đến say mèm, nắm chặt tay ta, mơ màng lẩm bẩm: "Ta không thẹn với nàng, nhưng dường như lại phụ chính bản thân mình..." Đến khi tỉnh rượu, chàng chẳng còn nhớ những lời say hôm ấy, đối đãi với ta vẫn như thuở ban đầu. Một buổi chiều nọ, chàng đưa về một cô nương, cất lời giải thích với ta: "Đó là người do đồng liêu tặng, ta khó lòng từ chối." "Chốn quan trường xã giao vốn khó tránh khỏi. Nếu quá mức thanh cao, ắt sẽ bị người khác cô lập. Ta hứa với nàng, chỉ nạp một thiếp thất này để làm cảnh. Trái tim ta vẫn luôn ở nơi nàng. Nàng hãy rộng lòng thông cảm cho ta, được không?" Nhìn ánh mắt chân thành của chàng. Ta khẽ mỉm cười: "Chàng là phu quân của ta, thiếp đương nhiên lấy chàng làm trọng." Trong lòng ta lại nói với hệ thống: "Ngươi xem, đến chàng cũng không làm được. Về sau đừng trách ta nữa."
Ngày thứ ba sau khi thành thân là ngày tân nương bái kiến họ hàng thân tộc. Trước mặt đầy sảnh tông thân quyến thuộc, Hầu phu nhân ra lệnh cho người khiêng rương của hồi môn của ta đến từ đường. “Tân nương mạng cứng, vừa bước qua cửa đã xung khắc khiến bệnh cũ của Thế tử tái phát.” Bà ta đoan tọa trên ghế chủ vị, giọng không cao nhưng áp chế khiến cả sảnh im phăng phắc, “Miếng bạch ngọc trấn mệnh kia, trước tiên hãy đem cúng trước bài vị tổ tông để thay cho cả phủ cản tai ương.” Ta ngồi trên vị trí của tân nương, trong tay vẫn còn bưng tách trà kính bề trên. Trà đã nguội ngắt, cái lạnh theo thành chén từng chút một thấm vào tận xương tủy. Người trong cả sảnh đều đổ dồn ánh mắt nhìn ta. Có người thương hại, có người chờ xem trò cười, nhưng nhiều người hơn thì đang đoán xem một vị Thế tử phu nhân bước ra từ cửa nhà tội thần như ta có thể trụ được đến bao giờ.