Chị dâu nháy mắt với tôi. 

Tôi hiểu ý, ngậm mồm lại, đôi mắt đỏ hoe tuôn ra những giọt nước mắt nồng nặc mùi hành tây, miệng gào khóc phối hợp ăn ý.

Chị dâu sống c.h.ế.t diễn tả mấy người chúng tôi thành những kẻ già yếu bệnh tật, tội nghiệp vô cùng. 

Cảnh tượng này mà kéo thêm vài tiếng đàn nhị nữa thì tôi có thể cắm luôn cái biển "bán thân chôn cha" rồi quỳ xuống một cách nhanh gọn lẹ được rồi đấy.

4

Tiếng bàn tán của hàng xóm láng giềng ngày một lớn. "Tổng cục tình báo" trong làng cũng đ.á.n.h hơi thấy mùi drama mà kéo đến đông đủ. 

Những tiếng chép miệng bất bình ngày càng vang dội.

Chị dâu thấy khán giả đã vào vị trí, càng nói càng phẫn nộ, càng nói càng kích động, làm điệu bộ như sắp lao vào đá bay cánh cửa. 

Anh tôi rất biết ý liền can ngăn lại.

Người vây quanh trước cửa nhà chú Sơn ngày một đông. Chú Sơn trốn ở trong nhà mắt thấy tình hình dần mất kiểm soát, cuối cùng không thể làm rùa rụt đầu được nữa, nhẫn nhịn hết nổi liền mở cửa ra: "Mẹ kiếp, cô diễn đủ chưa hả!"

Chị dâu giả vờ ngạc nhiên mướn: "Úi dào, chú Sơn, chú ở nhà cơ à?"

Chú Sơn ho khan một tiếng mất tự nhiên: "Vừa... vừa mới ngủ dậy."

Chị dâu chẳng thèm dông dài, vào thẳng vấn đề: "Chú Sơn, bớt nói lời vô ích đi, trả tiền!"

Trước thanh thiên bạch nhật, khuôn mặt già nua của chú Sơn đỏ bừng lên. Chú ta hạ giọng thương lượng với chị dâu: "Cô em à, mọi người cứ về trước đi, hôm khác chú Sơn đích thân mang tiền qua nhà cháu."

Chị dâu không hề lay chuyển: "Chú Sơn, lời của chú thì cháu một chữ cũng không dám tin đâu, ba ngày trước chú còn hứa với cháu hôm nay trả tiền cơ mà!"

Chú Sơn thấy dùng biện pháp mềm mỏng không thành, nghiến răng nghiến lợi nhìn sang bố tôi, giọng điệu đe dọa rõ mồn một: "Lão Lý, mọi người làm loạn lên thế này thì khó coi lắm đấy nhé! Cánh thầu xây dựng vùng này đều thông đồng với nhau cả, ông không sợ sau này không có việc gì để làm nữa à?!"

Bố tôi hơi do dự, nhìn sang chị dâu. 

Chị dâu trao cho ông một ánh mắt ra hiệu cứ yên tâm. 

Thế là dưới ánh mắt mong chờ của chú Sơn, bố tôi run rẩy thốt ra một câu: "Tôi... tôi vẫn nghe lời con dâu tôi."

Chú Sơn tức đến mức lỡ lời: "Cái đồ nhu nhược nhà ông, ông không thể tự mình làm chủ được à! Ông..."

Chị dâu khó chịu ho khan một tiếng.

Chú Sơn nghẹn lời, dịu giọng xuống: "Lúc này chú cũng không thể đào đâu ra nhiều tiền như thế được, hay là mọi người cứ về nhà trước đi..."

Chú ta còn chưa nói dứt lời, chị dâu đã làm tới cùng, đặt m.ô.n.g ngồi bệt xuống đất luôn.

Tôi và anh tôi cũng lập tức làm theo. 

Chị dâu dõng dạc tuyên bố:

"Chú Sơn, chú đi vay mượn cũng được, chạy ra ngân hàng cũng được, cả nhà chúng cháu cứ ở đây đợi chú!"

"Dù sao một ngày chưa nhận được tiền thì một ngày chúng cháu còn ăn vạ ở đây, để cho hàng xóm láng giềng nhìn xem chú quỵt tiền công không trả!"

"Đợi đến khi tiếng xấu đồn xa khắp mười phương tám hướng, xem sau này còn ai dám đến làm thuê cho chú nữa!"

Chị dâu nói được làm được, canh chừng ở nhà chú ta liên tục hai ngày hai đêm. 

Chị không mệt thì c.h.ử.i, c.h.ử.i mệt rồi thì bảo tôi gào khóc. 

Hai ngày này, chúng tôi chỉ ăn bánh mì anh tôi mua ở tiệm tạp hóa để lót dạ. 

Cái bánh mì vừa cứng vừa khô, thực sự là nuốt không trôi. 

Lúc này tôi đói đến mức tủi thân vô cùng, thế là cứ oang lên khóc nức nở bằng cả tấm chân tình.

Đến ngày thứ ba, hàng xóm láng giềng đều bị làm phiền đến mức không chịu nổi, ai nấy đều mang quầng thâm mắt gấu trúc xúm vào c.h.ử.i bới chú Sơn giúp chúng tôi.

Đến ngày thứ tư, chú Sơn vác hai cái quầng thâm mắt to đùng mở cửa ra, uể oải nói: "Tiền chuyển qua rồi."

Mắt chị dâu sáng lên, huých huých anh tôi. 

Anh tôi vội vàng móc điện thoại ra. 

Một lát sau, anh hân hoan gật đầu với chị dâu. 

Tiền cuối cùng cũng đòi về được rồi!

Chị dâu rất hào phóng dẫn chúng tôi đi ăn nhà hàng. 

Chưa đầy hai mươi phút, các món ăn trên bàn đã bị quét sạch bách. 

Tôi mãn nguyện ợ một cái rõ to.

Chợt nghe anh tôi hỏi: "Thế sau này chúng ta không có việc làm thì tính sao?"

Không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

5

Chị dâu thì đã tính toán kỹ lưỡng từ lâu: "Sau này anh và bố tự làm riêng, tự nhận việc, tự lấy tiền!"

Bố tôi cúi đầu, vô cùng thiếu tự tin: "Nhưng mà, chỉ dựa vào chúng ta thì có nhận được việc không?"

Chị dâu tràn đầy tự tin:

"Dù sao cũng tốt hơn là đi theo chú Sơn, chỉ làm việc chứ không có tiền."

"Hơn nữa con ở làng bên đã nghe danh bố và anh Dịch Dương làm việc thật thà, cẩn thận, không lo không có người nhìn trúng đâu!"

"Với lại con và mẹ cũng sẽ ra ngoài kiếm tiền, ngày tháng của chúng ta sẽ chỉ có ngày một tốt lên thôi!"

Mẹ tôi xua tay liên tục, ấp úng lên tiếng: "Mẹ... mẹ chẳng được việc gì, không kiếm được tiền đâu..."

Thực ra trước đây mẹ tôi cũng từng ra ngoài làm thuê, nhưng tiền chưa kiếm được đồng nào đã bị người ta lừa mất tiền t.h.u.ố.c men của bố tôi. 

Từ đó về sau, bà không dám bước chân ra ngoài nữa, cả ngày chỉ quanh quẩn với việc nhà.

Chị dâu không đồng tình cau mày: "Mẹ, sao mẹ lại nghĩ thế chứ? Chỉ riêng món ăn mẹ nấu thôi đã ngon hơn đồ ở nhà hàng này nhiều rồi!"

Mắt mẹ tôi sáng lên, hơi ngượng ngùng: "Thế... thế chúng ta định mở quán ăn à?"

Chị dâu lắc đầu: "Bây giờ chưa có vốn, mẹ cứ theo con đi buôn quần áo sỉ trước đã."

Tôi nghe nửa ngày trời mà vẫn chưa thấy chị dâu nhắc đến tên mình, thế là yếu ớt hỏi: "Còn em thì sao?"

Chị dâu nhìn tôi, nói ra một câu mà tôi chưa từng nghĩ tới, nhưng cũng từ đó thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. 

Chị mỉm cười, thẳng thắn và kiên định nói: "Em gái, em phải đi học."

Bố, mẹ, anh trai và tôi đều ngơ ngác. 

Tôi đã bỏ học từ cấp hai rồi. 

Trong làng thiếu gì người bỏ học từ cấp hai, điều này chẳng có gì lạ lẫm cả.

C3 - Cả Nhà Đều Nghe Lời Chị Dâu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia