Năm thứ ba nhóm lửa ở phủ Ngự sử, thiên kim thật lưu lạc bên ngoài của gia chủ được tìm về.
Ma xui quỷ khiến ta trở thành tỳ nữ thân cận của nàng.
Khắp kinh thành đều nói, vị Tứ tiểu thư từ lúc sinh ra đã lưu lạc chốn thôn dã này lời nói hành động thô tục, khí chất u uất.
Dọc đường, nha hoàn tiểu tư đều nhìn ta bằng ánh mắt đồng cảm.
Nhưng khi ta bưng mì Dương Xuân vào sương phòng.
Nữ oa oa bị cả gia tộc chán ghét này, nắm c.h.ặ.t đũa, hai mắt sáng rực.
Cả một bát lớn đầy ắp bị nàng thỏa mãn quét sạch không còn.
Đúng là “đứa trẻ không chê cơm canh” được nói trong cổ thư.
Ừm, một đứa trẻ không kén ăn thì có thể có tâm tư xấu gì chứ?
1
Khi còn ở hậu trù, thỉnh thoảng ta từng nghe các ma ma nhắc tới chuyện cũ của phủ Ngự sử.
Bảy năm trước, thuyền của Ngự sử đại nhân Hứa Xương Minh cùng phu nhân họ Tô xuôi Giang Nam gặp phải hải tặc tập kích.
Phu nhân kinh sợ sinh non, giữa lúc hoảng loạn chạy nạn.
Lại không ai kịp cứu nữ anh nhi vừa cất tiếng khóc chào đời.
Chuyện này cũng trở thành tâm bệnh bấy lâu nay của phu nhân.
May mà hai năm sau, bà lại sinh hạ một vị nữ công t.ử.
Chính là Lục tiểu thư trong phủ hôm nay, Hứa Thi Dao.
Lục tiểu thư vừa chào đời, đã được muôn vàn sủng ái vây quanh.
Vì áy náy với nữ nhi trước đó, lão gia phu nhân xem nàng như minh châu trong lòng bàn tay.
Hận không thể dâng hết trân bảo của cả kinh thành đến trước mặt nàng.
Mấy ngày trước, Du cô cô bên cạnh phu nhân.
Dựa vào hai vết bớt lá đỏ đặc biệt ở cổ tay và vai gáy.
Đã tìm lại được vị Tứ tiểu thư lưu lạc bên ngoài này từ tay bọn buôn người.
Đây vốn nên là một chuyện cực kỳ tốt đẹp.
Nhưng ai ngờ được.
Vị Tứ tiểu thư này tuy mày mắt có vài phần giống phu nhân.
Khí chất giữa từng cử chỉ hành động lại khác phu nhân một trời một vực.
Nghe mấy người Tiểu Liên ở tiền viện lén trao đổi.
Vị Tứ tiểu thư này cử chỉ thô tục, khác xa mấy vị công t.ử tiểu thư khác.
Trên tiệc tẩy trần, trước mặt đông đảo tân khách.
Tứ tiểu thư được trang điểm lộng lẫy trắng trẻo, vậy mà lại nhét bánh khoai môn xốp ăn thừa trong đĩa lưu ly vào tay áo, phồng phồng căng căng.
Hành vi không thể lên mặt bàn như vậy khiến lão gia phu nhân mất hết mặt mũi trước người ngoài.
Việc này cũng trở thành đề tài bàn tán sau bữa trà cơm của sĩ thứ trong kinh.
Người đời đều nói rốt cuộc là lớn lên chốn thôn dã, thiếu giáo dưỡng.
Thật khó có thể đ.á.n.h đồng với Hứa Lục tiểu thư cùng một mẹ sinh ra.
2
“Đã vào Thanh Ngọc viện, ngươi phải toàn tâm toàn ý hầu hạ Tứ tiểu thư, không được có hai lòng.”
Du cô cô bỏ lại câu này, liền trở về phòng phu nhân.
Nha đầu Lục Quất hầu hạ trước đó, chính là vì sau lưng bàn tán chủ t.ử, bị trong nhà đ.á.n.h một trận rồi đuổi ra khỏi phủ.
Dù có không được sủng ái đến đâu, nhưng dù sao cũng là cốt nhục thân sinh của phu nhân.
Tính ra, vị Tứ tiểu thư này vốn nên là đích trưởng nữ tôn quý nhất của phủ Ngự sử.
Cánh cửa gỗ hoa lê vàng khắc vân kia khép hờ, bên trong không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Tỳ nữ cùng phòng Hạnh Nhi đang thêu chiếc khăn tay hoa văn hoa mai trong tay, dường như đã sớm quen.
Nàng nói với ta, vì mấy ngày trước Phàn Lâu đưa tới cua ngâm rượu.
Trên mặt và trên người Tứ tiểu thư nổi không ít mẩn đỏ.
Ngoại trừ Du cô cô thay mặt phu nhân tới thăm một lần.
Thì không còn ai tới hỏi han nữa.
Thất lạc nhiều năm, một sớm về nhà.
Dù không đốt pháo ăn mừng.
Cũng không đến mức ai ai cũng tránh xa như vậy chứ.
Ôi, cha không thương mẹ không yêu.
Xem ra tình cảnh của vị chủ t.ử mới này của ta trong phủ thật sự không tính là dễ sống.
Thôi vậy, đã tới thì cứ an tâm.
Chưa từng hầu hạ di nương, tiểu thư.
Nhưng nấu cơm thì dù sao ta cũng biết.
Nhớ lại những thứ Lưu ma ma dạy ta mấy năm nay.
Ta vào thiện phòng tìm chút ý dĩ nhân, khiếm thực, bạch biển đậu, trộn trong gạo tẻ nấu thành cháo.
Lại rắc thêm chút hoa quế ngâm đường làm thành một phần đồ ăn thanh đạm.
Đẩy nửa cánh cửa sổ ra, ánh mặt trời rải vào lớp bụi trắng nhợt.
Trong màn trướng màu trắng ánh trăng, ló ra một cái đầu nhỏ xù xù.
Dung mạo cô bé hết sức gầy gò, khiến mày mắt giữa ngũ quan càng có vẻ sâu hơn.
Đôi mắt tròn xoe nhìn thấy ta thì chớp chớp liên hồi, hàng mi dày rậm như bị sương đêm làm ướt.
Nàng cúi đầu, tránh khỏi tầm mắt ta.
Ta ghi nhớ bổn phận nô tỳ, chỉ bưng đồ ăn tới cho cô bé.
Chiếc bát sứ màu thiên thanh đã thấy đáy.
Khi ta thu dọn hộp thức ăn, thoáng nhìn thấy hàng mi dài mảnh của nàng khẽ run lên.
Nàng hơi nâng mắt, vẫn rất nhẹ nhàng nói một tiếng.
“Đa tạ.”
Giọng tiểu thư mềm mềm.
Hoàn toàn không giống lời đồn thô lỗ ngang ngược.
Ta chợt nhớ tới con mèo mướp nhỏ lén chạy tới hậu viện kia.
Lúc đầu không muốn nó ngày mưa không nhà để về.
Ta nhân lúc quản sự Lưu ma ma ngủ trưa, lặng lẽ dựng một căn nhà gỗ trong bụi cỏ, thỉnh thoảng múc một bát cháo gạo thêm cá thịt đưa tới.
Chỉ là từ nay ta rời khỏi thiện phòng, không biết sau này nó có bị đói không.
3
Giữa đông, sau một trận tuyết, sân viện phủ trắng tinh.
Tiểu tư cầm chổi quét dọn con đường lát đá xanh bị che khuất.
Hạnh Nhi thêm chút than vào lò đồng.
Ôm lò sưởi, ta cùng Tứ tiểu thư tới thiện sảnh.
Đây là lần đầu tiên sau khi khỏi bệnh nặng, nàng cùng gia nhân ngồi chung bàn.
Cả nhà cởi áo choàng cùng ngồi, rượu ấm dọn lên bàn, vốn nên vui vẻ hòa thuận.
Nhưng bữa cơm này, đối với Tứ tiểu thư mà nói, lại ăn chẳng vui vẻ gì.