Trước ngày cưới, hai bên gia đình đã thống nhất sính lễ là 188.000 tệ.
Vậy mà đến lúc tiền được chuyển, tôi tận mắt nhìn con số hiện trên màn hình điện thoại: 18,80 tệ.
Mẹ chồng tôi cười đến nghiêng ngả.
“Ôi trời ơi, mẹ chỉ đùa một chút thôi mà.”
“Mẹ muốn xem nhà con có thật sự rộng lượng không ấy mà.”
Sắc mặt mẹ tôi trong khoảnh khắc đó trắng bệch như tờ giấy.
Tôi không cãi, cũng chẳng chất vấn thêm một câu nào.
Tôi chỉ âm thầm hủy toàn bộ kịch bản hôn lễ đã chuẩn bị từ trước, rồi sắp xếp lại một màn khác hoành tráng hơn.
Đến ngày cưới, nhà chồng ngồi ngay bàn chính, ai nấy mặt mày hớn hở, chờ tôi bưng trà đổi cách xưng hô.
Tôi nâng chén trà lên, nở nụ cười ngọt đến mức không thể ngọt hơn.
“Bố mẹ, mời uống trà.”
“Của hồi môn vốn đã hứa là một chiếc ô tô, bây giờ con đổi thành một chiếc xe đạp nhé.”