Trên mặt tỷ tỷ có một vết sẹo dài đáng sợ.
Tỷ ấy đã tự ti suốt hơn mười năm.
Dù đã cứu được người mình thương, nhưng tỷ vẫn luôn dùng khăn che mặt.
Không ngờ người đó lại đích thân đến tận cửa để tạ ơn.
Tỷ tỷ hoảng hốt, cầu xin ta ra mặt nhận thay:
“Nếu để điện hạ nhìn thấy bộ dạng này của ta, ta thà chết còn hơn.”
Kiếp trước, ta không nỡ để tỷ khó xử nên đã nhận lấy ân cứu mạng ấy.
Thế là ta gả vào Đông Cung.
Tỷ tỷ vì ôm mãi tâm sự trong lòng mà lâm bệnh nặng, rồi không gượng dậy nổi.
Lúc hấp hối, tỷ nói ra toàn bộ sự thật.
Tần Ngọc vì thế căm hận gương mặt không tì vết của ta.
Hắn ngày ngày lạnh nhạt với ta, khóe môi mang theo ý cười châm chọc:
“Ngươi thật sự cho rằng cô là kẻ chỉ mê đắm dung mạo bên ngoài sao?”
Trọng sinh trở lại ngày tỷ tỷ cầu xin ta năm ấy.
Ta siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, khẽ nói:
“Muội không đi.”
“Hắn sẽ không ghét bỏ tỷ đâu.”
…