Chương 3
Người khẽ xoay chiếc lư hương trước mặt.
“Nhưng sau khi Thái t.ử đăng cơ...”
“Quan hệ giữa hắn và vị Hoàng hậu kia cũng không hòa thuận.”
“Hắn từ nhỏ đã chính trực, giữ lễ, tính tình cứng nhắc.”
“Khoảng thời gian vui vẻ nhất của hắn...”
“Chính là lúc vừa thành thân với ngươi.”
“Kiếp trước ngươi mất sớm nên không biết...”
Người chợt ngừng lại.
Rồi lắc đầu cười.
“Bây giờ nói những chuyện này cũng vô ích rồi.”
Người nhìn ta thật lâu.
Sau đó mới thấp giọng nói:
“Nếu kiếp này ngươi đã quyết tâm tránh xa hắn...”
“Vậy bản cung cầu xin ngươi.”
“Ngàn vạn lần đừng xuất hiện trước mặt hắn nữa.”
...
Khi ta bước ra khỏi điện Phượng Loan.
Trời đã tối.
Lý công công cung kính dẫn ta ra khỏi hoàng cung.
Trên con đường dài.
Lầu son gác tía nối tiếp nhau.
Cây ngọc cành quỳnh rực rỡ khắp nơi.
Vinh hoa phú quý dường như chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Nhưng những thứ đó.
Đã không còn liên quan đến ta của kiếp này nữa.
Trong gió mát trăng thanh.
Mơ hồ vang lên tiếng lễ nhạc.
Ta quay đầu nhìn lại.
Tên thái giám mỉm cười:
“Là yến tiệc mừng sinh thần của Thái t.ử điện hạ.”
“Bệ hạ và nương nương đang muốn chọn một vị Thái t.ử phi trong số các quý nữ đến dự tiệc đấy.”
Ta gật đầu.
Lại nhớ đến tỷ tỷ đang mòn mỏi chờ đợi ở nhà.
Bỗng thấy thật châm chọc.
Tỷ ấy cứu mạng Thái t.ử.
Thế nhưng ngay cả tư cách tham dự yến tiệc cũng không có.
Ân cứu mạng.
Xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đúng lúc ấy.
Lý công công kéo ta lùi sang một bên.
“Có quý nhân tới.”
Ta cúi người quỳ xuống.
Kiệu ngự chậm rãi dừng lại trước mặt.
Một giọng nam lạnh nhạt, mang theo chút mệt mỏi vang lên:
“Là tiểu thư nhà nào?”
“Sao không ở trong yến tiệc?”
Lý công công vội đáp:
“Bẩm Thái t.ử.”
“Đây là cô nương nhà họ Tô, hoàng thương trong kinh thành.”
“Là do Hoàng hậu nương nương đích thân triệu vào cung, không phải khách được mời dự tiệc.”
“Nô tài đang định đưa nàng xuất cung.”
Lời vừa dứt.
Không khí bỗng yên lặng trong thoáng chốc.
“Nhà họ Tô, hoàng thương?”
Giọng điệu mang theo vài phần suy tư.
Tim ta chợt trĩu xuống.
Ngay sau đó.
Hắn nói:
“Ngẩng đầu lên.”
Lòng bàn tay ta rịn đầy mồ hôi.
Cả người cứng đờ tại chỗ.
Lý công công tưởng ta không nghe thấy.
Liền nhắc lại:
“Nhị tiểu thư, điện hạ bảo người ngẩng đầu đấy.”
Người nam nhân kia khẽ khựng lại.
“Nhị tiểu thư?”
Hắn thu hồi ánh nhìn.
Tựa như trong khoảnh khắc đã mất hết hứng thú.
Rồi phất tay:
“Đi đi.”
…
Vệ Liễm trở về kinh thành.
Thuở nhỏ.
Gia cảnh hắn sa sút.
Phụ mẫu đều mất sớm.
Từng sống nhờ ở nhà ta một thời gian.
Sau này.
Hắn tòng quân ra trận.
Lập vô số chiến công.
Ngày trở về đã trở thành tân quý của triều đình.
Đích thân Hoàng đế mở tiệc đón gió tẩy trần cho hắn.
Nhà ta cũng nằm trong danh sách được mời.
Ban đầu tỷ tỷ không muốn đi.
Kể từ sau khi bị hủy dung.
Thi hội, nhã tập.
Tiệc ngắm hoa, đ.á.n.h mã cầu.
Tỷ chưa từng tham dự.
Cũng không cho ta tham dự.
Nhưng vừa nghe nói sẽ có các quý nhân trong cung đến.
Tỷ lại động lòng.
Tỷ đứng tựa vào hành lang trong ngự hoa viên.
Thẫn thờ nhìn về phương xa.
Mặt hồ xanh biếc gợn sóng.
Ánh nước phản chiếu lên lớp khăn che mặt tinh xảo.
Không ngờ.
Một cơn gió từ hồ thổi tới.
Khăn che mặt bị cuốn bay.
Rơi xuống hồ.
Các quý nữ xung quanh đồng loạt nhìn sang.
Ánh mắt dừng trên gương mặt tỷ.
Người thì chế giễu.
Người thì thương hại.
Người được đám đông vây quanh ở chính giữa.
Chính là vị Hoàng hậu mà kiếp trước Tần Ngọc đã đích thân chọn.
Giữa những tiếng xì xào bàn tán.
Nàng ta bật cười thành tiếng.
Tỷ tỷ lập tức siết c.h.ặ.t nắm tay.
Run rẩy quay lưng lại.
Cố nhịn nước mắt.
Đưa tay muốn vớt khăn che mặt lên.
Ta cúi người định kéo tỷ.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Từ phía sau truyền đến một lực đẩy mạnh.
Ta và tỷ tỷ cùng lúc ngã xuống hồ.
Làn nước xanh biếc sâu không thấy đáy.
Ta sặc một ngụm nước.
Cố bám lấy mép tường.
Có vài vị quý nữ định gọi người tới cứu.
Nhưng chỉ một ánh mắt của Tôn tiểu thư đã khiến bọn họ im bặt.
“Thái t.ử và nương nương đều đang dự tiệc.”
“Ai dám làm kinh động đến họ?”
Nàng ta là đích nữ của Tôn thủ phụ.
Dung mạo xuất chúng.
Gia thế hiển hách.
Lại có tin đồn Thái t.ử muốn cưới nàng làm Thái t.ử phi.
Lần này.
Nàng ta cố ý cho ta và tỷ tỷ một bài học.
“Nữ nhi thương hộ vốn chỉ là tiện dân.”
“Dựa vào việc từng cứu Thái t.ử một lần.”
“Lại dám nảy sinh những tâm tư không nên có...”
Nàng ta đứng trên cao nhìn xuống.
Ánh mắt lạnh nhạt.
“Có c.h.ế.t cũng không đáng tiếc.”
…
Ta không biết bơi.
Trước đây.
Ta cũng từng rơi xuống hồ trong ngự hoa viên một lần.
Suýt nữa c.h.ế.t đuối.
Chính Tần Ngọc đã cứu ta.
Khi ấy là giữa mùa đông.
Gió bắc lạnh buốt.
Hắn không hề do dự mà nhảy xuống.
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Nhất quyết không chịu buông tay dù chỉ một khắc.
Khi đó.
Có lẽ hắn thật sự có vài phần tình cảm với ta.
Dù sao ta cũng đã sinh cho hắn hai đứa con.
Hắn rất yêu thương chúng.
Thường ôm ta vào lòng, nhỏ giọng kể chúng đáng yêu biết bao.
Nhưng hai đứa trẻ lại được nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng hậu.
Ta không được gặp chúng.
Ta dè dặt hôn lên má hắn.
“Có thể nào... cho ta gặp các con được không?”
Tần Ngọc rất hài lòng với sự chủ động của ta.
Hắn ngả người ra sau.
Nhàn nhạt đáp:
“Còn phải xem biểu hiện của nàng.”
Ta lấy lòng hắn hết lần này đến lần khác.
Đến cuối cùng.
Hai cánh tay mỏi nhừ chìm trong chăn gấm.
Nước mắt lưng tròng, vừa khóc vừa mắng hắn nói không giữ lời.
Ta đi cầu xin Hoàng hậu.
Nghe nói người cai quản hậu cung rất nhân từ và ôn hòa.
Thế nhưng.
Người chỉ ngắm nghía bộ móng tay nhuộm đỏ bằng hoa thủy tiên rồi mỉm cười thờ ơ:
“Ngươi nhảy xuống hồ đi.”
“Ta sẽ đồng ý.”
Sau khi tỉnh lại.
Tần Ngọc hỏi ta nguyên do.
Hắn không tin Hoàng hậu sẽ làm khó ta.