A Tố căng thẳng nhìn ta.
“Cô không sao chứ?”
Ta giấu đi cảm xúc, mỉm cười lắc đầu.
“Xin lỗi nhé A Tố, mấy loại hoa này ba ngày sau ta sẽ cắt cho cô.”
A Tố hiểu ý, lập tức đáp lời rồi rời đi trước.
“Cũng tốt, hoa đẹp thế này ta còn chẳng nỡ xuống tay đâu.”
“Vậy hôm đó gặp lại nhé. Cô cứ vẽ sẵn vài bức đi, đến lúc ấy ta tới tìm cô rồi cùng nhau ra Tây Hồ, hẹn rồi đấy nhé?”
Ta mở đôi mắt vẫn còn hơi đỏ, kiên định nói:
“Ừ, ta nhất định sẽ tới!”
06
Ca ca sống c.h.ế.t không cho ta đi.
“Bày sạp bán tranh là chuyện những họa công tầng lớp thấp mới làm. Huống hồ bên Tây Hồ có nhiều công t.ử ăn chơi nhất, muội là một cô nương, dung mạo lại nổi bật, nếu bọn chúng tới trêu ghẹo thì muội phải làm sao?”
Ta ngồi dưới ánh đèn, nghiêm túc cầm b.út phác nét.
“Bọn họ cứ trêu ghẹo việc của bọn họ, muội cứ vẽ việc của muội.”
Ca ca vừa châm cứu xong, khoác áo ngoài, bước khập khiễng tới trước mặt ta, chắn mất ánh nến.
Ta ngẩng đầu.
Hai đôi mắt giống nhau, đều bướng bỉnh như nhau.
Quả nhiên là cùng một mẹ sinh ra.
Cuối cùng vẫn là ca ca chịu nhường trước.
Huynh ấy thở dài.
“Thải Vi…”
“Ca biết, muội thà vất vả bán tranh cũng không chịu động vào số tiền và ruộng trà mà ca để lại, là vì muốn đợi vị danh y trong lời đồn kia tới Lâm An, rồi bỏ số tiền lớn mời ông ấy chữa bệnh cho ca.”
“Nhưng muội đã tính toán kỹ chưa?”
Đầu ngón tay huynh ấy khẽ vạch trên mặt bàn.
“Mời danh y, ngay lần đầu đã phải tốn mấy trăm lượng vàng, còn chưa biết có chữa được hay không.”
“Nhưng nếu không mời đại phu, phần lớn số tiền ấy có thể để lại làm của hồi môn cho muội.”
“Trước đây ca đã nghĩ kỹ rồi. Khi ấy cứ tưởng tiểu t.ử Thôi gia có thể chăm sóc muội, cho nên những gia đình tới xem mắt cho muội, ca đều từ chối.”
“Ai ngờ bây giờ Thôi Kiến Xuyên lại được nước lấn tới, còn nói muốn lấy canh thiếp của muội để giúp muội tìm nhà chồng.”
Ca ca cười lạnh.
“Hắn thật sự coi ta đã c.h.ế.t rồi sao?”
Hóa ra ca ca đã sớm tính toán cho ta.
Nếu Thôi Kiến Xuyên có thể chịu được áp lực từ gia đình, đường đường chính chính cưới ta vào cửa, đương nhiên đó là chuyện tốt.
Nhưng nếu hắn không làm được, vậy phải tìm một người khác tốt hơn.
Hôm đó, ca ca thấy ta từ Tây Hồ trở về với dáng vẻ thất hồn lạc phách, liền hiểu giữa ta và Thôi Kiến Xuyên đã xảy ra vấn đề.
Vì vậy một ngày trước khi gia nhân Thôi gia tới cửa, ca ca đã mời bà mối tốt nhất Lâm An, đưa canh thiếp của ta cho bà ấy.
Không giới hạn ở vùng Giang Nam.
Chỉ mong tìm được một phu quân phẩm hạnh đoan chính, thật sự có thể chống lưng cho ta.
Sau đó…
“Số tiền ít ỏi còn lại dùng làm tiền t.h.u.ố.c, chỉ cần có thể kéo dài mạng sống của ca đến lúc nhìn thấy muội xuất giá là đủ rồi.”
“Như vậy mới là tính toán có lời nhất.”
Xào xạc…
Gió đêm mát lạnh, đom đóm đập vào cửa sổ.
Ta siết c.h.ặ.t cây b.út.
“Nhưng muội không cần thứ gọi là có lời!”
Nam t.ử sững người.
Thấy mắt ta đỏ hoe, nước mắt chực rơi, ta nghẹn ngào nói:
“Muội không muốn cả đời huynh chỉ dựa vào t.h.u.ố.c để cầm cự mạng sống.”
“Muội cũng không muốn lúc nhỏ dựa vào huynh, lớn lên lại gả đi rồi dựa vào một nam nhân khác…”
07
Trong mắt ca ca Nghiêm Định An, muội muội Thải Vi giống như một gốc danh hoa cỏ quý được huynh ấy nâng niu chăm sóc hết lòng.
Huynh ấy không cần nàng phải lớn thành một cây đại thụ, bởi cây càng cao càng dễ hứng chịu mưa gió.
Nàng chỉ cần bình an sống dưới sự che chở của huynh ấy, mãi mãi ngây thơ lanh lợi, chẳng bao giờ phải lớn lên, như vậy là đủ.
Nhưng sao có thể không lớn lên được chứ…
Tóc Thải Vi ngày một dài, đã có thể b.úi kiểu tóc của thiếu nữ.
Thân hình cũng giống như cành liễu bên dòng sông mùa xuân, dần trở nên yểu điệu thướt tha.
Đó là năm nàng mười lăm tuổi.
Khi ấy nàng cũng thường mơ tưởng đến những chuyện “có lời”.
Dưới sự bảo vệ của ca ca, nàng có thể tùy ý rung động trước bất kỳ ai khiến mình vui vẻ.
Chuyện ấy sẽ chẳng để lại hậu quả gì.
Bởi ca ca nàng rất lợi hại, bất kỳ ai có ý định khiến nàng đau lòng đều sẽ bị huynh ấy đ.á.n.h đuổi.
Vì vậy, khi Thôi Kiến Xuyên với đôi mắt tựa hoa đào tháng ba tiến lại gần, cả nàng lẫn ca ca đều không hề đề phòng.
Thôi Kiến Xuyên quen Nghiêm Định An từ nhỏ.
Từng là đồng môn, cũng từng là bằng hữu trên thương trường, là một người trước giờ giữ chữ tín.
Ngày tiết Khất Xảo, hắn ôm đôi b.úp bê phu thê mới tinh rực rỡ, cười tươi rói mang tới tặng nàng.
Thải Vi động lòng.
Không cần mất công nhờ bà mối tìm phu quân, người lưỡng tình tương duyệt đã ở ngay bên cạnh.
Thật là một chuyện “có lời” biết bao.
Bây giờ nghĩ lại, hai huynh muội bọn họ, bất kể chuyện làm ăn hay tình cảm, dường như lúc nào cũng chịu thiệt vì hai chữ “có lời”.
Cho nên Thải Vi nói với ca ca:
Nàng không muốn tham con đường tắt nữa.
08
Việc buôn bán của ta bên Tây Hồ rất tốt.
Mấy ngày trước vừa có một trận mưa, bên hồ trở nên mát mẻ, người tới du ngoạn cũng đông hơn.
Lúc rảnh rỗi, ta tặng A Tố một bức tranh.
Trong tranh là thiếu nữ cười rạng rỡ, xung quanh muôn hoa khoe sắc, phía sau là ánh chiều tà lấp lánh trên mặt Tây Hồ.
Nàng thích vô cùng, cẩn thận treo bức tranh bên cạnh gánh hoa.
Mỗi lần đi khắp phố lớn ngõ nhỏ rao bán hoa, gặp ai nàng cũng nói:
“Đây là tiểu tỷ muội của ta vẽ đấy. Cô nương cũng thích sao? Nàng ấy ở bên hồ ngoài Dũng Kim Môn, cứ tìm người nào xinh đẹp nhất là được!”
Nhờ phúc của nàng, những ngày này quanh ta không chỉ toàn là những cô nương yêu cái đẹp, tính tình hào sảng, mà danh tiếng của ta cũng dần truyền ra ngoài.
Hôm ấy, trời đã gần hoàng hôn.