13

Tin Tạ Trường Uyên về kinh lập tức truyền khắp kinh thành.

Chàng không chỉ trở về, còn mang theo chiến báo đại thắng từ biên cương phía bắc.

Hoàng đế long nhan đại duyệt, mở tiệc ở điện Thái Hòa, bá quan cùng dự.

Cả nhà họ Tạ vinh hiển, nhất thời không ai sánh nổi.

Những yến tiệc này không liên quan đến ta.

Ta là nữ t.ử chưa xuất giá, không tiện xuất đầu lộ diện.

Nhưng ta không ngờ tại yến tiệc, trước mặt văn võ bá quan, Tạ Trường Uyên lại đưa ra một thỉnh cầu với Hoàng đế.

Chàng muốn cưới ta.

Khi tin tức truyền đến Thẩm phủ, ta đang tưới hoa trong sân.

Tố Nguyệt thở hồng hộc chạy vào.

“Tiểu thư! Tạ tướng quân… Tạ tướng quân đã cầu Hoàng thượng ban hôn với người!”

Bình tưới nước trong tay ta khựng lại.

“Chuyện xảy ra khi nào?”

“Vừa rồi! Tin trong cung vừa truyền ra, nói Tạ tướng quân quỳ xin Hoàng thượng ban hôn ngay tại yến tiệc, còn nói ngoài tiểu thư ra không cưới ai khác!”

Trong giọng Tố Nguyệt vừa phấn khích vừa lo lắng.

Phấn khích vì Tạ Trường Uyên tuổi trẻ tài cao, chiến công hiển hách, là lang quân trong mộng của biết bao nữ nhi khuê các.

Lo lắng vì người chàng cầu cưới là ta, người vừa mới từ chối hôn sự với Thái t.ử.

“Hoàng thượng nói thế nào?”

Tố Nguyệt hạ giọng.

“Hoàng thượng vẫn chưa trả lời.”

“Nghe nói Thái t.ử lập tức trở mặt, nói Tạ tướng quân cố tình làm vậy, là đ.á.n.h vào mặt Đông cung.”

Ta đặt bình tưới xuống, đi đến đình ngồi.

Nằm trong dự liệu.

Ta bảo Tố Nguyệt đưa phong thư ấy cho Tạ Trường Uyên, chính là đ.á.n.h cược xem chàng có chịu ra tay hay không.

Chàng nhanh hơn ta tưởng, cũng trực tiếp hơn ta tưởng.

Chàng không chọn âm thầm kết minh, mà trực tiếp bày rõ thái độ trên triều.

Chàng muốn cưới ta.

Ngay khi tất cả mọi người đều biết Thái t.ử có ý với ta.

Chàng vẫn muốn cưới ta.

“Tiểu thư, người định làm thế nào?”

Ta im lặng một lát.

“Chờ.”

“Chờ tin trong cung.”

14

Tin trong cung đến ngay ngày hôm sau.

Nhưng không phải thánh chỉ ban hôn.

Người đến là Tiêu Cảnh Diễm.

Khi bước vào sân của ta, sắc mặt hắn xanh mét, đáy mắt đầy tơ m.á.u, giống như cả đêm không ngủ.

“Nàng đồng ý với hắn rồi?”

Hắn vào thẳng vấn đề.

“Điện hạ đang nói ai?”

“Đừng giả ngu với ta.”

Hắn túm lấy cổ tay ta, sức mạnh như muốn bóp nát xương.

“Tạ Trường Uyên. Nàng đồng ý gả cho hắn rồi?”

Ta không giãy giụa, chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

“Điện hạ cảm thấy thần nữ nên đồng ý sao?”

“Không nên.”

“Vì sao?”

Hắn nghiến răng.

“Bởi vì nàng là của ta.”

Ta không nói.

Trong phòng im lặng một lát.

Hơi thở hắn nặng nề, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng như mãnh thú bị nhốt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ta bỗng bật cười.

Hắn buông cổ tay ta.

“Thẩm Ngọc Đường, rốt cuộc nàng muốn ta làm thế nào?”

“Nàng nói sợ gả cho ta rồi sẽ c.h.ế.t, vậy ta không ép nàng. Nàng nói không muốn làm Thái t.ử phi, ta cũng chấp nhận.”

“Nhưng bây giờ nàng muốn gả cho người khác, nàng muốn ta trơ mắt nhìn nàng gả cho người khác?”

“Điện hạ, bên cạnh người đã có Liễu tiểu thư.”

“Nàng ta là tình yêu sâu đậm của người. Vì nàng ta, người có thể lạnh nhạt với thê t.ử kết tóc, vì nàng ta, người có thể không màng đến hoàng tự.”

“Nàng ta mới là người được người đặt trong lòng. Nếu đã như vậy, điện hạ hà tất còn đến dây dưa với thần nữ?”

Hắn sững người.

“Thê t.ử kết tóc… huyết mạch hoàng gia?”

Hắn cau mày.

“Nàng đang nói gì?”

Lúc này ta mới nhận ra mình đã lỡ lời.

Những chuyện ấy ở kiếp này còn chưa xảy ra.

Ta hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc dâng trào.

“Điện hạ hiện giờ không cam lòng chỉ vì thần nữ từ chối người.”

“Nhưng người mà điện hạ thật sự yêu, từ đầu đến cuối chưa bao giờ là thần nữ.”

“Qua một thời gian, người sẽ hiểu những lời hôm nay chỉ là nhất thời bốc đồng.”

Hắn nhìn ta, môi khẽ động, cuối cùng chẳng nói được gì.

Khi rời đi, bóng lưng hắn hơi lảo đảo.

Ta đứng trong sân, nhìn bóng hắn biến mất ngoài cửa.

Tố Nguyệt đi đến, dè dặt hỏi.

“Tiểu thư, hình như Thái t.ử điện hạ… thật sự động lòng rồi.”

Ta lắc đầu.

“Hắn không động lòng. Chỉ là hắn không quen bị người khác từ chối.”

“Tiểu thư sao biết?”

Ta cười, không trả lời.

Bởi ta từng thấy dáng vẻ hắn thật sự động lòng.

Đó là ánh mắt hắn nhìn Liễu Ngọc Nhu.

Dịu dàng, quyến luyến, như muốn nâng cả thế giới đến trước mặt nàng ta.

Hắn chưa từng nhìn ta bằng ánh mắt ấy.

Kiếp trước không có.

Kiếp này cũng sẽ không.

15

Hai ngày sau, tin tức về thánh chỉ ban hôn của Hoàng đế truyền đến Thẩm phủ.

Nhưng người được ban hôn không phải ta.

Trấn Bắc tướng quân Tạ Trường Uyên chiến công trác tuyệt, được đặc phong Hộ Quốc công và ban hôn với quận chúa An Ninh.

Quận chúa An Ninh là cháu gái của bệ hạ, cũng là ngoại tôn nữ được Thái hậu yêu thương nhất.

Ý nghĩa của thánh chỉ này rõ ràng đến không thể rõ hơn.

Hoàng đế không muốn nhà họ Tạ và nhà họ Thẩm liên hôn.

Ta nghe xong tin ấy, sắc mặt vẫn không đổi.

Nhưng trong lòng ta hiểu.

Phía sau thánh chỉ này có bàn tay của Tiêu Cảnh Diễm.

Hắn không thể ngăn Tạ Trường Uyên cầu thân, liền đi cầu Hoàng đế, để Hoàng đế ra mặt ép xuống hôn sự.

Tố Nguyệt đỡ ta đứng lên, vành mắt đỏ hoe.

“Tiểu thư… bên phía Tạ tướng quân…”

“Chàng sẽ nghĩ cách. Chàng không phải người dễ dàng từ bỏ.”

Nhưng ta chưa kịp chờ Tạ Trường Uyên nghĩ cách.

Ta lại chờ được quân lệnh điều chàng trở về biên cương phía bắc.

Trong vòng ba ngày, lập tức lên đường.

16

Ngày Tạ Trường Uyên rời đi, ta đến tiễn chàng.

Ngoài cửa thành, gió bấc dữ dội.

9 - Cẩm Sắt Kinh Huyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia