Năm thứ ba nhóm lửa ở phủ Ngự sử, thiên kim thật lưu lạc bên ngoài của gia chủ được tìm về.
Ma xui quỷ khiến ta trở thành tỳ nữ thân cận của nàng.
Khắp kinh thành đều nói, vị Tứ tiểu thư từ lúc sinh ra đã lưu lạc chốn thôn dã này lời nói hành động thô tục, khí chất u uất.
Dọc đường, nha hoàn tiểu tư đều nhìn ta bằng ánh mắt đồng cảm.
Nhưng khi ta bưng mì Dương Xuân vào sương phòng.
Nữ oa oa bị cả gia tộc chán ghét này, nắm chặt đũa, hai mắt sáng rực.
Cả một bát lớn đầy ắp bị nàng thỏa mãn quét sạch không còn.
Đúng là “đứa trẻ không chê cơm canh” được nói trong cổ thư.
Ừm, một đứa trẻ không kén ăn thì có thể có tâm tư xấu gì chứ?