Tôi vừa nhận ra mình là một nữ phụ độc ác.
Nhọ cái là, tôi thức tỉnh hơi sớm.
Lúc này, nữ chính vẫn đang bưng bê trong quán KTV, chưa hề gặp nam chính.
Tôi cũng đang còng lưng bê đĩa ở đó, chưa được nhận lại người bố đại gia của mình.
Nhưng sau khi biết trước cốt truyện tiếp theo, mắt tôi muốn tối sầm lại.
Mạng của nữ phụ độc ác thì không phải là mạng chắc?!
Chăm chỉ bưng đĩa nửa năm ở KTV thì đùng một cái, tôi thức tỉnh.
Hóa ra tôi đang sống trong một cuốn tiểu thuyết sủng văn, và thiết lập nhân vật của tôi lại là một nữ phụ độc ác!
Theo đúng kịch bản, ngày mai bố đại gia sẽ đến nhận tôi.
Sau đó, tôi bị ép liên hôn với một người đàn ông máu lạnh, cưới về còn bị hắn bạo hành gia đình.
Trong khi đó, nữ chính gặp được nam chính, được cả nhà anh ta cưng chiều lên tận trời.
Cô ta ngày ngày đến trước mặt tôi khoe ân ái, show hạnh phúc, khiến tâm lý tôi vặn vẹo, tìm đủ mọi cách hèn hạ để phá hoại họ.
Kết quả cuối cùng: Tôi vào tù bóc lịch, còn nam nữ chính hạnh phúc đón một cặp song sinh! Xì...
Đứa tác giả thất đức nào viết ra cái kịch bản này thế không biết!
Có tiền, có thời gian, lại có cả chồng hờ, cuộc sống an nhàn như thế không chịu hưởng, tôi rảnh rỗi sinh nông nổi đi phá đám nam nữ chính làm gì?