Chương 2
Trước linh cữu của tỷ tỷ.
Tần Ngọc nhìn gương mặt tỷ thật lâu.
Sau đó hắn quay đầu.
Ánh mắt rơi trên mặt ta.
Nỗi bi thương trong mắt hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại sự mỉa mai lạnh lẽo.
“Cô hao tâm tổn sức như vậy.”
“Không ngờ lại cưới phải một kẻ mạo danh.”
“Đến cuối cùng còn ép người cứu mạng thật sự phải ôm hận mà c.h.ế.t.”
Ta quỳ trên mặt đất.
Hèn mọn đưa tay muốn níu lấy vạt áo hắn để giải thích.
Hắn chỉ cười nhạt.
Cúi người bóp lấy cằm ta.
“Điều cô ghét nhất chính là những nữ nhân đầy toan tính.”
“Thiên hạ không thiếu mỹ nhân.”
“Ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Hắn có ý phế bỏ ngôi vị Thái t.ử phi của ta.
Hoàng hậu không nỡ:
“Nếu bị phế, e rằng nửa đời sau của con bé sẽ rất khổ...”
Tần Ngọc không tỏ rõ thái độ.
Trong triều ngoài triều.
Không một ai đứng ra nói giúp ta.
Dù sao xuất thân của ta cũng thấp kém.
Không xứng với vị trí ấy.
Chỉ có vị thiếu niên tướng quân vừa khải hoàn trở về dâng tấu:
“Thái t.ử phi không có lỗi lớn.”
“Là chính điện hạ dùng đủ sính lễ, danh chính ngôn thuận cưới về làm chính thất.”
“Sao có thể dễ dàng phế bỏ?”
Đêm đó.
Mưa phùn lất phất như những sợi tơ băng.
Không biết Tần Ngọc đã uống rượu ở đâu.
Dường như còn động thủ với ai đó.
Khóe miệng mang theo một vết bầm tím.
Sau nhiều ngày.
Hắn lại bước vào cung điện của ta.
Lặng lẽ nhìn ta.
Khóe môi mang theo nụ cười lạnh giá.
“Từ khi nào mà nàng đã lén qua lại với Vệ Liễm?”
Trong lòng ta giật thót.
Đến khi kịp phản ứng.
Ta đã bị hắn đè xuống dưới thân.
Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt ta.
Ánh mắt sâu thẳm đến đáng sợ.
“Xem ra trên đời này.”
“Người bị mê hoặc bởi dung mạo quả thật không ít.”
“Vậy thì cô càng không thể để nàng rời đi.”
…
Kiếp này.
Cho dù tỷ tỷ cầu xin thế nào.
Ta cũng nhất quyết không chịu đến tiền sảnh.
Tỷ tức giận, đành phải tự mình đi.
Suy đi tính lại một hồi.
Cuối cùng vẫn đeo khăn che mặt.
Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Lần này.
Chuyện giữa bọn họ không còn liên quan đến ta nữa.
Sau khi trở về.
Tỷ tỷ vẫn luôn thất thần.
Ta cũng lười hỏi.
Dù sao chỉ vài ngày nữa thôi.
Thánh chỉ ban hôn sẽ được đưa xuống.
Thế nhưng tỷ lại chủ động tìm ta, thần sắc ngơ ngẩn:
“Muội thấy... điện hạ có tình ý với ta không?”
Những lúc tâm sự trong khuê phòng.
Tỷ từng kể cho ta nghe không biết bao nhiêu lần về quãng thời gian ấy.
Nào là Tần Ngọc đối xử với tỷ tốt ra sao.
Trong ngôi miếu đổ nát.
Một vị trữ quân của quốc gia lại che mưa cho tỷ.
Sợ tỷ mệt mỏi.
Hắn còn nghĩ đủ cách để chọc tỷ vui vẻ.
Ta không hiểu:
“Có gì lạ đâu?”
“Mạng sống của hắn nằm trong tay tỷ, đương nhiên hắn phải dỗ dành tỷ rồi.”
Mỗi lần ta nói như vậy.
Tỷ tỷ đều không vui.
Khi ta thuận theo ý tỷ, nói rằng Thái t.ử thích tỷ.
Tỷ lại đỏ mặt, trách ta nói bậy.
Tính tình vặn vẹo ấy khiến ta mệt mỏi vô cùng.
Không ngờ hôm nay.
Tỷ lại thẳng thắn hỏi ra.
Ta không cần suy nghĩ:
“Đương nhiên là thích.”
Nếu không.
Kiếp trước hắn cũng sẽ không cố chấp cưới ta bằng được.
Vành mắt tỷ tỷ đỏ lên.
Thì ra hôm đó trong đại sảnh.
Khi nhìn thấy tỷ.
Tần Ngọc chỉ tỏ ra bình thản.
Hắn dùng trọng lễ để cảm tạ, thái độ khách sáo đúng mực.
Trước khi rời đi.
Hắn còn ôn hòa hỏi tỷ có người trong lòng hay chưa.
Khi ấy.
Hắn cụp mắt, chậm rãi nói:
“Nếu có, cô có thể ban hôn cho nàng.”
“Coi như tác thành một mối lương duyên.”
Đến khi ta hoàn hồn.
Tỷ tỷ đã rưng rưng nước mắt.
“Nếu thật sự thích ta...”
“Vì sao hắn lại muốn tác hợp ta với người khác?”
…
Ta không hiểu.
Vì sao Tần Ngọc của kiếp này lại kỳ lạ đến thế.
Hắn chậm chạp không chịu cầu Hoàng hậu ban hôn.
Ngược lại còn ban cho phụ thân một chức quan thất phẩm.
Tựa như muốn dùng cách đó.
Để thanh toán sạch sẽ ân cứu mạng năm xưa.
Nửa tháng sau.
Hoàng hậu triệu ta vào cung.
Trong điện Phượng Loan.
Người cúi mắt nhìn ta rồi chậm rãi nói:
“Ngươi đúng là biết điều.”
“Trọng sinh một lần, liền tránh xa hắn như vậy.”
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt đầy phức tạp của người.
Kiếp trước.
Tuy Hoàng hậu chán ghét xuất thân của ta.
Nhưng người cũng biết.
Gả vào Đông Cung chưa từng là ý nguyện của ta.
Chính người đã đích thân dạy ta lễ nghi quy củ.
Dạy ta cách giao tiếp với hoàng thân quốc thích.
Dạy ta làm thế nào để trở thành một Thái t.ử phi xứng đáng.
Ta luôn biết ơn.
Cũng biết báo đáp.
Khi người lâm bệnh nặng.
Ta ngày đêm túc trực bên cạnh.
Mọi việc đều tự tay làm lấy.
Ngay cả việc bưng bô đổ nước tiểu.
Ta cũng chưa từng tỏ ra ghét bỏ.
Sau này.
Giữa chúng ta cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của mẹ chồng và con dâu.
Nhưng Tần Ngọc lại chán ghét ta.
Sau khi đăng cơ.
Hắn cưới một quý nữ danh môn làm Hoàng hậu.
Giáng ta từ chính thất xuống làm thiếp.
Rồi nhốt ta trong cung.
Hoàng hậu từng khuyên.
Cũng từng mắng hắn hồ đồ.
Đến cả ân nhân cứu mạng của mình cũng không nhận ra.
Lại còn làm lỡ cả đời ta.
Mắng hắn không buông được cũng không nỡ bỏ.
Đã cưới ta lại không đối xử t.ử tế mà vô liêm sỉ chiếm giữ ta bên cạnh.
Tần Ngọc chỉ cười lạnh liên tục:
“Rốt cuộc ngươi dùng yêu thuật gì?”
“Đến cả mẫu hậu cũng bị ngươi mê hoặc.”
Trên giường.
Hắn giam ta trong vòng tay mình.
Nhìn đôi mắt ngập nước của ta bằng ánh mắt âm trầm:
“Cho dù có bao nhiêu người muốn cướp ngươi...”
“Ta cũng sẽ không buông tay.”
“Đã là của ta.”
“Thì cả đời này đều là của ta.”
Hoàn hồn lại.
Ta và Hoàng hậu ngồi đối diện nhau trong im lặng.
Người khẽ thở dài:
“Xem ra kiếp này, giữa bản cung và ngươi không còn duyên mẹ chồng nàng dâu nữa rồi.”
Ta nghẹn ngào dập đầu:
“Điện hạ là nhân trung long phượng.”
“Dân nữ không dám trèo cao nữa.”
Ánh mắt Hoàng hậu thoáng buồn.