Nguyễn Phương lẳng lặng nộp đơn xin thôi việc tại bệnh viện mà không hé răng nửa lời với ai. Đêm 30 Tết, cô không về nhà đẻ ăn cơm tất niên, ngày mùng hai Tết cũng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

Trong lòng mẹ Nguyễn ngập tràn sự ấm ức. Bà đã dày công vạch ra kế hoạch tỉ mỉ cho cô con gái, tốn biết bao tâm sức, thậm chí còn xin nghỉ hưu sớm để phụ giúp con chăm cháu. Giờ đây, mọi nỗ lực của bà đổ sông đổ bể, nhận lại kết cục thế này. Càng nghĩ, bà càng thấy sự hi sinh của mình thật uổng phí, đã không ít lần bà phải lén lút gạt nước mắt.

Cậu em trai Nguyễn Chính của Nguyễn Phương muốn làm cầu nối hàn gắn rạn nứt giữa mẹ và chị gái. Ngày mùng hai Tết, cậu cất công sang nhà chị gái đến hai lần. Nhưng lần nào Nguyễn Phương cũng chỉ đứng ở cửa, mệt mỏi bảo cậu đừng bận tâm, đặc biệt là chuyện tình cảm, cưới xin của chính cậu, tốt nhất đừng để mẹ xen vào.

Nghe những lời đầy vẻ oán trách của chị gái, Nguyễn Chính nổi nóng cãi lại một trận rồi cũng chẳng thèm đoái hoài nữa.

Hai bên cứ thế mà rơi vào tình trạng đóng băng, không ai nhường ai.

Mẹ Nguyễn tính toán trong đầu, ra Giêng khi Nguyễn Phương đi làm lại, kiểu gì cũng phải mang cu Tường sang nhờ bà trông nom, lúc đó ắt hẳn sẽ phải hạ mình xin lỗi. Vì thế, bà kìm nén sự tức giận, cấm tiệt chồng và con trai không được liên lạc hay để ý gì đến Nguyễn Phương.

Cho đến tận qua mùng tám tháng Giêng, tình cờ gặp lại Vương Lợi - Trưởng phòng Điều dưỡng tại bệnh viện trên phố, mẹ Nguyễn mới ngã ngửa khi biết tin Nguyễn Phương đã âm thầm xin nghỉ việc mà không báo cho gia đình lấy một tiếng.

Tin tức như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến mẹ Nguyễn xây xẩm mặt mày, suýt chút nữa ngất xỉu ngay giữa phố.

Đó là công việc nằm trong biên chế nhà nước, là "bát cơm sắt" mà không ít người thèm khát. Năm ngoái, vợ chồng bà còn phải chạy chọt, lo lót bao nhiêu mối quan hệ. Theo đúng lộ trình, năm nay Nguyễn Phương chắc chắn sẽ được đề bạt lên chức Y tá trưởng khoa Khám bệnh. Vậy mà giờ đây, cô con gái cưng lại tự ý nghỉ việc, chẳng buồn bàn bạc với gia đình một lời!

Nếu hôm nay bà không vô tình gặp được Vương Lợi, thì gia đình bà còn bị giấu giếm đến bao giờ?

Trên đường trở về nhà, đầu óc mẹ Nguyễn cứ quay cuồng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Hai năm trước, để Nguyễn Phương yên tâm công tác, để con cái không trở thành gánh nặng của cô, và hơn hết là để bảo vệ hạnh phúc hôn nhân của con gái, đích thân mẹ Nguyễn đã chủ động xin nghỉ hưu sớm.

Trước khi nghỉ hưu, bà đang là giáo viên hạng hai. Chỉ cần ráng thêm bốn tháng nữa thôi, bà hoàn toàn có cơ hội được phong hàm giáo viên hạng nhất.

Quy luật ở trường học là vậy, thâm niên và tình cảm đóng vai trò rất quan trọng. Những đợt xét duyệt phong hàm thường ưu tiên cho những giáo viên lớn tuổi, có thâm niên công tác lâu năm. Đối với những giáo viên sắp đến tuổi nghỉ hưu như bà, đó có thể là cơ hội cuối cùng trong đời. Nếu được phong hàm giáo viên hạng nhất, lương hưu của bà sẽ tăng lên đáng kể.

Những giáo viên trẻ tuổi còn cả một chặng đường dài phía trước, cơ hội thăng tiến còn nhiều, nên đương nhiên sẽ được xếp ở hàng sau. Nếu những người trẻ chen lên trước, những giáo viên già lỡ mất chuyến tàu này thì coi như cả đời sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Mẹ Nguyễn từng đạt danh hiệu Giáo viên dạy giỏi, Giáo viên chủ nhiệm xuất sắc, còn dẫn dắt học sinh thi học sinh giỏi đạt giải. Nhưng do chưa đủ thâm niên và số năm công tác, bà vẫn chưa đến lượt được xét duyệt.

Mãi đến khi cơ hội đến tay, thì Nguyễn Phương lại rơi vào hoàn cảnh khó khăn, không thể gánh vác cả công việc lẫn việc nhà.

Mẹ Nguyễn đã chờ đợi cơ hội này suốt bao nhiêu năm, bà thực sự không cam tâm. Bà nằm mơ cũng ao ước giành được danh hiệu giáo viên hạng nhất rồi mới nghỉ hưu. Nhưng vào thời khắc quyết định, bà vẫn chọn cách từ bỏ.

Bà tự an ủi bản thân, dù sao mình cũng đã lớn tuổi, cho dù có được phong hàm giáo viên hạng nhất thì mỗi tháng lương hưu cũng chỉ tăng thêm vài đồng còm cõi.

Đó chỉ là một cái danh hiệu hão huyền, khi sống chẳng thể mang đến sự giàu sang, lúc nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng thể mang theo. Chi bằng cứ nhường lại cơ hội cho con gái mình.

Mang theo một nỗi tiếc nuối khôn nguôi, bà xin nghỉ hưu sớm để về nhà chăm cháu, vậy mà Nguyễn Phương lại không chịu cố gắng, không biết trân trọng.

Nhớ lại những mâu thuẫn giữa hai mẹ con trong dịp Tết, nhớ lại những toan tính, những hy sinh thầm lặng bà dành cho con gái, để rồi nhận lại sự đối đầu gay gắt chỉ vì một kẻ dưng nước lã, trái tim mẹ Nguyễn như bị hàng vạn mũi d.a.o đ.â.m nát.

Bà loạng choạng bước về nhà, nước mắt tuôn rơi suốt dọc đường.

Nỗi uất ức kìm nén trong lòng bà đã quá sức chịu đựng.

Bố Nguyễn vừa tan ca về nhà thì chứng kiến cảnh tượng này.

Mẹ Nguyễn ngồi thẫn thờ trên ghế sofa giữa phòng khách trống trải, cả người như bị rút cạn sinh lực, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe.

"Có chuyện gì vậy? Như Phân?" Bố Nguyễn ân cần hỏi han.

Mẹ Nguyễn ngước lên nhìn chồng, nhớ đến sự phản nghịch của con gái, hơi thở của bà cũng mang theo nỗi đau đớn kìm nén.

"Phương Phương nghỉ việc rồi! Nó bảo nghỉ để ở nhà chăm con. Nó chẳng thèm báo cho ai một tiếng. Tôi tình cờ gặp Vương Lợi ngoài đường mới biết được hung tin này." Giọng bà nghẹn ngào, khàn đặc.

Bàn tay đang cất chiếc cặp da của bố Nguyễn chợt khựng lại.

Mẹ Nguyễn hoàn toàn mất kiểm soát. Những giọt nước mắt giàn giụa tuôn rơi. Bà trút bầu tâm sự, gào lên với chồng: "Ngày trước, tôi cất công giới thiệu cho nó bao nhiêu đám tốt, nó cứ nhất quyết đòi lấy một thằng hơn tuổi, gia cảnh lại bần hàn. Tôi đã ra sức can ngăn, khuyên bảo hết lời, chỉ mong nó đừng tự đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t. Nhưng nó vẫn ngoan cố làm theo ý mình. Dù trong lòng không ưng ý, tôi cũng đành gạt nước mắt, lo liệu chu toàn cho nó.

Nó tưởng cuộc sống sung sướng hiện tại của nó từ trên trời rơi xuống chắc? Hu hu hu...

Nếu ngày đó nó chịu nghe lời chúng ta, con cái của nó sẽ có người chăm nom, tôi cũng chẳng đến mức phải hy sinh cả sự nghiệp của mình, từ bỏ cơ hội được phong hàm giáo viên hạng nhất để lùi về hậu phương vì nó.

Hu hu hu, tôi cũng là một người mẹ. Tôi chỉ mong con gái mình không bị kìm kẹp bởi gánh nặng gia đình. Nhưng nhà chồng nó chẳng có ai phụ giúp, tôi không muốn nó bị khinh rẻ, tôi sợ nó không có công ăn việc làm sẽ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống... Hu hu hu hu ~"

"Thế mà nó đối xử với tôi ra sao? Ông nhìn xem, chỉ vì một con mụ cô út ở đẩu ở đâu, mà nó quay ngoắt lại chống đối những người làm cha làm mẹ đã móc ruột móc gan vì nó. Đêm 30 Tết thằng Chính sang gọi cũng không thèm sang. Mùng hai cũng chẳng thấy mặt mũi đâu về chúc Tết. Nó muốn gì đây? Muốn cắt đứt quan hệ với người mẹ này sao?

Hu hu hu hu, tôi làm vậy để được cái gì? Tôi được lợi lộc gì cơ chứ? Tôi tự tay bóp nát ánh hào quang của chính mình, chỉ mong con cái được sống một cuộc đời độc lập, tỏa sáng. Tôi không muốn nó giống như những bà nội trợ bị người đời coi khinh, cả đời chỉ biết ru rú trong xó bếp, quay cuồng với những chuyện bếp núc. Vậy mà nó dám lén lút xin nghỉ việc không một lời từ biệt. Tất cả những hy sinh, nhẫn nhịn, những đêm dài tôi thao thức lo toan cho nó, rốt cuộc có ý nghĩa gì?"

Những lời oán trách tuôn trào, l.ồ.ng n.g.ự.c mẹ Nguyễn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cảm giác chua xót, đau đớn, uất hận đan xen vào nhau, dồn ứ khiến bà không sao thở nổi.

Bao nhiêu năm trời bà tính toán, dốc hết tâm can lo liệu cho tương lai của con, đổi lại chỉ là một trò cười cay đắng. Con gái bà hoàn toàn chẳng màng đến. Những con đường trải đầy hoa hồng mà bà nhọc công trải ra, nó cũng chẳng buồn bước lên. Cái cơ hội thăng tiến mà bà cho là quý giá vô ngần, nó lại vứt bỏ như đôi giày rách.

Bà hy sinh sự nghiệp của bản thân, chỉ mong làm bệ phóng cho con gái vươn xa, bay cao hơn. Nhưng chính tay nó lại bẻ gãy đôi cánh của mình, tự nguyện lao đầu vào cái l.ồ.ng giam mà mẹ nó luôn lo sợ nhất.

Bao nhiêu uất ức, không cam tâm, chua xót cuồn cuộn trào dâng như sóng trào biển động. Mẹ Nguyễn đưa tay bụm c.h.ặ.t miệng, những giọt nước mắt câm lặng rớt xuống vạt áo. Đó là sự tuyệt vọng tột cùng khi đã dốc cạn mọi thứ nhưng rốt cuộc mọi kế hoạch đều đổ vỡ, tan tành mây khói.

Bố Nguyễn thở dài thườn thượt. Ông bước tới, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy bờ vai đang run lên của vợ: "Như Phân à, con cái lớn rồi, làm cha làm mẹ chúng ta phải học cách buông tay thôi. Cuộc sống là của chúng nó. Bà can thiệp quá sâu, bọn trẻ sẽ không thoải mái đâu. Tôi biết bà luôn muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con, vạch sẵn cho nó con đường bằng phẳng nhất, mong nó có một cuộc đời bình yên, suôn sẻ.

Nhưng bà đã bao giờ tự hỏi, đó có thực sự là điều con bé mong muốn hay không?"

Mẹ Nguyễn vẫn giàn giụa nước mắt: "Tôi làm thế là vì muốn tốt cho nó cơ mà. Tôi là mẹ đẻ của nó, lẽ nào tôi lại đi hại nó?"

Bố Nguyễn đáp lời: "Tôi hiểu bà là mẹ ruột của nó, bà không bao giờ muốn làm hại nó. Nhưng cuộc sống là của con bé và thằng Như Chương, đâu phải bà sống chung với nó. Chưa nói đến những chuyện khác, riêng vụ việc cô út của Như Chương, bà nghĩ nó sẽ không trút giận lên Phương Phương và bé Văn Tường sao?

Tình cảm vợ chồng son của chúng nó vốn dĩ đang êm đềm, bà xen ngang vào, bà đẩy Phương Phương vào cái thế khó xử nhường nào? Đứng giữa mẹ đẻ và chồng, bênh bên nào cũng dở."