Sự xuất hiện của Lộc Nhận Gia tại cung Trữ Tú giống như ném một viên đá vào mặt hồ đang yên ả. Ta vốn dĩ đã quen với cuộc sống "cá muối", ngày ngày phê tấu chương thay Tiêu Tranh, tối đến lại bị hắn ép làm thêm giờ. Nhưng sự có mặt của cô nàng "hồng y" này khiến ta không thể không cảnh giác.

Lộc Nhận Gia không phải dạng vừa. Chỉ trong vòng ba ngày, nàng ta đã tìm đủ mọi cớ để xuất hiện trước mặt Tiêu Tranh. Khi thì mang canh giải nhiệt, khi thì làm bánh ngọt, khi thì giả vờ lạc đường vào tận Ngự thư phòng.

Một buổi chiều, khi ta đang bận rộn xử lý đống tấu chương về việc đê điều ở phía Nam, Lộc Nhận Gia đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một chiếc khăn tay thêu uyên ương.

"Bệ hạ, thần thiếp thấy người dạo này vất vả, nên tự tay thêu chiếc khăn này..."

Tiêu Tranh thậm chí không ngẩng đầu lên, tay hắn vẫn đưa b.út phê duyệt văn bản. Hắn nhàn nhạt lên tiếng: "Để đó đi."

Lộc Nhận Gia mừng rỡ định tiến lại gần, ta liền hắng giọng: "Quý nhân, Bệ hạ đang phê duyệt công vụ quan trọng, không thích người khác làm phiền. Nàng lui ra đi."

Nàng ta nhìn ta, đôi mắt long lanh đầy vẻ ủy khuất: "Hoàng hậu nương nương, thần thiếp chỉ muốn quan tâm đến Bệ hạ..."

Ta cười thầm trong bụng. Quan tâm? Nàng ta đâu biết rằng, thứ Bệ hạ quan tâm nhất chính là ngân khố quốc gia và sự bình yên để hắn "thu thuế".

Tiêu Tranh bỗng đặt b.út xuống, nhìn thẳng vào Lộc Nhận Gia: "Nàng biết thêu thùa?"

Lộc Nhận Gia sáng mắt lên, gật đầu lia lịa: "Dạ, thần thiếp từ nhỏ đã nổi tiếng là tay kim chỉ giỏi nhất Giang Nam."

Tiêu Tranh hất cằm về phía đống sổ sách trên bàn: "Vậy tốt. Hoàng hậu đang bận, nàng thêu cho trẫm một bộ rèm cửa đi. Thời hạn trong ba ngày. Nếu thêu không xong, hoặc họa tiết không vừa mắt trẫm, thì đừng trách trẫm không nể mặt Thái hậu."

Lộc Nhận Gia cứng họng. Bộ rèm cửa đó lớn đến mức nào cơ chứ? Nàng ta là một Quý nhân cao quý, ai đời lại bắt đi thêu rèm? Nàng ta nhìn ta đầy cầu cứu, nhưng ta chỉ nhún vai, tiếp tục cúi đầu "làm việc".

Sự việc Lộc Nhận Gia bị bắt đi thêu rèm nhanh ch.óng lan truyền khắp hậu cung. Các phi tần khác vốn dĩ đang "kinh doanh" thuận lợi, giờ đây cũng bắt đầu hoang mang. Hiền phi tìm đến ta trong một buổi chiều mưa gió.

"Nương nương, Lộc Quý nhân cứ quẩn quanh ở cung Trữ Tú, nàng ta là mắt xích của Thái hậu, nếu để nàng ta phát hiện ra chuyện chúng ta... chúng ta phải làm sao?"

Ta uống một ngụm trà, bình thản nói: "Nàng ta muốn làm thì cứ để nàng ta làm. Nhưng, nếu nàng ta đã muốn 'cung đấu', vậy chúng ta cũng nên dạy nàng ta biết thế nào là luật chơi ở cái hậu cung này."

Đức phi người giàu nhất hội đề xuất một kế hoạch táo bạo: "Hay là chúng ta tổ chức một buổi tiệc trà, mời Lộc Quý nhân tham gia, sau đó..."

Chúng ta đã có một kế hoạch "thanh tẩy" Lộc Nhận Gia. Hôm sau, ta tổ chức một buổi tiệc tại vườn hoa ngự uyển. Lộc Nhận Gia xuất hiện với bộ váy hồng rực rỡ, vẻ mặt đầy tự tin.

Ta mỉm cười: "Nhận Gia, hôm nay ta mời các phi tần đến, muốn nàng thể hiện tài năng cầm kỳ thi họa để Bệ hạ vui lòng."

Lộc Nhận Gia hí hửng bước lên đ.á.n.h đàn. Khúc nhạc vừa cất lên, ta ra hiệu cho Thục phi người vốn dĩ đang "ngoại tình" với thống lĩnh giả vờ làm đổ trà lên váy nàng ta.

"Ôi, thật xin lỗi Quý nhân!" Thục phi diễn xuất cực kỳ tự nhiên.

Lộc Nhận Gia hốt hoảng đứng dậy, chiếc váy hồng thứ mà nàng ta tự hào nhất giờ đây loang lổ vết trà. Đúng lúc đó, ta ra lệnh cho cung nữ mang đến một bộ trang phục dự phòng. Đó là bộ y phục cũ mà ta đã cho tẩm một ít bột ngứa loại bột mà Đức phi mua từ Giang Nam với giá đắt đỏ.

Kết quả là, ngay giữa buổi tiệc, trước mặt mọi người, Lộc Nhận Gia bắt đầu gãi không ngừng nghỉ. Nàng ta vò đầu bứt tai, bộ dạng t.h.ả.m hại không còn chút gì là tiểu thư khuê các.

Đúng lúc đó, Tiêu Tranh xuất hiện. Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn, vẻ mặt không chút biểu cảm.

"Có chuyện gì thế này?"

Lộc Nhận Gia khóc lóc cầu xin: "Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương hại thần thiếp! Người hãy đòi lại công bằng cho thần thiếp!"

Ta quỳ xuống, diễn kịch: "Bệ hạ, thần thiếp nào dám. Chỉ là Quý nhân hôm nay có chút bất ổn về thân thể, có lẽ là do làm việc quá sức ở cung Trữ Tú."

Tiêu Tranh bước đến, nhìn Lộc Nhận Gia đang gãi đến trầy xước cả da tay, rồi nhìn sang ta – người đang cúi mặt che đi nụ cười đắc ý. Hắn hiểu ra tất cả.

Hắn thản nhiên nói: "Xem ra Lộc Quý nhân quả thực không hợp với cung Trữ Tú. Người đâu, đưa Quý nhân về cung nghỉ ngơi, cấm túc ba tháng để tĩnh dưỡng. Còn về phần y phục, Hoàng hậu, nàng hãy kiểm tra lại quy cách ăn mặc trong cung, đừng để xảy ra chuyện như vậy nữa."

Lộc Nhận Gia bị đưa đi trong sự ngỡ ngàng. Thái hậu bên kia nghe tin, cũng chẳng thể làm gì được vì "lý do chính đáng" là nàng ta bị dị ứng.

Tối hôm đó, chỉ còn ta và Tiêu Tranh trong cung Khôn Ninh. Hắn nhìn ta, rồi khẽ cười.

"Nàng cũng thật là, một chút cũng không biết nương tay."

Ta thản nhiên c.ắ.n hạt dưa: "Bệ hạ, thần thiếp chỉ là một con cá muối, chỉ muốn sống yên ổn. Nếu họ không đụng đến thần thiếp, thần thiếp cũng chẳng hơi đâu đi gây sự."

Tiêu Tranh tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo ta từ phía sau. "Nàng biết không, trẫm thích cái cách nàng 'phản kháng' như vậy. Hậu cung này, chỉ cần có nàng, trẫm mới thấy được chút màu sắc."

Hắn tựa cằm lên vai ta, giọng nói nhẹ nhàng: "Nàng yên tâm, chỉ cần nàng còn ở đây, trẫm sẽ luôn là chỗ dựa cho nàng. Dù cả thiên hạ có muốn đảo lộn, trẫm cũng sẽ giữ cho nàng một góc yên bình."

Ta cảm thấy trái tim mình khẽ lỗi nhịp. Có lẽ, trong cuộc chơi cung đấu này, người duy nhất không thể lường trước được chính là Tiêu Tranh – vị hoàng đế "ông trùm" đã dành cho ta sự ưu ái vượt xa mọi khuôn khổ.

Ngày tháng cứ thế trôi đi. Hậu cung Đại Lương vẫn là nơi kỳ lạ nhất lịch sử: Phi tần bận rộn với đam mê cá nhân, Hoàng hậu bận rộn làm thư ký cho Hoàng đế, và Hoàng đế thì bận rộn... đi dọn dẹp hậu quả cho vợ mình.

Nhưng trong sự hỗn loạn đó, ta nhận ra rằng mình đã yêu người đàn ông này từ lúc nào không hay. Không phải vì quyền lực, không phải vì sự giàu có, mà vì sự bao dung đầy bí ẩn mà hắn dành cho con "cá muối" là ta.