Chỉ là sau khi ướp rồi phơi nắng một thời gian ngắn xong, cô chuẩn bị chia bảy cân rưỡi ra làm thịt xông khói.

Còn mười hai cân rưỡi thịt kia thì chia ra làm thịt ngâm tương, thịt ướp. Còn lại mấy cân thịt thì giữ lại làm thịt tươi xào rau ăn.

Hai mảng xương sườn, một mảng dùng làm xương sườn muối, một tấm giữ lại để nấu canh. Chân giò, gan lợn, lòng già, ném toàn bộ vào không gian, khi muốn ăn thì lại xử lý sau.

Chuẩn bị một bữa xong, tay mỏi đến không nhấc lên nổi nữa.

Vào không gian ngâm nước nóng, mệt mỏi đi ra liền nằm ngủ trên giường.

Buổi tối Hạ Huân mang ba đứa nhóc về.

Cửa khép hờ, đẩy cửa ra nhìn vào một cái, trong nhà không có ai. Khi canh ngó sen chân giò tỏa ra mùi hương thơm nồng từ phòng bếp, ba đứa bé vào vào nhà đã chạy ngay vào phòng bếp.

Hạ Huân vào phòng ngủ nhìn thử, thấy cô đang ngủ say.

Thay quần áo rồi ngồi lên mép giường, nhìn cô ngủ say, sắc mặt đỏ thắm, lông mi thật dài ngoan ngoãn rủ xuống, đuôi cong lên, giống như cái miệng nhỏ nhắn đang chu ra của cô vậy.

Để cô săn sóc ngôi nhà này, đúng là làm cô mệt mỏi rồi.

Hai tay Hạ Huân chống xuống hai bên gối, hơi cúi đầu, hôn lên trán cô.

Kiều Tĩnh An vẫn không dậy.

Anh lại nhẹ nhàng hôn lên ch.óp mũi cô, mặt cô, đôi môi đỏ thắm của cô.

Kiều Tĩnh An bị anh trêu chọc đến tỉnh luôn, chớp chớp mắt còn chưa mở to ra được thì đã bị thân hình cao lớn của anh bao trùm lên.

Cánh tay ở trong chăn khó khăn đưa lên, muốn đẩy anh ra, nhưng ngược lại bị anh bắt vào trong tay, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

“Cha, mẹ dậy chưa?”

Đứa thứ ba chạy vào đứng ở cửa nhìn vào bên trong, chỉ thấy bóng lưng của cha nó.

Kiều Tĩnh An xấu hổ mặt đỏ rần lên, cái đầu nhỏ ngọ nguậy không để anh được như ý.

Lúc này Hạ Huân mới không cam lòng buông cơ thể mềm mại thơm thơm của cô ra.

Đúng là đời trước thiếu nợ thằng nhóc này mà, chuyên môn phá hỏng chuyện tốt của anh.

Hạ Huân nói năng thô lỗ: “Dậy rồi, gọi các anh con dẫn con đi rửa tay, lát nữa ăn cơm.”

Đuổi được đứa thứ ba đi, đôi chân dài của Hạ Huân duỗi ra, mấy bước đi ra đóng cửa lại, cười hì hì, đi qua giống như con ch.ó lớn vậy: “Vợ à, hôn lại một cái đi.”

“Cút!”

Kiều Tĩnh An tức giận muốn tát anh một cái, để cho con nhìn thấy thì còn ra cái thể thống gì nữa.

Kiều Tĩnh An tức giận mắt cũng trợn tròn lên, nhưng ở trong mắt anh, phối hợp với vẻ mặt tươi tắn đỏ thắm như nghênh đón, đôi môi đỏ mọng hiện lên ánh nước, làm cho anh vô cùng động tâm.

Hạ Huân đi theo đằng sau cái m.ô.n.g cô, Kiều Tĩnh An đi vào trong phòng bếp, khi quay đầu lấy đồ suýt chút nữa đụng phải anh.

“Bưng bát đi!”

“Bưng ngay đây, bưng ngay đây!”

Hạ Huân biết điều bưng lấy bát, đứa lớn cũng hỗ trợ cầm đũa ra.

Cơm nấu với khoai lang đỏ ăn cùng với canh chân giò ngó sen, chân giò được hầm rơi ra khỏi xương, phối với ngó sen đỏ mềm dẻo, canh cũng được hầm đến có màu trắng, bên trên có rắc hành lá cắt nhỏ xanh biếc, vừa ngon lại vừa đẹp mắt.

Kiều Tĩnh An múc cho mỗi người một bát canh, uống một bát canh vào, bụng cũng ấm cả lên.

Cô thích ăn ngó sen mềm dẻo, Hạ Huân nhìn thấy, cố tình gắp chân giò cho cô.

“Ăn nhiều một chút, bồi bổ.”

Kiều Tĩnh An nhìn anh một cái, ăn hai cục chân giò với cơm.

Đứa thứ hai vô cùng hưng phấn: “Mẹ, con thấy trong thùng ở phòng bếp có rất nhiều thịt.”

“Ừ, để lại làm thịt muối, đến lúc đó biết cho ông bà nội cho một ít, không được phép nói với người khác.”

“Biết rồi ạ, biết rồi ạ, sẽ không nói cho ai biết đâu.” Đứa thứ hai vội vàng gật đầu, trẻ nhỏ rất cơ trí, nó sợ có vài người da mặt dày tới nhà nó ăn ké thịt.

Đứa lớn, đứa thứ ba cũng nói: “Không nói cho người khác biết.”

Kiều Tĩnh An cười khen chúng nó một câu: “Đứa bé ngoan.”

Đứa thứ ba cũng càng vui vẻ hơn, ăn cơm không ngừng. Mẹ nói đúng, nó rất ngoan đó.

“Mua bao nhiêu?” Hạ Huân cũng thấy có hai thùng thịt trong nhà, tuyệt đối không phải chỉ là hơn năm cân.

Kiều Tĩnh An liếc anh một cái: “Có ăn là được rồi, quản nhiều như vậy làm gì.”

Đứa thứ ba tiếp lời: “Đúng vậy, cha chẳng ngoan gì cả.”

Sắc mặt Hạ Huân lập tức tối sầm lại.

Kiều Tĩnh An toét miệng cười một tiếng, mồi lúc sau lại nghiêm mặt: “Thằng ba là đứa bé ngoan, không được phép nói chuyện như vậy với cha, có nghe thấy không?”

Đứa thứ ba ngoan ngoãn đáp lại.

Ướp thịt được mấy ngày, cảm giác cũng đã được rồi, lấy cả thịt ngâm tương và thịt Thái Bạch ra, dùng dây thừng buộc lại rồi treo lên phơi nắng, cũng treo xương sườn đã ướp lên phơi khô.

Sau khi treo thịt Thái Bạch mấy ngày xong, Kiều Tĩnh An kêu Hạ Huân đi ra sau núi c.h.ặ.t một vài nhánh cây tùng về, gây bếp lên xong thì đặt nhánh cây tùng còn ướt lên trên, làn khói dày đặc bốc lên.

Thịt Thái Bạch và thịt ngâm tương phơi nắng đã khô được một nửa, nhặt một ít ra xông khói. Xông đến nửa đêm, nhánh cây tùng đã cháy hết thì mới dừng lại.

Mùi khói toàn thân, cũng rất buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ tắm xong rồi mới đi ngủ.

Hạ Huân lên giường sớm hơn vén chăn cho cô chui vào.

Ôm cô nói: “Anh làm ấm chăn cho em rồi đó.”

Kiều Tĩnh An lười phản ứng anh, giường lò đã đốt được nửa đêm, cô còn phải cần tới anh hả?

Sáng sớm ngày hôm sau, cô đi ra chỗ sân sau treo thịt muối đã hun khói qua rồi treo lên.

Chị Vương, chị Tôn, chị Trịnh đến nhà cô.

“Tối hôm qua có phải nhà em xông khói thịt không, nửa đêm chị vẫn còn ngửi được mùi khói nữa.”

Lời này là chị Tôn hỏi, nhà cô ấy ở Tứ Xuyên, không thể nào quen thuộc hơn với thịt xông khói nữa.

Kiều Tĩnh An cười nói: “Làm chút đồ ăn ngon nào cũng không thoát khỏi mắt của chị được. Quê chúng em dùng nhánh cây bách để xông khói thịt, sau này chúng ta đều dùng cây tùng, hun ra cũng không tệ.”

Chương 56 - Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia