Sau cơn bão tại cung Từ Ninh, hậu cung Đại Lương dường như tĩnh lặng một cách đáng sợ. Chúng phi vây quanh Tiêu Tranh, ai nấy đều cảm động đến rơi nước mắt. Hiền phi nghẹn ngào: “Bệ hạ, vì bảo vệ chúng thần thiếp mà người phải chịu nhục nhã, tự hủy thanh danh trước mặt Thái hậu... Thần thiếp thật không biết lấy gì để báo đáp!”

Thục phi cũng gạt nước mắt: “Bệ hạ, sau này thần thiếp nhất định sẽ bảo thống lĩnh dạy người vài chiêu phòng thân, để kẻ gian không còn đường hại người!” Đức phi thì thực dụng hơn, lau nước mắt nói: “Bệ hạ, thần thiếp sẽ viết thư bảo nhà gửi thêm năm mươi vạn lượng bạc tới, coi như chút tấm lòng của thần thiếp!”

Tiêu Tranh vốn đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nghe đến câu cuối cùng của Đức phi thì sắc mặt đen lại như đáy nồi: “Tất cả câm miệng. Chuyện hôm nay, kẻ nào dám truyền ra ngoài nửa chữ, g.i.ế.c không tha.”

Chúng phi lập tức im bặt, đồng loạt làm động tác khóa miệng, vẻ mặt sợ hãi. Tiêu Tranh liếc nhìn ta, ánh mắt vẫn giữ vẻ uy nghiêm thường thấy: “Nàng theo trẫm.”

Về tới cung Khôn Ninh, Tiêu Tranh cho lui hết người hầu. Hắn tiến đến, đóng sập cửa cung, rồi nhìn ta bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Khương Ninh, lá gan nàng càng ngày càng lớn, lại dám dẫn người xông thẳng vào cung Từ Ninh?”

Ta rụt cổ lại, biết mình đã chơi lớn: “Thần thiếp... thần thiếp cũng chỉ vì tình thế cấp bách. Nếu không xông vào, Thái hậu đã hạ lệnh xử t.ử các tỷ muội rồi.”

Tiêu Tranh thở dài, tiến từng bước áp sát ta vào góc tường. Hắn cao hơn ta cả cái đầu, bóng của hắn bao phủ lấy ta. “Lỡ như trẫm không kịp tới thì sao? Lỡ như Thái hậu hạ lệnh xử t.ử nàng ngay tại chỗ thì nàng tính sao?”

Ta lắp bắp: “Thần thiếp... thần thiếp không nghĩ nhiều như vậy...”

Tiêu Tranh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang sợ hãi của ta, cơn giận bỗng chốc hóa thành sự bất lực. Hắn đưa tay xoa giữa mày, giọng nói trầm xuống: “Sau này những chuyện nguy hiểm như vậy, cứ giao cho trẫm xử lý. Nàng chỉ cần phụ trách ăn uống vui chơi cho tốt là được.”

Trong lòng ta chợt dâng lên một luồng ấm áp. Tuy người này bình thường miệng lưỡi độc địa, mưu mô tính toán, nhưng thời khắc then chốt lại là chỗ dựa vững chãi nhất. Ta lấy hết can đảm, ngước nhìn hắn: “Bệ hạ, chuyện người nói ở cung Từ Ninh... rằng người không được... là thật sao?”

Động tác của Tiêu Tranh khựng lại. Hắn nheo mắt, tỏa ra vẻ nguy hiểm c.h.ế.t người: “Nàng muốn thử không?”

Ta vội lắc đầu như trống bỏi: “Không không, thần thiếp tin! Thần thiếp tin là được!”

Tiêu Tranh hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi, bỏ lại ta đang ôm n.g.ự.c thở phào.

Thái hậu tuy tạm thời bị lừa bởi vở kịch của Tiêu Tranh, nhưng bà vẫn chưa từ bỏ ý định. Chỉ vài ngày sau, bà đã triệu tập các vương gia, lấy lý do "Hoàng đế không có con thừa tự" để chọn Thế t.ử của Thụy vương kế vị. Thụy vương là thứ trưởng t.ử của Tiên đế, kẻ luôn thèm khát chiếc ghế hoàng đế này. Nếu con trai ông ta trở thành Thái t.ử, số phận của Tiêu Tranh xem như đã định.

Trên triều, phe cánh của Thụy vương bắt đầu rục rịch, tấu chương đàn hặc bay tới như tuyết rơi. Họ lấy chuyện hậu cung ra làm văn, nói rằng sự "dâm loạn" của phi tần là điềm báo trời cao phẫn nộ, đòi Tiêu Tranh phải thoái vị. Tiêu Tranh ngày ngày bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, sắc mặt ngày càng kém.

Ta nhìn mà xót xa trong lòng, liền chủ động đề nghị: “Bệ hạ, hay là chúng ta bỏ trốn đi? Dẫn theo các tỷ muội tới Giang Nam, sống cuộc đời tiêu d.a.o, không cần cái ngôi vị này nữa.”

Tiêu Tranh nhìn ta, trong ánh mắt lạnh lùng bỗng lóe lên ý cười dịu dàng. Hắn xoa đầu ta: “Khắp gầm trời này, đâu chẳng là đất của vua? Nàng chạy được đi đâu?”

“Thế cũng tốt hơn ở đây chịu ấm ức!”

Hắn chỉ cười, ánh mắt trở nên sâu xa: “Đừng sợ, trẫm đã có sắp xếp.”

Đúng lúc đó, Vương Phúc hốt hoảng chạy vào: “Bệ hạ, không xong rồi! Thụy vương dẫn binh vây hoàng cung, nói là muốn... thanh quân trắc!”

Tạo phản rồi? Kích thích vậy sao? Hạt dưa trong tay ta rơi đầy đất. Tiêu Tranh lại không chút hoảng loạn, hắn ung dung chỉnh lại vạt áo, ánh mắt lóe lên luồng sát khí mà ta chưa từng thấy: “Cuối cùng cũng tới. Đi, theo trẫm xem vở hay này.”

Trên tường thành, gió thổi l.ồ.ng lộng, cờ xí bay phấp phới. Thụy vương khoác áo giáp sáng loáng, cưỡi ngựa đứng dưới thành, quân lính phía sau đông nghìn nghịt.

“Hôn quân vô đạo, hậu cung dâm loạn, khiến trời giận người oán! Hôm nay, bản vương thay trời hành đạo, phế truất hôn quân, lập tân chủ!” Giọng Thụy vương vang dội như sấm sét.

Tiêu Tranh đứng trên lầu thành, vạt áo bay phần phật, dáng vẻ bình thản đến lạ lùng. Hắn nhìn xuống: “Hoàng thúc, lá cờ ‘thay trời hành đạo’ của thúc giương lên hơi sớm rồi.”

Thụy vương cười khẩy: “Tiêu Tranh, ngươi đừng giả vờ. Chút chuyện xấu của ngươi đã truyền khắp thiên hạ. Một hoàng đế không thể làm chuyện nam nữ, còn mặt mũi nào ngồi trên long ỷ?”

Tiêu Tranh mỉm cười đầy giễu cợt: “Ai nói trẫm không thể làm chuyện nam nữ?”

Hắn vỗ tay. Dưới thành, một đội Ngự lâm quân áp giải vài người bước lên. Đó chính là những người cha của các phi tần từng đưa tiền cho Tiêu Tranh: Lại bộ Thượng thư, Trấn Quốc công, đại phú hộ Giang Nam... Ai nấy đều mặt mày lem luốc, quỳ rạp dưới chân thành.

Sắc mặt Thụy vương biến đổi: “Ngươi làm vậy là có ý gì?”

Tiêu Tranh nhìn xuống đám người đang run rẩy, giọng nói bình thản vang vọng: “Hoàng thúc cho rằng trẫm nhận tiền của bọn họ để ăn chơi phung phí sao? Những ngân phiếu đó, trẫm đã dùng để xây dựng kho lương, củng cố biên phòng và mua chuộc mạng sống của chính các vị đại thần này. Mỗi một đồng bạc các vị gửi vào hậu cung, đều đã biến thành v.ũ k.h.í kề sát cổ họng các người. Thụy vương, người muốn tạo phản? Vậy hãy hỏi xem, những kẻ đang nắm giữ tiền tài và binh quyền trong tay thúc, liệu có dám đứng về phía thúc không, khi chính họ cũng đang nằm trong tay trẫm?”

Thụy vương sững sờ nhìn đám người dưới thành. Thì ra, từ lâu Tiêu Tranh đã biến hậu cung thành bàn cờ, biến những phi tần tưởng chừng "dâm loạn" thành những quân cờ kiểm soát toàn bộ triều chính. Đây không phải hôn quân, mà là một kẻ đứng từ trong bóng tối điều khiển toàn bộ ván cờ thiên hạ.

Tiêu Tranh rút kiếm, ánh thép lạnh lẽo chiếu thẳng vào mặt Thụy vương: “Hoàng thúc, ván cờ này, thúc thua rồi.”

Đứng trên thành cao, nhìn người đàn ông khí phách ngút trời kia, ta bỗng hiểu ra tất cả. Thì ra, mọi sự "ngọt sủng", mọi sự "cá muối" hay "đội mũ xanh" đều chỉ là vỏ bọc cho một đế vương đầy mưu lược. Và ta, dù là một con cá muối, cuối cùng cũng đã bị hắn giữ c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, không cách nào trốn thoát.