Sáng hôm sau tôi thức dậy rất sớm. Cố Cảnh Thâm vẫn còn ngủ. Gương mặt anh lúc ngủ luôn rất yên bình. Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi rốt cuộc là tôi quá nhạy cảm hay thật sự...trong lòng anh, tôi chưa bao giờ là người đứng đầu. Tiếng chuông báo thức vang lên, anh mở mắt, theo thói quen kéo tôi vào lòng.

- Dậy sớm thế?

Tôi cười.

- Em làm bữa sáng.

Anh khẽ "ừ" một tiếng.

- Vất vả cho em rồi.

Nếu chỉ nhìn khoảnh khắc này có lẽ bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ chúng tôi là một đôi vợ chồng rất hạnh phúc. Anh không hút t.h.u.ố.c, không uống rượu, lương tháng đều đưa cho tôi quản lý. Ngày nghỉ cũng sẽ cùng tôi dọn dẹp nhà cửa. Thậm chí bạn bè còn thường xuyên nói đùa.

- Tô Vãn, cậu đúng là lấy được người chồng lý tưởng.

Tôi cũng từng nghĩ như vậy cho đến khi Hoắc Tiểu Nghiên xuất hiện. Bảy năm trước bố mẹ Tiểu Nghiên qua đời trong một vụ tai nạn. Bố chồng thương cô ấy nên đón về nuôi. Khi đó Cố Cảnh Thâm vừa học đại học. Anh đã chăm sóc cô ấy như em gái ruột. 

Tôi biết điều đó, cũng chưa từng để tâm. Thậm chí sau khi kết hôn tôi còn chủ động mua quà sinh nhật cho Tiểu Nghiên. Đưa cô ấy đi mua quần áo, cùng cô ấy nấu cơm. Trong mắt tôi cô ấy chỉ là một cô em gái hơi dựa dẫm vào anh trai. Cho đến một năm trước, Tiểu Nghiên tốt nghiệp đại học, quay về thành phố này làm việc. Mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Đầu tiên là sinh nhật tôi. Hôm ấy Cố Cảnh Thâm xin nghỉ làm từ rất sớm. Anh đặt trước một nhà hàng mà tôi thích, còn nói sẽ dẫn tôi đi xem bộ phim mới. Tôi vui đến mức tan làm sớm hơn bình thường. Đúng lúc chuẩn bị ra khỏi công ty, điện thoại anh reo lên, là Tiểu Nghiên gọi. Anh vừa nghe máy sắc mặt lập tức thay đổi.

- Em đừng khóc. Anh tới ngay.

Tôi đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

- Có chuyện gì vậy?

Anh cất điện thoại.

- Tiểu Nghiên bị người ta lừa tiền. Giờ đang khóc một mình. Anh phải qua xem sao.

Tôi ngẩn người.

- Nhưng...hôm nay là sinh nhật em.

Anh khựng lại, ánh mắt đầy áy náy.

- Anh biết. Chỉ là...em ấy chẳng còn người thân nào. Để anh qua một lát rồi về ngay.

Tôi im lặng, một lát sau mới gật đầu.

- Được.

Kết quả tối hôm đó nhà hàng đóng cửa, bộ phim cũng hết suất. Đến gần mười hai giờ đêm anh mới mang bánh kem về cười xin lỗi.

- Lần sau anh bù nhé.

Tôi vẫn cười.

- Không sao.

Lần thứ hai là Valentine. Tôi đã đặt vé khu nghỉ dưỡng từ trước cả tháng. Buổi sáng hai người còn vui vẻ lên xe. Đi được nửa đường Tiểu Nghiên lại gọi.

- Anh... Em bị sốt. Trong nhà chẳng có ai.

Cố Cảnh Thâm quay sang nhìn tôi.

- Hay...mình quay về nhé?

Tôi nhìn hai tấm vé trong tay khẽ hỏi.

- Không thể gọi bác sĩ sao? Hoặc nhờ hàng xóm?

Anh lắc đầu.

- Em ấy đang rất hoảng. Anh không yên tâm.

Chiếc xe quay đầu, chuyến du lịch kết thúc. Tôi một mình ngồi trong phòng khách nhìn vali vẫn chưa mở trong khi anh ở nhà Tiểu Nghiên tới tận khuya. Sau này tôi mới biết cô ấy chỉ bị cảm nhẹ, uống một viên t.h.u.ố.c đã khỏi.

Lần thứ ba là ngày giỗ mẹ tôi. Tôi muốn anh cùng về quê thắp hương. Anh đã đồng ý nhưng đúng lúc chuẩn bị đi Tiểu Nghiên lại gọi.

- Anh... Nhà em bị mất điện. Em sợ.

Tôi không nhịn được nữa.

- Cảnh Thâm, cô ấy hai mươi ba tuổi rồi. Không phải trẻ con.

Anh nhíu mày.

- Chỉ mất điện thôi. Anh qua xem một chút rồi về.

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên hỏi.

- Em với cô ấy ai quan trọng hơn?

Cố Cảnh Thâm ngây người. Có lẽ anh không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy. Một lúc lâu sau anh mới bất đắc dĩ đáp.

- Sao em lại so sánh như thế? Em là vợ anh. Tiểu Nghiên là em gái. Hai người đâu giống nhau.

Tôi cười.

- Đúng. Không giống nhau. Nhưng mỗi lần cần lựa chọn, người anh chọn chưa bao giờ là em.

Cố Cảnh Thâm mím môi.

- Tô Vãn, em đừng vô lý. Con bé thật sự cần anh.

Tôi không nói nữa, chỉ một mình về quê. Hôm ấy bố nhìn quanh rồi khẽ hỏi.

- Cảnh Thâm bận à?

Tôi mỉm cười.

- Vâng. Công ty đột xuất có việc.

Tôi nói dối. Bởi tôi không muốn bố biết con rể ông đang ở nhà một người con gái khác. Từ đó về sau tôi bắt đầu để ý. Mỗi khi Tiểu Nghiên xuất hiện, ánh mắt Cố Cảnh Thâm sẽ lập tức hướng về cô ấy. Ví dụ cả nhà cùng ăn cơm, Tiểu Nghiên chỉ cần ho một tiếng anh sẽ đứng dậy rót nước. Tiểu Nghiên nói nóng, anh sẽ điều chỉnh điều hòa. Tiểu Nghiên bảo muốn ăn tôm, anh sẽ bóc sẵn cả đĩa. Tôi nhìn tất cả nhưng không thấy ghen. Chỉ là...có chút chạnh lòng. Bởi những việc ấy ngày trước anh cũng từng làm cho tôi. Buổi tối, mẹ chồng sang nhà ăn cơm. Bà nhìn bàn thức ăn khẽ gật đầu.

- Vãn Vãn nấu ăn ngày càng ngon.

Tôi cười.

- Mẹ thích là được.

Đúng lúc ấy Tiểu Nghiên chạy vào. Vừa vào cửa đã ôm lấy cánh tay Cố Cảnh Thâm.

- Anh. Hôm nay công ty em bị khách mắng. Em tủi thân quá.

Cố Cảnh Thâm xoa đầu cô ấy.

- Có anh đây. Kể anh nghe.

Hai người vừa nói vừa cười. Tôi đứng trong bếp lặng lẽ múc canh. Mẹ chồng nhìn tôi bất chợt lên tiếng.

- Vãn Vãn, con đừng để bụng. Tiểu Nghiên từ nhỏ đã dựa dẫm vào anh trai. Lớn rồi cũng chưa sửa được.

Tôi nhẹ giọng.

- Con không để bụng.

Bà hài lòng gật đầu.

- Thế mới đúng. Làm chị dâu thì phải rộng lượng. Sau này bố mẹ già rồi hai anh em còn phải nương tựa nhau.

Tôi khẽ "vâng" một tiếng không nói gì thêm. Nhưng trong lòng lại nhớ tới cuốn sổ đầu giường. Ba mươi bảy lần. Không, tối qua đã là ba mươi tám.

2 - Anh Bỏ Mặc Tôi Để Giúp Đỡ Em Gái Nuôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia