Lý Bảo Quốc đón lấy tách trà dành riêng cho mình từ tay Lý Bảo Hỉ, nhấp một ngụm.
Lúc này, anh ta mới bắt đầu giở trò, đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, hắng giọng: "Mẹ à, con đã phải vắt kiệt tâm trí đấy. Mấy ngày nay, ngay cả trong giấc ngủ con cũng chỉ mải suy nghĩ về chuyện này. Hazz, còn mệt mỏi hơn cả hồi con ôn thi đại học nữa.
Con phải nhún nhường, hạ mình như một đứa cháu chắt để tiếp cận các vị lãnh đạo nhà máy đó. Con suýt chút nữa là gọi họ bằng ông nội rồi. Nào là dỗ ngọt, nào là lừa phỉnh, rồi lại phải tốn bao công sức phân tích cho họ nghe về sự khốc liệt của thị trường chứng khoán và những dự đoán về xu hướng tương lai..."
Trương Vinh Anh mất kiên nhẫn ngắt lời: "Biết rồi, biết rồi. Anh không kể thì tôi cũng tự hiểu. Quan trọng là kết quả đâu? Nếu không mang lại kết quả gì, thì bao nhiêu công lao, lời nói của anh cũng bằng thừa."
Lý Bảo Quốc vẫn giữ vẻ mặt ra vẻ đạo mạo, điềm tĩnh nâng tách trà lên nhấp thêm ngụm nữa.
Lý Bảo Hỉ và Trương Vinh Anh, một người nhìn ngang, một người nhìn thẳng, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào anh ta. Bị nhìn chằm chằm như vậy, Lý Bảo Quốc dù cố tình làm bộ làm tịch cũng thấy có chút ngượng ngùng.
Đường Hồng Mai đeo tạp dề từ trong bếp lao ra, đỡ lời: "Mọi người đừng có hối thúc Bảo Quốc nữa. Tính anh ấy thế nào mọi người còn lạ gì, luôn nhiệt tình, lương thiện, sống trọng tình trọng nghĩa, lại hết mực lo nghĩ cho gia đình. Nếu việc gì anh ấy làm được, chẳng cần ai phải mở lời nhờ vả, đúng không Bảo Quốc?"
Cô nhìn Lý Bảo Quốc bằng ánh mắt chan chứa sự ngưỡng mộ và tự hào.
Lý Bảo Quốc theo phản xạ vươn thẳng cổ, đáp lại Đường Hồng Mai bằng một ánh mắt tán thưởng đầy ấm áp: "Chứ còn gì nữa."
Nhìn cặp vợ chồng tung hứng ăn ý như một vở tuồng, Trương Vinh Anh cảm thấy bực mình đến phát điên.
"Bớt vòng vo tam quốc đi! Cuối cùng là có làm xong việc không?"
Nói xong, bà còn không quên liếc nhìn Lý Bảo Quốc bằng nửa con mắt đầy vẻ khinh bỉ.
Lý Bảo Quốc vội vàng đáp: "Làm sao mà không xong được? Chuyện con đã đích thân ra tay thì có bao giờ thất bại?"
Trương Vinh Anh lập tức thay đổi thái độ 180 độ. Bà ôm choàng lấy cánh tay Lý Bảo Quốc, ngả đầu tựa vào vai anh ta: "Ôi con trai cưng của mẹ, mẹ biết ngay từ nhỏ mẹ đã không nhìn lầm người mà. Con chính là đứa xuất chúng nhất, tài giỏi nhất trong đám anh chị em..."
Lý Bảo Quốc giật nảy mình, suýt chút nữa nhảy dựng lên, vội vã rút cánh tay ra khỏi cái ôm của bà.
"Ấy ấy ấy, mẹ, mẹ, con biết rồi, con biết rồi! Ấy ấy ấy, con đã lớn từng này rồi, mẹ giữ ý tứ chút, giữ ý tứ chút đi."
Khó khăn lắm mới gỡ được Trương Vinh Anh ra, Lý Bảo Quốc cũng không dài dòng nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện là thế này, sau hai ba ngày sàng lọc kỹ lưỡng, con đã tìm được hai căn hộ ở khu trung tâm. Căn của Bảo Hỉ rộng 39 mét vuông, thiết kế một phòng khách, một phòng ngủ. Giá gốc xây dựng của họ là 913 đồng/mét, nhưng giá bán nội bộ cơ quan chỉ có hơn 760 đồng thôi. Chủ nhà phải có thâm niên làm việc mười mấy năm mới xếp hàng tới lượt mua đấy. Chúng ta mua lại suất này thì giá họ chốt là 1.180 đồng/mét vuông. Căn này vẫn sẽ do người của bên họ đứng tên mua nội bộ. Sau này dẫn Bảo Hỉ đến, chỉ cần khai là cháu gái, rồi đăng ký tên cháu gái là xong.
Tổng chi phí cho căn nhà là 46.020 đồng. Trong đó, 29.757 đồng sẽ chuyển trực tiếp vào bộ phận tài vụ của cơ quan họ, số tiền còn lại 16.260 đồng sẽ trao tận tay cho người bán suất mua nhà này."
Đường Hồng Mai tặc lưỡi xuýt xoa: "Đúng là có cái 'bát cơm sắt' nhà nước vẫn sướng hơn cả. Chẳng phải làm gì mà nghiễm nhiên đút túi hơn 16.000 đồng?"
Lý Bảo Quốc phớt lờ lời Đường Hồng Mai, nghiêm túc phân tích cho Lý Bảo Hỉ và Trương Vinh Anh nghe: "Căn hộ này ở tầng 4. Với diện tích 39 mét vuông thì ở thoải mái, lại có cả ban công. Nếu muốn, hoàn toàn có thể cải tạo thành căn hộ nhỏ hai phòng ngủ. Bảo Hỉ đăng ký hộ khẩu rồi ở một mình, chẳng cần thiết phải mua nhà quá to làm gì, tránh gánh nặng nợ nần sau này."
Lý Bảo Hỉ nghe vậy thì hoàn toàn đồng ý, gật đầu đầy biết ơn. Sau đó, cô quay sang Trương Vinh Anh, ngập ngừng nói: "Nhưng mẹ ơi, 46.000 đồng cũng không phải là số tiền nhỏ đâu ạ."
Trương Vinh Anh quả quyết: "Đứa con ngốc này, nhà ở khu trung tâm mà giá mới hơn 1.100 đồng/mét vuông là quá hời rồi. Mấy hôm trước chúng ta đi xem toàn nhà giá từ 2.000 đồng trở lên, vị trí đẹp chút thì phải 2.500 đồng cơ. Nếu người ta không vướng vụ thua lỗ chứng khoán, đang cần tiền gấp, thì chắc gì họ đã chịu bán. Mua được căn này là trúng mánh rồi đấy. Có những người làm việc ở xưởng lớn mười mấy năm trời chưa chắc đã xếp hàng đến lượt. Không nhờ anh Cả con, làm sao chúng ta vớ bẫm được món hời lớn thế này."
Nói rồi, Trương Vinh Anh cố tình nhấn mạnh với Lý Bảo Hỉ: "Sau này con làm nên sự nghiệp, nhất định không được quên công lao của anh Cả đấy nhé."
Lý Bảo Hỉ vội vàng tiếp lời: "Anh Cả là ân nhân của con. Công việc, nhà cửa của con đều nhờ anh Cả lo liệu. Hiện tại con chưa làm ra tiền, nhưng đợi khi đi làm có thu nhập, con nhất định sẽ không quên ơn anh Cả."
Lý Bảo Quốc tỏ vẻ vô cùng hài lòng: "Mẹ ơi, người ta đang giục lấy tiền để về đắp vào khoản lỗ đấy ạ."
Trương Vinh Anh gật đầu: "Tiền nong thì mẹ lúc nào cũng sẵn sàng. Nếu họ cần, ngày mai ngân hàng mở cửa, mẹ sẽ đi làm thủ tục chuyển tiền ngay."
Nghe vậy, Lý Bảo Quốc mới bắt đầu chuyển sang căn nhà thứ hai: "Mẹ à, căn nhà của mẹ thì nằm trong khu tập thể cùng với căn của Bảo Hỉ và khu này của chúng ta, khoảng cách cũng không xa lắm. Căn này ở tầng 2, rộng 109 mét vuông, có 4 phòng ngủ và 1 phòng chứa đồ. Khu nhà này khá rộng rãi, chỉ có điều tuổi đời hơi cũ một chút. Giá gốc là 896 đồng/mét. Chủ suất mua là một vị lãnh đạo lớn, thâm niên 26 năm công tác. Giá ưu đãi nội bộ là 728 đồng, nhưng ổng chốt giá bán lại là 1.120 đồng/mét vuông."
Cả căn phòng chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Trương Vinh Anh và Lý Bảo Hỉ cứ thế trân trân nhìn Lý Bảo Quốc không chớp mắt.
Trái tim Đường Hồng Mai đập liên hồi. Ngay trong đêm hôm đó, Lý Bảo Quốc đã tiết lộ với cô về ý định mua nhà ở Thượng Hải của Trương Vinh Anh để dưỡng già sau này khi về hưu ở Bảo Lĩnh. Và tất nhiên, căn nhà đó sớm muộn cũng sẽ thuộc về vợ chồng cô.
Vì vậy, cô đã dặn dò Lý Bảo Quốc phải tính toán kỹ lưỡng về diện tích căn nhà. Không thể vượt quá khả năng chi trả của Trương Vinh Anh, nhưng cũng phải đảm bảo vớ được món hời lớn nhất. Căn của Lý Bảo Hỉ thì cố gắng chọn loại nhỏ nhất, còn căn của mẹ thì chọn loại to nhất có thể.
Nhưng cô không thể ngờ chồng mình lại to gan đến vậy. Mở miệng ra là nhắm ngay căn hộ lớn 4 phòng ngủ, diện tích còn rộng hơn cả căn hộ nhà cô đang ở. Căn này tính ra cũng phải mười mấy vạn đồng chứ chẳng chơi.
"À... chuyện này mẹ ơi, Bảo Quốc làm vậy cũng vì nghĩ cho mọi người thôi. Căn nhà này giá hời lắm mẹ ạ, rẻ hơn căn của Bảo Hỉ những 61 đồng một mét vuông cơ. Tầng lại đẹp, tầng 2. Sau này bố mẹ già yếu, đi lại cầu thang cũng thuận tiện. Gần nhà tụi con nữa. Nhiều phòng ngủ, nhỡ sau này các em Lão Tam, Lão Tứ có lên chơi thì cũng có chỗ tá túc, đúng không mẹ? Mẹ xem, Bảo Quốc tâm lý biết bao." Đường Hồng Mai vội vàng chêm vào để nói đỡ cho chồng.
Lý Bảo Quốc cũng vội hùa theo: "Đúng thế mẹ ạ. Vị trí đắc địa, tầng đẹp, giá lại phải chăng. Con đã phải chạy chọt biết bao nhiêu cửa, thậm chí còn hứa hẹn sau này sẽ tuồn tin tức nội bộ về thị trường chứng khoán cho người ta, rồi nhờ người làm thuyết khách đủ kiểu..."
Làm sao Trương Vinh Anh lại không nhận ra những toan tính trong đầu Lý Bảo Quốc. Bà làm bộ làm tịch, cau mày tỏ vẻ khó xử: "Thế căn này tốn bao nhiêu tiền?"
Lý Bảo Quốc đáp nhanh nhảu: "Con tính toán kỹ cả rồi mẹ ạ. Tổng cộng là 122.080 đồng. Trong đó, 79.352 đồng sẽ chuyển thẳng vào tài vụ cơ quan người ta, 42.728 đồng thì đưa tiền mặt cho người đứng tên suất mua này. Đến lúc làm thủ tục đăng ký, con sẽ đi cùng họ, cứ khai mẹ là chị vợ của người đó là xong."
Đường Hồng Mai nhanh nhảu chen vào: "Nhưng mà mẹ ơi, con thấy cứ để Bảo Quốc đứng tên thì tiện hơn cho mọi thủ tục giấy tờ ở Thượng Hải. Mẹ đỡ phải chạy tới chạy lui mệt mỏi. Cứ bảo anh ấy là cháu ngoại của người ta, đúng rồi, cứ nhận là cháu ngoại lớn, hì hì hì."
Lý Bảo Quốc gật gù phụ họa: "Đúng, đúng, cách này hợp lý đấy. Như vậy mẹ sẽ không phải vất vả đi lại nhiều lần."
Trương Vinh Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Lý Bảo Quốc: "Thật ra mẹ cũng có ý định để con đứng tên. Nhưng con cũng biết đấy, dưới con còn có năm đứa em nữa. Nếu để chúng nó biết chuyện mà làm ầm lên thì... Hơn nữa, Lão Tam vốn luôn cho rằng mẹ thiên vị con. Cái tính khí nóng nảy của nó con còn lạ gì. Khéo nó xách cổ lên tận Thượng Hải tẩn cho con một trận nhừ t.ử cũng nên. Thế nên, để công bằng, căn nhà này vẫn cứ để mẹ đứng tên."
Sợ vợ chồng Lý Bảo Quốc tiếp tục dây dưa chủ đề này, Trương Vinh Anh nhanh ch.óng chuyển hướng câu chuyện: "Thêm nữa Lão Đại này, tự nhiên cần một khoản tiền lớn như vậy, mẹ cũng khó xoay xở ngay được. Chẳng phải con vẫn nợ mẹ một năm tiền lương sao? Mẹ mang cả giấy nợ lên đây rồi. Con cứ thanh toán trước cho mẹ thu nhập cả năm nay của con đi. Mẹ không cần nhiều, bốn vạn đồng là đủ."
Lý Bảo Quốc đang nhấp ngụm trà, nghe vậy thì phun phèo phèo ra cả đằng mũi.
"Phụt... Khụ khụ, khụ khụ khụ..."