Từ hôm đó, các mỹ nhân của Xuân Phong Lâu đột nhiên trở nên vô cùng nhiệt tình với ta.
Hà Nương tặng ta son phấn, Quế Nương may cho ta xiêm y mới, những người khác cũng tranh nhau vây tới.
Đặc biệt là Phượng Nương, nàng gần như chỉ hận không thể bỏ ta vào một chiếc hộp rồi giữ gìn cẩn thận, còn luôn miệng bảo ta thiếu thứ gì, muốn thứ gì thì cứ nói.
Dao Nương cuối cùng không nhịn được nữa, lén hỏi ta:
“Tiên nhân, con chưa từng thấy Phượng Nương để tâm tới ai như vậy. Người thật sự không nhận ra nàng chút nào sao?”
Ta lắc đầu.
Trong ký ức quả thật chẳng có người nào như thế.
Suy nghĩ một lát, ta lại sửa lời nàng:
“Từ nay gọi ta là A Hồng.”
Các nàng đã biết chân thân của ta rồi, nếu còn mở miệng một tiếng “tiên nhân”, đóng miệng một tiếng “tiên nhân”, ta thật sự sợ ông trời nghe mãi rồi nhìn không thuận mắt.
“A Hồng.”
“A Hồng.”
Dao Nương hết lần này đến lần khác gọi ta như thể vừa phát hiện ra một chuyện vô cùng thú vị.
Dần dần, những người khác trong Xuân Phong Lâu cũng gọi theo như vậy.
Ngày qua ngày, có lúc ta trở về căn “nhà” trên núi, có lúc lại nghỉ ngay trong Xuân Phong Lâu.
Cuộc sống trong lầu cũng dần dần trở lại dáng vẻ ngày trước.
Chỉ là không còn Giả Khuông Quốc, những mỹ nhân trong lầu vẫn sẽ bị thương, vẫn sẽ khóc.
Tối hôm ấy, ta vừa bước vào Xuân Phong Lâu đã nghe thấy tiếng khóc đau đớn truyền ra từ phòng Hà Nương.
Dao Nương nói Phượng Nương đang bôi t.h.u.ố.c cho nàng.
Ta không hiểu, bèn hỏi:
“Chỉ bôi t.h.u.ố.c thôi, sao lại đau đến mức ấy?”
Quế Nương bên cạnh thở dài, sắc mặt thê lương.
“Còn chẳng phải Đàm lão gia kia sao? Ở trong phòng ông ta luôn thích dùng những cách khiến người khác chịu khổ. Lần này khiến Hà Nương bị thương rất nặng.”
Ta càng nghe càng không hiểu.
“Vậy vì sao còn phải chiều theo hắn?”
Dao Nương nhìn ánh đèn trong phòng Hà Nương, hồi lâu mới thấp giọng nói:
“Chiến sự mới ngừng được vài năm. Trong thế đạo này, nếu không có bản lĩnh tự nuôi sống mình, muốn sống thì chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.”
Những người còn lại chẳng ai lên tiếng.
Trong mắt họ chỉ còn một vẻ thê lương.
Bị bắt nạt thì phải nhịn sao?
Trước kia là Giả Khuông Quốc, bây giờ lại xuất hiện một Đàm lão gia. Nếu sau này gặp thêm một Giả Khuông Quốc nữa thì sao?
Muốn sống, chẳng lẽ chỉ có thể nhẫn nhịn tới mức cuối cùng mất cả đường sống?
Ta không hiểu.
Ta nhìn Dao Nương, rồi lại nhìn những nữ t.ử mềm mại như nước trong Xuân Phong Lâu, trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Ta không muốn các nàng tiếp tục sống như vậy.
Vết thương của Hà Nương quá nặng, tới nửa đêm lại bắt đầu sốt cao.
Dao Nương cùng những người khác thay phiên trông nom, từng bát từng bát t.h.u.ố.c rót xuống, cuối cùng mới miễn cưỡng kéo được người trở về từ quỷ môn quan.
Thế nhưng Hà Nương vừa tỉnh, vết thương còn chưa kịp lành thì Đàm lão gia với cái bụng phệ đã lại tìm tới, vẫn điểm danh muốn Hà Nương hầu hạ.
Dao Nương siết c.h.ặ.t nắm tay, chỉ hận không thể đá thẳng tên họ Đàm kia ra khỏi cửa.
Thế nhưng Hà Nương lại kéo nàng lại.
Nàng nói với Dao Nương rằng tuy Đàm lão gia ra tay độc ác nhưng tiền thưởng cũng rất rộng rãi.
Đáng giá.
Đêm ấy, Hà Nương vẫn cười tươi nghênh đón Đàm lão gia vào phòng.
Nhưng suốt cả một đêm, tiếng khóc đau đớn vẫn quanh quẩn trong Xuân Phong Lâu, giống như mây đen đè trên đỉnh đầu, lại như một mối nguy hiểm lơ lửng trước mắt khiến tất cả mọi người đều chẳng thể yên lòng.
Dao Nương nhìn ngọn nến chập chờn, buồn bã hỏi ta:
“A Hồng, trong loạn thế này, nữ t.ử như chúng ta chỉ còn một con đường là nhẫn nhịn thôi sao?”
Ta vỗ nhẹ lên đỉnh đầu nàng rồi hỏi ngược lại:
“Dao Nương, nếu có thể lựa chọn, ngươi muốn sống như thế nào?”
Nàng ngẩn người, trong ánh mắt hiện lên vẻ mờ mịt.
“Muốn sống thế nào sao? Ta không biết...”
Nàng im lặng một lúc, nhưng rồi ánh mắt lại dần sáng lên, từng chút từng chút trở nên kiên định.
“Nhưng ta biết mình không muốn các tỷ muội tiếp tục sống một cuộc đời không thể tự quyết như thế này.”
Nàng kể rằng khi còn nhỏ, A cha bị trưng binh đưa ra tiền tuyến.
Trong những lá thư hiếm hoi gửi về nhà, A cha thường nhắc tới một vị Thẩm tướng quân mang thân nữ nhi.
Ông không cầu khuê nữ nhà mình được gả vào nhà quyền quý, chỉ mong giữa mưa gió loạn thế, nàng có thể sống cho thật tốt, có thể giống Thẩm tướng quân, tự bảo vệ được mình, cũng bảo vệ được người khác.
“A Hồng, ta không mong làm nữ tướng quân gì cả, ta chỉ muốn sống giống như điều A cha từng mong mỏi, có thể bảo vệ được chính mình, cũng bảo vệ được người khác.”
Nói xong, nàng thấp thỏm nhìn ta.
“A Hồng, ta có thể làm được không?”
Ta nhìn nàng.
Đôi mắt nàng trong veo sáng ngời.
Đẹp thật.
Chủ nhân của bộ da mà ta yêu thích nhất vốn nên sống thành dáng vẻ nàng thật sự muốn.
Ta cong môi, bật cười.
“Đương nhiên có thể.”