Những ngày qua, Thu Bình đưa Đông Mai đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ, Kim Chi cũng luôn kề cận không rời. Không ngại tốn kém, Thu Bình mang theo giấy giới thiệu của bác sĩ ở Dương Thành đến xin tư vấn từ các bác sĩ ở Bệnh viện số 9 Thượng Hải. Anh còn không tiếc vung một số tiền lớn nhờ vả phe vé chợ đen, cuối cùng cũng giành được một số khám bệnh của một bác sĩ danh tiếng tại bệnh viện này.

Kể từ cuộc trò chuyện với Lý Bảo Quốc hôm đó, Trương Vinh Anh không còn bận tâm đến việc tìm nhà nữa. Nhân cơ hội con trai đang làm việc tại công ty chứng khoán, bà liền mở một tài khoản để thử sức đầu tư.

Kiếp trước bà từng nghe râm ran rằng thị trường chứng khoán những năm 90 hái ra tiền rất nhanh.

Cộng thêm thông tin từ Lý Bảo Quốc rằng thị trường đã tụt dốc thê t.h.ả.m từ đỉnh 1558 điểm hồi năm ngoái xuống còn 837 điểm, Trương Vinh Anh tin chắc đây là thời điểm vàng để "bắt đáy".

Tuy chẳng có chút kiến thức nào về lĩnh vực này, nhưng với tư cách là một người mang theo ký ức từ tương lai trọng sinh trở về, bà tràn đầy sự tự tin.

Sau khi mở tài khoản, Trương Vinh Anh ném ngay 2.000 đồng vào để "thử nước", dự tính sau đó sẽ chơi một vố thật lớn.

Kết quả, bà cay đắng nhận ra, món "tiền tài" này chẳng ai quản lý cho, cứ theo đà này, chẳng mấy chốc sẽ bốc hơi sạch sẽ.

Bên trong sàn giao dịch chứng khoán, người đông như kiến. Bầu không khí ngột ngạt quẩn quanh đủ thứ mùi: mùi khói t.h.u.ố.c lá khét lẹt, mùi mồ hôi chua loét, lẫn lộn với mùi nước trà rẻ tiền ngai ngái. Dù những ô cửa sổ quanh năm luôn hé mở, nhưng cái nóng hầm hập trong phòng vẫn không sao xua đi được.

Trước các quầy giao dịch, những hàng dài người đứng chờ đợi không dứt. Ai nấy đều đang hì hục điền thông tin vào phiếu, tay lăm lăm xấp chứng nhận mua cổ phiếu, tay khư khư giữ c.h.ặ.t sổ tiết kiệm. Họ chen lấn nhau tại các cửa sổ để nộp phiếu, đóng tiền và nhận biên lai giao dịch.

Các nhân viên giao dịch bận rộn đến mức không kịp ngẩng mặt lên. Ngòi b.út máy thi nhau loẹt xoẹt trên những tờ giấy chứng từ. Tiếng đọc số thứ tự, tiếng phàn nàn, tiếng hỏi han hòa vào nhau tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn, ầm ĩ chẳng khác nào một khu chợ bán thức ăn lúc giáp Tết.

Trương Vinh Anh cùng mọi người dán mắt vào màn hình điện t.ử khổng lồ treo trên tường. Những con số xanh đỏ liên tục nhảy múa. Mỗi lần chúng nhấp nháy, trái tim cả căn phòng lại như thót lên theo.

"Xong rồi, mất trắng cả rồi~" Nhìn những con số nhảy múa trên màn hình, Trương Vinh Anh lẩm bẩm.

"Rốt cuộc thì ai tung tin đồn chơi chứng khoán những năm 90 dễ kiếm tiền? Là ai hả? Đánh bạc còn chẳng nhanh bằng cái trò này."

Xung quanh, có vài người sắc mặt đã tái mét đi vì hoảng sợ. Một người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn, đầu tóc bù xù, râu ria lởm chởm, mắt trân trân nhìn vào bảng điện t.ử, bờ vai khẽ run lên bần bật.

Bên cạnh ông ta, một người đàn ông lớn tuổi miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c. Điếu t.h.u.ố.c cháy rụi đến tận ngón tay mới khiến ông ta sực tỉnh. Gương mặt ông ta hằn lên vẻ tuyệt vọng tột độ: "Tiêu rồi, tiêu tùng cả rồi. Đáng lẽ năm ngoái không nên tham lam, kiếm được chút đỉnh thì nên rút lui sớm. Ai dè tiền lãi nướng hết vào, giờ đến tiền vốn cũng bay sạch. Chỉ còn biết nai lưng ra gồng lỗ. Lần này thì trắng tay thật rồi, tiền dưỡng già dốc hết vào đây, càng đầu tư càng lỗ nặng..."

Người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn bỗng đ.ấ.m thùm thụp xuống mặt bàn trước mặt. Giọng ông ta lạc đi, nghẹn ngào trong sự sụp đổ: "Tôi đúng là đồ ngu xuẩn! Vợ tôi ngay từ đầu đã một mực phản đối chuyện chơi chứng khoán. Tôi đã cãi nhau với bà ấy mấy trận, bảo rằng cổ phiếu đã giảm lâu như vậy, mọi người đều đã bán tháo chạy hết rồi, nếu trụ vững chắc chắn sẽ vớ bẫm. Tôi còn lén lút rút sạch tiền tiết kiệm của gia đình đi đầu tư. Giờ thì bảo tôi phải ăn nói sao với bà ấy, phải đối diện với các con tôi như thế nào đây..."

Những người xung quanh nghe vậy cũng chung cảnh ngộ, ủ rũ thở than: "Đúng là cái hố sâu không đáy. Trước cứ đinh ninh nó sẽ tăng giá trở lại, ai dè càng gồng càng lỗ, giờ có muốn bán tống bán tháo cũng chẳng ma nào mua."

Dù đang rất mệt mỏi, nhưng khoản tiền Trương Vinh Anh ném vào cũng chưa thấm tháp vào đâu. Đảo mắt nhìn quanh sảnh giao dịch, đâu đâu cũng thấy những tiếng thở dài thườn thượt, những tiếng khóc thầm kìm nén và cả những giọt nước mắt nghẹn ngào.

Trong khi đó, Lý Bảo Quốc trong bộ âu phục phẳng phiu, thắt cà vạt lịch sự, hai tay chắp sau lưng đứng đằng sau cửa kính của quầy giao dịch. Anh ta lạnh lùng đưa mắt nhìn ra màn kịch đang diễn ra bên ngoài.

Anh ta đã quá quen với cảnh tượng này rồi.

Thị trường chứng khoán vốn dĩ là trò chơi được ăn cả, ngã về không. Đây là một ngành nghề đầy rẫy rủi ro. Một khi đã bước chân vào sân chơi này, phải hiểu rõ đạo lý "lời ăn lỗ chịu". Đã mơ mộng kiếm tiền nhanh, thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý gánh chịu nỗi đau mất sạch vốn liếng.

Ngồi ở vị trí này ngần ấy năm, anh ta đã chứng kiến vô số kẻ phất lên sau một đêm trong sự cuồng say, cũng như tận mắt nhìn thấy những cảnh đời bi t.h.ả.m khi trắng tay vì chứng khoán. Nhưng anh ta vẫn giữ được cái đầu lạnh, chống lại mọi cám dỗ, làm đúng bổn phận của mình. Ngoài khoản lợi nhuận an toàn kiếm được từ việc bán chứng nhận mua cổ phiếu trước đó, anh ta tuyệt đối không đụng vào bất kỳ giao dịch mạo hiểm nào.

"Tiểu Triệu, ông già mặc áo Tôn Trung Sơn kia có phải là Bí thư Đảng ủy đã nghỉ hưu của Xưởng Dệt Thượng Hải không?" Bất chợt, Lý Bảo Quốc quay sang hỏi một nhân viên đang tất bật bên cạnh.

Tiểu Triệu ngẩng đầu nhìn ra ngoài, gật đầu: "Đúng vậy sếp ạ. Cả nhà ông ấy đều làm việc trong Xưởng Dệt. Đó là nhà máy quốc doanh lớn, là ngành công nghiệp mũi nhọn của thành phố. Phúc lợi của cơ quan rất tốt, còn được phân nhà tập thể nữa. Con trai ông ấy hiện đang giữ chức Phó Chủ tịch Công đoàn xưởng đấy.

Còn ông già bên cạnh vẫn đang đương chức, cùng làm ở xưởng đó, chức Trưởng phòng Hành chính. Hai ông lão này năm ngoái chơi chứng khoán kiếm được khơ khớ, nhưng lòng tham không đáy, không chịu chốt lời. Kết quả là càng ôm càng lỗ, năm ngoái đã lỗ một khoản kha khá, hai ngày nay còn thê t.h.ả.m hơn."

Lý Bảo Quốc gặng hỏi: "À này, hôm trước cậu bảo trong thành phố còn những cơ quan, đơn vị nào đang có chính sách phân nhà ở tập thể?"

Tiểu Triệu ôm xấp tài liệu, đáp: "Về các cơ quan nhà nước thì có Cục Thuế và Ủy ban Khoa học Công nghệ, Viện Thiết kế. Về các nhà máy quốc doanh lớn thì ngoài Xưởng Dệt còn có các Xưởng Bông Quốc doanh từ số 1 đến số 9, Cục Cơ điện, và các Nhà máy Thép từ số 1 đến số 5..."

Lý Bảo Quốc lại hỏi: "Tôi nhớ đợt trước Xưởng Bông Quốc doanh cũng có mấy vị lãnh đạo là khách quen của chúng ta phải không?"

Tiểu Triệu đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ: "Kìa sếp, toàn là khách quen đấy. Cùng chung cảnh ngộ với hai ông lão Xưởng Dệt kia, kiên quyết ôm cổ phiếu không chịu bán. Hôm qua còn có một người bị sốc đến mức ngất xỉu, phải khiêng ra ngoài, hôm nay lại vác mặt tới rồi."

Nói rồi, Tiểu Triệu quay gót định bước ra ngoài: "Tôi phải ra dặn dò bảo vệ một tiếng trước. Đã có tuổi rồi, nhỡ đâu bị kích động quá mà gục xuống thì rách việc."

Lý Bảo Quốc nhìn theo hướng tay Tiểu Triệu chỉ: "Ấy ấy, để tôi đi, để tôi đi. Dù sao cũng là khách quen, tôi phải ra ngoài đó cảnh báo họ về những rủi ro của thị trường chứng khoán mới được."

Trương Vinh Anh vừa bước ra khỏi sảnh giao dịch với vẻ mặt rầu rĩ, buồn bã thì bắt gặp cảnh Lý Bảo Quốc đang sốt sắng, ân cần dìu hai ông lão đi lên khu vực văn phòng phía trên. Miệng anh ta dường như đang tuôn ra những lời an ủi, quan tâm hết sức nhiệt tình.

Ngày hôm sau, Kim Chi dậy từ sớm tinh mơ để qua với Đông Mai. Cô kể rằng Đông Mai đã được thăm khám vào ngày hôm qua. Nhờ Thu Bình chi một khoản tiền lớn "đi cửa sau", hôm nay Đông Mai sẽ được nhập viện kiểm tra sớm hơn dự kiến, chuẩn bị cho ca phẫu thuật vào ngày mai.

Bọn trẻ con sáng sớm đã cắp sách tới trường. Lý Bảo Quốc cũng được Đường Hồng Mai phục vụ cơm bưng nước rót chu đáo, ăn vận veston, thắt cà vạt chỉnh tề, kẹp chiếc cặp da bước ra khỏi nhà.

Trương Vinh Anh bị thua lỗ trên sàn chứng khoán, tâm trạng ủ rũ, cứ ru rú trong nhà. Lý Bảo Hỉ cũng chưa đi học. Kỳ thực tập của cô đã kết thúc, nhưng thời gian trường gọi quay lại vẫn còn khá dài.

Thấy hai mẹ con Trương Vinh Anh rầu rĩ, Đường Hồng Mai hào hứng rủ rê hai người ra ngoài dạo phố.

Trương Vinh Anh nghĩ bụng, muốn ăn chực nằm chờ ở đây thì vẫn phải nhờ cậy đến Lý Bảo Quốc. Vậy nên bà định sắm sửa chút quà cáp cho bọn trẻ con nhà nó, thế là cùng đi theo.

Đến tối, Kim Chi không về, cô túc trực luôn trong bệnh viện để chăm sóc Đông Mai.

Lý Bảo Quốc tan sở, vừa bước vào nhà vừa huýt sáo một điệu nhạc vui vẻ.

Thấy vẻ mặt hớn hở của anh ta, ánh mắt Trương Vinh Anh bỗng sáng lên. Bà lập tức chạy ra đón lấy chiếc cặp da từ tay anh ta: "Ái chà~, con trai cưng của mẹ về rồi. Con làm việc vất vả quá, Bảo Quốc ạ. Bảo Hỉ, còn đứng đực ra đấy làm gì, mau ra rót trà cho anh con đi. Lại đây, lại đây Bảo Quốc, để mẹ lấy dép cho con thay."

Lý Bảo Quốc không hề từ chối, thoải mái đón lấy đôi dép từ tay Trương Vinh Anh.

Trương Vinh Anh thấy vậy liền nắm chắc phần thắng trong tay.

"Lại đây, lại đây, ngồi nghỉ ngơi một lát đi con." Bà hồ hởi kéo tay Lý Bảo Quốc bước về phía phòng khách.