Sau khi trận cung biến của Thụy vương bị dập tắt trong chớp mắt, Đại Lương dường như bước vào một thời kỳ thái bình chưa từng có. Những kẻ có dã tâm đã bị thanh trừng, quyền lực của Tiêu Tranh được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết.

Thái hậu sau cú sốc khi biết dàn "ám vệ" của con trai lại chính là những phi tần nàng vốn coi là "kẻ dâm loạn", đã tự nguyện lui về cung Từ Ninh ăn chay niệm Phật, hoàn toàn không hỏi đến chuyện triều chính nữa.

Hậu cung trở lại vẻ hòa thuận vốn có, nhưng cách chơi của mọi người đã thay đổi hoàn toàn. Hiền phi không còn vá áo cho Trạng nguyên mà đổi sang luyện phi đao, mỗi lần phi tiêu cắm phập vào bia gỗ là ánh mắt lại thêm sắc lạnh.

Thục phi tạm biệt cọ vẽ, mỗi ngày đều ép thống lĩnh Ngự lâm quân phải học thêu thùa cho tinh xảo. Đức phi thì không còn gửi thư tình ủy mị, nàng dùng bồ câu đưa thư để bàn chuyện làm ăn với các phú hộ Giang Nam, tiền bạc chảy vào quốc khố như nước.

Còn ta, Khương Ninh, vẫn trung thành với lý tưởng "ăn no chờ c.h.ế.t". Nhưng ông trời dường như muốn trêu đùa kẻ cá muối này.

Vào một buổi sáng trời trong vắt, khi đang thưởng thức đĩa đùi gà kho tiêu thơm phức, ta bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c quặn thắt, dạ dày cuộn lên từng đợt dữ dội. Ta vội vã chạy ra góc điện nôn thốc nôn tháo. Thái y vội vàng tới bắt mạch, khuôn mặt ông bỗng chốc rạng rỡ, phịch một tiếng quỳ xuống đất, giọng run lên vì phấn khích:

“Chúc mừng Bệ hạ! Chúc mừng Bệ hạ! Hoàng hậu nương nương đây là… hỉ mạch đã được ba tháng!”

Đùi gà trong tay ta rơi "bộp" xuống đất. Bầu không khí xung quanh đột nhiên im phăng phắc. Cả cung Khôn Ninh như đông cứng lại. Xong rồi! Lần này có nhảy xuống Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch được tội danh. Trước đây, Tiêu Tranh đã công khai tuyên bố mình "không được" chuyện nam nữ, giờ ta lại có thai, chẳng phải đây là bằng chứng thép cho việc ta "cắm sừng" hắn sao?

Ta nhìn Tiêu Tranh, người đang đứng sừng sững bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Ta lắp bắp, giọng nói run rẩy: “Bệ hạ, thần thiếp… thần thiếp thật sự không có… chuyện đó không phải như người nghĩ đâu!”

Ta muốn giải thích, nhưng càng nói càng rối. Làm sao ta có thể giải thích được khi mình ngay cả một tình lang cũng không có? Chẳng lẽ lại nói với cả thiên hạ rằng mình là "độc thân tự sinh sản"?

Tiêu Tranh nhìn ta, sắc mặt bình thản lạ lùng. Hắn phất tay cho cung nhân và thái y lui hết ra ngoài, rồi thong thả bước tới. Hắn nâng cằm ta lên, ánh mắt thâm sâu mang theo một nụ cười quỷ dị: “Khương Ninh, nàng quên chuyện gì rồi sao?”

“Quên… quên chuyện gì?” Ta nuốt nước bọt, đầu óc trống rỗng.

Hắn ghé sát vào tai ta, hơi thở ấm nóng khiến ta nổi da gà: “Đêm hôm ấy, nàng uống say.”

Một tiếng "ầm" vang lên trong đầu ta, như có hàng vạn pháo hoa nổ tung cùng lúc. Ba tháng trước, trong thọ yến của Thái hậu, ta đã tham chén mà uống mấy bình rượu quế hoa thượng hạng. Sau đó... ký ức của ta đứt đoạn hoàn toàn. Ta nhớ mang máng mình đã được Tiêu Tranh bế về cung, nhưng chuyện sau đó thì...

Ta nhìn hắn, ôm chút hy vọng cuối cùng: “Bệ hạ, sau khi thần thiếp uống say… không đ.á.n.h người chứ?”

Tiêu Tranh bật cười thành tiếng, nụ cười của hắn lần này không còn vẻ lạnh lùng tính toán, mà tràn ngập sự chiếm hữu và dịu dàng. Hắn kéo ta vào lòng, siết c.h.ặ.t lấy vòng eo vẫn còn hơi mảnh khảnh của ta: “Nàng không đ.á.n.h người, nàng chỉ... ép trẫm phải làm chuyện phu thê mà thôi.”

Mặt ta đỏ bừng như muốn bốc cháy. Hóa ra, cái đêm ấy, sau bao nhiêu lớp vỏ bọc "cá muối" và "hôn quân", chúng ta đã thực sự thuộc về nhau. Hắn không hề vô năng, hắn chỉ đang dùng cái cớ đó để bảo vệ những "ám vệ" phi tần và che giấu tình cảm dành cho ta khỏi tai mắt của Thái hậu và phe cánh Thụy vương.

Hắn khẽ vuốt ve bụng ta, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta muốn chìm đắm: “Đứa bé này là kết tinh của nàng và trẫm. Nàng không cần lo lắng về chiếc ‘mũ xanh’ kia nữa, bởi vì từ đầu đến cuối, trẫm chưa bao giờ đội nó.”

Trong khoảnh khắc đó, ta nhận ra, kẻ thông minh nhất ván cờ này không phải là Thụy vương, cũng không phải Thái hậu, mà chính là người đàn ông đang ôm c.h.ặ.t lấy ta đây. Hắn đã dùng cách hoang đường nhất để giấu đi sự chân thành, dùng sự tính toán lạnh lùng để bảo vệ một hậu cung đầy ắp những người phụ nữ tài năng, và cuối cùng, hắn đã giành được cả thiên hạ lẫn trái tim của một con "cá muối" cứng đầu như ta.

Cuộc đời của ta, từ một hoàng hậu chỉ biết ăn chờ c.h.ế.t, nay bỗng chốc trở thành mẫu nghi thiên hạ với một gia đình nhỏ đang chờ đợi. Tiêu Tranh không còn là vị hôn quân đội mũ xanh trong mắt bách tính, mà là một minh quân thâm trầm, một người chồng biết bao dung.

“Bệ hạ,” ta thì thầm, vòng tay ôm lấy cổ hắn, “Sau này, người đừng bắt thần thiếp phê tấu chương nữa được không?”

Tiêu Tranh cười, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán ta: “Được. Sau này, mọi tấu chương của thiên hạ, cứ để trẫm lo. Nàng chỉ cần nuôi dưỡng tiểu cá muối nhỏ này, cùng trẫm sống những ngày tháng tiêu d.a.o là đủ.”

Ngoài cửa sổ, nắng sớm rọi vào cung điện Khôn Ninh, rực rỡ và ấm áp. Những bông hoa quế bắt đầu nở rộ, tỏa hương thơm ngát khắp hoàng cung. Cuối cùng, giữa những âm mưu tranh đoạt quyền lực, giữa những ván cờ chính trị đẫm m.á.u, ta đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của đời mình.

Đại Lương vẫn thế, vẫn là mảnh đất của những con người đầy bí ẩn, nhưng giờ đây, trong lòng cung điện ấy, một câu chuyện tình yêu hoang đường nhưng ngọt ngào nhất đã thực sự bắt đầu. Và ta, Hoàng hậu Khương Ninh, từ nay về sau sẽ không còn làm một con cá muối phơi khô nữa, mà là một người phụ nữ hạnh phúc, trong vòng tay của vị Bệ hạ tài trí nhất thiên hạ.