Những cảm xúc anh kìm nén suốt bao tháng qua giờ dâng lên như con sóng cuồng nộ.

Lâm Thường Nguyệt: "Hứa với anh, anh không bỏ cuộc, em cũng tuyệt đối không được bỏ cuộc."

Cô nhìn anh thật lâu, một nụ cười rất nhẹ nở trên gương mặt gầy yếu.

Trần Tương Nhi: "Được, em hứa với anh."

Ngay khoảnh khắc đó, cửa phòng phẫu thuật mở ra. Y tá đẩy băng ca vào, ánh đèn phẫu thuật trắng lóa chiếu lên gương mặt cô. Trước khi cửa khép lại, cô còn cố nghiêng đầu nhìn anh một lần cuối.

Lâm Thường Nguyệt đứng lặng như tượng đá, hai tay vẫn giữ tư thế muốn nắm tay cô, nhưng không còn gì để nắm nữa. Cánh cửa phòng mổ đóng lại, chặn tất cả ánh sáng, kéo theo cả hơi thở của anh.

Anh bước lên một bước rồi quỵ xuống ghế, hai tay ôm mặt. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn che giấu gì. Tiếng nấc nghẹn bật ra, xé rách cả hành lang im lìm. Trong bóng tối mờ của đèn cấp cứu, người bác sĩ luôn mạnh mẽ trước nỗi đau của bệnh nhân, giờ lại chỉ là một người đàn ông đang tuyệt vọng chờ người mình yêu trở về từ lằn ranh sống c.h.ế.t.

Trong phòng phẫu thuật sáng lạnh, mọi thứ diễn ra như trong một cơn ác mộng bị kéo dài vô tận. Ánh đèn trắng dọi thẳng xuống thân thể nhỏ bé của Trần Tương Nhi, phơi bày từng đường nét yếu ớt.

Máu lan ra dưới lớp khăn mổ đỏ đến mức ch.ói mắt.

Bác sĩ phụ: "Huyết áp giảm! 70/40! 50/30!"

Một bác sĩ nói giọng khàn lại, không ai còn đủ bình tĩnh nữa chỉ có sự điềm tĩnh giả tạo của những người đã quá quen với cái c.h.ế.t.

Nhịp tim trên màn hình chao đảo. Tương Nhi chìm trong bóng tối, ý thức rời rạc như muốn tan thành khói. Trong sâu thẳm, một giọng nói dịu dàng như đầy nỗi sợ đang gọi tên cô.

Lâm Thường Nguyệt: "Tương Nhi, đừng ngủ, đừng bỏ anh."

Cô muốn mở mắt, muốn nói với anh một câu gì đó, nhưng mí mắt nặng như mang cả mùa đông. Cô nhớ đến nụ cười của Thường Nguyệt, nhớ đến những ngày anh dắt cô đi ăn cháo gà, nhớ cái ôm run rẩy ngoài phòng cấp cứu.

Cô nhớ cô đã hứa: Tương Nhi hứa với anh đừng bỏ cuộc. Gặp lại em sau.

Trái tim cô đau đến mức không còn cảm giác đau nữa. Và rồi tim ngừng rồi.

Một đường âm thanh dài sắc lạnh xé nát không gian.

Bác sĩ trưởng khoa: "Chuẩn bị sốc điện! Clear!"

Cơ thể cô bật lên, màn hình vẫn thẳng băng.

Bác sĩ trưởng khoa: "Clear lần hai!"

Thân thể yếu ớt lại giật mạnh, đôi chân trần thò ra khỏi drap hơi run. Nhưng màn hình vẫn chỉ là một đường sáng kéo dài vô tận.

Trong bóng tối, Tương Nhi chợt thấy mình đứng trước một cánh cửa mờ ảo. Đằng sau cánh cửa ấy là sự yên tĩnh tuyệt đối. Không còn ống thở, không còn đau đớn, không còn u.n.g t.h.ư, không còn kim tiêm day dứt thịt da, chỉ có sự bình yên.

Cô nghe tiếng anh vang vọng từ rất xa, như qua trăm ngàn lớp nước.

Lâm Thường Nguyệt: "Tương Nhi, nếu em đi anh phải sống thế nào?"

Nước mắt cô rơi trong bóng tối nhưng cơ thể trên bàn mổ không còn nước mắt để chảy nữa.

Một bác sĩ run giọng.

Bác sĩ: "Thời gian ngừng tim 10 phút... chuẩn bị tuyên bố..."

Khoảnh khắc ấy, một sợi dây cuối cùng trong sinh mệnh mỏng manh của cô đứt phựt và Trần Tương Nhi, cô gái từng cười như ánh nắng đầu hạ, từng yêu như bông hoa đêm, từng sống như cả thế giới đều đáng để hy vọng đã không quay lại.

Bác sĩ trưởng khoa cúi đầu, giọng trầm xuống.

Bác sĩ trưởng khoa: "Thời gian t.ử vong 2:47 phút."

Cả phòng mổ rơi vào im lặng, không ai nói thêm một lời, chỉ có tiếng máy móc tiếp tục chạy, vô cảm như số phận.

Ngoài hành lang, Lâm Thường Nguyệt đang ôm đầu thì thầm lặp đi lặp lại một câu như kẻ mất trí.

Lâm Thường Nguyệt: "Em hứa với anh rồi... Em hứa với anh rồi mà... Em nói em sẽ không chạy nữa mà... Tương Nhi..."

Vài phút sau, cánh cửa phòng mổ mở ra và thế giới của anh sụp đổ.

Ngay sau khi cái c.h.ế.t của Trần Tương Nhi được xác nhận, nó nghiền nát mọi thứ còn sót lại trong Lâm Thường Nguyệt. Bao nhiêu năm kiên cường, bao nhiêu lần tựa như ánh trăng trên cao, bây giờ chỉ còn là tro tàn, vụn nát dưới đôi tay của số phận.

Người ta lần đầu tiên thấy anh bác sĩ lương y lạnh lùng, sắc bén như thép gần như phát điên. Anh đứng giữa phòng, áo blouse nhăn nhúm, tay run rẩy, mồ hôi và nước mắt hòa vào nhau, mắt đỏ hoe nhìn trống rỗng.

Y tá trưởng chạy lại giữ anh.

Y tá trưởng: "Bác sĩ Lâm! Cậu bình tĩnh! Cậu không được vào!"

Lâm Thường Nguyệt gạt ra, lao vào phòng mổ.

Trên bàn mổ, cô gái của anh nằm đó, yên bình như đang ngủ. Mái đầu trọc lóc quấn băng trắng, gương mặt gầy gò nhưng thanh thản.

Anh quỳ sụp xuống bên cạnh băng ca, nắm lấy bàn tay đã lạnh ngắt của cô, áp lên má mình.

Lâm Thường Nguyệt: "Tương Nhi... Em lừa anh... Em nói em sẽ cố vì anh mà... Em nói em sẽ ăn cháo gà với anh mà... Em dậy đi... Anh mua trà sữa rồi... Anh mua gà rán rồi... Em dậy ăn đi..."

Không ai trả lời.

Lạc Tuyết đứng ngoài cửa, ôm miệng khóc nức nở. Cô chưa từng thấy anh hai mình như vậy. Chưa từng.

Đêm đó, bệnh viện mất đi một bệnh nhân u.n.g t.h.ư não.

Và ngành Y suýt mất đi một bác sĩ giỏi.

Lâm Thường Nguyệt biến mất khỏi bệnh viện sau đám tang của cô. Anh xin nghỉ phép dài hạn, không ai liên lạc được.

Ba tháng sau, người ta thấy anh quay lại, gầy rộc đi, râu ria lởm chởm, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ.

Anh nộp đơn xin chuyển sang khoa ung bướu nhi.

Anh nói với trưởng khoa.

Lâm Thường Nguyệt: "Em muốn chữa cho những đứa trẻ, để không có thêm một Trần Tương Nhi nào phải c.h.ế.t trẻ như vậy nữa."

Trên bàn làm việc của anh, từ đó luôn có một khung ảnh. Trong ảnh là một cô gái mặc đồng phục cấp 3, đang lè lưỡi trêu chọc ống kính, bên cạnh là một chàng trai mặc áo bóng rổ, nhíu mày nhìn cô nhưng khóe miệng lại cong lên.

Phía sau khung ảnh, có một dòng chữ viết tay đã nhòe đi vì nước mắt.

"Đủ tuổi thì đám cưới rồi đẻ con luôn. Được."

•  Lâm Thường Nguyệt và Trần Tương Nhi.

Và ở một góc khác của thành phố, tại trường tiểu học nơi Trần Tương Nhi từng thực tập, có một quỹ học bổng mang tên cô, do một bác sĩ giấu tên lập ra, dành cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn nhưng ham học.

Người ta nói, bác sĩ đó mỗi năm vào ngày giỗ của cô, đều sẽ mang một bó hoa cúc trắng và một cốc trà sữa, ngồi trước mộ cô cả một buổi chiều, kể cho cô nghe về những ca bệnh anh đã cứu được.

Như thể cô chưa từng rời đi. Như thể cuộc hẹn 7 năm của họ, vẫn còn đang tiếp diễn, ở một thế giới khác, nơi không có bệnh tật, không có chia ly.

Chương 14 - Bạn Trai Cũ Là Bác Sĩ Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia